172 Giờ Trên Mặt Trăng

Lượt đọc: 734 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
BÓNG TỐI

Coleman biết mình phải làm gì. Đứng bên Caitlin trong phòng khách, ông tiêm cho cô một mũi. Mia không biết trong ống tiêm chứa thứ gì, nhưng rõ ràng là thứ đó có hiệu quả, vì chỉ vài phút sau Caitlin đã ngồi dậy trên sofa. Đôi mắt cô không còn đờ đẫn nữa và thần sắc đã trở lại trên khuôn mặt. Coleman thầm thì với cô điều gì đó. Cả Mia lẫn Midori đều không nghe thấy ông nói gì, nhưng những lời đó dường như đã kéo Caitlin ra khỏi bóng tối.

Bốn người tập trung lại quanh bàn. Coleman đặt mấy chiếc đèn pin bên cạnh để họ có thể nhìn thấy nhau.

“Tôi sẽ không đưa ra hi vọng hão huyền nào cả. Tình huống đã rất nghiêm trọng, và giờ là lúc chúng ta phải hành động. Máy cấp ôxy sẽ ngừng hoạt động trong vòng chưa đến hai giờ nữa. Từ lúc đó trở đi điều kiện trong này sẽ nhanh chóng trở nên không thể chịu đựng được. Điều đó có nghĩa là tất cả các bạn sẽ phải rời khỏi căn cứ.”

“Nhưng... chú bảo bọn cháu đi đâu?” Midori hỏi.

“DARLAH 1.”

“Coleman,” Caitlin lên tiếng, “hai người trong chúng ta đã cố gắng đến đó, và từ lúc ấy không ai nghe được tin gì từ họ nữa. Anh có thực sự nghĩ...”

“Đó là lựa chọn duy nhất của chúng ta,” ông ngắt lời cô. “Chúng ta phải chấp nhận rủi ro nó mang lại. Nếu có ai có ý kiến nào hay hơn thì tôi sẵn sàng lắng nghe, nhưng ngay lúc này thì đó là điều hợp lí duy nhất.”

Midori nhìn sang phía đối diện xem Mia có vẻ sợ hãi như mình hay không. Nhưng cô ngạc nhiên thấy Mia có vẻ hoàn toàn ngược lại: điềm tĩnh, quyết đoán, tập trung. Và điều đó giúp cô an lòng hơn. Chừng nào Mia còn chưa bỏ cuộc thì còn có hi vọng.

“Được rồi,” Midori nói. “Giả sử chúng ta đến được DARLAH 1. Chúng ta sẽ làm gì ở đó ạ?”

Coleman rút một tấm bản đồ ra khỏi túi áo trong. Nó cũng lớn bằng tấm bản đồ vẽ DARLAH 2. “Có một tàu sơ tán ở cuối DARLAH 1. Để đến được đó, các cháu phải đi xuyên qua trạm phát điện và hai hành lang an ninh. Tất cả là năm cánh cửa. Không may là tôi chưa từng tận mắt nhìn thấy nó, nên tôi không thể giải thích chính xác nó hoạt động như thế nào. Nhưng hẳn là nó phải đơn giản và có chỉ dẫn đầy đủ. Nó đã được lập trình sẵn để trở về Trái Đất, một chuyến đi kéo dài bốn ngày. Khi kích hoạt hệ thống đốt tên lửa trên tàu, con tàu sẽ bay lên khỏi DARLAH 1 và đạt tới độ cao khoảng mười lăm ngàn mét. Rồi nó sẽ bay quanh Mặt Trăng cho đến khi đạt vận tốc đủ để bắt đầu hành trình tới Trái Đất. Hệ thống điều khiển con tàu sẽ điều chỉnh góc độ và tốc độ xâm nhập khi nó chạm tới bầu khí quyển của Trái Đất và dù sẽ bật ra ở độ cao sáu ngàn mét để giảm tốc độ rơi. Một số ra đa trên Trái Đất chắc chắn sẽ phát hiện ra con tàu trước khi các bạn tiếp đất. Nó còn có một máy phát tín hiệu radio sẽ kích hoạt khi tiếp đất để giúp nó dễ được định vị hơn. Nếu may mắn, ba người sẽ được đón trong vòng vài giờ.”

Hình ảnh

“‘Ba người’?” Mia hỏi, nhìn Coleman với ánh mắt ngập tràn sợ hãi. “Sao không phải là chúng ta ?”

Coleman mỉm cười buồn bã. “Con tàu sơ tán chỉ có chỗ cho ba người thôi.”

“Vậy thì chúng ta phải tìm cách khác!” Caitlin nói lớn, đột nhiên tỉnh hẳn khỏi cơn say thuốc. “Tôi không chấp nhận đâu!”

“Các cô phải chấp nhận. Không còn cách nào khác đâu.”

Mia không thể tin vào điều Coleman nói. “Chắc chắn phải có cách nào đó! Có thể chúng ta... phải có cách nhét bốn người vào con tàu đó chứ, hoặc là...”

“Không, Mia. Chú e rằng không có chỗ đâu.” Rồi Coleman nói thêm, “Tôi đã quyết định rồi. Giờ là lúc ba người phải rời khỏi đây.”

Midori đã hoàn toàn tê liệt vì những điều Coleman nói, nhưng lúc này cô cũng buộc mình thốt lên thành tiếng: “Chúng cháu sẽ không rời khỏi đây mà không có chú đâu.”

Ông dành cho cô một nụ cười sâu xa.

“Chú e rằng chú không xứng đáng nhận một vé về nhà, Midori ạ. Vì vậy mà chú chọn ở lại. Đây là việc đúng đắn chú phải làm. Phải có người chìm xuống cùng con tàu chứ. Mà chú là ai?” Ông nhìn quanh căn phòng như thể mình thực sự thích nơi này. “Chú là chỉ huy của DARLAH cơ mà.”

Mia định nói nữa, nhưng Coleman đã ra hiệu cho cô im lặng.

“Chúng ta sắp hết thời gian rồi. Hãy tập trung vào việc mình phải làm đi.”

Ông rút ra một tấm bản đồ chi tiết vẽ đường từ DARLAH 2 đến DARLAH 1. Ông chậm rãi đẩy nó về phía Mia. Cô tự hỏi mình có nên đưa nó cho Caitlin hay không, nhưng một cái liếc nhanh cho cô biết rằng đó không phải ý hay. Dường như Caitlin đã lại thu mình vào vỏ.

“Cháu chịu trách nhiệm giữ cái này, Mia. Đừng bao giờ rời mắt khỏi nó. Cháu sẽ thấy trang phục du hành và bình dưỡng khí đầy trong phòng thiết bị ở mô-đun bốn. Từ đây đến trạm điện chỉ khoảng hơn bảy dặm, các cháu chỉ mất nhiều nhất là ba tiếng để đến đó thôi. Cố gắng duy trì tốc độ và đừng nhìn lại. Nhớ dùng phòng giảm áp trước khi vào trong trạm. Caitlin?”

“Gì?” Caitlin ngồi đó, cứng đờ và bất động, nhìn chằm chằm xuống sàn nhà.

“Trước khi đi hãy vào bếp ăn một chút và lấy đủ nước uống. Các cô sẽ cần nước trên đường đi.” Ông đứng dậy. “Giờ thì đã đến lúc nói tạm biệt rồi.”

Đáng lẽ Mia phải rất ghét ông vì đã khiến họ lâm vào tình cảnh này. Nói cho cùng thì đó là lỗi của ông. Ông và người của ông đã nói dối từ đầu đến cuối. Nhưng cô không thể. Cô nhìn ông, và chỉ thấy một người đàn ông đã đưa ra những lựa chọn sai. Cô đột nhiên nhận ra mình rất quý mến ông, quý mến tất cả những người đã lên đây cùng cô. Stanton, Nadolski, Wilson, Antoine... và giờ cô sắp mất thêm một người nữa. Cô không biết mình có thể chịu đựng được không.

Coleman vòng qua bàn về phía cô và choàng tay ôm lấy cô. “Chú biết cháu đang nghĩ gì,” ông thì thầm. “Nhưng chú hứa, các cháu sẽ làm được. Sau bốn ngày nữa cháu sẽ là người vui mừng nhất Trái Đất từng chứng kiến. Cháu sẽ hít thở không khí trong lành theo một cách hoàn toàn mới. Cháu sẽ đứng trên bờ biển và cảm nhận muối biển táp vào mũi. Rồi cháu sẽ được ở bên những người cháu biết và yêu thương, và cháu sẽ biết trân trọng vẻ đẹp của mọi thứ. Khi cháu nhìn thấy ô tô ở phía sau qua kính chiếu hậu, có thể cháu sẽ cười vì khuôn mặt của lái xe. Vì họ sẽ có vẻ bực bội, buồn chán, giận dữ. Cháu sẽ nhận ra họ đang bỏ lỡ điều gì. Cháu sẽ sống một cuộc sống dài và hạnh phúc, Mia ạ. Vì khi về đến nhà, cháu sẽ nhận ra mọi thứ đều có thể. Cháu đừng bao giờ quên điều đó.”

Ông buông cô ra và cũng bước tới ôm Midori trước khi tiến đến chỗ Caitlin.

“Tôi e rằng Mặt Trăng còn kém thân thiện hơn dự kiến của tôi, Caitlin ạ. Tôi nghĩ tốt nhất là cô bảo họ đừng cử ai lên nữa. Tôi thực sự, thực sự xin lỗi vì chuyện này.”

“Đừng tự trách mình,” cô sụt sùi.

“Cô là một phi hành gia giỏi, cô Hall ạ. Những cô bé này cần kĩ năng của cô. Đây sẽ là nhiệm vụ quan trọng nhất trong đời cô. Hãy chăm sóc bản thân mình cho tốt, cả ba người.”

Nói xong những lời đó, ông nhấc một chiếc đèn pin lên và rời khỏi phòng.

Ba cô gái đứng lại trong yên lặng.

---❊ ❖ ❊---

Coleman đi tuần vòng cuối quanh những hành lang tối tăm của DARLAH 2. Với những bước chân quả quyết, ông bước tới phòng ngủ của mình ở mô-đun hai. Ông mở tủ, với lấy khẩu súng lục và đút nó vào trong áo khoác trước khi quay đầu tiến về nhà kính. Ông ngồi xuống bên một cây táo lớn và đặt đèn pin bên cạnh.

Ông sẽ đợi ở đây. Đợi đến khi chắc chắn rằng ba người kia đã an toàn ra khỏi căn cứ và đang trên đường đến DARLAH 1. Ông sẽ ngồi đây, đúng tại vị trí này, với vũ khí trong tay, cho đến khi lượng ôxy xuống thấp đến mức ông chắc chắn không còn sinh vật nào sống được trong những bức tường này nữa.

Và khi đó ông sẽ kết thúc tất cả.

« Lùi
Tiến »