Ngực Lance bỏng rát khi anh chạy xuống con đường mòn. Địa hình cùng với một lồng ngực chứa đầy khói khiến anh bước đi rất chậm chạp. Anh cố gắng xua tan hình ảnh của Sharp và vết thương đang chảy rất nhiều máu khỏi suy nghĩ của mình. Cứu Haley khỏi sự rượt đuổi của Isaac là mục tiêu hàng đầu của anh.
Sharp sẽ không phải hối hận, và Lance sẽ không làm bạn của mình phải thất vọng.
Nhưng ngược lại, Lance lại mường tượng rằng Sharp đang hấp hối ở những giây phút cuối đời của ông, trong vòng tay của Morgan. Liệu cô có thể giúp cầm máu cho Sharp không?
Con đường mòn dốc xuống dưới. Đôi giày của Lance rất bám đất. Các phần của con đường mòn rất hẹp. Chỉ cần sẩy chân, anh sẽ mất mạng. Khi đó anh sẽ chẳng thể cứu được ai cả.
Một cái cây bị nứt toác ra dưới ánh trăng xuất hiện trước mắt anh. Điểm ngắm cảnh cách anh không còn xa nữa. Lance giảm tốc độ khi đến gần đó.
Một giọng nói vang đến tai anh theo hướng gió thổi. “Đứng yên đó, con khốn. Tao nói đứng lại.”
Lance bước chậm lại và rất khẽ. Anh không muốn Isaac biết rằng anh đang tới gần đó.
Con đường mòn dẫn đến điểm ngắm cảnh rất quang đãng. Isaac đứng ở ngay cuối con đường mòn, quay lưng về phía Lance, và khẩu súng trên tay cậu ta đang chĩa vào Haley.
Tiến từng bước rất cẩn trọng và nhẹ nhàng trên con đường mòn, Lance tiến tới lưng cậu ta và gí mũi súng vào gáy của Isaac. “Bỏ súng xuống.”
Isaac bất động một giây như thể cậu ta cần thời gian để biết mình đã bị khống chế vậy. Sau đó, cậu ta thả khẩu súng xuống đất và giơ hai tay lên cao.
Lance thở phào nhẹ nhõm. Haley cuối cùng cũng được an toàn.
Nhưng ở phía bên kia của khoảng rừng thưa, một giọng nói cất lên. “Tôi không nghĩ thế đâu.”
Lance ngước mắt nhìn lên phía trước. Haley đứng ở giữa khoảng rừng thưa, cách chỗ Lance và Isaac đang đứng khoảng ba mét. Cách chỗ cô đang đứng khoảng bốn mét rưỡi về phía trước, tại giao điểm của con đường mòn và con đường nhựa, Chase Baker đang đứng đó với khẩu súng trường trên tay, mũi súng chĩa lên trời. Cậu ta hạ nòng súng xuống cho đến khi nó chĩa vào Haley. Chase đã chắn ngang lối thoát thân của cô.
“Bỏ súng xuống nếu không tôi sẽ bắn cô ta.” Chase điều khiển khẩu súng một cách dễ dàng vì cậu ta đã quen sử dụng nó từ lâu.
Bộ não của Lance hoạt động điên cuồng. Bây giờ anh phải làm sao? Nếu anh hạ súng xuống, Haley sẽ chết. Chase sẽ bắn cả Haley và anh, hoặc thậm chí tồi tệ hơn, cậu ta sẽ đưa họ đến một nơi khác rồi giết họ ở đó. Khi đó Chase và Isaac sẽ đẩy họ xuống dưới chân núi và chôn vùi xác họ ở đâu đó trong khu rừng. Để Chase nắm quyền kiểm soát tình thế sẽ không làm tăng khả năng sống sót của Haley và Lance. Chúng sẽ không dễ dàng từ bỏ sau ngần ấy nỗ lực để bắt được cô.
Nhưng nếu Lance không bỏ súng xuống, Chase có thể sẽ bắn Haley. Nhưng Lance hoàn toàn có thể hạ Isaac. Điều khiến anh lo lắng duy nhất chính là Chase. Haley có thể sống sót nếu chỉ trúng một viên đạn và có người đến ứng cứu kịp thời.
“Tôi thích lợi thế của tôi với cây súng.” Lance nói. Nếu anh thay đổi mục tiêu qua vai của Isaac, anh có thể bắn Chase trước khi Chase bắn Haley không?
Chase đứng cách Lance khoảng gần tám mét, quá xa để một cây súng ngắn nhắm đúng mục tiêu trong bóng tối. Haley cũng đang ở phía đó, còn tầm nhìn của Lance thì đã bị giảm đi vì đám cháy.
“Tôi cũng thích điều tương tự.” Chase đung đưa khẩu súng trường. “Tôi sẽ không bắn trượt cô ta ở khoảng cách này đâu.” Khẩu súng trường của cậu ta có độ ngắm bắn chính xác hơn.
“Tại sao các cậu lại muốn giết cô ấy?” Lance hỏi.
“Chết tiệt!” Chase hét lên. “Và hạ súng xuống nếu không tôi sẽ cho cô ta ăn đạn đấy.”
“Đằng nào cậu cũng sẽ bắn cô ấy thôi.” Lance nói bằng giọng điềm nhiên. “Còn tôi sẽ bắn một phát vào gáy của Isaac. Sau đó tôi sẽ bắn cậu. Dù thế nào, người duy nhất sống sót chính là tôi.”
Anh cố tỏ vẻ như không quan tâm quá nhiều đến chuyện Haley bị bắn, nhưng bên trong, anh không làm được như vậy, và anh vẫn cảm nhận thấy muội than cợn ở cổ họng khi anh nuốt khan. Giọng nói của anh khàn khàn như giọng của Clint Eastwood vậy.
“Tôi sẽ đếm đến ba, và cô ta sẽ phải chết.” Chase nâng khẩu súng lên vai. “Một. Hai.” Có thứ gì đó phát ra tiếng tách một cái.
Tim của Lance như ngừng đập một nhịp.
Một tiếng súng vang lên. Haley ngã xuống đất và lăn về phía ngọn núi. Lance vô cùng hoảng sợ, cô lăn xuống thanh chắn bằng kim loại và lăn tới bờ vực.
Chase đã bắn cô.
Túm lấy nắm tóc cột đuôi ngựa của Isaac, Lance chuyển mũi súng sang Chase qua vai của Isaac. Nhưng nòng súng của Chase hướng xuống đất.
Hai bàn tay cậu ta xòe ra và thả khẩu súng đang cầm trong tay rơi xuống. Khẩu súng rơi loảng xoảng xuống đất. Một giây sau, Chase quỳ thụp gối xuống và ngã sấp mặt xuống đất. Phía sau cậu ta, nơi con đường mòn dẫn tới con đường nhựa, Morgan đang hướng khẩu súng của cô vào vị trí Chase đã đứng trước đó. Khuôn mặt cô bất động vì sốc, như thể cô ngạc nhiên bởi chính việc cô vừa làm vậy.
Chase không bắn Haley. Morgan là người đã bắn Chase.
Thở hắt ra, Lance chỉ đứng nhìn. Sau đó Morgan dường như sực tỉnh. Cô tiến tới bên Chase, cúi người và đặt ngón tay lên cổ cậu ta và nói: “Cậu ta chết rồi.”
Giọng nói của cô vô cảm khi chuyển mục tiêu sang Isaac. “Em sẽ trông chừng cậu ta. Hãy xem Haley…” Giọng cô vụn vỡ.
Lance liền hành động. Anh tóm lấy khẩu súng của Isaac đang nằm trên mặt đất và nhét nó vào thắt lưng, sau đó anh lao về phía thanh rào chắn của điểm ngắm cảnh. Cúi người xuống, anh gọi to: “Haley!”
Cô ấy đang ở đâu nhỉ? Anh không nghe tiếng cơ thể cô ấy va đập xuống mặt đất hay đâm sầm vào các cành cây bên dưới. Liệu cô ấy có bị mắc kẹt ở chỗ nào đó của con dốc không?
Anh lấy chiếc đèn pin trong túi ra và chiếu vào khe núi. Nó quá sâu để anh có thể nhìn thấy đáy. Anh tìm kiếm bên rìa hẻm núi.
“Anh có thấy cô ấy không?” Morgan gọi.
“Không.” Lance gọi lớn: “Haley!”
“Em ở đây.” Giọng nói của Haley khiến anh giật mình. Cô ở gần hơn anh tưởng.
Lance hướng đèn pin về phía dưới chân anh. Haley áp sát lưng về phía vách của hẻm núi, khuôn mặt và cơ thể cô áp sát vào mặt đất, cả hai tay bám vào phần cuối của thanh chắn bằng kim loại. Những ngón chân trần của cô bấm xuống để bám chặt vào vách đá. Không thấy ai, cô lảo đảo.
Cô vẫn còn sống. Cô không bị rơi xuống vách núi. Cô cố ý lăn xuống mép đá.
Đến giờ Lance mới thở phào nhẹ nhõm. Anh chia tay ra cho Haley. “Đưa tay cho anh nào.”
Cô lắc đầu. “Em sợ bỏ tay ra lắm, nhưng em không nghĩ mình có thể cố thêm nữa.”
Lance hướng đèn pin về phía con dốc dưới chân cô. “Có một tảng đá cuội cách chân phải của em tầm ba mươi xăngtimét.
Nếu chân của em ở hướng sáu giờ thì hòn đá ở hướng hai giờ. Hãy đứng lên hòn đá đó và đưa tay cho anh.”
Haley đưa chân lên. Những ngón chân trần của cô lần mò và tìm thấy hòn đá. Cô đứng lên đó và ngước lên nhìn anh. Đôi mắt cô mờ đi vì sợ hãi.
Lance nắm lấy bàn tay cô. “Em làm được mà.”
Ánh mắt họ giao nhau. Haley nuốt khan và sự cố gắng khiến hai hàm răng cô nghiến chặt.
Cô bật lên hòn đá cuội, thả tay ra khỏi thanh chắn và kiễng chân lên để với lấy tay anh. Lance nắm lấy cổ tay cô và kéo cô lên qua khỏi rào chắn. Cô đứng lên trên mặt đất, hai đầu gối khuỵu xuống, và bắt đầu khóc nức nở.
Lance đưa mắt sang Isaac, yêu cầu cậu ta quỳ gối xuống và cố định hai tay cậu ta ra sau lưng bằng sợi dây rút bằng nhựa.
Morgan vội chạy đến bên Haley, vòng tay ôm cô và an ủi cô: “Mọi chuyện ổn rồi. Tất cả kết thúc rồi.”
Morgan vòng tay qua eo Haley để đỡ cô đứng dậy. “Chúng ta ra khỏi đây thôi. Em lạnh cóng rồi kìa.”
“Em đã đến đây từ hướng nào thế?” Lance hỏi Morgan.
Làn gió thổi mạnh khiến tóc cô xòa xuống mặt. Cô vén nó lên. “Em biết em sẽ không thể đuổi kịp anh nên em lái xe sang từ đầu bên kia con đường mòn và đi vòng xuống từ phía con đường nhựa.”
Cô quá thông minh, anh thầm nghĩ với cả một bầu trời tự hào.
Haley chỉ mặc chiếc quần tập yoga mỏng và một chiếc áo phông. Cô đã dùng chiếc áo nỉ kia để cầm máu cho Sharp. Lance cởi áo khoác của anh và choàng quanh người cô. Nhìn đôi chân trần của Haley khiến anh nghĩ về chính mình, và nỗi đau lại nhói lên. Anh nghĩ chân mình bị đâm trúng khi anh lao xuống con đường mòn.
Một cái giá khá rẻ đổi lấy sự sống sót. Chung quy lại, anh cũng không phải làm gì nhiều. Là Morgan đã cứu mạng họ.
Esposito và hai người lính của bang chạy tới khu rừng thưa. Lance giao Isaac cho họ. Sau đó anh đi đến chỗ Haley để giúp cô. Cô di chuyển thận trọng, vì cả hai bàn chân của cô đều bị đau. Cái lạnh, con đường mòn lởm chởm đá là quá khắc nghiệt đối với đôi chân trần.
Ánh mắt anh giao ánh mắt Morgan qua vai của Haley, sau đó anh đỡ cô bằng cả hai tay. Cô thật nhẹ. Nhưng dù sao cô vẫn còn sống.
Sự kiên cường không phụ thuộc vào cơ bắp và hình thể, nó phụ thuộc vào ý chí quyết tâm và khả năng động não trong tình huống bị dồn ép. Anh đưa mắt nhìn Morgan. Ở cô toát ra sự duyên dáng ngay cả khi cô đang chịu áp lực lớn.
Khoảnh khắc cô đến bên cạnh anh, anh đã biết cô chính là người anh muốn đồng hành suốt quãng đời còn lại: được kề vai sát cánh bên cô.
Morgan nắm lấy cánh tay Esposito. “Tình hình của Sharp thế nào rồi?”
“Tôi cũng không biết.” Trợ lý công tố đưa mắt nhìn xuống đất và lắc đầu. “Ông ấy không ổn lắm. Tôi rất tiếc.”
Trái tim Lance quặn thắt lại khi anh dìu Haley đi lên con đường nhựa. Anh không thể tưởng tượng được cuộc sống của anh khi không có sự tồn tại của Sharp. Nỗi sợ hãi cuộn trào trong lòng anh.
“Rõ ràng, em đã bắn Chase, nên em không thể rời khỏi hiện trường.” Morgan nói với anh. “Anh đưa Haley tới bệnh viện đi. Cả anh và Haley đều cần phải được kiểm tra. Em sẽ đến đó ngay khi xong việc ở đây.”
“Anh yêu em.” Lance hôn cô. Mặc dù rất đau lòng với chuyện của Sharp nhưng anh vẫn cảm thấy biết ơn hơn bao giờ hết vì cô đã đến bên đời anh. Anh không thể tưởng tượng nổi anh sẽ phải đối mặt với những gì nếu không có sự xuất hiện của cô.
“Em cũng yêu anh.” Cô mở cửa ghế sau. “Đừng quá thất vọng về chuyện của Sharp vội nhé. Bác ấy không dễ bị đánh bại đâu.”
Lance đưa Haley ngồi vào trong xe và vòng xe lại, rồi cho xe lăn bánh. Morgan khoanh tay và bước về phía sau. Làn gió thổi tóc cô xoà xuống mặt, nhưng anh vẫn có thể thấy vẻ lo lắng trong đôi mắt cô. Cả hai người bọn họ đều biết Sharp bị mất rất nhiều máu.