Mấy chiếc xe thám hiểm Mặt Trăng trông chẳng có gì hấp dẫn. Chúng không có thân xe để giảm thiểu trọng lượng, và Antoine đưa mắt nhìn hai chiếc xe với một vẻ ngờ vực không giấu giếm. Về phần Nadolski, ông biết rằng mấy chiếc xe sẽ làm được nhiệm vụ của chúng; chúng chắc chắn đã đưa được các phi hành gia của Apollo 15 và Apollo 16 đến nơi họ cần đến.
Antoine đứng bên chiếc xe chờ Nadolski hoàn tất công việc tính toán. Trong chiếc mũ bảo hiểm và bộ đồ bảo hộ kềnh càng, trông cậu chẳng khác gì vị chỉ huy trưởng thành kia. Cả hai đều trông như những phi hành gia dày dạn kinh nghiệm khi họ lội bước quanh hai chiếc xe. Nhưng bên trong bộ đồ của Antoine chẳng phải người đàn ông trưởng thành nào cả. Chỉ có một thiếu niên người Pháp mười bảy tuổi vừa gặp thiếu nữ xinh đẹp nhất trên thế giới. Cuộc đời của cậu ở Paris bên Simone như đã lùi xa cả trăm năm trước. Cậu đột nhiên nhận ra mình khó mà nhớ ra được khuôn mặt bạn bè của mình. Cậu đã quên con đường ngắn nhất từ ga tàu điện ngầm Clemenceau đến Lafayette, con đường mà trước đây có bị bịt mắt cậu cũng đi được. Mọi thứ cậu từng quen dường như đang biến mất dần khỏi ý thức của cậu, chậm rãi mà chắc chắn. Và tất cả đều bị thay thế bằng thứ duy nhất còn có ý nghĩa với cậu lúc này: sống sót trở về. Sống sót trở về cùng Mia.
“Cháu sẵn sàng chưa?” Nadolski nói qua bộ đàm, cắt ngang dòng suy nghĩ của Antoine. “Nếu rồi thì lên cái xe bên trái kia đi.”
Tựa như mộng du, Antoine lững lờ bước tới chiếc xe bên kia và ngồi xuống sau bánh lái.
“Đi sát sau tôi, nếu có việc gì thì gọi lên nhé,” Nadolski ra lệnh. “Tránh xa đá tảng và miệng hố. Chúng ta sẽ đi về hướng bắc!”
Dứt lời, họ xuất phát không một tiếng động trên vùng đồng bằng xám mịn, bỏ lại DARLAH 2 phía sau. Chỉ có chiếc ghế rung rung là cho thấy chiếc xe đang được động cơ đẩy về phía trước. Antoine không khỏi cảm thấy rờn rợn vì trải nghiệm lần đầu lái xe trên Mặt Trăng này.
Họ nhanh chóng tiến về phía trước, dù mỗi giờ hai chiếc xe chỉ đi được hơn mười dặm. Vì trọng lực thấp nên chúng gần như lơ lửng trên mặt đất, và tốc độ có vẻ nhanh hơn thực tế. Antoine chầm chậm lắc lư sang hai bên như đang đi trên biển mỗi khi chiếc xe đi qua địa hình gồ ghề. Cậu bắt đầu thấy say xe.
Mấy phút sau, Nadolski cho xe chạy lên một triền dốc thoải. Antoine quay lại đúng lúc họ lên tới đỉnh dốc. Cậu thoáng nhìn thấy một lần cuối cùng khu căn cứ Mia đang ở trước khi hai người cho xe lăn bánh xuống mặt dốc bên kia.
Họ đã đi bao lâu rồi nhỉ?
Nadolski không chắc, nhưng chắc chắn là phải đủ lâu rồi mới đúng. Ông vẫn liên tục kiểm tra bản đồ trên đường. Có lẽ hai chiếc xe chạy chậm hơn ông nghĩ. Dù sao thì chúng đã nằm đắp chiếu ở đây suốt bốn mươi năm. Nhưng mặt khác, chúng đâu có bị phơi mưa phơi gió gì đâu, nên nói đúng ra chúng phải còn nguyên hiện trạng như lúc đầu.
Ban đầu ông cố tình lờ đi cảm giác bất an canh cánh trong lòng và đi tiếp qua vùng địa hình trống trải, vượt một thung lũng sâu dưới lòng hố. Nhưng cảm giác kia vẫn không tan đi, và cuối cùng cảm giác hoài nghi buộc ông phải kiểm tra đồng hồ. Ông đưa tay lên ra hiệu cho Antoine dừng lại.
Nadolski kiểm tra chiếc đồng hồ được gắn cố định vào bộ đồ du hành. Cái quỷ gì...? Đúng vậy, đáng lẽ họ phải đến nơi rồi mới đúng. Đáng lẽ ít nhất họ phải nhìn thấy khu vực mà Coleman đã chỉ trên bản đồ trước khi đi. Ông vẫy Antoine lại gần.
“Đồng hồ của cháu bảo sao?” Ông hỏi.
“Chúng ta đi gần năm mươi phút rồi ạ,” Antoine đáp. “Có chuyện gì sao?”
“Chúng ta đi quá rồi,” Nadolski thông báo.
“Đi quá ấy ạ?”
“Hoặc là đi nhầm đường, tôi không biết nữa. Có gì đó không đúng.”
“Cái gì ạ?” Antoine hỏi, giọng đầy hoang mang.
Nadolski không biết phải trả lời thế nào. “Chúng ta... ừm... chúng ta gặp chút vấn đề với bản đồ. Nhưng sẽ ổn thôi. Không có gì phải lo cả.”
“Chú đang trấn an cháu hay chính chú vậy?” Antoine đáp lại, cố nặn một nụ cười có vẻ dửng dưng, nhưng không thành công cho lắm.
Nadolski giả bộ không nghe thấy và quay lại tập trung nhìn bản đồ. Ông càng khó tập trung hơn vì Antoine vẫn đang đứng bên cạnh chờ ông cho biết họ phải đi hướng nào. Ông đã được huấn luyện cho nhiệm vụ này suốt nhiều năm, và ông biết rằng Antoine chẳng thể làm gì được. Chỉ mình Nadolski có thể đưa họ ra khỏi mớ lộn xộn này.
Nhưng điều đó cũng không thay đổi được một sự thật khó chấp nhận: Ông không hề nhận ra bất cứ điểm tương đồng nào giữa tấm bản đồ mình đang xem xét và cảnh vật thực tế mình đang nhìn thấy trên Mặt Trăng.
“Antoine, cháu có thấy ngọn đồi nào gần đây không, cao khoảng hơn bảy mươi mét gì đó?”
Antoine nhìn quanh quất khắp vùng đất hoang vu. “Không ạ.”
“Cháu bảo chúng ta đã lái xe suốt năm mươi phút, đúng không?” Nadolski hỏi, Antoine gật đầu. “Được rồi. Xem nào... Giả sử tốc độ chạy của chúng ta là khoảng chín hay mười dặm một giờ... thì nghĩa là chúng ta đã đi được khoảng trên dưới tám dặm rồi, đúng không?”
“Có vẻ thế ạ.”
“Được, bây giờ thế này: Chúng ta quay lại đúng con đường chúng ta vừa đi qua trong khoảng mười phút, rồi dừng lại xem lần nữa. Có lẽ chúng ta đã đi quá cổng vào mà không biết. Dù sao thì cái căn cứ đó nằm dưới lòng đất mà.”
Họ bước lại xe và khởi động, quành xe rồi theo vệt bánh xe trở lại đúng con đường mình đã đi.
Trong khi đó Caitlin đang ngồi cùng Coleman trong ánh sáng đỏ của hệ thống điện khẩn cấp trong nhà bếp của DARLAH 2. Mia và Midori đã được cho về phòng và được lệnh ngủ lấy vài tiếng. Coleman cố gắng đun chút nước để pha thứ cà phê sấy đông ông tìm thấy trong kho ở mô-đun một. Có gì đó trong mùi hương của cà phê khiến mọi thứ có vẻ an toàn hơn. Dường như nỗi sợ ông cảm thấy khi biết rằng Demeter không dùng được nữa đã được đẩy lùi nhờ hương vị của món cà phê sấy đông này. Chắc hẳn là vì mùi hương đó gợi ông nhớ về Trái Đất, về quán cà phê ở góc Đại lộ Số Hai và Phố Bảy Mươi Chín, nơi ông luôn ăn sáng mỗi khi về nhà ở New York. Họ sẽ an toàn trở về. Họ sẽ được cứu. Chắc chắn phải thế.
Ý nghĩ của ông xoay sang Nadolski và Antoine. Họ sẽ tới DARLAH 1 sớm thôi. Với chút may mắn, Nadolski sẽ kích hoạt được trạm điện và lên đường quay về mà không gặp... vấn đề gì. Và sau khi ông và Caitlin nối lại được liên lạc với Trái Đất, Coleman biết ông sẽ làm gì. Ông sẽ mời mọi người vào bếp, và họ sẽ cùng nhấm nháp từng ngụm cà phê ấm nóng. Cả lũ trẻ nữa. Tập uống cà phê không bao giờ là quá sớm cả.
Thấy nước đã sôi ông liền rót nó từ ấm đun vào hai chiếc tách mình đã mang ra bàn. Caitlin lấy một túi cà phê và đổ vào tách của mình. Coleman đưa cô một chiếc thìa, và cô lơ đãng khuấy vài lần trước khi nhấp một ngụm.
“Trời ạ, Coleman, cả vị cà phê cũng cũ nữa.”
Ông thấy thoáng bực mình trước nhận xét của cô. Người phụ nữ này làm sao vậy? Giờ lại còn phàn nàn cả mấy chuyện lẻ tẻ nữa sao? Giá mà cô biết mình đang đối mặt với thứ gì, Caitlin Hall. Tin tôi đi, cà phê cũ chẳng là gì cả đâu .
“Phải rồi, cả thuốc kháng sinh và morphin trong phòng y tế cũng cũ đấy,” ông lạnh nhạt trả lời. “Nếu phải dùng đến chắc cô không phàn nàn đâu nhỉ?”
Caitlin đặt tách cà phê xuống bàn và đẩy sang một bên để nhấn mạnh ý kiến của mình. Rồi cô nói thêm, “Tôi biết chuyện này chẳng mới mẻ gì với anh nữa, Coleman. Tôi biết anh đã biết hết về DARLAH 1 và DARLAH 2 suốt nhiều năm rồi. Nếu anh còn biết gì hơn chúng tôi về vụ mất điện hay mất liên lạc này, thì anh nên nói luôn đi.”
Coleman cố ra vẻ cười khẩy nhưng không mấy thành công.
“Chẳng có gì để mà biết cả, Caitlin ạ. Chúng ta đang gặp vấn đề ở đây. Chúng ta cố gắng hợp lực giải quyết nó. Thế thôi.”
“Tôi không thích kiểu của anh, Coleman ạ. Tôi chả thích tí nào. Cái kiểu lính già đầy lòng trung thành và danh dự ấy. Nếu anh biết điều gì về vũng bùn mà chúng ta đang sa vào ngay lúc này ấy, Coleman... Nếu anh cố tình giữ bí mật...”
“Caitlin, tôi không thể nói được. Có thể tôi đã đọc vài báo cáo không được công bố rộng rãi, đã nghe được vài tin đồn ở chỗ này chỗ khác, nhưng những chuyện đó chẳng giúp được gì cho chúng ta đâu.”
“Tin đồn về cái gì?”
Coleman nhấp cà phê để kéo dài thời gian. “Nói ngắn gọn là tin đồn rằng chúng ta không phải những phi hành gia đầu tiên gặp phải vấn đề khó giải thích trên Mặt Trăng.”
“Gì cơ?”
“Tôi không thể nói gì hơn với cô được. Tôi không muốn. Việc đó chẳng có ích lợi gì cả mà chỉ khiến cô lo lắng thêm thôi. Có khi lúc này họ đã đang lên kế hoạch giải cứu chúng ta rồi.”
Caitlin dõi theo vẻ mặt ông. Cô thấy vẻ thụ động như thường lệ, cùng nụ cười nửa miệng bí hiểm quen thuộc. “Anh tin thế thật à, Coleman?”
“Không, Caitlin.” Coleman gục đầu vào hai tay. “Họ nghĩ chúng ta chết cả rồi, cô có hiểu không?”
Cô lắc đầu. “Anh nhầm rồi. Họ sẽ không bao giờ giả định như vậy. Họ sẽ nỗ lực hết sức... đấy là chưa kể chính anh cũng biết vụ này sẽ thành một vụ bê bối ác mộng nếu họ không...”
Coleman bỏ ngoài tai những hi vọng hão huyền của Caitlin. Ông biết rằng trong những phòng họp kín, cả nhiệm vụ này – và mọi người trong nó – đều bị coi là đã chết chừng nào NASA chưa nhận được một tín hiệu nào đó khẳng định điều ngược lại.
Bởi vì trong những phòng họp kín đó, họ biết trong quá khứ đã có chuyện gì xảy ra ở nơi này.
Cái cảm giác ngắn ngủi, gần như kì diệu mà ông từng có khi ngửi mùi cà phê rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn đột nhiên biến mất.
---❊ ❖ ❊---
Nadolski đi theo sát vệt bánh xe, nhưng vẫn không nhận ra thứ gì cả. Thậm chí ông còn không nhớ mình đã từng đi qua khu vực này vài phút trước. Ông định kiểm tra lại bản đồ thì nghe thấy tiếng chửi thề qua bộ đàm. Là Antoine.
“Devereux, có chuyện gì thế?”
Mấy giây sau cậu mới trả lời. “Hình như cháu cán phải cái gì đó.”
“Ở yên đấy, tôi quay lại ngay.”
“Vâng.”
Nadolski quành một vòng rộng sang bên trái và nhận ra chiếc xe của Antoine cách đó chừng một trăm mét ở phía sau. Khi quay lại ông nhận ra ngay vấn đề là gì. Antoine đã va bánh trước bên trái vào một tảng đá lớn và làm gẫy trục xe. Chiếc bánh xe nằm bẹp trên nền đất xám.
“Cháu vô cùng xin lỗi. Thật đấy. Cháu không biết chuyện gì đã xảy ra nữa.”

Nadolski nhìn cái xe hỏng. Ông không thể làm gì được ở ngoài này.
“Làm thế nào bây giờ?” Antoine tuyệt vọng hỏi, bước vòng qua chiếc xe để nhặt bánh xe bị rời ra lên.
Thiết bị cũ . Nadolski thầm nghĩ. Mọi thứ trên cái chuyến đi này đều cũ nát cả ra .
“Không có gì nghiêm trọng cả,” Nadolski trấn an. “Cả hai chiếc xe đều được lắp ráp để chở thêm hơn bốn trăm năm mươi cân, nên cháu có thể ngồi chung xe với tôi. Đây đúng là chuyện tôi đã dự...”
Ông không kịp nói hết câu. Có một thứ trên nền đất lọt vào mắt ông. Ông quỳ sụp xuống và cảm thấy mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng trong bộ đồ du hành. Giờ thì ông đã hiểu.
“Devereux!”
Antoine thả cái bánh xe xuống và quay lại chỗ Nadolski thật nhanh, nhưng bộ đồ cồng kềnh cộng thêm trọng lực yếu khiến cậu cử động thật chuệch choạc, khó khăn lắm mới giữ được thăng bằng.
“Cháu có thấy những vệt bánh xe này không?” Nadolski hỏi. Antoine gật đầu. “Tốt. Tôi chỉ hỏi lại cho chắc thôi. Đã lâu chúng ta không được ngủ tử tế. Giờ tôi hỏi tiếp: Cháu có thấy những vệt bánh xe này không?” Nadolski chỉ vào một cặp vật bánh xe khác chạy song song hai vệt trước.
Antoine lại đáp rằng có.
“Đây là những vệt xe chúng ta bám theo từ khi quay trở lại,” Nadolski giải thích.
“Và ý của chú là...?” Antoine hỏi.
Nadolski nhìn cậu. Có thể thấy ngay cậu đang lo lắng, như thể cậu đã biết rằng mình sắp nhận tin xấu.
“Đây không phải vệt bánh xe của chúng ta.”
“Nghĩa... nghĩa là sao ạ? Cháu không hiểu. Trông giống hệt nhau mà?” Antoine hỏi.
“Không, nhìn kĩ lại đi,” Nadolski đáp. “Đây là vết xe của chúng ta, thấy không? Giờ nhìn cái kia xem. Cháu thấy đường vạch ở giữa không? Không chiếc xe nào của chúng ta để lại vết bánh xe như vậy.”
“Có lẽ là từ một nhiệm vụ khác chăng?” Antoine thử góp ý. “Như khi họ xây dựng cái trạm điện chẳng hạn.”
Nadolski vung tay. “Không, Antoine. Theo Coleman nói thì nó được xây dựng từ xa chứ không có phi hành gia nào trực tiếp xuống đất làm cả. NASA chưa bao giờ đến chỗ này. Và cả chúng ta cũng vậy, dù chỗ này là đâu đi nữa. Cách đây một giờ những vệt bánh xe này còn chưa tồn tại.”
“Chú muốn nói gì?” Antoine đáp, giọng run rẩy.
“Tôi muốn nói rằng chúng ta đang gặp nguy hiểm.”
Chỉ vài giây sau họ nhìn thấy hai cái bóng cách họ chừng ba trăm mét. Chúng đang tiến về phía họ, chậm rãi, nhưng càng lúc càng gần.
Cả hai đều không hề đội mũ hay mặc đồ du hành.
Chúng không phải vật lộn trong trọng lực yếu của Mặt Trăng.
Chúng đang bước đi tự nhiên như thể đang bước trên Trái Đất. Và chúng đang tiến lại gần.
Không còn nơi nào để trốn. Không thể chạy thoát.
Điều cuối cùng Antoine nhận ra là một trong số chúng trông giống hệt Nadolski.
Và tên còn lại trông giống hệt cậu.
Rồi mọi thứ biến thành một màn trắng đầy tiếng ồn, rồi Antoine Devereux mất dần ý thức.
Coleman vừa uống cà phê vừa gõ ngón tay vào cạnh bàn. Đáng lẽ họ phải về lâu rồi mới phải. Ông đã cho họ khoảng thời gian dài gấp đôi cần thiết mà vẫn chưa thấy hay nghe hồi báo gì từ họ cả. Ông đã gọi họ liên tục qua bộ đàm, nhưng chừng nào họ còn ở xa ngoài một dặm, họ sẽ không nghe thấy.
Chắc chắn đã có gì không ổn. Chắc chắn họ đã thất bại trong việc vận hành lại trạm điện. Có thể nào... không...
Cổ họng Coleman nghẹn lại và trí óc ông tối sầm, như thể có kẻ vừa đổ hắc ín ấm nóng và nhầy nhụa vào đầy đầu ông. Ông phải cố sức trấn tĩnh mới có thể hít thở bình thường. Đã năm mươi năm rồi ông chưa từng có cảm giác thế này, từ khi ông chín tuổi.
Năm đó, vào một ngày thứ Bảy của tháng Bảy, ông còn nhớ như in. Mẹ ông đã cho phép ông đến thăm bạn sống ở phố Đông Sáu Mươi Lăm, dù khi đó ông còn chưa đủ lớn để có thể lang thang một mình quanh thành phố New York. Bà đã đưa ông tiền đi taxi và nhờ người gác cửa gọi xe cho ông. Nhưng ông quyết định đi bộ để dành tiền mua thứ khác. Kẹo chẳng hạn. Ông quyết định đi tắt qua Công viên Trung tâm, có lẽ sẽ ghé vào sở thú để xem có con vật nào mới không. Nhưng trên đường ngang qua công viên, một bóng người đột nhiên trườn ra khỏi bụi cây và túm lấy ông. Coleman bị kéo vào sau một thân cây, và điều tiếp theo ông nhớ được là một người đàn ông dí súng lục vào đầu ông. Coleman lôi chỗ tiền taxi từ trong túi ra đưa cho hắn, nhưng người đàn ông nọ chỉ cười nhạo và lên cò súng.
“Mày sẽ chết năm bao nhiêu tuổi nhỉ?” Hắn hỏi.
Coleman không trả lời, chỉ cảm thấy họng súng dí sát vào thái dương mình và nước tiểu chảy dọc xuống hai ống quần.
“Mày sẽ không lớn được thêm ngày nào nữa đâu,” hắn nói và nổ súng.
Coleman nghe tiếng khẩu súng kêu “cách” một tiếng và biết rằng ổ đạn trống rỗng.
“Mày cảm thấy không?” Hắn ấn khẩu súng mạnh hơn vào đầu ông.
Coleman tin chắc rằng nòng súng sẽ chọc thủng đầu ông. “Có,” ông thì thầm.
“Khẩu súng này đựng được sáu viên đạn. Nhưng chỉ được nạp có một viên thôi. Mày nghĩ mày sẽ sống được bao lâu?”
“Cháu không biết.”
“Mày cùng đếm với tao nhé?”
Coleman không đáp.
“Mình qua số một rồi, đúng không?”
Người đàn ông lại bóp cò. Một lần nữa, khẩu súng lại kêu lách cách.
“Hai.”
Cách .
“Ba.”
Cách .
“Bốn”
Cách.
“Năm. Đến rồi đấy.”
Đó chính là lúc ông cảm thấy cùng cảm giác ông đang có lúc này, khi đứng trong một hành lang của DARLAH 2. Thứ cảm giác rằng chẳng còn hi vọng gì nữa. Rằng mọi điều tốt đẹp trên đời cũng không thể cứu được ông khỏi cái ác đang đứng ngay bên cạnh.
Lần thứ sáu chẳng bao giờ đến. Người đàn ông đó dí súng vào đầu ông một lúc lâu, rồi đột nhiên hạ xuống và bỏ đi. Coleman ngồi sụp xuống bãi cỏ, và điều tiếp theo ông nhớ được là khuôn mặt của một phụ nữ trẻ, hỏi ông có làm sao không. Cô ta đưa ông về nhà và mẹ ông mời cô ta uống cà phê. Coleman vẫn còn nhớ rõ, mùi hương cà phê tỏa khắp căn hộ và chầm chậm kéo thế giới của ông về bình thường.
Ông dừng lại trong hành lang tối, không biết mình đang đi đâu. Từ đâu đó đằng xa ông nghe tiếng bước chân, tiếng gót giày nện trên sàn kim loại. Chắc là hai cô bé con , ông nghĩ. Chúng nó đang làm gì thế? Lẽ ra chúng nó phải đang ngủ chứ . Không buồn suy nghĩ ông quay đầu trở lại gian bếp ở mô-đun hai. Caitlin vẫn đang ngồi cạnh chiếc bàn lớn hình tròn.
“Tôi sẽ ra ngoài tìm họ,” Coleman nói.
Cô lo lắng nhìn ông. “Coleman, anh nói gì thế?”
“Họ đi hơn bốn tiếng rồi,” ông nói. “Đáng lẽ họ phải về từ lâu rồi. Tôi sợ rằng họ đã thất bại.”
“Họ lấy cả hai chiếc xe đi rồi, Coleman.”
“Tôi sẽ đi bộ. Để mắt đến lũ nhỏ nhé,” ông nói rồi quay bước ra khỏi căn phòng.
Coleman bước nhanh đến phòng thiết bị, lấy một bộ đồ xuống mặc vào. Ông nhấc một bình ôxy lên đeo trên lưng rồi bước vào phòng giảm áp.
Lần này đến lượt ông.
Coleman mở chiếc hộp kim loại bên cạnh cánh cửa và ấn mã mở lên bảng số. Đó là một mã số chỉ mình ông biết. Đèn cạnh bảng số bật xanh rồi ông nghe thấy tiếng động cơ khe khẽ vang lên. Ông ấn nút trên tường, cánh cửa đóng lại sau lưng ông. Tốt, ít nhất vẫn còn có thứ hoạt động được , ông nghĩ. Rồi ông bật một công tắc trên tường, không khí trong phòng nhanh chóng bị hút ra. Cánh cửa dẫn ra bề mặt Mặt Trăng bật mở và ông bước ra ngoài.
