Haley chạy qua cánh cổng. Adrenaline đã xóa sạch tác dụng của viên thuốc ngủ trong não của cô. Đám cháy vẫn đang bùng lên và phát ra những tiếng lách tách phía sau lưng cô. Nhịp tim của chính cô và tiếng bước chân làm át đi tiếng Isaac đang chạy đuổi theo cô.
Nhưng cậu ta vẫn đang ở đó. Cô có thể cảm nhận cậu ta phía sau lưng cô, trong bóng tối.
Cô chẳng còn tâm trí để tâm đến việc tìm ra nguyên nhân cho vụ tấn công này của Isaac. Cô chỉ có thể tập trung hết sức để thoát thân thôi.
Cô rẽ trái và đi vào lối đi hẹp dẫn vào bên hông của hẻm núi. Nhờ có ánh trăng, ánh sáng lập lòe của đám cháy, và những hồi tưởng của cô, cô đi men theo con đường mòn với bước chân vững chắc.
Cô có thể không to cao hay khỏe mạnh, nhưng cô nắm rõ đường đi lối lại và địa hình của nơi này. Cô và mẹ đã leo xuống chỗ ngắm cảnh vào mỗi cuối tuần.
Lối đi dốc hướng xuống dưới, và bên tay trái trở thành một vách đá. Đi khoảng mười bước chân về bên phải, độ dốc giảm đi.
Âm thanh bập bùng phát ra từ đám cháy nhỏ dần khi cô đi xa hơn. Cô dừng lại để lấy lại nhịp thở. Cái lạnh của bạn đêm thổi vào chiếc áo phông đẫm mồ hôi của cô. Chiếc vòng chân bắt đầu rung lên, và cô hy vọng tín hiệu cảnh báo sẽ gửi tới cảnh sát. Những hòn đá bị xô đẩy trên lối đi. Isaac đang ở phía sau cô. Một nơi nào đó.
Cô di chuyển nhanh hơn, quyết tâm làm tăng khoảng cách giữa họ. Nền đá lởm chởm đâm vào đôi chân trần của cô, và phổi của cô nóng rát khi cô chạy. Nhưng adrenaline khiến cho hoạt động tuần hoàn máu của cô tăng lên, làm tê liệt cảm giác đau đớn kia.
Đẩy rơi một tảng đá cuội, cô vòng trở lại con đường mòn. Ở bên tay phải, con dốc rậm rạp cây cối thoai thoải hơn. Nếu cô đi trên mép tảng đá, cô có thể vô tình ngã nhào xuống khoảng ba mươi mét xuyên qua những thân cây cao và đám cây bụi. Con dốc đó quá dốc để có thể bước đi vững vàng trên đó nếu không được trang bị một sợi dây. Gãy xương là điều chắc chắn.
Cô đi vòng qua một hàng cây. Bóng của những tán cây đổ xuống con đường mòn. Cô men theo con đường mòn một cách đầy thận trọng. Chỉ cần bị trật gân là cô sẽ tiêu đời. Ngực cô phập phồng, Haley đi chậm lại để lấy lại nhịp thở và lắng tai nghe ngóng. Nhịp tim đập của cô vọng lại trong tai. Cô nín thở trong vài giây. Căng tai lắng nghe, cô có thể nghe thấy tiếng Isaac đang dò dẫm lần theo lối đi phía sau cô. Giờ cậu ta đã cách xa cô chưa? Cô đã nói thêm khoảng cách với cậu ta chưa?
Hy vọng khiến cô có thêm sức mạnh và giúp cô trở nên nhanh nhẹn hơn. Cô có thể làm được. Cô có thể trốn thoát.
Có thể cô không phải một vận động viên điền kinh nhưng Isaac cũng không phải một vận động viên điền kinh, giống như cô vậy.
Cô chạy quanh một cây sồi lớn đã chết. Thân cây gần như sẽ đổ rạp sát mặt đất, chỉ cần một lực tác động nhẹ. Chỗ ngắm cảnh xuất hiện ngay trước mắt cô. Và vượt qua đó, có một lối đi dẫn đến con đường nhựa.
Và có thể đó là lối thoát thân dành cho cô.
Các xe cấp cứu sẽ đi lên núi. Sẽ có người qua lại trên con đường đó. Chắc chắn, khi cô lên tới đó, cô sẽ được an toàn. Những suy nghĩ về sự an toàn và sống sót khiến cô nhớ đến Sharp, người đang nằm trên bãi cỏ với vết thương vẫn không ngừng chảy máu.
Ông vẫn còn ở đó chứ?
Máu của ông trên hai bàn tay cô đã khô lại. Nhịp thở của cô nghẹn lại và cô khóc nức nở, những ngón chân cô bám vào rễ cây. Bỗng nhiên cô bị trượt chân nhưng không bị ngã xuống.
Tập trung nào.
Cô chẳng thể làm gì để giúp đỡ Sharp được. Nếu cô ở lại, Isaac sẽ nổ súng bắn cả hai người. Cô đã đọc được ý định giết người trong mắt cậu ta. Lựa chọn duy nhất của cô là đánh lạc hướng Isaac và khẩu súng của cậu ta khỏi Sharp và hy vọng rằng ai đó sẽ đến cứu ông kịp thời.
Chắc chắn các xe cứu hỏa sẽ đến đó sớm thôi. Lớp đá cuội dưới chân cho cô biết cô đã đi hết lối đi kia.
Isaac.
Do dành hết sự chú ý vào con đường mòn, cô cảm thấy vỡ òa sung sướng khi đứng trên điểm ngắm cảnh. Một khi đi qua chỗ đó, cô sẽ ở phía bên kia ngọn đồi. Con dốc, phần khó leo nhất hy vọng sẽ là ranh giới phân chia khoảng cách giữa cô và Isaac.
Nhưng một cái bóng bước ra từ phía sau một cái cây, chắn ngang lối đi sang phía bên kia. Ai đó đang ở đó. Cô mở miệng hét lên kêu cứu, nhưng cô không thốt nên lời. Ánh trăng chiếu lên cây súng bằng kim loại trên tay hắn ta. Đó là bạn của Noah, Chase.
Haley đứng lại. Thanh rào chắn bằng kim loại ở ngay bên phải cô, một bức tường bằng đá kiên cố ở bên trái cô. Tiếng bước chân của Isaac trên con đường mòn phía sau cô nghe rất gần. Cô nhìn xung quanh, quay lưng vào bức tường bằng đá, vừa lúc Isaac bước ra từ lối đi và loạng choạng đứng lại.
Cậu ta thở hổn hển và giơ súng nhắm lên đầu cô. “Cô hết đời rồi.”
Nỗi hoảng sợ ào qua từng mạch máu của cô. Cô đã bị bao vây.