Ở giữa phòng chăm sóc tích cực, Morgan rót cà phê vào hai cái cốc giữ nhiệt. Đi sang phía bên kia căn phòng, cô có thể thấy tấm ngăn bằng kính vào phòng của Sharp, nơi Lance đang ngồi bên thành giường. Cô tìm trong một cái ngăn kéo và thấy một ít bánh quy được cất trong đó.
Bụng cô sôi lên ùng ục. Ánh sáng ban ngày chiếu xuyên qua tấm rèm, và cô khẽ nheo mắt. Cô đã không để ý rằng mặt trời đã lên cao rồi.
Cánh cửa bật mở, Esposito bước vào trong căn phòng. Anh ta chỉ cô ngồi xuống và thay đổi cách cư xử. Anh ta đặt cái cốc vào máy pha cà phê, nhấn nút pha và hỏi: “Sharp thế nào rồi?”
“Bác ấy bị rách gan và mất nhiều máu. Nhưng ca phẫu thuật diễn ra khá thành công. Đêm qua bác ấy đã qua cơn nguy kịch, bác sĩ nói tình hình khá khả quan.” Morgan bỏ mấy gói bánh quy nhỏ vào túi quần của cô. “Đêm qua còn những ai may mắn thoát chết nữa không?”
Viên đạn của cô bắn trúng giữa lưng Chase và xuyên vào tim của cậu ta. Cậu ta đã chết ngay khi ngã xuống đất. Cô không chắc về cảm giác của cô khi hay tin mình đã giết chết cậu ta như thế nào, và cô nghĩ rằng lương tâm sẽ khiến cô cảm thấy cắn rứt. Nhưng khi đó, cô đã đưa ra quyết định sáng suốt. Chase có thể đã nổ súng bắn Haley, và Morgan không thể để chuyện đó xảy ra được. Theo quan điểm của Lance, đó là cách giải thoát duy nhất.
Morgan cầm hai cốc cà phê lên và đi về phía phòng của Sharp. Qua cửa sổ, Lance thấy hai người họ và anh đi ra hành lang để trò chuyện cùng họ. Anh quay người, mắt anh hướng về phía Sharp qua cánh cửa để mở, giống như những gì anh đã làm suốt đêm hôm qua.
Morgan đưa mắt nhìn các loại máy móc quanh người Sharp một lượt. Không có gì thay đổi cả. Ông vẫn đang thở đều đặn. Tim ông vẫn đang đập. Cô thầm cầu nguyện rằng ông sẽ tiếp tục duy trì được nhịp tim và hơi thở như lúc này đây. Cô đưa cho Lance cốc cà phê của anh và mấy gói bánh quy từ túi quần của cô.
“Không, cảm ơn em.” Anh lắc đầu. Morgan dùng răng xé gói nhựa và ăn cái bánh bơ giòn.
Lance ngửi mùi đang bốc lên từ cốc cà phê của anh và hạ cái cốc xuống. “Tôi không nghĩ rằng Isaac lại chịu mở miệng nói chuyện đấy.” Anh nói với trợ lý công tố.
“Không. Câu duy nhất mà Isaac nói là đòi gặp luật sư của cậu ta.” Esposito uống cốc cà phê của anh ta và tỏ ra ghê tởm. Trợ lý công tố hẳn đã tạt qua nhà và thay quần áo bởi vì anh ta đang mặc com-lê thay vì quần bò. Những dấu hiệu duy nhất của sự việc xảy ra đêm qua là đám râu cháy trên cằm anh ta và quầng thâm bên dưới đôi mắt. Anh ta vứt cốc cà phê đã uống một nửa vào thùng rác. “Nhưng Justin đã thức suốt đêm qua và cậu ta đã chịu mở miệng thú tội. Cậu ta đã rất may mắn. Viên đạn sượt qua cậu ta. Mất máu khá nhiều nhưng không bị thương nặng.”
Em gái của Morgan mang cho cô quần áo để thay và Lance mặc một bộ quần áo bệnh viện do một người hộ lý tặng.
Lance ngẩng đầu. “Dường như cậu ta sắp suy sụp rồi.”
“Cậu ta bị lôi kéo, thật đáng thương.” Esposito nói. “Cậu ta đã ký một bản thú tội dài mười trang. Justin và Isaac, cả hai người đó sẽ phải ngồi tù mục xương.”
“Justin, Chase, và Isaac là đồng phạm ư?” Morgan đã suy nghĩ về các khả năng này suốt đêm qua.
“Phải.” Esposito hít một hơi sâu. “Justin nói mọi chuyện bắt đầu từ lễ hội âm nhạc mùa hè năm ngoái. Noah không tham gia sự kiện này với họ. Cậu ấy bỏ rơi họ và đi hẹn hò với bạn gái. Isaac, Chase và Justin khá tức giận vì cậu ấy lại ngó lơ bạn bè. Họ tình cờ thấy một cô gái say mèm tên là Adele Smith ở bãi đỗ xe và quyết định cưỡng hiếp cô ấy. Họ đưa cô ấy đến một nơi hẻo lánh, và cho cô ấy uống thêm rượu. Isaac bỏ một ít thuốc Ambien của Justin vào rượu của cô ấy, nhưng cậu ta không đủ kiên nhẫn để chờ thuốc có tác dụng.
“Tất cả bọn họ đều cưỡng hiếp cô ấy. Cô ấy chống trả và lúc đầu có la hét một lúc. Isaac tát cô ấy và thậm chí siết cổ nhẹ để cô ấy không la hét được nữa. Cuối cùng họ đều lăn ra ngủ. Khi họ tỉnh dậy, cô ấy đã chết. Họ đã cho cô ấy uống quá liều Ambien khi tất cả đều đã say túy lúy. Họ có sử dụng bao cao su, và chưa có ai trong số họ từng phạm trọng tội. Mẫu ADN của họ không có trong hệ thống. Họ cho rằng mình hoàn toàn trong sạch. Họ vứt xác cô ấy ở bên đường và trở về nhà.”
“Khốn nạn.” Lance uống cốc cà phê của anh và bóp méo cái cốc. “Chúng đều là lũ cầm thú.”
“Còn nữa.” Esposito khoanh tay. “Họ còn chụp lại ảnh.”
Kinh hoàng, Morgan cảm thấy miệng cô há hốc ra. Cô không chắc mình còn bị ngạc nhiên bởi sự tàn nhẫn và ngu ngốc của họ đến đâu nữa.
“Và Noah đã nhìn thấy một vài trong số những bức ảnh đó.” Esposito tiếp tục. “Họ đã nói dối Noah, nói với cậu ấy rằng đó chỉ là một tai nạn. Họ đều đã uống say và không nhớ gì về chuyện đó cả.”
“Đúng là lũ khốn.” Bàn tay Lance siết chặt.
“Làm sao đó có thể là một vụ tai nạn được chứ?” Morgan cần thêm cà phê để não bộ của cô có thể kết nối các tình tiết lại với nhau. “Họ đã cho cô ấy uống thuốc ngủ.”
Esposito điềm tĩnh nhìn cô. “Họ đã nói dối Noah rằng họ không biết loại thuốc mà Adele đã uống là thuốc gì.”
“Phải rồi.” Morgan thở dài, “Và tình tiết này không được công bố, nên Noah không hay biết gì về vụ án cả.”
“Vâng. Còn về mấy vụ án gần đây của chúng tôi, bọn họ đã tới câu lạc bộ Beats tuần trước khi xảy ra vụ án của Noah. Họ đã gặp Shannon. Justin nhớ rằng cô ấy làm trong khách sạn. Rõ ràng họ đã trò chuyện với nhau vài phút. Cô ấy hỏi cậu ta tên các tụ điểm ăn chơi trong khu vực, và cậu ta đã chỉ cô ấy đến Beats.”
“Vậy là chuyện cô ấy xuất hiện ở đó không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên.” Morgan nói.
“Không.” Esposito lắc đầu. “Adam cũng đã có mặt tại câu lạc bộ tối hôm đó. Cậu ta đã uống rất nhiều rượu, nên Noah đã rời khỏi đó rất sớm để lái xe đưa cậu ta về nhà. Isaac, Justin và Chase đã ở bãi đỗ xe sau khi chuông báo cháy tắt. Họ thấy Shannon đang đi lang thang. Cô ấy không thể tìm thấy xe của mình. Họ cho rằng họ có thể lặp lại chuyện từng làm với Adele trước đây, nên tại sao họ phải bỏ qua cơ hội đó chứ? Họ lặp lại trò đồi bại đó, đưa cô ấy vào rừng, cho cô ấy uống rượu. Lần này họ chỉ bỏ một viên thuốc ngủ vào rượu của cô ấy. Nhưng cô ấy tỉnh dậy khi Isaac đang cưỡng hiếp cô ấy và hét toáng lên. Cậu ta siết cổ cô ấy. Một lần nữa họ nghĩ rằng họ hoàn toàn vô can đối với cái chết của cô ấy. Ngoại trừ chuyện khi nghe tin về sự mất tích của cô ấy, Noah bắt đầu nhìn họ bằng ánh mắt lạ lùng. Sau đó cậu ấy bắt đầu hỏi họ đã làm gì tối hôm đó sau khi cậu ấy rời khỏi câu lạc bộ.”
“Đó là lý do họ giết luôn cả Noah.”
Esposito gật đầu. “Justin nói Noah đã cho họ vào nhà tối hôm đó. Cậu ấy khó chịu vì Haley bất tỉnh ngay sau khi họ quan hệ. Ba cậu bạn kia trước đó đã thống nhất mỗi người đâm Noah một nhát, để họ đều có tội như nhau. Justin đã bỏ vào đồ uống của Haley hai viên thuốc ngủ khi còn ở trong câu lạc bộ. Họ đã lên kế hoạch dàn dựng hiện trường để đổ tội cho cô ấy, nhưng sau khi họ đâm chết Noah, cô ấy lại đứng trước cửa. Lúc đầu họ nghĩ cô ấy đang nhìn mình, nhưng sau đó Isaac phát hiện ra cô ấy đang mộng du. Họ đặt con dao vào tay cô ấy và đẩy cô ấy vào vũng máu. Cô ấy trượt chân và ngã xuống. Cô ấy run rẩy và bất tỉnh trong vũng máu. Justin nói mọi chuyện thể này hóa ra càng dễ dàng cho họ.”
“Họ đã ra tay giết cả bạn của mình để che giấu tội ác.” Morgan nói.
“Khi Haley bị bắt vì tội giết hại Noah, họ nghĩ rằng họ đã được an toàn ở nhà.” Esposito chỉ vào Morgan rồi chỉ sang Lance. “Cho đến khi hai người bắt đầu đến tìm họ để thẩm vấn. Họ thực sự lo lắng khi anh,” trợ lý công tố chỉ vào Lance, “nói với họ rằng cô gái đã bắt đầu nhớ ra những sự việc xảy ra đêm hôm đó. Họ không thích bị tra hỏi, hay cuộc điều tra có tiến triển, đó chính là lý do họ phóng hỏa đốt nhà của anh. Họ cho rằng nếu Morgan và công ty thám tử tư biến mất, họ sẽ được an toàn.”
“Còn đám cháy đêm nay thì sao? Họ đã phóng hỏa bằng cách nào?” Morgan hỏi.
“Nhân viên điều tra hỏa hoạn cho rằng Isaac đã bắn một cái lỗ trên thùng chứa propan.” Esposito nói. “Vụ nổ đầu tiên có thể là nguyên nhân gây ra cái chết của người vệ sĩ.”
“Vậy tại sao họ quyết định giết Haley?” Lance hỏi. “Cô ấy đang là người gánh tội thay cho họ kia mà.”
“Phải. Lúc đầu, Isaac nghĩ họ có thể khiến cô ấy trở nên điên dại.” Esposito giải thích. “Cậu ta tấn công vào bộ định tuyến và thì thầm những lời lẽ mang nội dung xấu với cô ấy thông qua bộ điều khiển trò chơi. Nhưng Isaac và Chase đã quyết định nhổ cỏ phải nhổ tận gốc. Justin đã mất kiềm chế. Cậu ta có thể sẽ trở thành một mối đe dọa. Haley có thể nhớ ra chuyện xảy ra đêm đó. Nếu Haley và Justin đều chết thì sẽ chẳng còn nhân chứng nào cả.”
“Nhưng Justin không chết.” Morgan nói.
“Họ không biết điều đó.” Esposito nói. “Có chứng cứ buộc tội, Justin nói quần áo của họ có dính một ít máu của Noah. Vết thương từ nhát đâm cuối cùng của Isaac gây mất máu nhiều nhất. Họ đã cố gắng giữ giày không bị dính máu. Họ thủ tiêu hung khí như quần áo và găng tay bằng cách đốt hết những thứ đó ở thanh rào chắn phía sau nhà của Isaac. Sợi lông chó màu đen mà anh chỉ ra trong báo cáo pháp y là của con chó coonhound. Bố của Isaac có nuôi vài con chó, trong đó có một con màu đen và nâu thường được ông ta mang theo trong các cuộc đi săn. Và chúng tôi phát hiện vòng cảnh báo tình trạng sức khỏe của Haley tại nhà của Isaac. Cậu ta còn giữ một chiếc khuyên tai của Adele và chiếc khăn quàng cổ của Shannon. Các chiến lợi phẩm từ những vụ án mạng của cậu ta, tôi nghĩ là vậy.” Trợ lý công tố nhún vai. “Chúng tôi hy vọng cậu ta sẽ đồng ý nói chuyện khi cậu ta biết rằng Justin đã phản bội cậu ta.”
“Ai là người đã bắn Justin?” Morgan hỏi.
“Chase.” Esposito đáp. “Cậu ta và Isaac biết Justin gần như đã không đáng tin tưởng nữa. Justin đã nói chuyện với Chase qua điện thoại nửa giờ trước khi hai người xuất hiện cửa nhà cậu ta. Cậu ta thừa nhận cậu ta rất sợ hãi và cậu ta nói với họ rằng cậu ta không thể tiếp tục nói dối thêm nữa. Cảm giác tội lỗi khiến cậu ta vô cùng khó chịu.”
“Nhưng Isaac và Chase thì không.” Lance ném cái cốc đã hết nhẵn cà phê vào thùng rác.
“Không.” Điện thoại của Esposito đổ chuông. Anh ta lấy điện thoại từ túi quần và đọc tin nhắn trên màn hình. “Họ không hề tỏ ra ăn năn hối lỗi. Isaac vẫn không nói gì cả.”
“Lũ bệnh hoạn.” Lance đưa mắt nhìn Sharp, sau đó quay trở lại nhìn Esposito. “Cảnh sát đã tìm thấy Adam chưa?”
“Thực ra là rồi.” Điện thoại của Esposito lại vang lên chuông báo tin nhắn. “Cậu ta đang trốn trong rừng, cách nhà của Eliza khoảng ba kilômét. Một cậu bạn của cậu ta đã cho cậu ta một cái lều và các dụng cụ cắm trại. Nhưng cậu ta không có máy tính, nên đó chính là lý do cậu ta chưa gửi bất cứ email đe dọa nào. Cậu ta có một số vấn đề về mặt cảm xúc. Cậu ta thừa nhận là tác giả của bức ảnh chụp Morgan bị McFarland đánh và ném đá vào kính xe của cậu. Cậu ta sẽ phải ngồi tù một thời gian vì những hành động này.”
“Rất mừng khi biết tin này.” Lance gật đầu.
“Lời cáo buộc Haley đã bị hủy bỏ chưa?” Morgan hỏi.
Eliza và Haley đang được điều trị trong cùng một căn phòng ở tầng ba của bệnh viện. Eliza phải điều trị vì đã hít quá nhiều khói. Haley có nhiều vết cứa ở dưới lòng bàn chân. Nhưng dù sao đi nữa, cả hai mẹ con họ đều đã phục hồi về mặt thể chất. Còn Haley rõ ràng đã gặp các vấn đề về mặt tinh thần trong suốt một thời gian dài.
“Rồi.” Esposito gật đầu nói. “Cô ấy sẽ được tự do.”
Nút thắt trong lòng Morgan cuối cùng đã được tháo gỡ. Haley sẽ không phải ngồi tù. Morgan và Lance đã đúng. Hy vọng rằng Sharp cũng sẽ dần bình phục trở lại.
Morgan sẽ đặt nhiều câu hỏi liên quan đến vụ án cho Esposito đến nỗi để giải đáp hết những thắc mắc đó của cô phải mất một đến hai ngày. Nhưng giờ cô đã nghe đủ rồi. Cô không thể tiếp nhận thêm thông tin nào nữa.
“Anh không định thú nhận rằng Morgan đã chứng minh anh đã kết tội sai người ư?” Lance hỏi.
Esposito nhún vai. “Do chúng ta không ra tòa nên không có ai thắng cũng không có ai bị thua cuộc cả. Tôi vẫn sẽ đưa ra lời buộc tội dành cho Isaac và Justin. Tôi sẽ báo cho hai người biết nếu tôi cần hai người ký xác nhận giấy tờ nào đó.” Esposito quay người bước đi.
Lance dõi theo bước anh ta. “Anh nghĩ là hơi quá khi đòi hỏi anh ta cảm ơn em vì em đã đưa được một người vô tội nữa tránh khỏi nhà tù, trong khi anh ta đã rất hào hứng đẩy cô ấy vào đó.”
“Em không nghĩ anh ta sẽ cảm ơn hay khen ngợi em đâu.” Morgan ăn thêm một cái bánh quy nữa. “Và ít nhất chúng ta giờ đã biết rằng anh ta không phải là người xấu.”
“Không. Không phải người xấu. Nhưng anh ta vẫn là kẻ khó ưa.”
“Anh ta đã xông vào tòa nhà đang cháy bùng bùng với anh đấy.” Cô nói với hàm ý nghi ngờ câu nói vừa rồi của anh.
“Anh vẫn có ác cảm với anh ta. Tất cả những gì anh ta quan tâm chỉ là danh tiếng, mà không hề bận tâm đến công lý.” Lance vòng một tay ra sau gáy. “Nói về những người anh không có thiện cảm và công lý không được thực thi, khiến anh nhớ ngày mai phải đốt xấp ảnh của Kieran Hart đi. Anh ước chúng ta có thể làm gì đó với cậu ta.”
“Cậu ta không phạm pháp, mà chỉ phản bội lòng tin của các cô gái mà cậu ta hẹn hò thôi. Hãy nghĩ như vậy. Thậm chí với khoản tiền kếch xù mà cậu ta sở hữu, các cô gái vẫn nhìn thấu bản chất của cậu ta, và đó chính là lý do đến giờ cậu ta vẫn độc thân.” Cô đưa cho anh một cái bánh quy. Lần này anh nhận lấy cái bánh và ăn hết nó bằng ba miếng cắn. “Cái bánh có làm anh khá hơn không?”
“Có một chút.” Anh lấy một cái bánh nữa và sững người. “Sharp tỉnh rồi.”
Morgan quay sang và thấy cơ thể Sharp động đậy dù cử động đó rất nhẹ. Mí mắt ông giật giật.
Sau khi gọi y tá, Lance lao vào phòng.