Ánh Sáng Phương Bắc

Lượt đọc: 1137 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3

Đúng ba giờ kém năm phút chiều chủ nhật, Harold Smith, giám đốc nhật báo Chronicle và tổng biên tập Leonard Nye cùng rời khách sạn Red Lion.

- Tôi không thấy lý do cần thiết phải đi xem chương trình nhạc này – Smith lo lắng nói lúc họ xuống cầu thang khách sạn – Tôi vẫn nghĩ rằng ta không cần đi.

- Ủa! – Leonard nói – Sau khi đóng bộ tề chỉnh như thế này?

Hắn đang ở trong một tâm trạng cay cú và thường cáu bẳn. Suốt bốn ngày qua, đủ thứ ý nghĩ rối rắm khiến hắn quay quắt nhưng vẫn chưa chịu thua. Thế nhưng, bất chấp đầu óc đang lộn xộn của hắn và lời phản đối vào phút chót của Smith, họ vẫn đi xem hòa nhạc.

Fred và chiến xe không còn được cấp cho họ nữa, do đó phải đi bộ, và tại góc đường Park họ nhập vào dòng người đang đổ về Tòa thị sảnh. Một lác sau họ vào đến bên trong. Họ đã tính thời gian thật sát. Dàn nhạc đang lên dây đàn, phòng khánh tiết chật ních, và trên hàng ghế dành riêng đã có mặt hầu hết các nhân vật quan trọng của thành phố cùng đi với vợ con và diện trong những y phục đẹp nhất. Gia đình Weatherby đi đông đủ; bác sĩ Bard ngồi đấy với vợ và bà cô vợ, bên cạnh mục sư Gilmore của nhà thờ St. ark; luật sư Paton; thiếu tá Seaton; và Harrington, giám đốc công ty máy công cụ Northen, ngồi kế ông bà Frank Holden.

Nhiều người đi dự vì biết tiền thu được sẽ dùng vào mục tiêu chính đáng; những người khác chỉ vì họ buộc phải chịu đựng hậu quả của giây phút yếu lòng đã mua vé; còn những người khác nữa thì đi xem vì một lý do khác hơn – chương trình nhạc giao hưởng mùa thu ngày nay được mặc nhiên công nhận là một hội hè ở Hedleston. Thế nhưng, có nhiều người đến đây chỉ vì sự kiên trì thầm lặng của Henry năm này qua năm nọ đã nâng cao trình độ thưởng thức trong tỉnh và tập cho một phần lớn những cư dân chân chính của tỉnh nhà biết nghe âm nhạc có giá trị.

Nye, tuy thế, không có những quan niệm như vậy,

- Toàn một lũ rác rưởi! – Hắn nói với Smith sau khi đảo mắt một vòng xem các khán giả – Họ có niềm đam mê cả đời là cố làm cho giống như đại nhạc kịch. Tôi dám cuộc với anh mười anh một rằng họ không phân biệt được nhạc Chopin với bài “Chinese Chopstick”.

Hắn đột ngột ngừng nói – vào lúc ấy, những tiếng rì rầm hoan nghênh nổi lên chào đón Page khi ông bước vào cùng với vợ là con gái, theo sau là David và nàng. Nye nhìn theo họ vào chỗ ngồi ở chính giữa hàng ghế đầu, chỉ cách hắn hai hàng ghế và ngay trước mặt. Ít nhất Smith đã làm được việc trong vụ lo vé này: thực ra y lấy được vé tốt này là nhờ Page giúp.

Vào phút chót Nye quả thật đã suýt nhượng bộ Smith và quay về. Hai ngày vừa qua hắn dọ hỏi nhiều chỗ, cộng với cuộc nói chuyện với Dorothy, và như lời hắn nói, chẳng đi đến đâu cả. Hắn cảm thấy tới dự buổi hòa nhạc thật là ngu xuẩn, tự chường mặt ra khi ai nấy đều biết bọn hắn đã thua; và Smith rõ ràng cũng có cùng ý nghĩ – y cứ nhìn chằm chằm vào tờ chương trình, tỏ vẻ rất ngượng ngùng khó chịu. Nhưng ngay lúc Nye dán mắt lên nàng lần nữa, hắn biết mình đã làm đúng khi đến đây. Có một cái gì đó… một cái gì đó nơi nàng… đã chạm vào hắn, và chạm thật mạnh.

Thoạt tiên nàng mỉm cười, nàng có vẻ rụt rè, nói chuyện thấp giọng với chồng, nhưng hiển nhiên là mong đợi chương trình bắt đầu. Nàng mặc một chiếc áo dài màu đỏ sậm, không thời trang cũng không cầu kỳ, nhưng nó hợp với nàng – màu đỏ nhất định là màu của nàng. Nàng không đánh son, và với khuôn mặt tai tái, tóc và mắt đen, trông nàng thật lạ lùng, và thu hút khủng khiếp. Nàng vừa quay ra s với ai đó thì bỗng nhiên nhìn thấy Leonard. Ngay tức khắc vẻ mặt nàng thay đổi, hơi sượng đi, và nụ cười tắt ngấm. Nàng liền nhìn đi chỗ khác, làm ra vẻ tự nhiên. Hắn đã nhìn nàng trừng trừng, nên nàng nhìn đi nơi khác chỉ là chuyện tự nhiên, thế nhưng hắn dám thề rằng nàng đã rối rắm khi chợt thấy hắn.

Buổi hòa nhạc bắt đầu. Dàn nhạc chơi một đoạn mở đầu ngắn, rồi một người đàn bà thấp, béo bước ra ca một bài của Schuman, giọng thật hay. Tiếp theo, một người đàn ông ra biểu diễn một bài độc tấu viôlông. Nye nhận ra bản “Schon Rosmarin” của Kreiler, nhưng hắn không lắng nghe âm nhạc; hắn đang suy nghĩ, suy nghĩ và quan sát cô vợ của cậu Page con, bây giờ hoàn toàn tin rằng cô bé Dorothy đã cố tình đánh lừa hắn.

Chắc chắn nàng đã cảm nhận rằng hắn đang theo dõi nàng. Trong khi chương trình nhạc tiếp diễn, càng lúc nàng càng trở nên bồn chồn lo lắng. Điều này không làm hắn ngạc nhiên chút nào: dĩ nhiên nàng biết hắn là một người trong nhóm đã chống Page. Hắn không ngu xuẩn mong rằng nàng có thể thích hắn. Thế nhưng, không phải chỉ có thế. Một đôi lần, hắn có cảm tưởng nàng suýt nữa thì quay ra sau, nhưng đã kềm lại được. Cuối cùng thì David bắt đầu để ý nàng không chăm chú nghe nhạc. Cậu ta nghiêng mình về phía nàng và thì thầm:

- Em có sao không?

Nye không nghe được câu nàng trả lời, nhưng rõ ràng là nàng trấn an chồng; cậu ta nhìn nàng một đôi lần, rồi nhìn trở lên sân khấu, nơi dàn nhạc đang lên dây đàn lại trước khi trình diễn tiết mục chính trong chương trình, “Bản giao hưởng thứ sáu cung si thứ” của Tschaikowsky. Trong vài phút sau đó không có chuyện gì xảy ra. Rồi, để biết xem Nye còn đang nhìn mình nữa không, nàng quay đầu ra sau một cách từ từ, chầm chậm và thận trọng để khỏi gây sự chú ý của những người chung quanh. Bỗng ánh mắt hai người đụng thẳng vào nhau. Bây giờ Leonard biết chắc chắn rằng nàng sợ, sợ điếng người. Nàng trắng bệch ra và giật mình hốt hoảng khiến David xoay người ra sau và thấy Nye. Cậu ném một cái nhìn giận dữ về phía hắn, rồi cúi xuống sát nàng và nắm lấy cánh tay nàng.

- Có việc gì thế? – Nye nghe David hỏi.

- Không… không có gì đâu.

- Không ai chọc phá em ch

- Không… trong này nóng quá… em ngột ngạt quá suýt ngất.

- Em có muốn đi ra ngoài một lát không?

Nye thấy rằng nàng muốn đi nhưng sợ phải thú nhận điều này. Nàng cúi đầu xuống, rút một khăn mùi soa trong túi xách và đưa lên mũi. Hắn có thể ngửi thấy mùi nước hoa. Hình như cũng chẳng khá gì hơn. Nàng thì thầm:

- Có lẽ em cần một ly nước.

- Vâng.

David lo lắng. Cậu dợm đứng dậy nhưng thấy bị ngáng trở, bèn hơi chồm về phía cô em gái ngồi ở cuối hàng ghế. Cậu phải nói hơi to, và Nye nghe rõ mồn một.

- Ra ngoài nhanh lên. – David nói – Tìm một ly nước, cho Cora.

Cora! Cái tên này bắn vào Nye như một viên đạn. Trời ơi, đúng nó rồi! Suốt buổi chiều hắn càng lúc càng tiến lại gần. Và bây giờ thì hắn đã đến. Cora Bates… Blackpool… cái mùa hè cách đây ba năm.

Hắn không chờ để nhìn thấy tác dụng hồi sức của ly nước. Hắn đưa tay xuống chỗ ngồi tìm chiếc mũ.

- Ta đi thôi. – Hắn nói với Smith.

- Cái gì… xong rồi ư? – Smith ngả người ra ghế, mắt lim dim như đang ngủ. – Ta không được đi khi đang trình diễn.

- Mặc kệ. Hãy ra khỏi đây.

- Nhưng…

- Anh không thấy nó quan trọng sao?

Hắn đứng lên và theo s Smith, chen ra lối đi giữa hai dãy ghế, bất chấp sự phiền hà gây cho người xung quanh. Lúc đó Cora, mặt đang tái nhợt và tuy không nhìn nhưng nàng vẫn biết họ ra về. Còn Page, chính ông cũng quay lại nhìn theo họ giận dữ. Nye không kể số gì cái nhìn của Page… không phải lúc này.

Trên đường trở về khách sạn Nye im lặng suy tính. Hắn không trả lời những câu hỏi liên tiếp của Smith, nhưng khi đến nơi thì hắn bước tới trước đi vào phòng rượu, gọi một ly và bắt đầu nói.

Mới đầu Smith không nắm được trọn vẹn những hàm ý của điều Nye nói. Đầu óc của y chậm chạp hơn, được khắc theo những đường rãnh hoàn toàn khác. Y ngạc nhiên, tỏ vẻ không tin và có phần rối trí, thế nhưng qua thái độ của Nye y biến rằng trong đó chứa đựng nhiều hơn những gì mắt hắn đã nhìn thấy.

- Tôi không thể tin chuyện đó. – Cuối cùng y hốt hoảng nói.

- Không tin ư?

Nye không buồn tranh cãi, niềm tin vững chắc của hắn không để hắn phải hao hơi tổn tiếng vô ích. Anh bồi mang ra một ly vại nửa lít. Hắn uống một hơi dài. Chưa bao giờ bia ngon như thế.

- Cậu có chắc không? – Smith lại hỏi, hoàn toàn cáu bực.

- Chắc như tôi đang ngồi đây. Cho anh biết một điều về tôi là tôi không bao giờ quên mặt một ai cả.

- Thế tại sao cậu đã không nhận ra ngay từ đầu?

- Tôi chỉ gặp cô ả trong một phút tại Blackpool. Ba năm về trước, vả lại lúc đó đâu có gì khiến tôi phải để ý.

- Nhưng… chỉ có một phút. Chắc cậu trông nhầm.

- Này, - Nye nói – tôi là một phóng viên. Nghề của tôi là phải nhớ. Lúc bấy giờ tôi vừa ở Paris trở về sau cái vụ Lanson, Vernon bảo tôi lên đó làm một phóng sự về vụ Wakes. Blackpool vào tháng tám không hẳn đúng sở thích tôi, nhưng tôi cho rằngcó dịp nghỉ ngơi. Đến nơi thì thấy nó không tệ như tôi tưởng. Tôi thường đi chơi quanh quẩn với một gã tên Haines làm việc cho nhóm Mighill. Gã đang theo dõi vụ án. Tôi vừa nói là tôi không quan tâm đến vụ này. Nhưng tôi có đi đón gã chiều hôm đó… và có trông thấy cô ả. Và hình ảnh được ghi lại trong trí.

- Trông cô ta có vẻ là người cuối cùng trên cõi đời này…

Y khó tin vào chuyện này đến nỗi y suýt bỏ đi khiến Leonard bùng lên giận dữ.

- Bộ anh không nhìn thấy tại buổi hòa nhạc cô ả lo lắng sợ sệt sao? Cô ả có gì đó muốn giấu.

- Tôi chẳng thấy gì cả.

- Vậy thì anh mù rồi.

- Họ là những người đứng đắn.

- Gia đình nào cũng có một chuyện ô nhục phải giấu giếm cả, Smith ạ.

- Cậu có nghĩ là cha con Page biết không?

- Chắc mẻm là họ chẳng biết tí gì. Chính vì thế chúng ta mới cầm chắc thành công.

Sau rốt thì Smith đã hiểu ra ý đồ của Nye.

- Không, không. – Y vội vã phản đối – Tôi không thể nhìn vấn đề dưới góc độ đó. Thậm chí cậu đúng đi nữa, ta cũng không thể…

Đột nhiên y ngưng nói, mồ hôi vã ra ướt đẫm người. Y chùi hai bàn tay to bè vào nẹp quần. Có một khoảng im lặng ngắn ngủi, rồi y ngập ngừng nói tiếp trong khi Nye nhìn y khinh miệt.

- Nếu như cậu nhầm lẫn, thì hậu quả sẽ vô cùng tai hại. Đó… đó là tội phỉ báng. color="black">- Bình tĩnh đi, Smith ạ. – Nye thong thả nói – Anh làm một ly nhé. Tôi biết gần đây anh phải đương đầu với vấn đề khổ tâm gì. Anh đang cần một ly cho vững tinh thần.

- Không, Len ạ, tôi không dám đụng tới. – Y nuốt cái ực – Tôi cần đầu óc tỉnh táo, sáng suốt. Vì nếu cậu đúng, nó có thể… bằng một cách nào đó… thay đổi vị thế của chúng ta.

- Ôi, lạy Chúa! – Nye bật lên một tiếng cười to làm mọi người trong phòng quay lại nhìn hắn – Chúng ta đã chìm ngỉm. Giờ, với chút vận may, chúng ta sẽ đánh trúng đích.

- Không, không… không vội thế đâu. Tôi không vội gì cả. Trước tiên cậu phải làm cho tôi một việc. Đi Sleedon gặp cô ta ngay. Ta chỉ cần được tiếp thôi thì ta sẽ... sẽ… sẽ biết được công việc của mình đi tới đâu.

- Đừng lo, tôi sẽ đi gặp. – Nye nói – Nhưng trước hết tôi phải gọi về trụ sở. Sẽ không nói gì với họ… không được cho họ biết tí gì về chuyện này… Tôi chỉ thề thốt với họ rằng, nếu họ ân huệ cho ba tuần nữa thì ta sẽ đội mâm dâng cho họ tờ Ánh sáng phương Bắc.

Hắn uống cạn, đứng lên và ra ngoài đi về hướng tòa soạn.

« Lùi
Tiến »