Án Mạng Trong Vô Thức

Lượt đọc: 2707 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 46

Sharp mở hé một bên mắt ra. Ánh sáng chói lóa chiếu vào mắt ông. Ông chết rồi ư? Nếu ông chết rồi thì ánh sáng phía cuối đường hầm cũng không phải chuyện vớ vẩn nhỉ.

Nhưng nếu ông chết rồi thì tại sao ông lại cảm thấy như ai đó đang đặt cả một con tàu hỏa lên bụng mình như vậy?

Có thể ông đã không được lên thiên đường.

Ông cựa quậy, cơn đau lan khắp người khiến ông nghĩ rằng thà để bóng tối bao trùm lên ông thêm một lần nữa còn hơn.

Một giọng nói quen thuộc xua tan cơn đau: “Sharp.” Ông mở mắt. Mọi thứ trước mắt ông đều nhạt nhòa. Lance?

Ông định nói gì đó, nhưng cổ họng ông nghẹn lại như thể chứa đầy tàn tro của đám cháy, và chỉ có một hơi thở hổn hển. Ông chớp mắt cho đến khi mọi thứ xung quanh trở nên rõ ràng hơn. Lance đứng bên cạnh ông, đôi mắt màu xanh của anh đầy vẻ lo lắng.

“Ông ấy có thể uống nước không?” Lance hỏi ai đó.

Một phút sau, một cái ống hút được đặt vào miệng ông, và Sharp nhấp một ngụm nhỏ nước vào miệng. Ông ngậm ngụm nước trong miệng và nếm mùi vị của nó trước khi nuốt. Nhờ chút nước mà miệng ông không còn khô nữa, và ông hỏi: “Haley đâu?”

“Cô ấy ổn.” Lance đặt cốc nước và cái ống hút xuống cái khay bên cạnh giường. “Eliza cũng ổn. Nhưng Eric đã không qua khỏi.”

Sharp gật đầu khi hình ảnh về vụ nổ tái hiện trong đầu ông. Ông thì thầm: “Anh ta ở quá gần vụ nổ.”

“Isaac đã bắn thủng cái thùng chứa propan.”

“Isaac ư?” Sharp đã thắc mắc người đồng lõa với Justin là ai.

“Isaac, Chase và Justin là người đứng sau tất cả vụ việc này.”

Sharp không thể hiểu nổi những thông tin Lance vừa cung cấp. Suy nghĩ của ông như đóng băng. Là do thuốc, có thể vậy. Ông cố gắng với cốc nước, nhưng tất cả những gì ông làm được là xòe những ngón tay của mình ra. Bất động sẽ làm cơn đau giảm đi một nửa.

Lance cho ông uống thêm một ngụm nước nữa. “Cháu sẽ kể cho bác nghe tường tận câu chuyện vào một hôm khác, còn bây giờ, trông có vẻ vết thương của bác cần được kiểm tra lại.”

“OK.” Sharp đồng ý. Với hơi thở nông, ông đợi trong khi y tá và bác sĩ kiểm tra tim phổi, chiếu đèn vào mắt ông, và sau đó tiêm thuốc giảm đau vào đường truyền tĩnh mạch của ông.

Ông chỉ tay vào Lance, người đang cúi sát xuống. “Haley không biết về những giọng nói đó. Họ đã tấn công bảng điều khiển trò chơi. Bọn khốn. Hãy nói với con bé.”

“Cô ấy biết rồi, Justin đã nhận tội.” Lance đứng thẳng lên. Sharp không kịp nói nốt. Ông nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Sharp thiếp đi. Khi ông tỉnh giấc vào buổi chiều, Eliza đang ngồi trên chiếc ghế bên cạnh giường của ông, và con đau như một lưỡi dao đâm xuyên qua bụng thay vì một lưỡi cưa lớn. Eliza có vẻ kiệt sức, nhưng đôi mắt bà sáng hơn so với lần đầu tiên bà đến văn phòng của ông nhờ giúp đỡ.

“Haley ổn chứ?” Giọng ông nhè nhẹ như tiếng hổn hển.

Eliza do dự. “Con bé sẽ ổn thôi. Em không nói dối đâu. Con bé cần một liệu pháp nghiêm ngặt sau những gì đã xảy ra với nó, nhưng ít nhất bây giờ con bé đã nhớ lại những chuyện đã xảy ra. Con bé biết mình không bị tâm thần. Con bé không làm hại ai cả. Cảm ơn anh. Vì tất cả mọi thứ.”

Sharp với lấy cốc nước. Ông thực sự muốn tự làm, nhưng ông đã phải bỏ cuộc khi không thể nhấc tay lên khỏi giường đến hai xăngtimét. Bất cứ cử động nào cũng khiến ông đau khủng khiếp.

“Để em giúp.” Eliza ghé cốc nước vào miệng ông.

Chúa ơi, ông muốn đánh răng. Một người phụ nữ xinh đẹp đang đứng rất gần ông, và miệng ông thì có mùi rất khó chịu.

Ông uống thêm nước. Khi đầu óc trở nên tỉnh táo hơn, ông thốt ra lời xin lỗi đã cất giấu trong lòng mấy chục năm qua. “Anh xin lỗi.”

Eliza khựng lại, khuôn mặt bà đầy vẻ bối rối. “Xin lỗi ư? Vì chuyện gì cơ? Anh và hai người bạn của mình đã cứu mạng Haley. Nếu không có các anh, con bé sẽ phải ngồi tù, và kẻ giết Noah Carter đã thoát tội và ung dung ngoài vòng pháp luật. Em tin chắc là như thế.”

“Vì đã hôn em.” Mặc dù vẫn còn tác dụng của thuốc, ông biết rằng ông đã rất vụng về. “Từ rất lâu về trước.”

“Anh không nợ em bất kỳ lời xin lỗi nào cả.” Eliza lấy hai tay ôm lấy khuôn mặt ông, cái chạm tay của bà rất thật. “Mọi thứ xảy ra quá nhanh. Em không biết mình muốn gì nữa. Bất kỳ mối quan hệ nào mà em bắt đầu đều sẽ là sai lầm. Anh là một trong số những người bạn thân nhất của em. Em không thể chịu được nếu giữa chúng ta có gì đó mà kết thúc không có hậu.”

“Em đã chịu đủ đau thương rồi. Anh không nên tạo thêm bất kỳ áp lực nào cho em nữa.” Sharp không định hôn người vợ góa của Ted. Nhưng chuyện đó cứ thế xảy đến. “Em đã bỏ đi ngay sau đó.”

“Chuyện em chuyển đi cũng không phải do lỗi của anh.” Bà nói. “Anh không phải là lý do khiến em phải đi. Đó là do những ký ức về Ted. Em không thể quên đi anh ấy nếu em ở lại, nơi mọi ký ức đều khiến em nhớ về anh ấy.” Bà ngồi thẳng dậy, đôi bàn tay đặt trên khuôn mặt Sharp buông xuống. “Cả hai chúng ta đều bị tổn thương. Chúng ta có chung một nỗi đau. Không ai khác thực sự có thể hiểu được điều chúng ta từng trải qua. Em đã từng nói lời cảm ơn anh vì tất cả những gì anh đã làm cho em trong năm đầu tiên đó chưa nhỉ? Em đã không phải một mình đối mặt với nỗi đau đó.”

Sharp cảm thấy hai má của ông nóng bừng lên. “Dù sao anh vẫn không nên hôn em.”

Eliza nắm lấy bàn tay ông. “Anh biết em yêu anh mà, nhưng không phải theo cách đó.”

“Anh biết.” Sharp gật đầu. Vết thương bên hông ông nhói đau theo từng cơn.

“Khi đó, em cũng đã rất khó khăn khi quyết định bỏ anh lại. Anh đã trở thành chỗ dựa của em năm đó. Nhưng một điều nữa cũng quan trọng là em buộc phải tự mình đứng lên. Cả thành phố, không có ai khác có thể trông nom Haley khi em quay lại giường ngủ. Em phải thức dậy sớm mỗi buổi sáng và một mình xoay xở với công việc thường ngày. Với cuộc sống của chính mình.”

Thứ họ cùng nhau chia sẻ không phải là một mối tình lãng mạn, ít nhất đối với cá nhân bà là như vậy. Thứ họ chia sẻ chính là nỗi đau. Sharp không chắc khi đó hoặc sau này ông có yêu bà không. Nhưng sau đó, ông nghĩ rằng chuyện đó không thành vấn đề. Bởi họ đã từng đối xử với nhau rất tốt.

Eliza đứng lên. “Haley và em sẽ chuyển đến Seattle, Ở đây hai mẹ con em không còn gì nữa. Ngôi nhà đã không còn. Những ký ức về nơi này, một lần nữa, quá kinh khủng và nên được chôn vùi thì hơn.”

“Một khởi đầu mới.” Ông nói. Sau đó ông nhận ra nụ hôn của ông không phải là lý do khiến bà rời khỏi thị trấn. Eliza ra đi vì những tình huống khó xử. Đó là những gì bà đã làm.

Bà gật đầu. “Haley cần thời gian để chữa lành vết thương. Con bé không thể bình phục được khi ở đây.”

Sharp nghĩ có thể Haley cần đối mặt với những gì đã xảy ra thay vì chạy trốn khỏi nó, nhưng ông lấy tư cách gì để nói đến chuyện này chứ?

“Con bé đang ở bên ngoài. Nó muốn nói lời từ biệt với anh.” Eliza buông tay ông ra. Bà không lãng phí chút thời gian nào.

Ông gật đầu. “Chắc chắn rồi.”

Bà cúi người xuống và hôn lên má ông. “Em có nói bao nhiêu lời cảm ơn cũng không đủ so với những gì anh đã làm cho hai mẹ con em. Anh đã cứu mạng Haley.”

“Không.” Sharp chữa lại. “Là Haley đã cứu mạng anh.”

Cô đã không bỏ mặc ông. Nếu không thì ông đã bị vùi thấy dưới ngôi nhà cháy rụi rồi.

Eliza đi ra hành lang và vẫy tay. Haley do dự ở ngưỡng cửa, sau đó bước vào, mắt rưng rưng. “Mẹ sẽ cho hai chú cháu vài phút.” Eliza rời khỏi phòng.

Haley đi vào căn phòng và nắm lấy bàn tay Sharp. “Cảm ơn chú rất nhiều. Cháu không biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu chú, chị Morgan và anh Lance không đòi lại công bằng cho cháu.” Ánh mắt cô nhìn vào hai bàn tay đang giao nhau. “Cháu không nhớ nổi mặt bố cháu, nhưng cháu nghĩ bố cháu cũng sẽ rất biết ơn chú.”

“Nếu bố cháu còn sống, bố cháu sẽ tự mình xử lý vụ này.” Tất cả những gì ông có thể làm là một cái siết tay nhẹ với cô. “Và đừng quên, cháu đã cứu mạng chú.”

“Cháu nghĩ là chúng ta đã cứu mạng nhau thì đúng hơn ạ.” Haley gật đầu, cúi xuống và hôn lên má ông.

Cô đích thực là con gái của Ted.

Những cảm xúc như mắc kẹt nơi cổ họng Sharp. Ông cố gắng nuốt nó xuống. “Bố của cháu sẽ tự hào về cháu lắm.”

“Cháu ước là mình vẫn nhớ mặt bố.” Haley mỉm cười, đôi mắt cô long lanh nước.

Cổ họng nghẹn lại vì xúc động, Sharp chỉ có thể siết bàn tay cô thêm một lần nữa.

“Cháu phải đến Sở Cảnh sát và nói chuyện với họ thêm một lần nữa. Cháu đã cung cấp lời khai nhưng họ cần thêm thông tin.”

Sharp nhíu mày. “Hãy gọi Morgan đi cùng cháu nhé.”

“Vâng.” Haley buông bàn tay ông ra và rời khỏi căn phòng mà không ngoái đầu lại. Cô cũng là con gái của Eliza. Điều này là một sự thật hiển nhiên. Eliza quay trở lại căn phòng và ngồi xuống cái ghế bên cạnh giường.

“Em còn chưa đi sao?” Sharp đổi tư thế của hai chân, cố gắng tìm tư thế thoải mái nhất. Những cơn đau vẫn rất dữ dội. Mỗi hơi thở ngày càng trở nên khó nhọc hơn trước. Ông nên gọi y tá, nhưng ông không muốn câu chuyện giữa ông và Eliza bị gián đoạn.

“Em đã hứa với Lance em sẽ ở lại đây cho đến khi cậu ấy quay lại.” Eliza nói.

“Anh không cần người trông trẻ đâu.” Sharp cằn nhằn.

“Em đã hứa như thế rồi.” Eliza ngồi xuống cái ghế.

Y tá chạy vào phòng, kiểm tra tim phổi và tiêm một liều thuốc vào đường truyền tĩnh mạch của ông. Sharp muốn nói chuyện với Eliza cho đến khi bà rời đi. Ai biết được khi nào bà sẽ trở lại hay ông có còn được gặp lại bà nữa không. Nhưng sau vài giây, đôi mắt ông nặng trĩu tựa ngàn cân.

Eliza vừa đi ra khỏi căn phòng thì đôi mắt ông nhắm lại. Một dáng người nhỏ nhắn xuất hiện trước cửa sổ. Căn phòng điều trị tích cực của ông rất bận rộn. Ánh mắt ông tập trung vào chiếc áo khoác ka ki vắt trên cái ghế cạnh giường.

Không. Ai lại để cho cô vào đây nhỉ?

Lần này, ông thực sự cảm thấy bực mình khi miệng ông có mùi thật kinh khủng. Ông sẽ không cho Olivia Cruz cầm cốc nước kia của ông. Ông sẽ chải răng của mình thật kĩ và hành động như một người đàn ông.

Nếu ông có thể đưa tay ra để nhấn nút gọi khẩn cấp. Những ngón tay của ông cào lên tấm đệm.

Chết tiệt. Không thể để chuyện xảy ra theo cách này được. Ông thật sự cảm thấy bẽ mặt.

“Tôi rất vui vì anh vẫn sống sót, Lincoln ạ.” Olivia đi đến bên giường bệnh. Ông có thể nghe tiếng đôi giày cao gót của cô gõ xuống sàn nhà. Miệng cô cong lên thành một nụ cười ranh mãnh. “Anh vẫn còn nợ tôi một ân huệ đấy.”

Diệu Thư (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của melinda leigh