Mia thấy đầu óc lùng bùng như chìm trong màn sương. Mới chỉ một giờ trôi qua kể từ lúc máy cấp ôxy ngừng hoạt động, nhưng cô đã cảm thấy khó thở. Mỗi hơi thở cho cô cảm giác rằng có ai đó đã hít thở trước bầu không khí này và hút hết dưỡng chất trong nó. Sau khi nguồn điện bị ngắt, nhiệt độ đã từ từ tăng lên. Nhiệt lượng hơn hai trăm độ mà Mặt Trời phả xuống bề mặt Mặt Trăng đang từ từ len từ bên ngoài vào qua lớp cách nhiệt của căn cứ. Và lúc này khi hệ thống làm mát không còn hoạt động nữa, chẳng có gì nhiều để ngăn cách họ với cái nóng.
Midori đang ngồi một mình trong góc bếp, cố ăn một quả táo. Caitlin thì đang nghiên cứu tấm bản đồ. Chính cô là người đưa ra ý kiến họ nên ở lại thêm vài giờ nữa trước khi rời bỏ căn cứ để lên đường đến DARLAH 1. Mặt trời ngoài kia vẫn còn quá mạnh. Không có bầu khí quyển sẽ chẳng có gì bảo vệ họ khỏi bức xạ mặt trời và vì thế ra ngoài sẽ là quá nguy hiểm. Hơn nữa, Caitlin muốn cho họ cơ hội để tranh thủ uống đủ nước trước khi đi. Một khi đã lên đường họ sẽ không thể trở lại.
Mia đang đứng bên cửa sổ lớn nhìn ra ngoài. Trong hình phản chiếu từ mặt trời lên ô cửa kính, cô nhìn thấy hình ảnh của chính mình, mờ nhạt và ảm đạm. Cô bật đèn pin lên và rọi vào mặt mình. Hình phản chiếu trên cửa sổ hiện rõ hơn. Cô có thể thấy vẻ kiệt quệ của chính mình. Những ngày vừa qua đã để lại dấu ấn rõ ràng trên mặt cô. Mia nghĩ trông mình chẳng khác gì một thây ma sống. Những vệt thâm quầng nổi bật quanh mắt, còn mái tóc thì rũ rượi sang một bên. Một cảnh tượng sầu thảm. Cô hạ đèn xuống, khuôn mặt liền biến mất khỏi tấm kính.
“Mia? Cháu chắc chắn đã uống đủ rồi chứ?” Caitlin hỏi. Mia quay lại phía cô và lơ đãng gật đầu. Cô không thể chịu đựng được ý nghĩ phải uống thêm một giọt nước nào ở nơi này nữa. Thứ nước đó có vị tanh của kim loại, cũ kĩ, mục rữa. Như cái chết từ từ.
Cô đang rất nóng ruột. Sao họ không thể đi ngay? Kết thúc mọi chuyện cho sớm? Cô muốn ra khỏi đây càng nhanh càng tốt và không bao giờ trở lại. Ngay từ đầu việc đến đây đã là một sai lầm, một sai lầm lớn nhất đời. Ngay từ đầu nơi này đã gặm nhấm cô từng chút một, và đến giờ hầu như chẳng còn gì nữa. Người con trai duy nhất cô từng có cơ hội yêu đang ở đâu đó ngoài kia với Nadolski, hoặc một mình. Và cô gần như có thể ngửi thấy mùi thối rữa phảng phất trên tường. Cô phải tập trung sức lực để ngăn mình khỏi tưởng tượng đó là mùi của Wilson, Stanton, và Coleman. Cô không biết họ đang ở đâu, nhưng cô biết họ ở gần đây. Cô có thể cảm thấy như vậy.
Một lần nữa cô ngước mắt và rọi đèn vào gương mặt mình. Cô nhìn ra cửa sổ. Những đường nét trên mặt cô còn hiện rõ hơn lần trước. Cô có thể thấy từng chi tiết quanh mũi, miệng, và tóc mình. Trông chẳng đẹp đẽ gì. Chán nản, cô tắt đèn pin và hạ xuống.
Đó là lúc cô nhận ra.
Hình phản chiếu của cô không biến mất.
Nó vẫn ở trên ô cửa sổ, còn rõ hơn lúc nãy.
Trong giây lát cô lấy làm thích thú về nó. Cô làm mặt xấu.
Nhưng hình phản chiếu không thay đổi.
Và trong một phần của giây tiếp theo cô nhận ra: Đó không phải là ảnh phản chiếu. Đó là mình. Là chính mình.
Ngoài kia.
Mia thét lên. Cô đánh rơi chiếc đèn và loạng choạng lùi lại khi nhìn thấy khuôn mặt của chính mình trên ô cửa sổ đang nhệch miệng cười chế nhạo. Cô mất thăng bằng, va vào chiếc bàn, xô đổ vài chiếc đĩa rồi ngã xuống sàn.
Midori nhảy khỏi ghế và chạy đến: “Mia, sao vậy?” Cô hét lên. “Mia?”
Mia chỉ ra cửa sổ, Midori liền thận trọng bước về phía đó nhìn ra ngoài.
“Có gì ngoài này đâu Mia? Chẳng có gì cả.”
“Tớ thấy...” Mia không dám nói hết câu. Cô nhắm nghiền mắt lại.
Caitlin đứng dậy bước đến bên Midori.
“Có chuyện gì thế Mia?” Caitlin đứng bên cửa sổ. “Cháu nhìn thấy gì sao? Là cái gì thế?”
Nhưng Mia không kịp trả lời. Ở bên ngoài, cách căn cứ khoảng ba mươi đến bốn lăm mét, Caitlin đã nhìn thấy Antoine. Antoine!
Cậu đang đứng đó nhìn cô. Cậu đang mặc bộ quần áo màu nâu giống như ngày đầu cô gặp cậu. Cậu vẫy tay.
“Antoine!” Caitlin hét lên. “Antoine! Cậu bé ở ngoài kia! Cậu ấy vẫn còn sống!”
Mia nghe thấy cái tên nhưng không hiểu ý nghĩa của nó. Sau đôi mắt nhắm nghiền, cô vẫn thấy khuôn mặt của chính mình đang cười chế nhạo đầy độc địa. Như thể nó biết một điều gì đó mà cô không biết.
Caitlin đông cứng người nhìn cậu bé bên ngoài. Cậu lại vẫy tay, rồi đột nhiên quay lưng bước đi.
“Không, đợi đã!” Caitlin hét lên rồi quay lại chạy vụt qua hai cô bé ra ngoài hành lang.
“Cô Caitlin, đừng!” Mia hét lên. “Không phải cậu ấy đâu, cô nghe thấy không? Không phải đâu. Không thể là cậu ấy được. Hắn không mặc đồ du hành! ”
Nhưng Caitlin không nghe. Trong cô đang hừng hực adrenaline cùng niềm hi vọng mới và những ảo giác của chính mình. Cô chạy như chưa bao giờ được chạy, ra khỏi mô-đun một, qua phòng máy tính và tiến vào phòng thiết bị. Không bỏ lỡ một giây, cô mặc một bộ đồ du hành vào, đeo bình ôxy lên lưng, và thắt chặt mũ bảo hiểm trước khi bước vào phòng giảm áp. Nguồn điện đã bị cắt nên các cánh cửa không còn hoạt động nữa, cô phải mở cửa trong bằng tay. Cô giữ chặt một tay vịn dọc theo tường và đẩy cánh cửa ngoài ra vài centimet. Một giây sau cô cảm thấy chân không bên ngoài đang hút toàn bộ không khí ra khỏi căn phòng và ép chặt cô vào tường.
Khi cô cảm thấy áp suất đã cân bằng, cô nâng cửa ngoài đủ rộng để bước ra.
Caitlin đi qua cánh cửa đóng chặt nơi Wilson và Stanton chết bên trong và đi tiếp quanh mặt ngoài mô-đun hai. Cô phải cố gắng để không thở gấp. Khi đi vòng qua góc nhà, cô liền thấy cậu đứng ngoài gian bếp.
Antoine.
Cô gọi tên cậu qua máy bộ đàm và vẫy hai tay. Nhưng cậu cứ đứng đó bất động, nhìn cô trừng trừng. Cô đứng lại ngập ngừng trong giây lát. Sao cậu ta lại nhìn cô như thế? Sao cậu ta không vui mừng khi thấy cô?
Rồi cậu ta bắt đầu chậm rãi bước về phía cô bằng những bước chân đều đặn nhịp nhàng. Caitlin đứng sững như trời trồng, không sao cử động được.
Ôi lạy Chúa , cô thầm kêu lên. Cái gì...?
Mia đã bật dậy đứng cùng Midori bên cửa sổ.
Họ thấy Caitlin hoàn toàn bất động bên ngoài trong khi Antoine lao về phía cô với một tốc độ đáng kinh ngạc. Cậu ta gần như lướt trên mặt đất, như thể không bị bó buộc bởi những quy luật vật lí. Trong chớp mắt, cậu ta biến mất ngay sau lưng Caitlin. Mia căng mắt tìm cậu ta, nhưng không thấy đâu.
“Đó không phải là Antoine,” cô nghe thấy Midori thầm thì. “Đó là một bản sao!”
Nhưng giây tiếp theo dài như cả giờ đồng hồ. Mia nghe giọng Midori nhưng không hiểu cô đang nói gì. Chợt khuôn mặt Antoine không biết từ đâu nhảy xổ ra trước cửa sổ, cái miệng nhệch thành một nụ cười giễu đầy ghê tởm, rồi lại biến mất ngay.
Caitlin chầm chậm quay lại nhìn vào mắt Mia đúng lúc có thứ gì đó túm chặt lấy cô và giật phăng hai chân cô ra từ dưới thân mình. Khuôn mặt cô có vẻ ngạc nhiên hơn là đau đớn. Môi cô mấp máy một từ gì không rõ. Rồi cô lập tức bị kéo đi, biến mất dưới nền căn cứ, để lại mặt đất hoang vu và trống trải như chưa từng có người đặt chân.
Midori đã giàn giụa nước mắt, cả thân hình run lẩy bẩy và hơi thở đứt quãng. Cảnh tượng khủng khiếp về cái chết đột ngột của Caitlin đã khiến cô bị sốc hoàn toàn. Mia muốn ôm lấy cô, nói với cô rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn. Nhưng đó không phải là sự thật. Mọi chuyện sẽ ngày càng tệ hơn, tệ hơn rất nhiều, nếu họ không mau thoát khỏi nơi này.
Mia biết rằng mình phải hành động thật nhanh. Đã quá muộn để làm bất cứ điều gì cho Caitlin, nhưng vẫn còn sót lại một tia hi vọng. Midori đang ngồi thu lu dưới khung cửa sổ, đầu gục giữa hai chân, khóc thút thít. Từ miệng cô còn có nước miếng chảy ra.
“Đợi ở đây nhé,” Mia ra lệnh. “Khóa cửa lại và đừng mở ra cho đến khi tớ quay lại, rõ chưa?”
“Cậu đi đâu?” Midori lắp bắp.
“Tớ phải tìm chú Coleman, nếu chú ấy vẫn còn sống.”
“Tớ không muốn ở đây một mình!” Midori van vỉ.
“Không sao đâu. Cứ khóa chặt cửa lại và ở yên.”
Mia vớ lấy một con dao làm bếp và chạy ra sảnh lớn, vượt qua các phòng ngủ và phòng tắm, qua các hành lang. Luồng sáng từ đèn pin nhảy nhót trên khắp các bức tường và sàn nhà trong khi cô chạy thục mạng. Cô kiểm tra phòng máy tính rồi chạy đến phòng y tế ở mô-đun bốn, nhưng chẳng có ai ở đó cả.
Rồi cô chợt khựng lại.
Tiếng nhạc. Cô nghe thấy tiếng nhạc.
Không thể thế được. Đang mất điện cơ mà.
Mia bắt đầu run rẩy. Cô biết bài hát đó. Một bài hát của Talking Heads.
Đâu đó không xa vẳng đến giọng một cô gái hát theo bài hát: “ Hãy ngồi yên... đợi đến khi tiệc tàn. Hãy ngồi yên... ta chờ giông bão đến... ”
Tiếng nhạc chợt ngưng bặt, cũng đột ngột như khi nó bắt đầu. Một thứ gì đó đang di chuyển trong hành lang; cô có thể nghe rõ tiếng bước chân. Rồi kẻ đó dừng lại.
Mia căng tai lắng nghe. Cô chậm rãi bước theo hành lang, xuyên qua phòng máy tính để quay trở lại, và tiếp tục tiến về mô-đun hai, cố ý đặt từng chân một xuống, nâng cao đèn pin trước mặt. Nhưng cô chẳng thấy gì. Cô quay đèn pin về hướng ngược lại. Và lúc này ánh sáng soi tỏ một người ở tận cuối hành lang.
Một người giống cô như đúc.
Kẻ đó mặc đúng bộ quần áo cô thường mặc, chiếc quần jean đen, chiếc áo khoác cô mua từ chợ đồ cũ ở Luân Đôn năm ngoái, chiếc áo ngày nào cô cũng mặc. Nó có mái tóc giống cô. Khuôn mặt giống hệt cô. Chỉ khác là nụ cười chế giễu luôn thường trực trên mặt nó. Và nó đi đôi bốt lính dù Ý giống của mình , cô nghĩ.
“Chào Mia,” kẻ đó nói, tiến một bước lại gần. “Mày sợ à? Tao đây mà. Mày không nhận ra tao sao?”
Mia nói không nên lời.
“Không chào nhau được một câu sao?”
Cô vẫn không trả lời.
“Xin lỗi về lũ bạn của mày nhé. Nhưng không còn cách nào khác.” Ngay cả giọng nói của nó cũng giống hệt giọng cô, chỉ bình tĩnh hơn, với một âm điệu hơi khác biệt. Nó tiến thêm một bước nữa.
“Dừng lại!” Mia quát lên, chĩa dao vào nó.
“Không việc gì phải sợ,” nó nói, tiếp tục tiến tới. “Mày không mừng khi gặp lại Antoine à? Tao làm thế chỉ vì mày thôi đấy.”
Mia quỵ gối xuống, giữ chặt con dao trước mặt, và để kẻ kia đến gần hơn nữa. Cô đang chờ cho đến khi nó ở trong tầm với. Cô lấy hết can đảm đợi nó vào thật gần.
Rồi cô tấn công. Cô dồn sức đâm con dao thật mạnh vào đùi kẻ kia, và có thể cảm nhận mũi dao xuyên qua lớp da thịt.
Nhưng kẻ đó chỉ thản nhiên lùi lại một bước, rút con dao ra và quẳng nó đi. “Sao mày lại làm thế?” Nó hỏi, giọng ngạc nhiên. “Lại đây, Mia. Lại đây nào.”
Mia xoay người bật dậy, đánh rơi cả đèn pin và chạy về phía gian bếp. Chợt một cơn đau khủng khiếp dội đến khi cô lao sầm mặt vào cánh cửa an ninh và bị gãy mất một chiếc răng.
“Tao đã biết thế nào mày cũng định chạy,” giọng nói của nó vang lên. “Nên tao đã đóng cửa lại.”
Nó đến gần hơn nữa. Mia thấy có thứ gì ươn ướt lại dinh dính chảy xuống trán và nhận ra đầu mình đã bị thương. Vết thương khiến cô nhức nhối.
“Tao cũng chính là người đã ngắt điện đấy. Và tao đã đóng cánh cửa ngoài kia để ngăn hai anh bạn của mày sửa máy phát điện. Tao cũng gặp cậu bạn Antoine của mày cách đây vài dặm nữa. Cậu bé xinh trai thật. Cậu ta đi cùng một người nữa. Không may là tao không thể để họ hoàn thành nhiệm vụ được, nên tao... chặn họ lại.”
Trong cơn hoảng loạn, hai tay Mia lần theo mép cửa và cố mở nó ra.
Tiếng bước chân đến gần hơn.
Gần hơn nữa.
Nó chỉ còn cách vài bước chân.
Mia lao người xuống sàn và lăn qua cánh cửa trước khi nó hạ xuống và đóng lại trong một tiếng sầm khô khốc. Cô đứng dậy và chạy như bay nốt mấy bước còn lại để về gian bếp.
“Midori, nhanh lên! Giúp tớ đóng cửa lại mau!”
Mia đẩy lưng vào cánh cửa trong khi Midori ra sức vặn tay nắm cho đến khi nó đóng chặt lại.
“Chuyện gì xảy ra thế?” Midori nhìn Mia thì thầm, lắng nghe mọi động tĩnh bên ngoài, đôi mắt dán vào cánh cửa.
Mia không trả lời vào câu hỏi, mà đáp lại gọn lỏn. “Chúng ta phải biến khỏi đây.”