Mia thấy chóng mặt khi tỉnh dậy. Cô đã ngủ bao lâu rồi nhỉ? Cô không biết nữa. Đâu đó trong đầu cô vang lên tiếng nhạc. Có ai đó đang hát. Mất một lúc cô mới nhận ra rằng mình vẫn đang đeo tai nghe. Mia thong thả ngồi dậy trên giường và cầm iPod lên. Là Talking Heads. Bài hát có tên “(Không có gì ngoài) Những đóa hoa,” và cô thuộc nó gần như nằm lòng. Đó là một thế giới sau ngày tận thế. Nhân vật trong bài hát đang thả bộ trong một vùng rộng mở, nhớ lại mọi thứ lúc này không còn tồn tại nữa: Cửa hàng tiện lợi, bánh nướng anh đào, bánh quy sô-cô-la, trung tâm thương mại, và nhà cửa. Cô có thể mường tượng ra anh ta loạng choạng bước trên một hành tinh hoang vu cỏ dại mọc đầy. “ Nếu đây là thiên đường, tôi ước mình có máy xén cỏ ,” Cô tưởng tượng anh ta tìm kiếm trong tuyệt vọng những dấu hiệu của một thứ gì mình có thể nhận ra. “ Đây từng là Pizza Hut, giờ chỉ còn hoa cúc phủ bạt ngàn. ”
Mặt Trăng còn tệ hơn thế, cô thầm nghĩ, vì ở đây chẳng có gì mọc lên. Nếu cô phải ở đây cả năm thì sẽ ra sao? Cô có thể chịu đựng được không đây?
Tiếng nhạc đột nhiên dừng bặt.
Cô nhìn xuống chiếc máy nghe nhạc. Dòng chữ Low battery hiện lên vài giây rồi chiếc máy tắt ngấm. Cô đã dự liệu chuyện này sẽ xảy ra. Cô đã chuẩn bị tinh thần, nhưng nó vẫn khiến cô đau khổ. Từ giờ thế giới của cô sẽ không còn âm nhạc nữa.
Cô vội vơ lấy giấy bút để ghi lại ca từ vào cuốn sổ của mình. Như vậy ít nhất cô còn có thể giữ cho bài hát sống thêm ít lâu nữa. Nhưng ý nghĩ đó bị cắt ngang bởi một suy nghĩ khác: Họ phải về rồi chứ nhỉ? Antoine và Nadolski hẳn phải đến DARLAH 1 trở về rồi .
Nghĩ vậy cô lập tức ra khỏi giường và mặc quần áo vào. Cô nôn nóng bước đến ô cửa sổ nhỏ nhìn ra ngoài, hi vọng biết đâu sẽ nhìn thấy dấu hiệu nào đó cho thấy họ đang trở về. Nhưng chẳng có gì cả. Không một thứ gì. Chỉ có mặt đất xám xịt tang tóc trải dài ngút mắt.
Nhưng rồi, có một thứ gì đó.
Ban đầu cô nghĩ bộ não thiếu ngủ của mình đã đánh lừa mình. Nhưng khi dí sát mặt vào ô kính và nhìn kĩ cái thứ cô nghĩ mình vừa nhìn thấy...
Dấu chân .
Ngoài đó rõ ràng có dấu chân.
Nhưng chưa hết.
Những dấu chân đó quá rõ, cô có thể nhận ra ngay những đường nét nổi bật của chúng.
Bốt lính dù , cô sửng sốt nghĩ. Giống hệt của mình .
“Midori? Midori!” Mia kéo cô bạn cùng phòng đang ngủ say trên giường. “Dậy đi!”
Midori chậm chạp mở mắt ra và bối rối hỏi: “Gì thế?”
“Có người ở đây!”
Midori ngáp và dụi mắt. “Nghĩa là sao? Họ quay về rồi hả? Chúng ta được cứu chưa?”
“Không, có ai đó ngoài kia!” Mia chỉ ra ngoài cửa sổ.
Vài giây sau Midori đã đứng bên cạnh Mia, nhìn trân trân xuống lớp bụi Mặt Trăng. Cô cũng đã nhìn thấy.
Những dấu giày rõ nét trên nền đất .
Họ chạy qua các hành lang.
Họ chạy qua phòng máy tính, qua các cánh cửa vào mô-đun một, và vẫn chạy tiếp cho đến khi tìm thấy Caitlin trong phòng thông tin liên lạc. Cô đang ngồi gục trên máy truyền tín hiệu radio, cố gắng bắt nó hoạt động. Họ hổn hển kể với cô về thứ họ đã thấy ngoài cửa sổ phòng ngủ và chờ xem cô phản ứng. Cô ngẩng đầu nhìn họ đờ đẫn.
“Ồ. Phải, cô thấy rồi,” cô đáp, rồi quay lại với máy radio.
“ Cô thấy rồi là sao!” Mia kinh hoảng gào lên. “Cái quái gì đang xảy ra thế này?”
Caitlin nhìn Mia bằng ánh mắt thất thần và nhún vai. Cô đáp, “Cô thấy nó khi đưa mấy đứa về phòng.”
“Nhưng...” Midori lên tiếng. “Thế nghĩa là gì? Chúng ta phải làm gì đây?”
“Chẳng có gì mà làm cả, thật đấy. Chẳng còn gì nữa.”
Mia nổi điên. “Caitlin, cô làm sao thế? Có ai đó ngoài kia, cô có hiểu không? Cánh cửa bị khóa trái bên ngoài, Wilson và Stanton bị nhốt. Cái tàu đổ bộ bị phá.”
“Nadolski và Antoine, không trở về,” Caitlin ủ rũ nói thêm.
Mia cảm thấy trái tim mình thắt lại như thể có vật nhọn cào xé cô từ bên trong. “Họ không... quay về ư?”
“Không.”
“Nhưng... cô đã thử liên lạc với họ chưa?”
“Bộ đàm của họ ở ngoài vùng phủ sóng. Coleman đã đi tìm họ rồi.”
“Tạ ơn Chúa,” Midori nói cùng một hơi thở dài đầy hi vọng.
Nhưng Mia nhìn quanh rồi chậm rãi hỏi, “Chú ấy đi bao lâu rồi, cô Caitlin?”
Đôi mắt Caitlin mờ mịt.
“Cô không biết... chắc là nhiều giờ rồi.” Dường như Caitlin đang bị thôi miên. Cô không có vẻ cảnh giác, hay hi vọng, hay buồn bã, hay lo sợ. “E là quá muộn để làm được gì cho Coleman thân mến rồi. Anh ta là người tốt đấy.”
Mia chộp lấy vai Caitlin lắc mạnh. “Cái quái gì xảy ra thế này? Sao cô lại nói như thể chú Coleman đã chết ? Còn Nadolski và Antoine thì sao?”
“Chẳng có lí do gì để cho rằng họ còn sống. Bất cứ ai rời khỏi cái căn cứ này đều một đi không trở lại. Cô xin lỗi, các bé ạ. Giờ chỉ còn ba chúng ta thôi. Chúng ta phải cùng dũng cảm lên.”
Hai cô bé sững sờ nhìn Caitlin. Người phụ nữ này đang phê thuốc sao? Cô đột nhiên đổi đề tài và mỉm cười. “Các cháu muốn ăn uống gì trong khi chờ đợi không?”
“Chờ cái gì cơ chứ?” Mia hỏi, gần như hoảng loạn.
“Ừ thì... nguồn điện khẩn cấp rồi cũng cạn kiệt, rồi cái máy cấp ôxy sẽ tắt. Sau đấy vài giờ thì ôxy sẽ hết. Có lẽ chúng ta nên ăn một bữa. Hoặc chúng ta có thể kể chuyện cho nhau nghe. Cô không biết nữa.” Dường như Caitlin đã khóa chặt mọi cảm xúc và chỉ còn tồn tại trong trạng thái lơ mơ.
“Cô mất trí rồi, cô Caitlin!” Mia rầu rĩ kêu lên.
Caitlin phớt lờ. “Mia, máy nghe nhạc của cháu còn pin không?”
“Không!”
“Thôi được. Chúng ta đành không có nhạc vậy. Tất nhiên là chúng ta có thể hát...”
“Cô chịu trách nhiệm về bọn cháu cơ mà, cô có hiểu không vậy?” Midori hét lên. “Cô phải làm mọi thứ trong khả năng của mình chứ!”
Caitlin đáp lại với vẻ lãnh đạm và lặng lẽ. “Chẳng có gì để làm.”
“Vậy là cô cứ thế bỏ cuộc, ý cô là thế phải không?” Midori gào lên.
Caitlin giương mắt nhìn Midori chằm chằm khiến cô phát sợ. “Phải đấy. Cháu còn chưa bỏ cuộc sao?” Cô trả lời thành tiếng lầm bầm.
Midori tuyệt vọng đấm vào vai cô. “Không công bằng ! Thật không công bằng!”
Caitlin đứng dậy túm lấy cánh tay Midori và đẩy ra xa, miệng rít lên, “Chà, tệ quá nhỉ. Tội nghiệp ghê. Lẽ ra cháu nên ở nhà mới phải chứ!”
Hai cô bé chán nản rời phòng liên lạc. Mia khăng khăng rằng họ nên rẽ vào phòng y tế dù chính cô cũng không rõ mình đang tìm kiếm thứ gì. Nhưng cô có một giả thuyết, và sau một vài phút lùng sục đã tin chắc vào giả thuyết đó: Vài hộp thuốc Coleman chỉ cho họ trong thùng thuốc đã trống rỗng. Caitlin. Caitlin đã đến đây. Cô ấy đã dùng thuốc làm mình tê liệt để vượt qua chuyện này .
Mia kiểm tra các lọ thuốc Caitlin đã lấy, và thấy chúng gồm morphin và một vài loại giảm đau khá mạnh. Cô chỉ cho Midori xem, cô bạn chỉ lắc đầu không nói gì. Nói cho cùng thì họ chẳng thể làm gì cho Caitlin ngoại trừ việc để mặc cô trong trạng thái lãnh đạm mơ màng của mình. Ít nhất là ngay lúc này. Nhưng liệu điều đó có nghĩa là Caitlin nói đúng? Rằng họ không thể làm gì để cứu chính mình ngoài việc chờ đợi? Đợi nguồn điện phụt tắt? Đợi dưỡng khí biến mất khỏi các căn phòng và hành lang? Đợi cho họ ngạt thở và chết?
Hai người hầu như không nói chuyện trong khi quay lại nhà bếp. Họ đã lên kế hoạch, nhưng không phải bàn bạc lâu – chỉ vài câu từ người này và vài cái gật đầu từ người kia.
Ngay khi họ cảm thấy khó thở, họ sẽ tiến đến phòng thiết bị. Rồi họ sẽ mặc bộ đồ du hành vào và bước ra ngoài.
Họ sẽ tìm một địa điểm thích hợp, có thể là một ngọn đồi, một nơi có thể phóng tầm mắt nhìn ra khắp không gian. Rồi họ sẽ ngồi ôm nhau cho đến khi dưỡng khí cạn kiệt và khí ôxít carbon đầu độc họ, êm ả đưa họ đến với cái chết.