Hai ngày sau, vào buổi chiều, khi Dorothy đi học ở Tynecastle vừa về đến nhà, theo thói quen đi xuống bếp uống một ly sữa và ăn bánh quy, thì bà Page, đang lăng xăng với mấy việc lặt vặt, liền chận cô lại ở phòng khách.
- À, con đã về, Dorrie, mẹ muốn nhờ con đem mấy chữ đi cho David và Cora.
- Đi Sleedon! – Dorothy phản đối, nghe ra như thể nơi đó ở tận Bắc Cực.
- Phải vậy đấy con ạ. Bố con vừa ở sở gọi điện thoại về. Bố mẹ muốn anh chị con chủ nhật này ăn trưa ở đây trước khi đi xem hoà nhạc.
- Nhưng hôm nay con mệt lắm, mẹ ạ. Và vậy là phải đi xe buýt. Chiếc xe cổ lỗ sĩ chạy đường Sleedon ấy xóc bươu cả đầu sứt cả trán, mẹ ạ.
- Sao không đi xe đạp? Từ hồi mua đến giờ con đâu đã dùng nó nhiều. Chiều nay trời đẹp mà.
- Bánh trước xẹp lép.
- Thì bơm nó lên. Có ích cho sức khoẻ con lắm. Bấy lâu nay con không vận động bao nhiêu cả.
Lý do của nhiệm vụ bất ngờ này, cũng như của sự xuất hiện bất thường của Henry cùng với David và Cora trên đường phố Hedleston, được nêu ra trong bản báo cáo của bác sĩ Evan gửi cho Page từ Scarborough. Nhà phân tâm học vui tính ấy, trong khi cố giữ tính lạc quan của mình, đã đề nghị rằng, để đảm bảo sức khoẻ cho David thì nên thay đổi nếp sống yên tĩnh của cậu ấy ở Sleedon bằng cách bắt về chơi thành phố thường xuyên hơn và “giao tiếp với bạn bè nhiều hơn”. Lời khuyên này xác nhận ý kiến mà Alice trước đây đã thổ lộ với chồng, nên bà thấy hả dạ và vui vẻ. Bà mỉm cười nhét bức thư nhỏ vào túi áo khoác của Dorothy.
ấy, con gái của mẹ.
- Ồ, mẹ - Dorothy nhượng bộ - Nếu việc này có gì hại về sau thì mẹ phải chịu trách nhiệm hết.
Thực ra, Dorothy rất muốn đi. Cô chẳng có việc gì làm. Hồi trưa Bob Lewis điện thoại đến trường hoạ nói rằng hôm nay cậu làm việc trễ và không đưa cô đi xem phim được; thành thử chuyến viếng thăm xem ra sẽ giúp cô tránh được một buổi tối buồn tẻ. Mặc dù ít có dịp gặp gỡ, nhưng cô thích người chị dâu, là người mà cô luôn tin tưởng sẽ pha một tách trà ngon. Cô ra nhà xe dẫn xe đạp và nhờ Hannah bơm giúp; xong cô lên đường đi Sleedon.
Đạp xe đi chưa xa lắm – chỉ mới tới góc đường Park và đại lộ Draycot – thì cô thấy một người trên lề đường ra hiệu cho cô dừng lại. Tự nhiên cô hãm xe dừng lại sát lề đường và nhảy xuống. Chỉ lúc đó cô mới nhận ra Leonard Nye.
- Chào cô Dorrie, tôi mừng đã trông thấy cô. Đây thật là một niềm vui bất ngờ.
- Thế à! – Dorothy miễn cưỡng nói.
Cô không oán hờn Nye chút nào về việc hắn chống cha cô. Điều đó hoàn toàn không dính dáng gì đến những mối bận tâm lo nghĩ của cô, dù rằng cô cũng cảm thấy thú vì nhìn Henry, và cô nghĩ là “già mà còn gân lắm”, vất vả vượt qua khó khăn theo cái lối tình cảm thông thường của ông, và có một lúc cô tưởng rằng gia đình cô sắp bị tống ra đường cùng với đồ đạc của cải, hay những gì còn sót lại. Không, vấn đề có tính chất cá nhân hơn. Cô có lần cãi vã riêng với Nye, và mặc dù hôm nay hắn tỏ ra vui vẻ tự nhiên, cô vẫn không thể quên những gì hắn viết trên báo khi cô phát hiện ra Người giữ kho báu khốn khổ của hắn. Đồng ý rằng chuyện đó khá lâu rồi, nhưng nó đã khiến bạn học ở trường hội hoạ trêu chọc cô muốn chết đi được. Kể từ dạo đó, mỗi khi gặp nhau ngoài đường phố, hắn luôn giở mũ chào mặc dù cô làm ngơ, nhưng hai người không hề nói chuyện với nhau mãi cho đến hôm nay.
- Tôi tưởng ông đã đi rồi.- Trong giọng nói cô biểu lộ một mong muốn cho hắn đi thật.
- Chẳng bao lâu nữa đâu – Hắn không tỏ vẻ giận – Tôi nghĩ rằng phải chào từ biệt trước khi đi, để chứng tỏ không có ác
- Thật không có chứ?
Hắn vẫn cứ mỉm cười, tuy không được tự nhiên.
- Hy vọng là không. Bố cô đã dành cho chúng tôi một phần thưởng xứng đáng. Nhưng trong nghề này chúng tôi phải học tập kiên nhẫn chịu đựng gian khổ.
Hắn móc thuốc lá mời, và để tỏ ra mình là người lớn, cô lấy một điếu. Trong lúc bật lửa – hắn là hạng người dùng loại bật lửa chỉ quẹt một cái là cháy – hắn nói:
- Chắc cô đạp xe đi chơi một vòng?
- Vâng.
- Chiếc xe xinh ghê. Xem Humber, phải không? Cô sắm lâu chưa? – Rồi, nhìn thấy mặt cô ửng đỏ, hắn vội nói tiếp: - Ồ, xin lỗi… tôi không có ý tò mò thế.
- Bố tôi cho phép mua chiếc xe này bằng một phần số tiền được ông thưởng: phần còn lại bố tôi buộc cho từ thiện.
- Thế thì ít ra nó cũng có ích cho cô.
Mặc dù Nye giả vờ không biết, Dorothy bắt đầu cảm thấy vô cùng khó chịu phải đứng đấy, miệng phì phà điếu thuốc một cách tài tử giữa nơi phố xá công cộng. Cô đã từng hút thuốc với các bạn gái khi ngồi uống cà phê ở quán Espresso, nhưng đây khác hẳn – thực ra hoàn toàn không hiểu nổi – và nếu Henry mà biết được thì ông sẽ nổi đoá. Cô tìm một cái cớ để bỏ đi, nhưng chưa kịp nghĩ ra thì hắn nói:
- Tôi đang đi lại khách sạn uống trà. Chẳng hay cô có vui lòng uống với tôi một tách?
- Rất tiếc. Tôi sắp dùng trà với bà chị dâu ở Sleedon đây.
- À, vâng. – Hắn gật đầu ngay – Tôi thấy cô ấy đến thành phố nọ. Trông rất dễ mến.
- Đúng thế.
- Kể cũng lạ, - hắn vui vẻ nói – tôi ở Hedleston hai năm nay mà chưa hề gặp cô ấy lần nào. Chắc hẳn cô ấy có cuộc sống rất trầm lặng.
- Vâng, đúng thế. – Dorothy nói cộc lốc – Chắc ông biết anh tôi bị bệnh hoài. Chị dâu tôi tin rằng cuộc sống ở thôn quê tốt cho sức khoẻ anh ấy.
- Tôi quả có nghe về việc đó. – Hắn gật đầu bày tỏ thiện cảm – Cậu ấy may mắn được một người vợ như thế. Có phải hai cô cậu gặp nhau khi cậu ấy còn trong quân đội không? Cô ấy lúc đó làm nữ y tá chứ?
- Trời ơi, không. – Dorothy lớn tiếng nói.
Cô suýt buột miệng sửa sai hắn, thì bỗng nhiên cô hiểu ra mình đang bị hắn moi tin tức, y như trước đây hắn từng làm. Cũng cùng một thái độ vui vẻ quá đến độ giả tạo, cùng một lối gián tiếp moi móc tin tức nơi cô. Thế này, cô nhủ thầm, thì rõ là quá quắt lắm. Vừa đúng lúc đó cô gặp cơ hội trả đũa, thay vì trách cứ hắn; cô làm vẻ dịu dàng và cười.
- Có gì tức cười thế? – Hắn hỏi.
- Ồ, không. Chỉ vì ông nói chẳng đúng đâu vào đâu cả. Ông lấy ở đâu ra mấy cái ý nghĩ đó thế?
- Chắc hẳn tôi nhầm cô ấy với một người nào khác. Vậy cô ta là ai thế?
- Chị ấy ư? – Dorothy cố bịa ra cho khác hẳn với sự thật – Chị ấy là con gái một bà bạn cũ của mẹ, người Xcôtlen. Chị ấy và David quen nhau từ hồi tấm bé.
- Ồ! – Hắn nói, trông hơi bối rối.
- Bố mẹ chị ấy đều là bạn thân với bố mẹ chúng tôi. Ngày xưa chúng tôi thường đi nghỉ hè chung với nhau. Ở St. Andrew. Họ có một ngôi nhà gần đấy, Banksholme… đó là hồi chị ấy còn nhỏ và chưa đi dạy học.
- Dạy học à? Ở đâu thế?
- Ở một trường nữ sinh tận miền Bắc Xcôtlen… ở Aberdeen.
- Thế à! – Hắn thất vọng hơn bao giờ hết – Trước khi lập gia đình cô ấy tên gì?
- Elizabeth Castleton – Dorothy đáp mà không hề chớp mắt. Do đâu nghĩ ra tên này, cô cũng chẳng biết, có lẽ từ một cuốn phim xem đã lâu, nhưng nghe ra vẻ lắm – Chị ấy xuất thân từ một gia đình lâu đời ở West Lothian, mặc dù không giàu có lắm. Bác chị ấy là một luật gia ở pháp đinh Edinburgh.
- Castleton. – Hắn lặp lại, như thể cố gắng xác định cái tên này, nhưng dĩ nhiên thất bại. Hắn thử vài lần nữa, trừng mắt nhìn vào một cột đèn gần đấy, nhưng cũng không kết quả gì. Hài lòng đã khiến hắn rối trí, Dorothy thấy bấy giờ là lúc thuận lợi để đi.
- Xin lỗi, giờ tôi phải đi. Elizabeth đang chờ.
- À, vâng. – Hắn sực tỉnh, luống cuống đánh rơi điếu thuốc nhưng quên lấy lại vẻ duyên dáng của mình – Gặp lại cô hôm nay thật thú vị. Tạm biệt nhé.
- Tạm biệt. – Dorothy lễ phép chào.
Khi cô quẹo ở góc đại lộ Draycot, Dorothy quay lại nhìn phía sau. Hắn vẫn đứng đấy, trông buồn bực và thất vọng hơn bao giờ hết.
Một lát sau Dorothy ra đến đồng trống, và trong khi nhanh chân đạp xe cô thấy hài lòng với chính mình. Cô đã san bằng tỉ số. Vì một lý do bẩn thỉu nào đó, hắn muốn cô tiết lộ nguồn gốc nghèo hèn của Elizabeth, hay đúng hơn – cô mỉm cười – của Cora, và cô thích chí đã gạt được hắn. Cô vừa hay đi hát lại vài câu ngẫu hứng đặt theo tên Castleton vừa đạp xe buông tay, luôn luôn giữ vững tốc độ. Chẳng bao lâu cô đã gần đến Sleedon. Khi cô thả dốc xuống đồi đi vào làng, cô chợt nhìn thấy Cora đang đi dạo trên cầu tàu. Một phút sau xe đạp của cô nhảy tưng tưng trên đoạn đường đá gồ gh. Cora quay người lại vừa đúng lúc chiếc xe đạp tới sát đập cản sóng.
- Ồ, Dorothy, bất ngờ quá! Cẩn thận đấy, cưng ạ. Đi xe đạp chỗ này nguy hiểm lắm.
- Không sao đâu. – Dorothy đáp, nhưng cô thôi không chạy quanh Cora nữa và xuống xe; cô nhìn thấy người chị dâu sợ cuống cuồng khi xe chạy sát mé nước – Em mang đến một bức thư ngắn của mẹ.
- Cho David ư?
- Không, cho chị đấy. Tại sao không chứ? Đừng hoảng hốt lên nhé. – Dorothy móc thư ra trao.
Cora cầm lấy thư có vẻ ngờ vực lo lắng – đây là chuyện tất nhiên tiếp theo thái độ đối xử của bà Page với nàng. Nhưng khi nàng bóc thư ra đọc, nét mặt nàng đột nhiên thay đổi và ánh lên niềm vui sướng.
- Mẹ em tốt bụng quá, Dorothy ạ. Bà mời đến dùng bữa trưa, ngày mai.
- Thế thì có gì. Các món ăn ở nhà chẳng có gì đặc sắc đâu chị ạ.
- Ồ, không phải thế… Chị chỉ muốn nói bà có lòng nghĩ đến chị. – Cora cẩn thận gấp thư cất lại vào phong bì như một vật quý báu phải gìn giữ, rồi ưỡn thẳng người lên – Thôi ta đi lên nhà.
- Chị muốn ở lại ngoài này đi dạo ngắm biển chứ? Em biết chị thích. Chị cũng thường ra đây phải không?
- Chỉ khi nào David bận làm việc. – Cora mỉm cười – Giờ để chị pha trà cho em.
Hai người bước đi, dẫn xe đạp ở giữa. Đức tính của người chị dâu đã thu hút Dorothy có thể tóm lược trong câu nói của chính cô: Cora là một phụ nữ đoan trang. Chị ấy, Dorrie ngẫm nghĩ, là con người chân thật, không bao giờ giả vờ mừng rỡ khi gặp mình nếu trong lòng chị không thực sự vui mừng. Chị không bao giờ tỏ ra cái gì khác hơn chính bản chất chị, và thường hết lòng chịu khó chịu cực vì người khác. Cái cách chị chăm sóc David – nấu ăn, giặt ũ, may vá, làm vườn, ngoài việc phải chịu đựng tất cả kiểu cách học giả rởm của chồng và phải xem những “công trình văn học” của anh ấy như một tính hoa tổng hợp của Shakespear và Milton [29] - đó là một thí dụ nổi bật về đức tính của người vợ hiền đã khiến Dorothy kinh nhạc.
Nhưng còn cái về nàng nữa mà không dễ gì giải thích, một sự dịu dàng làm ấm lòng người, một gắng gượng cam chịu thể hiện qua thái độ lặng lẽ của nàng dường như khiến nàng luôn căng thẳng thần kinh và buồn bã. Tuy nhiên, vào lúc này, nàng không như thế, mà thật sự hết sức vui vẻ.
Vào đến nhà bếp, Dorothy đặt bàn trong khi Cora pha trà, làm bánh mì nướng phết bơ và khui một hộp cá mòi. Rồi, bất chấp Dorothy bảo nàng đừng bận tâm, Cora nhồi bột với trứng, sữa và nướng cho một lô bánh kẹp ăn giòn tan.
- Cora, - Dorothy hỏi khi chị dâu cô làm xong ngồi xuống uống trà – do đâu mà chị biết làm bánh kẹp ngon dễ sợ thế này?
- Dorrie, nếu em hứa giữ bí mật thì chị mới nói, - Cora nói chuyện vui vẻ, vẫn còn hớn hở nhờ lời mời của bà Page, nàng ngồi đấy trông đẹp lạ lùng, hai má ửng hồng vì bếp lò nóng khi nãy, và mớ tóc dày lõa xõa trước làn gió thổi qua cửa sổ để mở - Đó là vì một mùa hè chị không làm việc gì khác. Em biết không, công việc làm của chị lúc đó là làm bánh kẹp. Mỗi ngày phải làm hàng mấy trăm cái cho khách du ngoạn. Phải, hàng mấy trăm cái, chị đã làm đó.
- Sướng ghê! Hy vọng chị đã ăn một số.
- Không, chị không… không nhiều. Mùi dầu mỡ làm chị phát ngán… khi chị tiếp xúc với nó cả ngày.
Vẻ hài hước của chuyện đó khiến Dorothy phá lên cười.
- Ước gì em biết chuyện này khi em nói chuyện với Nosy Parker Nye hồi chiều nay. Nếu em bảo hắn Elizabeth Castleton sinh sống bằng nghề làm bánh kẹp thì chắc hẳn tóc hắn dựng ngược lên hế
Cora cười nửa miệng, không hiểu tí gì cả. Dorothy phải cắt nghĩa chuyện vui ấy, thành thử trong khi miệng ngồm ngoàm bánh kẹp hay uống từng ngụm trà cô đã ráng kể lại đầu đuôi cuộc gặp gỡ khi nãy với Nye. Cô tưởng câu chuyện sẽ làm Cora thích thú bất tận, nhưng cô ngạc nhiên vì Cora dường như không cho rằng chuyện đó đáng tức cười. Trái lại, tất cả nét vui tươi trên mặt nàng liền biến mất hết, và nàng tỏ ra băn khoăn bối rối.
- Hắn muốn gì, - Cora hỏi – chận em lại như thế… ngoài đường? Hắn đâu có quyền gì.
- Ồ, mấy người đó là thế… các ký giả ấy mà. Lúc nào cũng có thể xúc phạm đến quyền tự do của người khác. Chị còn nhớ hắn đã làm em một vố.
- Vâng. – Nàng đáp chậm rãi, như đang ngẫm nghĩ lại chuyện cũ – Nhưng chuyện này khác, chị không biết hắn, và chắc chắn hắn cũng chưa hề biết chị.
- Đúng, bây giờ hắn chưa biết đâu. – Dorothy cười – Này cô Castleton, xin cứ tin nơi tôi, tôi đã cho hắn trèo cây bôi mỡ rồi.
- Thật ư? Em thông minh lắm đấy, Dorrie ạ. – Nàng lắc lắc đầu, như thể muốn hất văng một cái gì đó nhưng không được, vì một lát sau nàng nói: - Chị tưởng họ đã đi rồi… tất cả bọn Chronicle ấy.
- Chẳng bao lâu nữa họ cũng sẽ đi. Chính hắn bảo em. Thực ra, hắn đã nói lời từ giã.
- Thế à? – Cora dường như thấy yên tâm hơn, và vẻ mặt nàng sáng lên – Chúng ta sẽ rảnh được của nợ ấy. Cha em… tất cả chúng ta. Ngay lúc đầu bọn họ đã rắp tâm chơi xấu. Nào… bây giờ tới giờ David dùng trà – Cora nhìn chiếc đồng hồ trên lò sưởi và rung cái chuông nhỏ trên bàn, rồi nàng mỉm cười với Dorothy – Đó là tín hiệu của anh chị. Anh ấy bận lắm cưng ạ, đừng làm rộn với mấy chuyện ta đang nói nãy giờ.
Ít phút sau David xuất hiện. Dorothy từ lâu không gặp, giờ rất đỗi ngạc nhiện thấy anh mình gầy đi nhiều và cử chỉ xa vắng hơn bao giờ hết, nhưng cậu tỏ vẻ hài lòng gặp lại cô. Cậu đón lấy tách trà của Cora đưa và đứng gác một chân lên bức chắn l trước lò sưởi, bắt đầu nhấp trà chầm chậm trong dáng điệu uy nghi đường bệ thường chỉ thấy khi có mặt cô em gái.
- Anh thử ăn một cái bánh kẹp đi. – Dorothy nói – Ngon lắm đó.
- Người Hy Lạp, - David mỉm cười – không bao giờ tặng lễ vật gì quý cho người thành Troy mà không mong muốn một phần cho chính họ. Cora, hãy cho cô bé một cái bánh kẹp.
- Không ăn đâu, thật mà. – Dorothy phản đối – Em chỉ nghĩ đến anh thôi.
- Phải đấy David, anh ăn một cái đi. – Cora nói – Hồi trưa anh dùng bữa có tí xíu.
Nàng để một cái bánh lên một đĩa nhỏ và đưa cho David.
- Nào, ăn đi chứ. – Dorothy thúc ép.
- Hài kịch về một cái bánh kẹp. – Cậu nhướng mày lên, trong rất dễ mến – Ăn hay không ăn, đó mới là vấn đề [30] . Tuy thế… cảm ơn, cô bé.
Bằng một kiểu cách lễ phép, David nhận lấy đĩa bánh nhưng lại để nó lên trên lò sưởi sau lưng, và vừa tiếp tục nhâm nhi trà cậu vừa bàn về chương trình buổi hòa nhạc sắp tới mà cậu chê bai đủ điều vì thiếu Mahler và Hidemith [31] .
Lúc nào cũng thế, Dorothy tự nhủ và cảm thấy bất nhẫn khi nhìn anh mình. Tại sao cứ phải bay bổng như thế? Điều này chỉ tổ làm thiên hạ thích đá anh ấy thôi. Cô cũng để ý thấy, sau khi David trở lên phòng trên gác mái, đĩa bánh kẹp, trên lò sưởi vẫn còn nguyên chưa đụng tới. Không nói một lời, Cora để cái bánh đó chung với những cái khác, gói lại trong một khăn vải và cất vào tủ. Rồi dường như nàng lại có điều gì lo nhưng khi Dorothy giúp nàng rửa bộ đồ trà – một việc mà Dorrie chưa bao giờ có ý muốn làm tại nhà – thì nàng đã xua đi được ý nghĩa đó.
- Bây giờ, - Cora vui vẻ nói – chúng ta hái một ít hoa cho mẹ em.
Hai người đi ra vườn và Cora cắt một bó hoa thủy cúc. Nàng gói hoa trong giấy nâu rồi buộc vào tay cầm xe đạp.
- Ở chơi với chị nãy giờ thích ghê, Cora ạ. Cám ơn về đủ mọi thứ. Hẹn gặp chị tại buổi hòa nhạc.
Dorothy không vì bất cứ lý do nào cho phép mình biểu lộ tình cảm dù chỉ một chút thôi. Sau hi chào tạm biệt, cô thả cho xe xuống dốc con đường ven vách đá rồi đạp nhanh về thành phố.