Án Mạng Trong Vô Thức

Lượt đọc: 2703 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 42

Morgan thả ngón tay vừa đặt trên cổ của người vệ sĩ xuống. Đôi mắt anh ta vô hồn nhìn lên bầu trời. Anh ta đã chết rồi.

Cô đứng dậy, hai chân run rẩy và đưa mắt nhìn bãi cỏ. Esposito loạng choạng bước ra khỏi căn nhà đang bị ngọn lửa nuốt chửng.

Nỗi sợ hãi khiến ruột gan cổ thắt lại khi cô không thấy Lance. Cô túm lấy vai Esposito và hỏi: “Lance đâu rồi?”

Người trợ lý công tố đưa mắt nhìn xung quanh và gia tay chỉ về phía ngôi nhà. Sự giận dữ khiến đôi mắt đỏ ngầu của anh ta nheo lại. “Bạn trai của cô là một thằng đần.” Anh ta hét lên, sau đó cúi người về phía trước, ho sù sự và khạc nhổ lên sân.

Họ quay về phía ngôi nhà. Dầm mái sập xuống ngay tại cửa trước, tạo ra một cơn mưa của những bụi than hồng bay cao lên không trung. Một bóng người chui ra khỏi cửa trước đang bốc khói nghi ngút.

Lance.

Esposito chạy về phía trước, quàng một cánh tay của Lance qua vai mình, dìu anh ra khỏi căn nhà đang bốc cháy ngùn ngụt.

Lance buông tay ra khỏi Esposito khi cách ngôi nhà vài bước chân. “Tôi sẽ thử vào bên trong qua lối cửa sau xem sao.” Anh chỉ về phía trợ lý công tố. “Ai đó phải hướng dẫn cho đội cứu hỏa.”

“Tôi nghĩ họ sẽ tự phát hiện ra đám cháy thôi.” Trợ lý công tố đi theo Lance ra phía sau ngôi nhà.

Morgan chạy theo hai người đàn ông. Phải có người để ý xem kẻ phóng hỏa là ai. Không cần nghĩ cô cũng biết rằng đám cháy này không phải là một tai nạn. Có kẻ nào đó muốn Haley phải chết. Nhưng tại sao?

Không có lời giải đáp hợp lý nào cả.

Morgan nhảy qua đống kính vỡ phía sau Lance và Esposito. Họ phải đi vòng qua ngôi nhà rất lâu mới đến được chỗ sân sau nhỏ. Những đám than hồng và gạch vỡ rơi xuống như mưa. Một luồng hơi nóng khó chịu phả vào má Morgan khi cô đưa mắt nhìn quanh phía sau của ngôi nhà. Cô phủi đám bụi than bám trên người.

“Nhìn kìa!” Cô chỉ về phía làn khói bốc lên từ cửa sổ tầng hầm. “Chắc hẳn đã có ai thoát ra từ lối đó.”

Tiếng gỗ kêu kẽo kẹt. Sau đó là một tiếng rên rỉ, rất nhẹ và yếu ớt. Tiếng của ngọn lửa hay tiếng của con người thế nhỉ? Lance và Esposito đều đứng hình. Morgan căng tai lắng nghe. Tiếng rên rỉ lại vang lên.

Lance quỳ một gối xuống và cúi xuống sát mặt đất. “Là máu.”

Anh cúi người xuống và đi men theo vết máu dẫn đến một bụi cỏ cao. “Sharp!”

Morgan vội vàng chạy đến bên Lance, đầu cô lại đau vì dùng quá nhiều sức và một phần do khói bốc lên từ đám cháy. Sharp đang nằm bẹp trong đám cỏ, bất động, mắt nhắm nghiền. Liệu ông còn thở không?

Morgan đảo mắt nhìn sân sau. Haley đâu nhỉ? Cô liếc nhìn phía sau ngôi nhà, bây giờ gần như đã bị ngọn lửa nuốt trọn. Dù là ai, nếu còn ở bên trong ngôi nhà đó cũng chẳng thể sống sót mà thoát ra ngoài.

Quỳ gối xuống, cô ấn những ngón tay lên cổ họng của Sharp. Làm ơn. Những ngón tay cô có thể cảm nhận được mạch đập yếu ớt của ông. “Bác ấy vẫn còn sống.”

Nhưng khả năng rất thấp.

Bàn tay ông vẫn đang nắm chặt cái áo nỉ cuộn tròn như quả bóng và ấn nó vào bên hông. Morgan nhấc cái áo ra và quan sát lượng máu đang rỉ ra từ vết thương ở eo của ông. Cô nhanh chóng ấn cái áo trở lại vết thương. Ông cần giúp đỡ. Ngay bây giờ.

“Tôi có bộ sơ cứu trên ô tô.” Esposito chạy vòng trở lại phía trước ngôi nhà.

Lance quỳ gối phía bên kia Sharp.

Morgan nắm lấy bàn tay Sharp. Những ngón tay ông lạnh cóng và tái nhợt. “Sharp, Haley đâu rồi?”

Đôi mắt Sharp hé mở một milimét, chỉ đủ để cho thấy ông rất yếu. Cô không thể nghe rõ lời ông qua tiếng rên và những tiếng lách tách của đám cháy. Morgan cúi người xuống gần ông hơn.

“Bác không biết.” Ông nói bằng giọng yếu ớt. “Con bé bỏ chạy rồi.” Ông thở hổn hển. “Isaac.” Sharp cố hít một hơi cực nhọc. “Đuổi theo con bé.”

Isaac ư?

Morgan không có thời gian để xử lý sự liên quan giữa những thông tin Sharp vừa cung cấp.

Ông đưa một tay lên chỉ về phía hàng rào rồi buông thõng cánh tay đó xuống. Cánh cổng dẫn đến lối đi đó đang mở. Cái khóa dây dùng cho xe đạp nằm lăn lóc trên sân.

“Em ở lại với Sharp nhé.” Lance lấy cánh tay quệt đám muội than trên mặt và hướng về phía cánh cổng.

Sharp khẽ kéo tay Morgan và mấp máy môi: “Đi theo nó đi.”

Morgan đặt tay của Sharp lên cái áo nỉ cuộn tròn như quả bóng kia. “Bác hãy cố gắng giữ chặt nó nhé.”

Đôi mắt Sharp nhắm nghiền lại. “Sharp!” Morgan lay cánh tay ông.

Mí mắt ông hé mở.

“Bác không được chết.” Morgan lấy tay áo lau nước mắt đang chảy giàn giụa trên khuôn mặt cô. “Lance cần bác.”

“Không.” Sharp khẽ lắc đầu. “Thằng bé có cháu rồi. Giờ mau đi đi. Nó cần hỗ trợ.” Esposito sẽ quay trở lại ngay thôi. Anh ta phải trông chừng Sharp.

Morgan không muốn để Lance một mình đối mặt với hiểm nguy. Nhưng để mặc Sharp ở lại một mình khiến cô cảm thấy áy náy.

Bóng của Esposito xuất hiện bên cạnh ngôi nhà. Anh ta mang bộ sơ cứu và một cái chăn đến. Morgan đứng dậy và nhìn chằm chằm về phía cánh cổng và lối đi dẫn đến đó. Đầu cô lại đau dữ dội. Cảm giác buồn nôn cuộn lên trong bụng cô.

Cô sẽ không thể nào đuổi kịp Lance, vì cơn đau đầu. Cho dù cô không bị thương thì anh cũng nhanh hơn cô rất nhiều. Cho dù chuyện gì xảy ra thì khi cô đuổi kịp họ, sự việc cũng đã kết thúc rồi.

Nhưng cô không thể cứ đứng đây thế này được. Cô phải làm gì đó.

Mặc kệ cơn đau đầu, Morgan vụt chạy đi.

Diệu Thư (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh