172 Giờ Trên Mặt Trăng

Lượt đọc: 732 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
TÍN HIỆU

Họ đã chờ đợi nó xảy ra. Nhưng khi nó thực sự xảy ra, họ vẫn thấy cực kì ngạc nhiên.

Nguồn điện khẩn cấp vụt tắt.

Midori và Mia đang ngồi trong bếp thì ánh sáng đỏ mà họ đã gần làm quen trong một ngày vừa qua cũng biến mất. Trong nháy mắt, nó bị thay thế bằng bóng tối mịt mùng.

Midori đã tìm được mấy chiếc đèn pin trong kho từ vài giờ trước và đã đặt chúng lên bàn trước mặt họ trong khi chờ bóng tối tràn đến. Nhưng ánh sáng của chúng yếu hơn họ mong đợi rất nhiều. Để di chuyển được an toàn từ nơi này sang nơi khác họ phải cùng soi hai luồng ánh sáng chập chờn vào cùng một nơi. Những hành lang dài giống hệt nhau mà họ đã làm quen đột nhiên biến thành một mê cung xa lạ và vô tận. Nhưng họ vẫn tiến bước vào trong đó, dù không hiểu vì sao.

Với mỗi bước chân, Mia lại càng thấy nhớ Antoine, nhớ bạn bè, quê hương, cậu em trai Sander, và cả bố mẹ mình. Nhưng cô dồn những ý nghĩ đó vào sâu trong óc, ẩn chúng đi thật xa.

Mia và Midori không nói nhiều, cũng không ai nhắc đến việc họ đang đi loanh quanh vô mục đích, không dự định. Tốt nhất là không nói đến. Cứ đi tiếp, và đi mãi. Ít nhất như vậy cũng có vẻ bạn đang làm gì đó để giúp bản thân còn sống.

Vì chẳng bao lâu nữa sẽ đến lúc phải ngồi xuống. Và khi họ đã ngồi xuống, đó sẽ là lần cuối cùng.

---❊ ❖ ❊---

Họ thấy Caitlin trong phòng khách, đang ngủ trên một chiếc sofa. Midori bước tới kiểm tra xem cô còn thở không, rồi họ để mặc cô ở đó và trở lại các hành lang.

Mia đề nghị đến phòng máy tính. Trước đây đó là khu vực cấm, nhưng hiện giờ khi chỉ còn lại hai người, chẳng có lí do gì phải tuân theo điều luật đó nữa. Cánh cửa khóa căn phòng đó giờ đã mở ra, và họ chỉ việc bước thẳng vào.

Mia nhìn quanh căn phòng bát giác và thấy đúng như mình lo ngại. Mọi thiết bị trong này có lẽ đều có từ đầu những năm bảy mươi. Máy chủ được đặt giữa phòng. Một chiếc ghế cố định vào sàn nhà đối diện màn hình, và các bức tường cùng trần nhà chi chít màn hình video cùng những bóng đèn nhỏ và nút bấm mà Mia nghĩ nếu sáng cùng lúc sẽ khiến cả căn phòng bừng lên như một công viên trò chơi. Cô ngồi xuống ghế và rên lên.

“Bọn mình chả có cơ hội nào với cái máy tính này đâu, Midori ạ.” Cô ấn tay vào nút trên máy tính vài lần. Chiếc máy phát ra một tiếng xìììì khe khẽ, rồi một màn hình nháng lên trong khoảnh khắc rồi tối đen trở lại. “Đây đúng là chuyện nực cười nhất trên đời. Họ nghĩ gì thế không biết? Chẳng lẽ không có ai phản đối hay sao? Họ thực sự nghĩ cái máy tính cổ lỗ sĩ này có thể hoạt động được mà không trục trặc gì sau cả trăm năm chắc? Thật không công bằng!” Cô thò chân đá chiếc máy, lần này rõ mạnh. Nó lại phát ra tiếng và sáng lên.

Nhưng lần này đèn máy tính không tắt đi.

“Midori, nhìn này,” Mia sửng sốt kêu lên. “Thứ này vẫn có điện!”

Một dòng chữ trắng sáng hiện trên màn hình đen.

HỆ THỐNG ĐÃ KÍCH HOẠT

“Mia, cậu làm gì thế? Đừng động vào nó.”

“Cậu không hiểu à? Tớ bật được nó lên rồi! Cả DARLAH này bị mất điện, nhưng máy chủ vẫn hoạt động. Cậu giải thích chuyện này thế nào?”

Midori không biết nói gì.

“Chắc chắn phải có thứ gì khác khiến nó chạy được,” Mia nói. “Nó có nguồn điện riêng, ở đâu đó.”

“Thử hỏi nó xem có ra được thông tin gì không?”

“Tớ hỏi gì bây giờ?”

“Tớ không biết. Hừm... thử hỏi về nguồn điện xem? Làm sao để có điện trở lại?”

“Được rồi, chờ chút.” Mia rướn người tới bàn phím và gõ.

TÌNH TRẠNG NGUỒN ĐIỆN

Cô ấn enter , và một giây sau câu trả lời xuất hiện.

NGUỒN ĐIỆN CHÍNH BỊ NGẮT BẰNG TAY

NGUỒN ĐIỆN KHẨN CẤP NGỪNG HOẠT ĐỘNG

VÀO LÚC 23:41 GIỜ MIỀN ĐÔNG

Ôi, khốn kiếp. Cô cảm thấy nỗi sợ hãi đè lên ngực mình, một cơn buồn nôn dâng lên cổ.

“Midori... nguồn điện không tự tắt. Có người đã tắt nó đi.”

“Làm sao cậu biết được?”

“Nhìn đây này. Nó nói rành rành ở đây này.”

BẰNG TAY

Hai từ đó sáng lên như chế nhạo. Bằng tay . Không còn nhầm lẫn gì nữa. Có ai đó, thứ gì đó, đã ở đây và cài cho nguồn điện tắt đi.

Mia lại cúi mình trên bàn phím.

BẬT ĐIỆN LÊN

Và câu trả lời lại nhanh chóng xuất hiện như lần trước.

MỆNH LỆNH VÔ HIỆU

MỨC ĐỘ ƯU TIÊN DP7 0271DE

TẤT CẢ NHÂN SỰ RỜI KHU VỰC

“Cậu nghĩ thế nghĩa là gì, Mia?”

“Nghĩa là cái máy tính không muốn bật điện lên. Hoặc là... nó không thể .”

“Cậu nghĩ Mức độ ưu tiên DP7 0271DE là gì?”

Mia đợi một lúc rồi mới trả lời. “Tớ không biết. Dù là gì đi nữa... tớ đoán nó cũng có nghĩa là chúng ta phải tự lo thôi.”

Midori lắc đầu như thể không thể hiểu nổi đoạn thông điệp này. Cô đổi chủ đề. “Thử hỏi xem làm thế nào để ra khỏi đây. Sơ tán, giải cứu, gì cũng được. Làm đi!”

Mia gõ.

TRÌNH BÀY KẾ HOẠCH SƠ TÁN

Cô nhấn enter , nhưng chẳng có gì xảy ra. Họ chờ đợi. Chiếc máy tính bắt đầu phát ra một tiếng ồn rầm rì khe khẽ, như thể nó sắp bị quá nhiệt. Màn hình nháng lên một loạt chữ số, nhưng không từ ngữ nào xuất hiện. Tiếng rầm rì biến thành tiếng o o rất lớn khiến hai cô bé phải bịt tai. Chiếc máy rung ngày càng mạnh. Cả khối máy móc lắc lư khiến đầu họ như bị dội thình thình cho đến khi âm thanh đột ngột dừng lại, và chiếc máy trở về đen ngòm.

Sau gần hai mươi giây yên lặng, câu trả lời xuất hiện.

KHÔNG CÓ LỐI THOÁT

Rồi màn hình lại tối đen trong một giây trước khi có thêm dòng chữ xuất hiện.

NGUỒN DƯỠNG KHÍ SẼ

NGỪNG TRONG 224 PHÚT

“Ai đang viết cái đó vậy?” Midori bực bội hét lên, đẩy Mia ra khỏi ghế. Cô bổ câu hỏi lên bàn phím.

AI ĐÓ??

Câu trả lời xuất hiện ngay lập tức.

011101110110010100100000

011000010111001001100101

001000000110110001100101

011001110110100101101111

011011100111001100101110

“Chẳng có nghĩa gì cả. Hỏi lại đi, Midori.”

AI ĐÓ?

Những kí tự mới xuất hiện trên màn hình.

ĐÂY LÀ 6EQUJ5

Mia đang định đổi cách hỏi với hi vọng nhận được một câu trả lời rõ nghĩa hơn, nhưng một câu mới lại xuất hiện trên màn hình trước khi cô kịp gõ. Một câu khiến Mia sợ hãi hơn hết thảy:

DERE KOMMER IKKE TIL Å OVERLEVE

Cô bất giác giật lùi ra xa màn hình, như thể những từ đó sẽ tấn công cô vậy.

“Tiếng gì vậy?” Midori nhìn vào hàng chữ hỏi.

“Đó... đó là tiếng Na Uy. Có nghĩa là...” Cô nhìn Midori với vẻ mặt nặng nề. “Nghĩa là ‘ Các người sẽ không thể sống sót. ’” Midori thở gấp một hơi, còn Mia lắc đầu trong hoang mang. “Sao nó biết tớ nói tiếng Na Uy nhỉ?”

Dòng chữ lưu lại vài giây rồi được thay thế bằng một dòng khác.

キミタチハシヌ.

Midori chỉ vào màn hình.

“Tiếng Nhật kìa! Trời ơi, nó biết chúng ta là ai.”

Đúng vào giây phút đó, màn hình tắt ngấm. Midori đá chiếc máy vài lần để bật nó trở lại, nhưng giờ đây nó như thể chưa bao giờ hoạt động. Họ cố gắng tìm khắp căn phòng thêm mười hay mười lăm phút nữa mà không thấy bất cứ thứ gì có thể làm nó hoạt động trở lại. Nhưng chiếc máy tính trong DARLAH 2 đã phát ra thông điệp của nó.

---❊ ❖ ❊---

Hai người rời khỏi phòng máy tính với cảm giác bất an rằng có kẻ đang theo dõi họ từ trong bóng tối. Midori túm chặt tay Mia, và họ tiến từng bước trong căn cứ.

“Mình đi đâu bây giờ?” Midori hỏi.

“Đi khỏi đây,” Mia thầm thì, quả quyết kéo bạn mình theo sau.

Midori rơm rớm nước mắt. “Chẳng có nơi nào mà đi cả. Cậu biết mà.”

“Có đấy,” Mia đáp, dù chính cô cũng không rõ mình đang nói gì. “Đi nào. Không xa đâu.”

“Cái gì không xa?” Midori thút thít. “Bọn mình đang đi đâu?”

“Cứ bám chặt lấy tớ, được không?”

“Được.”

Họ bước vào một hành lang mà chưa ai trong hai người từng vào. Không khí có vẻ khác lạ. Có vẻ chứa sự sống. Mia nhận thấy rõ ràng mùi của cây cối, và của đất. “Cái gì thế nhỉ?” Cô thầm thì.

Mia và Midori cùng rọi đèn pin xuống sàn. Cây xanh mọc lên trước mặt họ. Cà chua. Bắp cải. Cỏ. Tất cả đã mọc um tùm và có mùi thối rữa.

“Bọn mình đang ở trong nhà kính. Ngoài máy cấp ôxy.”

“Dừng chân trong này một lúc được không?” Midori phàn nàn rất khẽ, gần như không nghe thấy. “Tớ không muốn đi nữa. Tớ không thể đi được nữa.”

Họ dừng lại lắng nghe. Chẳng có gì. Mia cúi xuống bứt hai quả cà chua và đưa một quả cho Midori.

“Này, ăn đi.”

“Gì thế?”

“Cà chua đấy. Ăn đi.”

Hai người cùng cắn quả cà chua trong tay rồi nhổ ra cùng một lúc.

“Eo,” Midori nói. “Để lâu quá rồi. Còn có mùi thép nữa.”

Mia chiếu ánh đèn pin lên hai quả cà chua. Một con sâu xám ngoét ngọ ngoạy chui qua một lỗ lớn trên lớp vỏ.

“Ọe!” Midori ré lên, vứt quả cà chua đi. Nó va vào tường phát ra một tiếng bụp trầm đục, ướt nhẹp. Cô có thể nghe thấy tiếng nước quả thối rỏ xuống sàn.

“Midori? Cháu đấy phải không?”

Một giọng nói vang lên từ hành lang. Chờ câu hỏi lặp lại vài lần Mia và Midori mới rời nhà kính và bước ra. Trong ánh sáng yếu ớt từ hai chiếc đèn pin họ nhận ra ông ngay lập tức.

Đó là Coleman. Midori thở ra một hơi dài nhẹ nhõm. Ông chưa chết! Caitlin đã nhầm. Và nếu Coleman vẫn còn sống, có lẽ...

Trong một khoảnh khắc quý giá tinh thần Mia phấn chấn hẳn lên.

Chú Coleman! ” Cô reo lên. “Tạ ơn Chúa chú đã về!” Ông gật đầu nhưng có vẻ không biết phải nói gì. “Bọn cháu tưởng chú ra ngoài tìm chú Nadolski và Antoine?” Mia hỏi ngay.

“Đúng vậy,” ông vừa khẽ trả lời vừa tiến lại. “Nhưng chú không tìm thấy họ.”

Trái tim Mia như tan vỡ vì tin tức ấy trong khi Coleman vẫn nói tiếp. “Vệt bánh xe của họ dừng cách đây ba dặm rưỡi, nhưng chẳng thấy cả họ lẫn hai chiếc xe đâu. Thế nên chú quay trở lại, vừa đến nơi thì nguồn điện khẩn cấp bị tắt. Từ lúc ấy chú cứ mò mẫm tìm mấy đứa.” Ông đưa tay lên vỗ nhẹ đầu Mia. Cô không biết mình có thích thế hay không. “Và hai đứa đây rồi.” ông nói thêm.

Midori tỏ vẻ hoài nghi. “Nhưng sao chú lại quay về làm gì? Sao chú không đi tiếp đến DARLAH 1?”

“Một mình ư? Không có hai cháu ư? Không, Midori, chú có trách nhiệm đối với những người còn lại. Cháu quên rồi ư?”

Rõ ràng là ông đang cư xử rất lạ. Chẳng lẽ Coleman cũng đã dùng thuốc trong phòng y tế rồi ư? Hay là ông đã mất trí? Khó mà nói được. Mia không chắc cô có thể tin ông, nhưng vẫn quyết định đánh liều. Dù sao thì đó là cơ hội cuối cùng cô có.

“Bọn cháu phát hiện ra một việc,” cô nói.

“Thế à? Việc gì?” Ông có vẻ tò mò nhưng không mấy quan tâm.

“Trong phòng máy tính ạ,” Mia đáp.

“Chú đã cấm các cháu vào đó rồi cơ mà.” Coleman nghiêm khắc nói.

Mia nhún vai. “Chuyện đó còn nghĩa lí gì nữa đâu ạ?”

Coleman chậm chạp gật đầu. “Nhưng các cháu vẫn không nên làm thế.”

“Bọn cháu đã bật được máy tính. Sau khi nguồn điện khẩn cấp tắt.”

“Không thể thế được,” Coleman nói ngay. “Phòng máy tính được nối trực tiếp với máy phát điện và nguồn điện khẩn cấp.”

“Rõ ràng là không rồi,” Midori khô khốc bình luận. “Nói chung là nó đã nói với bọn cháu vài chuyện.”

“Ví dụ?”

“Chẳng nhẽ chú không biết ư?” Mia không còn biết mình có tin được vào ông không nữa. “Cháu tưởng chú phải biết mọi việc về căn cứ này chứ.”

“Chú cũng tưởng thế, nhưng đấy là trước khi máy tính bắt đầu hoạt động mà không cần nguồn điện.” Coleman cảm thấy nỗi lo sợ vốn đã rất lớn trong mình đang tăng lên.

“Nó nói về mức độ ưu tiên DP7 0271DE.”

Coleman cau mày. Dòng mã đó không nằm trong số mã ông đã học trong chương trình huấn luyện. Không một mã số nào của căn cứ này có chứa chữ cái, ông chắc chắn như vậy.

“Không quen,” ông đáp.

“Bọn cháu cũng không biết nó là gì. Nhưng nó bảo bọn cháu rời khỏi căn cứ.”

“Chú e là chú không hiểu...”

“Cháu chỉ đang nhắc lại những gì nó nói trên màn hình thôi. Mà còn nữa cơ.”

“Còn nữa ư?”

Midori kể với ông về những điều khác mà họ đã biết. Thông tin về thời điểm nguồn dưỡng khí sẽ hết. Thông điệp rằng không có một kế hoạch sơ tán nào, rằng nguồn điện đã bị ngắt bằng tay, và rằng cái máy biết họ đến từ Na Uy và Nhật Bản. Cuối cùng họ kể với Coleman về dòng mã mà chiếc máy hiển thị để trả lời câu hỏi nó là ai.

Họ có thể thấy thông tin cuối cùng đó khiến ông lập tức sửng sốt.

“Cháu vừa nói gì?” Ông hỏi.

“6EQUJ5”, Mia lặp lại.

“Các cháu có chắc không? Chắc rằng các chữ số và chữ cái theo đúng thứ tự đó? Việc này rất quan trọng, các cháu hiểu không? Liệu có khả năng các cháu đã nhớ lộn thứ tự chữ và số không?”

“Không ạ,” cả hai trả lời đồng thanh.

Coleman lặng im một hồi lâu.

“Chú sợ rằng chúng ta gặp phải vấn đề lớn hơn ta nghĩ.”

---❊ ❖ ❊---

Đến lúc đó Coleman chợt nhận ra còn thiếu một người. “Caitlin đâu rồi?” Ông hỏi.

Mia và Midori kể với ông về mối nghi ngờ của họ rằng cô đã uống giảm đau từ phòng y tế. Coleman cầm đèn pin và dẫn hai cô bé đến phòng khách, nơi họ hi vọng Caitlin vẫn đang ngủ. Họ theo ông ra khỏi khu vực nhà kính và lần theo hành lang trống trải đến mô-đun ba.

Họ dừng lại ở kho trên đường đến phòng khách. Coleman tìm thấy mấy chiếc đèn pin tốt hơn trong một ngăn tủ khóa.

“Mấy cái này có thể hoạt động trong tối đa là mười lăm giờ liền,” ông nói vừa đưa cho mỗi người một chiếc. Mấy chiếc đèn pin mới vừa to vừa nặng, khiến Mia nhớ đến những ngọn đèn sân khấu cỡ nhỏ mà ban nhạc của cô dùng trong các buổi biểu diễn. Họ chật vật nhấc chúng bằng một tay. Coleman lấy thêm hai chiếc từ giá xuống và bật cả lên.

“Chú cần nói với hai cháu việc này,” ông lên tiếng. “Việc này có thể quan trọng. Nó có liên quan đến dòng mã máy tính cung cấp, 6EQUJ5. Nó không phải một dòng mã hay dòng báo lỗi thông thường. Đó là một chữ kí. Một tín hiệu.”

“Một tín hiệu ạ?” Mia thắc mắc.

“Đúng vậy, một tín hiệu. Nó thường được gọi là ‘tín hiệu Wow!’, theo câu cảm thán mà nhà thiên văn học phát hiện ra tín hiệu này đã ghi lại trên lề tờ biểu đồ. Để chú giải thích từ đầu: Ở Delaware, Ohio, từng có một kính thiên văn vô tuyến khổng lồ được gọi là Big Ear. Chiếc kính thiên văn này nằm tại Đài Quan sát Thiên văn Perkins thuộc Đại học Wesleyan Ohio. Nó được đặt ngoài trời trên một mặt phẳng nhôm rất rộng, cỡ một sân bóng đá. Và có hai bức tường phản xạ đặt ở hai đầu để thu và khuếch đại các tín hiệu nó bắt được. Từ năm 1963 đến năm 1998, kính Big Ear được dùng để tìm kiếm nguồn sóng vô tuyến có thể đến từ sự sống ngoài trái đất. Trên năm mươi kênh được điều khiển bằng máy tính, các nhà thiên văn học có thể nghe thấy những tín hiệu của trí thông minh ngoài vũ trụ.”

Mia và Midori chăm chú lắng nghe.

“Trong mười bốn năm đầu tiên chẳng có gì xảy ra. Tuyệt đối không có gì. Họ không thể phát hiện được một tín hiệu vô tuyến chưa xác định nào. Các bản in từ máy tính mà họ nghiên cứu hằng ngày không cho thấy bất kì điều gì ngoài những dãy số 1, 2 và 3 nhàm chán. Điều đó có nghĩa là các tín hiệu mà chiếc kính thiên văn bắt được đều thuộc về những tần số và nguồn tín hiệu mà họ đã biết, như các hành tinh hay tiểu hành tinh. Vì tất nhiên là vật thể có khối lượng nào cũng sẽ phát ra sóng vô tuyến. Cả con người cũng vậy. Nhưng rồi vào ngày 15 tháng Tám năm 1977, ngay sau mười một giờ đêm, có một chuyện xảy ra.

“Tiến sĩ Jerry R. Ehman đang ngồi xem bản in thì đột nhiên nhận ra rằng các chữ số trên trang giấy đã thay đổi. Đầu tiên một số bốn xuất hiện, rồi một số sáu. Rồi đột nhiên có cả dãy chữ số, một dòng mã, một tín hiệu chưa ai từng biết đến, với một tần số hoàn toàn khác. Kim trên các máy đo nhảy loạn xạ. Thay vì ghi lại nguồn âm thanh thành một dãy một và hai, dòng kí tự này lại hiện ra: 6EQUJ5.”

Ban đầu Mia và Midori kinh ngạc, sau đó thấy ớn lạnh, khi nhận ra dòng mã họ vừa nghe.

“Không ai có thể giải thích tín hiệu đó đến từ đâu. Nó kéo dài chính xác bảy mươi hai giây trước khi biến mất. Và sau đó nó không bao giờ xuất hiện nữa. Trong gần hai mươi năm họ đã cố gắng định vị lại tín hiệu đó. Họ đã dùng những thiết bị tân tiến hơn, dùng nhiều người và nhiều thời gian, nhưng cứ như thể nó chưa từng tồn tại. Tiến sĩ Ehman mất nhiều năm nghiên cứu bản in và những chữ số đó. Dần dần, ông loại bỏ hầu hết những cách lí giải tự nhiên. Tín hiệu đó không thể đến từ các hành tinh, tiểu hành tinh, vệ tinh nhân tạo, máy bay, hay Trái Đất. Chúng không khớp với tần số âm thanh của tín hiệu đó. Ông chỉ còn lại một câu hỏi cuối cùng: Có thể nào tín hiệu đó đến từ một thứ có trí tuệ, như từ một ngọn hải đăng chiếu đi nhiều hướng khác nhau và vô tình tới Trái Đất? Ít nhất điều đó cũng giải thích được việc Ehman chỉ theo dõi được tín hiệu trong bảy mươi hai giây là vì có lẽ sau đó nó bị gửi đi một hướng khác. Dù thế nào thì câu hỏi 6EQUJ5 có nghĩa gì đã được bàn luận suốt hơn bốn mươi năm. Nhưng bây giờ thì sao? E rằng cuộc thảo luận đã đến hồi kết.”

Hình ảnh

Mia nhìn Coleman trong ánh sáng từ ngọn đèn pin. Đột nhiên cô cảm thấy khiếp hãi.

“Chú muốn nói gì ạ?” Cô hỏi.

Giọng Coleman trở nên nghiêm trọng. “Chú muốn nói rằng chúng ta phải rời khỏi đây.”

« Lùi
Tiến »