Cô chỉ muốn ngủ. Cô muốn ngủ rồi thức dậy ở một nơi hoàn toàn khác. Bất cứ nơi nào cũng được. Dù là giữa một sa mạc ở của Mehico, không đồ ăn thức uống, với một tên tâm thần sát nhân hàng loạt đuổi sau lưng. Dù cô phải bò bằng hai đầu gối đẫm máu qua vùng đất hoang đầy rắn rết và lang sói. Bất kì điều gì cũng tốt hơn phải ngồi giam mình ở cái nơi mà mọi việc đều bất khả thi này.
Điều duy nhất Caitlin mong đợi trong khi ngồi phủ phục trên chiếc bàn trong phòng liên lạc, là những viên thuốc có thể giúp cô vượt qua phần khủng khiếp nhất của nỗi sợ.
Sau khi Coleman rời căn cứ trong nỗ lực vô vọng nhằm tìm kiếm Nadolski và Antoine, cô đã đi lại qua các hành lang của DARLAH để đẩy lùi cơn lo sợ. Cuối cùng trong vô thức cô dừng lại ở phòng y tế, và hộp thuốc lớn với chữ thập đỏ tươi trên nó gần như mỉm cười với cô, như thể nó đang muốn nói: Không sao đâu, cô không cần phải cảm thấy như thế này . Cô mở nó ra và tìm thấy đủ thứ thuốc từ penicilin cho đến ống tiêm adrenaline, morphin, valium, và một đống các loại thuốc gây mê và giảm đau khác, cùng những thiết bị sơ cứu thông thường.
Căn phòng cô đang ngồi khá lớn. Phòng y tế là một phần của mô-đun bốn và được thiết kế để vài bệnh nhân có thể nằm cùng lúc. Ở giữa phòng có bốn cái bàn, vừa để làm giường bệnh vừa để làm bàn mổ. Những ngăn tủ treo đầy trên các bức tường chạy theo hình bầu dục của căn phòng. Trông nó như thể được nhấc ra từ một bộ phim khoa học viễn tưởng cũ kĩ, nơi cô thấy mình đóng vai nữ chính chuẩn bị thét váng lên trước một cảnh cao trào.
Tất cả những thứ này để làm gì chứ? Đống dao mổ, kính hiển vi, áo khoác phẫu thuật, ủng cao su này? Đống khoan, búa, cưa xương rùng rợn này?
NASA đã nghĩ chuyện quái gì sẽ xảy ra với những người được cử lên đây thế nhỉ?
Và vì sao lại có nhiều ngăn tủ bị khóa mà không thấy chìa khóa đâu?
Cô tin chắc rằng cái căn cứ này chứa đựng nhiều bí mật mà cô sẽ không bao giờ tìm ra đáp án. Mà thực tình cô cũng chẳng muốn tìm ra. Những câu trả lời ấy chắc chắn sẽ khiến cô khiếp hãi. Mà ngay lúc này cô chỉ muốn được yên.
Caitlin túm lấy một lọ thuốc và một ống morphin, siết chặt chúng trong tay. Ngay lập tức cô cảm thấy tội lỗi.
Nếu uống những thứ này mình sẽ mất kiểm soát.
Kiểm soát gì chứ? Mày đã mất kiểm soát từ lâu rồi.
Mình không thể chịu đựng được nữa.
Mày phải giữ đầu óc tỉnh táo, Caitlin.
Tỉnh táo để làm gì? Làm gì có ai đến cứu chúng ta đâu?
Mày có trách nhiệm đối với mấy đứa trẻ!
Nhưng mình không thể làm được gì cho chúng. Mình cũng chẳng khác gì chúng. Mình muốn về nhà.
Nếu mày uống mấy thứ này, mày sẽ phá hỏng cơ hội cuối cùng mày có để trở về.
Cơ hội nào? Chẳng có cơ hội nào hết. Không còn nữa.
Những ý nghĩ hoảng loạn và mâu thuẫn bắt đầu khiến đầu óc cô choáng váng. Thế là đủ rồi. Cô bỏ nắm thuốc và ống morphin vào túi áo rồi quay trở về phòng liên lạc.
Caitlin biết rằng cô phải coi sóc Mia và Midori, nhưng chỉ riêng việc nghĩ rằng hai cô bé đang ở cạnh nhau ở đâu đó trong căn cứ đã đủ khiến cô thêm trầm uất. Đáng lẽ chúng không nên có mặt ở đây. Chúng nên ở Trái Đất cùng bạn bè và gia đình của chúng, chứ không phải ở cái nơi bị ruồng bỏ này. Nhưng mặt khác cô lại có phần ghen tị với chúng; chúng sàn sàn tuổi nhau, và còn có nhau làm bạn. Cô thì chỉ có một mình, chẳng có ai để nương tựa.
Cô trở lại mô-đun một với những bước chân trĩu nặng.
Caitlin ngồi xuống một chiếc ghế đối diện với bức tường lắp các thiết bị liên lạc và phát tín hiệu radio. Vô số bóng đèn nhỏ và màn hình hiển thị mà bình thường phải sáng nhấp nháy liên tục thì lúc này lại tối đen và im lìm. Đúng như cô dự đoán, không có gì xảy ra. Chán nản, cô ngồi sụp trên ghế, vùi đầu vào hai tay.
Mày đang làm gì ở đây hả Caitlin?
Cô cố gắng truy ngược lại kí ức để tìm hiểu xem mọi chuyện bắt đầu từ đầu.
Mùa hè năm ấy cô mười tám tuổi, đang đi nghỉ ở Mehico cùng George, người bạn trai hơn cô sáu tuổi. Họ đã thức cả đêm trên bờ biển, nằm ngắm nhìn bầu trời. Không có lấy một gợn mây, và không có ánh đèn của thành phố nên họ có thể nhìn thấy hằng hà sa số những vì sao. Đôi khi họ thấy một vệt sao băng vắt ngang trên đầu.
“Ước đi,” George thầm thì.
“Gì cơ?” Caitlin hỏi.
“Em có biết sao băng thực chất là gì không?”
“Thiên thạch.”
George gật đầu nhổm dậy, chống người lên hai khuỷu tay. “Đúng một phần. Nhưng hầu hết chúng là các mảnh vụn từ ngoài vũ trụ. Em biết đấy, tàu vũ trụ, vệ tinh, đủ thứ linh tinh chúng ta gửi lên trên đó từ cả thế kỉ trước ấy. Ngay lúc này có cả đống máy quay với cờ-lê mỏ lết quay xung quanh Trái Đất. Chính vì thế nên bây giờ phóng tên lửa lên mới khó thế. Chính vì mớ mảnh vụn đó đấy.”
“Anh đùa phải không? Ý em là, nếu chỉ có máy quay với cờ-lê ốc vít thôi thì còn thiếu gì chỗ?”
“Mớ đồ nghề đó đang quay xung quanh Trái Đất với vận tốc mười bảy ngàn dặm mỗi giờ, tức là gần năm dặm mỗi giây. Và nếu đâm phải một thứ đang bay với vận tốc mười bảy ngàn dặm mỗi giờ thì chẳng hay ho gì, đúng không? Mà không chỉ có một đâu. Có hàng trăm thứ đang trôi nổi vô định, theo những quỹ đạo không xác định, nên không thể biết chắc được chúng đang ở đâu. Điên loạn lắm, Caitlin ạ.”

Nhiều năm sau, khi Caitlin đã trở thành một phi hành gia làm việc tại NASA và đang chuẩn bị cho nhiệm vụ lên Mặt Trăng, cô được xem một bản khảo sát do Cơ quan Vũ trụ Châu Âu, ESA, thực hiện, về mọi loại vật thể nhân tạo đang quay xung quanh Trái Đất.
George đã nói đúng. Quả thực có rất nhiều thứ . Quá nhiều. Nhưng anh cũng nói sai. Vì số lượng vệ tinh và thiết bị và đủ thứ khác không phải là hàng trăm, mà là hàng nghìn. Chỉ riêng vệ tinh đã có tới hai ngàn ba trăm, cung cấp cho các cư dân trên Trái Đất tín hiệu truyền hình, định vị GPS, và nhiều thứ khác. Và có lẽ đó là điểm khởi đầu cho niềm hứng thú của cô đối với vũ trụ, thứ sẽ theo cô suốt cuộc đời.
Cô vẫn thường nghĩ về nó, về cuộc trò chuyện đêm hôm ấy. Nếu không phải vì nó, có lẽ cô đã không bao giờ trở thành một phi hành gia, mà là một ai đó hoàn toàn khác. Một bác sĩ chẳng hạn, hoặc một kiến trúc sư.
Đột nhiên một máy radio phát ra tiếng lạo xạo. Trong khoảnh khắc Caitlin bừng tỉnh khỏi hồi suy nghĩ miên man và trở lại với hiện thực.
Radio đã hoạt động!
Radio đã hoạt động!
Toàn thân cứng lại vì căng thẳng, cô ngồi lắng nghe tiếng rè rè và mớ âm thanh vô nghĩa. Bóng đèn nhỏ màu đỏ trên thiết bị đã tự bật sáng. Máy thu tín hiệu đã hoạt động. Cô không hiểu vì sao, nhưng đó không phải là vấn đề cô quan tâm ngay lúc này. Điều quan trọng nhất là nó đang hoạt động. Cô có thể liên lạc với Trái Đất!
Vui mừng và phấn khích khiến cô run rẩy không sao dừng lại được. Được rồi, cẩn thận, cẩn thận nào...
Cô với tay phải ra và khẽ khàng vặn núm dò kênh. Tiếng lạo xạo ngừng bặt ngay lập tức, và trong một giây cô đã sợ rằng mình vừa phá hỏng thứ gì đó. Nhưng rồi khi cô vặn núm dò kênh được nửa đường, nó lại xuất hiện, rõ ràng hơn. Giọng nói. Cô nghe thấy những giọng nói.
Không bỏ phí một giây, cô chộp lấy micro và chỉnh tín hiệu radio ở tần số khẩn cấp.
“Houston, đây là DARLAH 2, chúng tôi gặp một vấn đề!”
Cô chờ nghe tiếng trả lời trong vài giây, nhưng chẳng có gì.
Cô thử lần nữa. “Houston, Houston, đây là DARLAH 2, chúng tôi gặp một vấn đề! Căn cứ bị mất điện, và Demeter bị hỏng. Houston, các vị nghe thấy không? Đây là Caitlin Hall từ DARLAH 2. Alô?”
Không có gì.
Cô đổi sang các tần số khác và lặp lại lời nhắn vừa rồi tới máy thu tín hiệu ở Houston. Nhưng cả nơi đó cũng hoàn toàn yên lặng. Cô lập cập thử mọi tần số và kênh liên lạc. Thỉnh thoảng tiếng lạo xạo ban đầu lại vang lên, đôi khi đi kèm với những tiếng nói mơ hồ từ đằng xa, đôi khi chỉ là âm thanh rè rè vô nghĩa. Chán nản, cô ngồi lại trên ghế. Và ngay lúc đó giọng nói nổi lên rõ mồn một trên mớ tiếng ồn. Nó đến từ một kênh tin tức. Cô thấy giọng của người phát thanh viên nghe quen quen.
“... NASA vẫn đang trốn tránh những cáo buộc gay gắt rằng cơ quan này đã hành động quá chậm trễ trong việc xúc tiến một kế hoạch giải cứu cho năm phi hành gia và ba thiếu niên đang bị mắc kẹt trên Mặt Trăng. Tổng thống Mỹ cũng đang phải đối mặt với những lời chỉ trích nặng nề do ông đã kêu gọi mọi người dành một phút mặc niệm cho các thành viên của nhiệm vụ Mặt Trăng này. Lời phỏng đoán rằng cơ quan này đang giấu giếm thông tin đã làm nảy sinh những tin đồn rằng các quan chức của NASA có thể đã có những bằng chứng xác thực rằng không còn thành viên nào sống sót...”
“Không! Không !” Caitlin hét vào radio, bấn loạn vỗ mạnh lên chiếc máy. “Đừng bỏ cuộc, chúng tôi vẫn còn đây, chúng tôi vẫn còn sống, các người nghe thấy không?” Bản tin bị cắt đứt giữa chừng, và chiếc loa phát ra một tràng tiếng kêu chói tai trong vài giây trước khi đột ngột tắt ngấm.
Cô xô ghế đứng bật dậy, đá vào chiếc máy radio. “Mình không thể chịu được nữa!” Cô rít lên, nước mắt chảy xuống mặt. Những tia lửa điện bắn ra khỏi ống thông hơi, và một mùi khói khét lẹt bắt đầu tuôn vào phòng.
Không buồn suy nghĩ, hai bàn tay run rẩy của cô lục tìm thuốc và morphin trong túi áo. Cô móc ra hai viên và nuốt chửng không cần nước.
Trong một giây cô cân nhắc mình nên làm gì, xem có còn lựa chọn nào khác hay không. Nhưng không có. Quả quyết, cô bẻ đầu ống morphin và cắm kim tiêm vào đùi xuyên qua lớp quần ngoài, ấn mạnh.
Chỉ sau vài giây morphin đã bắt đầu có tác dụng. Một tấm màn ấm áp nặng nề trùm khắp người cô và bọc cô trong lớp chăn dày dịu dàng của sự lãnh đạm vô tư lự.