Morgan cảm giác như sắp chết đến nơi, và cô vẫn chưa được uống ngụm cà phê nào. “Chúng ta đã chạy được bao xa rồi?” Cô thở hổn hển. Một buổi sáng tháng Tư lạnh giá. Các cơ bắp ở chân cô nóng ran trong khi các bộ phận còn lại của cơ thể lại lạnh cóng. Cô kéo ống tay áo trùm xuống hai bàn tay. Trong đôi găng tay, các ngón tay cô tê cóng lại. Lúc bảy giờ sáng, ánh mặt trời vẫn còn yếu ớt nên chưa thể xua đi cái lạnh giá.
Gần một tháng đã trôi qua kể từ khi cô bị thương, và cuối cùng cô đã khỏe lại để có thể tập thể dục.
“Em có muốn đi bộ một chút cho đỡ mệt không?” Bên cạnh cô, Lance gần như đi bộ. Anh mặc cái quần chạy màu đen và một cái áo hoodie màu xám bao kín cơ thể to lớn và khỏe mạnh. Anh di chuyển với phong thái của một vận động viên chuyên nghiệp.
Nhưng Morgan thì không.
Cô cảm thấy mình giống như một con hươu cao cổ trong đôi giày thể thao vậy. Một con hươu cao cổ bị què chân.
Cô hít một hơi không khí ẩm ướt của mùa xuân. “Anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của em.”
Anh nhăn mặt. “Khoảng năm trăm mét nữa nhé.”
“Chỉ thế thôi ư?” Morgan chuyển sang đi bộ. Cô bị chuột rút phía bên cạnh sườn. Cô cúi về phía trước và ấn một bàn tay vào chỗ bị chuột rút, dáng đi của cô khập khiễng trông rất thảm hại. Cô ghét chạy vô cùng.
“Em hãy duỗi chỗ bị chuột rút ra.” Lance minh họa bằng cách giơ hai tay lên trên đầu. “Thay vì ấn vào nó.”
Cô bắt chước anh. Chỗ bị chuột rút dễ chịu hơn một chút.
Lance quay lại và đi bộ về phía Morgan. “Em không cần phải làm vậy đâu. Đó là suy nghĩ của em thôi.”
“Em biết.”
“Nâng cao sức khỏe nếu đó là điều em muốn làm, nhưng đừng có nghĩ rằng em phải làm như vậy vì anh. Em vốn dĩ đã rất hoàn hảo rồi. Anh không muốn em thay đổi bất cứ điều gì cả.”
“Nhưng em không thể theo kịp anh.” Cô thở hổn hển. “Em chưa bao giờ theo kịp anh cả.”
“Về mặt thể chất, có thể em không bằng anh. Nhưng về mặt tư duy, em hơn hẳn anh mấy lần ấy chứ. Và trong vụ án của Haley, nếu em chạy sau anh, chúng ta có thể đều đã mất mạng rồi. Em có thế mạnh về mặt tư duy. Một người trong chúng ta phải ghi nhớ điều đó.”
Chỗ chuột rút co cứng lại. Cô dừng lại để lấy lại nhịp thở. Cô muốn luyện tập để giữ gìn vóc dáng. Giá như có thể giữ vóc dáng thon gọn mà không cần tốn nhiều công sức thì hay biết mấy.
“Có thể lần sau chúng ta sẽ thử lại vào một ngày khác, sau khi em đã uống cà phê.” Anh dừng lại bên cạnh cô.
“Em cần phải chạy xong trước khi bọn trẻ thức dậy.” Cô thở hổn hển.
“Hãy nghỉ một chút đã.” Anh nắm lấy bàn tay cô. “Hãy thở đều nào.”
“Cái gì cơ?” Cô vén vài lọn tóc xõa xuống mặt.
Họ đã chạy dọc con đường chạy ngang qua bờ sông phía sau căn nhà của ông cô. Do căn nhà của anh đã bị thiêu rụi nên anh vẫn đang sống cùng cô. Cô chưa bao giờ muốn anh rời đi cả.
Lance nhìn vào mắt cô. “Anh yêu em.”
Cô cười mãn nguyện. “Em biết mà.”
Anh ngước mắt lên. “Em cũng yêu anh mà.”
“Phải.” Nhiều hơn so với những gì anh nghĩ.
“Đây có thể không phải là nơi lãng mạn nhất trên thế giới, nhưng đây là khoảng thời gian duy nhất chúng ta được một mình trong ngày.”
“Phải coi sóc ba đứa trẻ khiến chúng ta hiếm khi có khoảng thời gian riêng tư.” Cô cười.
“Anh cũng biết thế.” Anh nói.
Dòng sông đang chảy bên cạnh họ. Làn nước trong veo luồn qua những tảng đá. Cây cối xung quanh họ đang đâm chồi nảy lộc, khoác lên mình bộ áo mới. Mặc dù không khí có hơi se lạnh nhưng nó đã mang trong mình hơi thở của mùa xuân.
“Và em nghĩ đây là nơi rất lãng mạn đấy.” Cô chờ đợi một nụ hôn, nhưng Lance chỉ nhìn cô với vẻ mặt trầm ngâm.
“Anh biết chúng ta chưa ở bên nhau lâu, nhưng anh biết rằng em chính là người anh tìm kiếm ngay từ giây phút đầu tiên anh gặp em. Anh muốn có em ở bên trong suốt quãng thời gian còn lại của cuộc đời mình. Anh yêu em và những đứa con của em và tất cả những gì liên quan đến gia đình em. Anh chưa từng cố gắng thay thế vị trí người cha của ba đứa trẻ, nhưng anh hứa anh sẽ cố gắng hết sức để trở thành người chồng, người cha tốt.”
Chồng ư?
Anh đang cầu hôn cô ư? Hơi thở của cô mắc nghẹn nơi cổ họng.
Nét mặt anh trở nên nghiêm túc. “Khi người công tố viên New Jersey gọi cho em, lúc đầu, anh không muốn trở thành lý do khiến em từ chối lời mời của anh ta, nhưng bây giờ anh không còn quan tâm chuyện đó nữa. Anh yêu em và anh muốn được ở bên em, nhiều hơn so với cái gọi là lòng kiêu hãnh ngu ngốc của mình.”
“Em chưa bao giờ nghĩ mình sẽ tìm được tình yêu thêm một lần nữa.” Morgan thấy tim mình xốn xang. “Bây giờ em đã tìm được, với anh, em sẽ không từ bỏ vì bất cứ lý do gì. Với em, chẳng có công việc nào trên đời này có thể so sánh được với anh. Anh khiến em rất hạnh phúc. Anh là ưu tiên hàng đầu của em, bất kể anh có muốn vậy hay không. Anh sẽ phải chấp nhận điều đó.”
“Anh nghĩ anh có thể làm được.”
Cô đặt hai bàn tay mình lên đôi vai anh. “Có quá nhiều lý do em không muốn đi phỏng vấn cho công việc đó. Anh là một trong số đó. Em yêu anh. Nhưng em cũng muốn mình tự làm chủ công việc của mình. Khi em không phải giải quyết vụ án nghiêm trọng, em có thể ở nhà mỗi tối với bạn trẻ. Các công tố viên thì phải làm việc cả ngày lẫn đêm. Em sẽ không thể có nhiều thời gian cho bọn trẻ được. Em cũng không muốn bỏ mặc ông nội. Ông đã chăm sóc em từ bé đến giờ. Giờ là lúc ông cần em. Giờ là lúc em phải chăm sóc ông. Thêm nữa, đây là nơi những đứa con của em sống. Chúng đã trải qua một sự thay đổi lớn trong đời rồi. Em không muốn bắt chúng phải phiêu bạt tới một nơi khác nếu không vì một lý do cực kì chính đáng. Và em còn muốn sống cùng anh nữa. Em muốn chúng ta cùng làm việc với nhau.”
“Chúng ta phối hợp với nhau rất ăn ý.”
“Đúng vậy.” Cô ôm lấy khuôn mặt anh. Những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má cô. “Nhưng cho dù anh không phải là lý do duy nhất giữ chân em ở lại Scarlet Falls, thì em cũng sẽ không bao giờ rời đi. Em sẽ không bao giờ bỏ lại anh. Anh khiến cuộc sống của em trở nên trọn vẹn hơn.” Và cô không thể ngờ rằng cô lại có cơ may gặp được anh.
“Nếu thế thì…” Lance quỳ một gối xuống và lấy ra một chiếc hộp nhỏ từ túi quần. Bên trong là một chiếc nhẫn kim cương được gắn trên lớp vải nhung màu đen. “… Hãy lấy anh nhé. Anh muốn mỗi sáng tỉnh giấc được thấy em bên cạnh trong suốt quãng đời còn lại của mình.”
Trước đó, họ đã nói về sự cam kết và bản chất nghiêm túc của mối quan hệ của họ, thế nên lời cầu hôn của anh không có gì đáng ngạc nhiên cả. Nhưng cô vẫn không ngờ được mọi chuyện lại xảy ra vào sáng nay. Trong lòng cô lâng lâng vì vui sướng. Đầu tóc cô có bù xù, cô không trang điểm, hay cô còn đang ướt đẫm mồ hôi cũng chẳng sao.
Cô đã gặp được một người đàn ông tốt, người mà cô tin yêu, người chấp nhận trách nhiệm làm cha của ba đứa trẻ mà không hề ngần ngại. Sao cô có thể may mắn đến vậy?
“Vâng. Em đồng ý.” Cô không biết cô đã làm gì mà cuộc đời lại ban tặng cho cô cơ hội tìm được tình yêu thứ hai trong đời, nhưng cô sẽ không lãng phí thời gian để tuột mất cơ hội này. Cuộc sống này ngắn ngủi lắm và đầy rẫy những điều không chắc chắn. Cô sẽ nắm lấy cơ hội của mình và cố gắng nắm giữ nó bằng mọi sức lực.
Anh đeo chiếc nhẫn vào ngón tay cô, và cô đỡ anh đứng lên. Lance vòng tay qua eo cô, kéo cô sát lại gần anh, và đặt lên môi cô một nụ hôn thật dài.
Cô đáp lại nụ hôn của anh. “Anh có chắc chắn với quyết định này của mình không? Cuộc sống của em là một đống hỗn độn đấy.”
“Nhưng đó là một đống hỗn độn đáng yêu.” Anh vòng tay qua vai cô và họ quay người lại. “Không phải một kiểu hỗn độn điên rồ nào đó. Anh cũng đang suy nghĩ, sau khi ngôi nhà của anh được xây lại, anh sẽ bán nó đi. Chúng ta có thể dùng số tiền đó để sửa sang lại căn bếp và có thể xây thêm một phòng ngủ lớn cho ngôi nhà của em.”
“Về cơ bản, đó là nhà của ông. Nhưng em nghĩ ông sẽ đồng ý với kế hoạch của chúng ta thôi. Chúng ta có thể sử dụng thêm không gian mà.”
“Với ba cô con gái trong ngôi nhà, có thể chúng ta sẽ cần xây thêm một phòng tắm nữa đấy. Các cô bé sẽ sớm trở thành thiếu nữ.”
“Thời gian trôi nhanh như cái chớp mắt vậy.” Morgan dựa vào vai anh. “Nhưng em không biết môn chạy này có thực sự phù hợp với em không. Có lẽ em nên thử tập yoga.”
Anh cười phá lên. “Kế hoạch này nghe hay đấy.”
Họ đi lên cầu thang và vào trong nhà. Morgan khựng lại. Ánh mắt của Gianna, ông nội, và cả ba cô con gái đều đổ dồn vào Lance, tỏ vẻ thăm dò đầy thích thú. Sharp cũng có mặt đó, trên tay ông đang cầm một túi bánh màu trắng và một chai rượu sâm banh.
Mọi người đều biết vụ cầu hôn ư? “Ổn cả chứ?” Sharp hỏi. “Cô ấy đồng ý chứ?”
“Cô ấy đồng ý.” Lance siết chặt cô.
“Hoan hô!” Sophie chạy tới bên họ và nhảy phốc lên người Lance.
Anh buông Morgan ra và đỡ lấy cô bé.
“Chú sẽ là bố mới của chúng cháu.” Cô bé hét lên, hai tay và hai chân cô bé quặp lấy người anh.
Mia và Ava ôm lấy hai chân anh, và Lance ngồi xổm xuống để nhấc hai cô bé lên.
Gianna lau nước mắt. “Tôi sẽ chuẩn bị bữa sáng. Chúng ta sẽ uống mimosa.”
“Hãy làm cả thịt muối nhé.” Ông nói khi mở cái túi Sharp mang tới. “Cậu mua bánh rán hả?”
Sharp cười toe toét. Ông chưa thể chạy ma-ra-tông, nhưng ông đang dần phục hồi và khỏe hơn từng ngày. “Đôi khi cũng cần phải phá lệ chút chứ.”
Morgan tự lấy một cái bánh rán cho mình. “Đúng vậy.”
Lance thả ba cô bé xuống. Gianna mang một khay đựng các ly rượu sâm banh tới. Cô đưa cho ba cô bé ba ly nước cam. Cô đã chuẩn bị từ trước.
“Mọi người biết vụ này từ bao giờ thế?” Morgan lấy một ly rượu từ cái khay.
Gianna đỏ mặt. “Từ hôm qua.”
“Anh muốn hỏi mấy cô nhóc trước.” Lance lấy một ly rượu. “Anh muốn chắc chắn rằng ba cô nhóc này có đồng ý cho anh lên chức cha dượng không.”
“Chúng con đồng ý ạ.” Sophie nhảy tưng tưng.
“Các con đồng ý hơi sớm đấy. Nếu mẹ nói không thì sao?” Morgan xoay bàn tay lại để ngắm nhìn cái nhẫn của mình.
Ngước mặt lên, Sharp lấy một ly rượu. “Cháu sẽ không bao giờ nói không đâu.”
“Bác nói đúng.” Morgan vòng tay qua eo của Lance. Hai năm trước, cuộc sống của cô như sụp đổ hoàn toàn. Cô chưa từng nghĩ hạnh phúc sẽ lại mỉm cười với mình. Nhưng giờ đây, mọi thứ đều trở thành có thể.
Lance cụng ly với Morgan. “Chúc mừng chúng ta. Chúng mừng tất cả chúng ta.”
“Hoan hô! Chúng ta sẽ trở thành một gia đình.” Sophie đập cái cốc của mình vào cốc của Ava rất mạnh. Nước cam tung tóe trên sàn nhà. Những chú chó vội chạy tới liếm hết nước cam trên sàn. Morgan vướng phải con Snoozer, và Lance đỡ được cô trước khi cô ngã nhào xuống.
Gianna túm lấy cái khăn lau bát và dọn dẹp đống hỗn độn.
Kéo Morgan ra khỏi đống hỗn độn đó, Lance hôn lên môi cô.
“Anh vẫn giữ nguyên quyết định của mình chứ?” Cô cười.
“Trong đời mình chưa có chuyện gì anh chắc chắn như chuyện này.” Anh đáp.
Cả Morgan cũng vậy. “Cuộc sống ở đây giống như cơn giông bão vậy.”
Anh đặt lên môi cô một nụ hôn nữa. “Nhưng nó sẽ không bao giờ vô vị.”