Ánh Sáng Phương Bắc

Lượt đọc: 1133 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13

Khi Page tỉnh lại, ông thấy mình nằm dưới sàn nhà, cổ áo mở nút và, vì một lý do khó hiểu nào đó của Moffatt, còn có một khăn ướt đắp trên trán. Cả hai cửa sổ đều mở toang và Matland quỳ một gối bên cạnh quạt cho ông bằng một tờ Ánh sáng.

- Anh khỏe lại rồi. – Malcolm nói – Cứ thong thả.

- Ôi, lạy Chúa. – Page mấy máy – Sao tôi đến phải làm trò hề này?

Ông lấy làm tức giận về sự yếu đuối của chính mình. Rồi ông thấy Moffatt đang gọi điện thoại mời bác sĩ Bard.

- Lẽ ra cô không nên mời bác sĩ. – Ông nói, vừa ngồi dậy cố gắng sửa cà vạt và áo quần lại cho ngay ngắn như muốn tỏ ra mình không hề hấn gì.

Moffatt định đáp lại nhưng cô chỉ mím chặt môi giận dữ.

Bác sĩ đến vừa đúng lúc Maitland đỡ Page lại một chiếc ghế.

Bard lặng lẽ bước vào, gật đầu chào Maitland và Moffatt, rồi vẫn không nói một lời, kéo ghế ngồi cạnh Page. Ông đặt hai ngón tay lên cổ tay Page bắt mạch, trong khi mắt quan sát người bạn và thân chủ lâu năm của mình với vẻ dửng dưng của một nhà khảo sát khoa học; trông ông lúc này giống một giáo sư toán đại học hơn một vị bác sĩ.

- Tại trời nóng bức quá – Page nói, sốt ruột vì sự im lặng của bác sĩ.

- Vâng, hôm nay trời oi

- Trong ngày tôi đã đi Manchester, khá nhọc nhằn và căng thẳng... thế thôi. – Ông không đủ can đảm nói ra nguyên nhân khiến ông ngất xỉu.

- Đúng thế.

Bard tiếp tục nghe, chỉ thỉnh thoảng nhìn lên Matland đang đứng phía sau với vẻ mặt lo lắng.

- Tôi đưa anh về vậy. – Cuối cùng ông ta nói – Và trên đường chúng ta sẽ ghé qua chỗ tôi.

Ngồi trong xe, Page không nói chuyện vì ông mải bận tâm với những suy nghĩ của mình. Như một trái độn, cơn ngất xỉu ngắn ngủi ấy đã giảm bớt cái sốc mạnh do vố bất ngờ của tờ Chronicle gây ra. Đầu óc ông đang làm việc bình thường và ông đã có quyết định phải làm gì. Bị dồn vào chân tường, bản chất dịu dàng của ông bỗng cứng rắn lại, có khả năng đề kháng vô hạn, không gì lay chuyển nổi. Lúc ông đi đến một quyết định dứt khoát, mạch máu hai bên thái dương ông đập với tất cả sức mạnh của quyết tâm ấy.

Khi hai người đến phòng mạch, Bard bắt ông nằm duỗi dài ra trên xô pha. Vốn không ưa thích những kiểu cách màu mè của người bác sĩ thời danh, Bard được xem là vị bác sĩ giỏi nhất, trị mát tay nhất ở Hedleston; tuy vậy ông vẫn luôn cố gắng theo kịp những tiến bộ mới nhất của y học. Bắt đầu, ông đo huyết áp, rồi trước cặp mắt áy náy sốt ruột của Page, ông đẩy lại một chiếc máy chạy bằng điện, trên đó gắn một cuộn giấy ghi dao động.

- Thôi đừng dùng máy này nữa. – Page nói – Sao anh không dùng cái ống nghe?

- Ta thử dùng cái này, mong anh đồng ý.

Page buộc lòng phải chịu. Bard ấn những đĩa chì nhỏ bằng đồng xu lên cổ tay trái và nhiều điểm khác nhau trên ngực ông, những đĩa nhỏ này nối vào máy bằng dây điện, rồi mở điện cho máy làm việc. Cuối cùng bác sĩ xé toạc một băng giấy từ cuộn chạy ra và cầm lại bên cửa sổ xem những đường vẽ trên đó.

- Henry, - Ông nói, vừa đi lại ngồi xuống mép xô phe – anh còn nhớ tôi nói gì lúc anh đang làm giám thị công tác phòng chống không tập hồi chiến tranh không?

- Theo một khía cạnh nào đó thì còn nhớ.

- Hồi bấy giờ anh đâu chịu nghe tôi. Nhưng bây giờ thì bắt buộc anh phải nghe. Tôi muốn anh ngưng làm việc ngay và nghỉ ngơi ít nhất là sáu tuần.

- Có lẽ phải một thời gian nữa.

- Tôi van anh mà.

- Ed, tôi mang ơn anh về tất cả những gì anh đã làm giúp tôi, nhưng tôi không thể hứa gì vào lúc này.

Họ im lặng. Một lát sau Bard ân cần nói:

- Hãy nghe tôi, Henry ạ. Quả tim của anh rất cần chăm sóc kỹ lưỡng. Nếu anh chịu khó giữ gìn nó, có lẽ anh còn sống lâu hơn tôi nữa. Bằng không... – Ông ta khẽ làm một cử chỉ diễn tả điều ông tránh nói bằng lời.

- Tôi ráng hết sức thận trọng.

- Có thể anh nghĩ như thế, nhưng anh lầm. Ngoài mặt anh có vẻ bình lặng đấy, nhưng bên trong thì nhiều âu lo phiền muộn. Mấy tháng qua anh sống trong tình trạng căng thẳng tệ hại nhất. Đối với cơ thể anh, điều đó chỉ kém có tự sát, - Bard hạ thấp giọng tiếp tục như để kêu gọi sự tán đồng – Một người khôn ngoan phải biết dừng lúc nào. Tôi là bác sĩ và bạn thân của anh, và tôi xin báo rằng về mặt thể chất anh không đủ sức tiếp tục cuộc chiến đấu này. Trong những hoàn cảnh của anh, nhượng bộ không phải là thua. Hãy nhớ câu nói của ông già Socrates: “Bất đắc dĩ phải đầu hàng thì không gọi là thất bại... biết lúc nào nên từ bỏ cuộc đấu tranh... đó cũng là một thứ chiến thắng.”

- Có phải anh đang chỉ tôi lối thoát?

- Vì quyền lợi của anh, vâng.

- Không được, Ed ạ. – Page nói – Tôi e rằng phải tiếp tục.

Lại im lặng nữa tiếng xe cộ thưa thớt từ ngoài đường thỉnh thoảng vọng vào.

- Được lắm, cứ tiếp tục nếu anh muốn tự hủy hoại. – Bard đứng dậy khỏi cái xô pha, mặt không chút xúc cảm; ông cắt một ống thuốc và bắt đầu rút xơ ranh – Trong khi chờ đợi, tôi tiêm cho anh mũi thuốc này giúp cho anh dễ ngủ. Xong thì đi thẳng về nhà và lên giường.

Khi Bard đi khỏi, Page đứng dậy mặc đồ vào. Lời tiên đoán bi quan của Bard không làm ông lo lắng mấy vì có quá nhiều chuyện khác đang đè nặng lên tâm trí; vả lại ông luôn nghĩ rằng Ed là người thận trọng thái quá. Thế nhưng ông không dám tự cho phép mình hoàn toàn lờ đi lời khuyên của bác sĩ.

- Tôi sẽ giảm nhịp độ chậm lại, - ông nói – trong một tuần nữa. – Rồi với một giọng lạ ông nói thêm: - Có thể sớm hơn thế.

- Nên sớm sớm đi. – Bard nhướng mày – Anh là một con bệnh tệ nhưng là một con người tốt tự đáy lòng. Mai đến gặp tôi; tôi sẽ bắt đầu tiêm cho anh một đợt thuốc dicumerol . Còn đây, - ông đưa Page một hộp thuốc ống bọc bông gòn – nếu còn thấy lạ trong người thì bẻ một ống ngửi.

Ông điện thoại ra bến xe tắc xi gọi một chiếc, đưa Page ra xe và dặn người tài xế chạy đến đường Hanley Drive. Page cứ để chiếc tắc xi chạy thẳng trên đường Victoria theo hướng về nhà, nhưng khi xe đến đèn giao thông ở góc đường Park, ông bảo người tài xế quẹo phải và trở lại tòa báo Ánh sáng . Ông cảm thấy hoàn toàn hồi phục, thực ra khỏe hơn tình trạng sức khỏe của ông trong mấy tuần qua. Đầu óc ông bây giờ nhẹ nhàng, cơn đau nhức biến mất, không còn ngộp thở, và có lẽ nhờ mũi thuốc của Bard ông cảm thấy mình sáng suốt, minh mẫn trở lại. Tất nhiên thời vận của Ánh sáng không thể xấu hơn nữa, nó chỉ còn nửa bước là sụp đổ - các chủ nợ bu lại, quỹ tiền bị phong tỏa, bảng thanh toán lương bị giam lại, giấy in chỉ mua được bằng tiền mặt, đại diện công nhân bắn tiếng đòi “bán nhà báo hay trả hết lương”, và bây giờ... xưởng in bị đóng cửa. Nhưng Page chưa định về nhà ngay, dù thế nào mặc lòng. Ông nhìn đồng hồ - chưa tới năm giờ. Vẫn còn đủ thời giờ.

Ông trả tiền tắc xi, lặng lẽ và không chút khó khăn bước lên cầu thang. Ông thấy Maitland đang ngồi ở bàn giấy, lo đãng vẽ những hình vô nghĩa trên cái thấm mực, mà đầu óc thì chìm đắm trong dòng suy tư buồn bã. Trông thấy Page ông giật

- Gì thế này? – Mắt ông biểu lộ ngạc nhiên và lo lắng – Anh quay lại đây làm gì?

- Để làm cho tờ báo ra được.

Gương mặt đỏ xấu xí của Malcolm tái nhợt đi. Ông có ý nghĩ Page đã mất trí. Ông kéo dịch ghế ra sau, rồi đứng lên bước lại Page.

- Ô kia, Henry. Cả ngày hôm nay anh vất vả quá rồi. Anh nên về nghỉ đi.

- Phải xong rồi mới nghỉ. – Page đáp.

Vẻ kinh sợ trên mặt Maitland càng rõ rệt hơn. Ông nói giọng hốt hoảng:

- Này, anh đã biết máy in đâu hoạt động được, in một chữ cũng không được mà.

- Cái đó không hề gì... Trời ơi, đừng nhìn tôi như thế! Bộ anh không biết rằng Ánh sáng phương Bắc ra đều đặn không thiếu dù một số suốt một trăm tám mươi tám năm, ngay cả khi James Page phải phát hành những bảng tin chép tay trong thời gian Chiến tranh Napoléon đó sao? Chừng nào tôi còn sống và trong túi còn hai đồng xu thì tôi sẽ có cách ra được báo.

- Có cách? – Maitland lặp lại – Tôi chưa hiểu.

- Chúng ta sẽ ra một ấn bản làm kỷ niệm bằng rô nê ô. Bài vở sẽ đánh máy trên giấy sáp và chạy trên máy rô nê ô văn phòng.

Mặt Maitland bừng sáng lên; rõ ràng là ông ta không còn nghĩ Page mất trí, nhưng nhìn ông này vẻ ngờ vực.

- Với tờ giấy sáp ấy ta chỉ quay ra tối đa tám trăm bản, trong đó hai trăm bản sau cùng có thể bị lem luốc.

- Sẽ dùng thêm nhiều giấy sáp. Thu khổ báo nhỏ lại. Với sáu tay đánh máy làm đêm ta sẽ ra được năm ngàn số báo một tờ. Bảo Moffatt gọi văn phòng cô Renshaw xin hỗ trợ người và máy đánh chữ càng nhiều càng tốt. Tôi sẽ trả gấp rưỡi giờ phụ trội. Mang lại cho tôi tất cả của máy A.P và nói Fenwick, Poole và cậu Lewis tôi cần gặp ngay lập tức.

Mười lăm phút sau Page cởi áo gi lê ra, lòng tràn ngập một niềm vui rộn ràng, một khoái cảm tột cùng; ông ngồi vào bàn, vây quanh trước mặt là Fenwick, Poole và Bob, Lewis, cả ba đều sẵn sàng đọc bản tin rút ngắn của mình. Moffatt bị lấy mất chiếc ghế cô thường ngồi nên mang vào ghế đẩu đánh máy. Maitland ngồi cạnh Page, lấy tay chà xát mạnh vào môi dưới trong khi đôi mắt ánh lên vẻ nôn nóng chờ đợi.

- Hãy cho cả thành phố biết những tên vô lại đó giở trò bẩn thỉu gì với chúng ta – Maitland sốt ruột nói trước.

- Không, không một lời nào cả, Maitland ạ. Ấn bản này tự nó sẽ nói lên tất cả cho cả nước nghe. – Một niềm hân hoan to lớn dâng tràn và xâm chiếm Page, có lẽ lúc này ông trở nên điên cuồng – Tiếng nói của nó sẽ lớn đến át cả tờ Chronicle mãi mãi. Vâng, có Chúa chứng giám, họ nghĩ họ khôn ngoan, nhưng hãy ghi nhớ lời tôi nói, có lẽ cuối cùng họ đã tự lừa bịp chính họ. – Ông quay sang Moffatt, cô nhìn ông như thể đang trông thấy hồn ma hiện về - Ta sẽ đánh tựa lớn chữ in hoa “ÁNH SÁNG PHƯƠNG BẮC” và bên dưới: “Tất cả tin tức chúng tôi có thể in được.”

« Lùi
Tiến »