Ánh Sáng Phương Bắc

Lượt đọc: 1138 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4

Khi David và Cora về nhà tối hôm đó thì David còn ngẫm nghĩ mãi về thái độ kỳ lạ của vợ tại buổi hòa nhạc. Cơn ngất của nàng trước đây chưa hề xảy ra lần nào, và mặc dù trong phòng khánh tiết có nóng nực thật đấy, nhưng lời giải thích của nàng xem ra chỉ là một cái cớ. Suốt buổi trình diễn nhạc, tính quá nhạy cảm đáng nguyền rủa của cậu đã cho cậu biết rằng cơn tai biến của Cora sở dĩ xảy ra do sự có mặt, ngay sau lưng họ, của anh chàng tổng biên tập nhật báo Chronicle.

Hiện giờ Cora trông buồn thiu. Trong lúc nàng chuẩn bị bữa ăn tối sơ sài, cậu không đả động gì đến những chuyện xảy ra hồi chiều, mặc dù trong thâm tâm cậu mong mỏi nàng nói. Thái độ im lặng của nàng, một tâm trạng lo ra chứng tỏ nàng đang nghĩ ngợi điều gì, đã xác nhận sự hồ nghi của cậu. Liền sau đó nàng nói bị đau đầu và lên gác. David ráng làm việc trong một giờ, thời gian đủ cho mấy viên aspirin mà cậu bảo nàng uống bắt đầu có hiệu quả. Nhưng khi cậu vào giường nằm thì nàng vẫn còn bồn chồn, chưa ngủ. Nàng liền choàng tay ôm cậu và thì thầm:

- David, anh có yêu em mãi không?

- Em biết anh yêu em mà.

Nàng ghì chặt David vào người mình.

- Nhưng bây giờ anh đâu chứng tỏ anh yêu em.

David biết ngay nàng muốn làm tình, và mặc dù cậu cũng muốn nhưng cậu quyết không nhượng bộ. Cậu kiên nhẫn nói:

- Cora, em còn nhớ anh nói đi nói lại mãi với em. Anh phải thử thách và củng cố nghị lực của anh bằng mọi cách. Ngoài ra, khi vượt qua sự gần gũi xác thịt, chúng ta sẽ càng yêu nhau hơn nữa.

- Không đúng đâu. Nó chỉ làm hai ta khổ hơn thôi.

- Không, nó làm cho tình yêu chúng ta cao quý và trường tồn mãi mãi.

- Em không hiểu gì hết… em yêu anh… em cần tình yêu của anh… đặc biệt đêm nay.

- Em phải cố gắng, Cora ạ… Chúng ta phải cho nhau nhiều thứ khác hơn thế. Chúng ta phải nâng ham muốn xác thịt lên một bình diện tâm linh.

- Anh không còn cần đến em nữa. – Nàng cay đắng nói – Quả thật không còn cần nữa.

- Có chứ. Nói chung là có. Em còn nhớ hôm qua anh không ăn bánh kẹp của em làm? Sau đó anh lại thèm nó hơn bao giờ hết.

Nàng im lặng một hồi lâu, rồi từ từ rút về phía chỗ nằm của mình. Sau rốt, bằng một giọng khác hẳn, nàng nói:

- Em có nghĩ về việc anh nói đang chán viết sách… em tự hỏi không biết anh có thích chúng ta đi xa một thời gian. Một sự thay đổi có lẽ tốt cho cả hai.

David lặng đi một lúc vì ngạc nhiên.

- Anh tưởng em thích Sleedon.

- Em thích chứ, nhưng em muốn ta thay đổi không khí.

- Em thích đi đâu?

- Đi đâu cũng được. Anh thường nói sẽ đưa em đi Pháp. Em thích cùng anh đến một ngôi làng nhỏ yên tĩnh bên Pháp…

Trong lúc nỗi lo lắng của David tăng lên, thì âm điệu căng thẳng trong giọng nói của nàng làm cậu xúc động – sự đơn giản, chân chất mà nàng phơi bày. Cậu hoảng hốt nhận thấy cuộc chạm mặt với Nye nghiêm trọng đến nỗi đã khởi động trong nàng ý nghĩ chạy trốn.

Cậu không biết mình đã trả lời thế nào, chỉ biết rằng cậu bỏ lửng chuyện đó. Tuy nhiên nàng không nằn nì và sau một lúc im lặng nàng ngủ thiếp đi.

Trong bóng tối, David nghe hơi thở đều đặn của Cora và bắt đầu suy nghĩ tìm tòi nguyên nhân cơn tai biến của nàng. Hiển nhiên trước khi cậu quen Cora thì nàng đã biết Nye. Nhưng quan hệ quen biết ra sao? Một người chủ, một người làm việc chung hay bạn trai? Cậu cảm thấy các dây thần kinh bỗng căng lên đau nhói. Trong số những người đàn ông mà cậu không muốn nàng quen thì gã này là tiêu biểu. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, cậu đã tự nhiên có ác cảm với hắn, không chỉ vì sự thù nghịch của hắn với tờ báo Ánh sáng , mà vì một cái gì đó trong con người hắn.

Trong lúc suy nghĩ, David cảm thấy như có một gọng kềm siết chặt trên trán. Cậu biết rõ nguy cơ của sự lo lắng nghĩ ngợi, và nhớ tới lời dạy của bác sĩ ở bệnh viện, cậu tìm cách thôi không nghĩ nữa. Nhưng những hình ảnh yên ả không đến với David, cho đến khi cậu nằm đấy bất động, mặc cho các nỗi ngờ vực, lo âu, ghen tuông và nhất là sợ hãi tràn tới xâu xé.

Mới hơn hai năm trước cậu bị một trận suy sụt tâm thần. Trong trạng thái tinh thần en tối đó cậu trở thành con mồi của nỗi sợ hãi ghê gớm, không phải sợ mình sẽ mất trí mà sợ mình sẽ là nạn nhân của một tai ách khủng khiếp nhất. Nỗi sợ càng lúc càng tăng đã khiến cậu giấu dưới gối khẩu súng ngắn của thời kỳ tại ngũ để đối phó với kẻ thù vô hình.

Lúc bệnh mới phát cậu được bác sĩ Bard chữa trị, rồi sau đó chuyển tới một dưỡng đường tư nằm trên các vách đá cao ở Scarborough. Tại đây cậu trải qua tình trạng trống vắng hoàn toàn suốt sáu tuần lễ mà về sau cậu không nhớ được những gì xảy ra trong thời gian đó. Người ta tập cho cậu đan giỏ và cậu làm được hai chục chiếc giỏ đẹp mà trong tình trạng bình thường chắc không làm được.

Sau thời gian đó, bác sĩ Evans phụ trách dưỡng đường tuyên bố cậu đã vượt qua giai đoạn ngặt nghèo. Thế nhưng, nếu cậu đã tiến xa đến đó thì dường như cậu cũng có thể tiến xa hơn nữa; giấc ngủ còn chập chờn, vẫn hay sợ hãi, chán nản và lánh xa cuộc sống.

Đến đây, để phục hồi cho lòng từ tin, bác sĩ Evans cho phép cậu được ra khỏi khuôn viên dưỡng đường mỗi chiều một tiếng để đi dạo và có dịp gặp gỡ người bên ngoài. David không thích đi, nhưng cậu quý bác sĩ nên đã đi – không phải đến chỗ đông người mà tìm ra chỗ vắng vẻ nhất của cảng đánh cả này, nơi đó cậu chỉ ngồi yên ngắm sóng biển.

Một buổi chiều cậu nghe tiếng có người gọi mình – người đầu tiên không dính dấp gì đến căn bệnh của cậu đã nói chuyện với cậu từ ba tháng nay. Cậu ngẩng đầu lên và nhìn thấy một cô gái cao, ăn mặc nghèo nàn, xanh xao và gầy đến nực cười, đang nhìn mình bằng cặp mắt to màu đen. Trong nét mặt của nàng hiện lên một nỗi buồn trầm lắng, một nỗi tuyệt vọng mà trực giác cho biết còn to lớn hơn nỗi tuyệt vọng của cậu. Cậu đáp lại và mời nàng cùng ngồi trên băng gỗ.

Cảm giác về sự có mặt của nàng, sự đụng chạm nhẹ nhàng với cánh tay gầy guộc bên dưới làn vải rẻ tiền của chiếc áo cánh làm cậu rung động. Cậu chẳng hỏi han gì về bản thân nàng. Ngược lại nàng cũng không tò mò hỏi gì về người mới quen. Họ chấp nhận lẫn nhau mà không cần bàn cãi, như hai linh hồn lạc loài gặp nhau trong hành lang u ám của những kẻ đọa đày. Họ rất ít nói và chỉ nói những điều vô vị nhất, nhưng những điều nói ra làm họ khuây khỏa. Khi đến giờ phải trở về, cậu ngập ngừng, không nói nên lời, rồi một câu gì đó bật ra: cậu mời nàng chiều hôm sau cũng đến nơi này gặp cậu

Họ đã gặp nhau như thế và tiếp tục gặp nhau nữa, rồi mỗi chiều họ đều ở bên nhau. Cậu bắt đầu cảm thấy màn tối được giở lên và nhìn thấy thế giới chung quanh bằng một nhãn quan đã thay đổi. Qua những cái nắm tay thân mật, cảm giác quan của cậu bừng thức dậy. Những vật trước đây ở xa tít tắp giờ xích lại gần trước mặt cậu, màu sắc hiện lên sặc sỡ, cậu thấy lại mặt trời, thấy giọt sương đọng trên cỏ và nghe được hơi mát của trận mưa rào mùa hè. Đối với David cuộc sống như đã trở lại.

Theo cách riêng kỳ lạ của mình, David yêu Cora. Cậu không có ảo tưởng gì với nàng, chấp nhận nàng theo con người thật của nàng, với mọi hạn chế của sự dạy dỗ, những sai phạm về ngữ pháp, tính bình dị mộc mạc và một đầu óc chưa phát triển. Trong con người cậu có cái gì đó đã tìm thấy nơi khiếm khuyết này nhiều đức tính làm cậu thoải mái khi ở gần nàng, tháo gỡ cậu ra khỏi các căng thẳng phức tạp, ngờ vực, bối rối, lo sợ mà cậu không tránh được mỗi khi nghĩ đến những người đàn bà khác. Nàng đã đem lại niềm tin tưởng cho cậu bằng dự dịu dàng, phục hồi cậu bằng sự tận tụy của mình, cho nên, dù còn lo sợ về tương lai, cậu có thể tự nhủ: “Đây là người sẽ giúp được mình”. Hai tuần trước khi cậu trở về Hedleston, David và Cora làm giấy kết hôn tại phòng hộ tịch Scarborough.

Tất cả những chuyện trên diễn lại trong trí David với một cường độ mới khi cậu nằm thức, hoài công cố gắng tìm trong khoảng thời gian đầu của họ một dấu hiệu mong giải thích thái độ hiện tại của Cora. Về gần sáng cậu ngủ được chừng một tiếng đồng hồ. Khi cậu thức giấc thì Cora đã xuống dưới nhà. Lúc ngồi vào bàn trong nhà bếp dùng điểm tâm với nàng, cậu thấy mặc dù bên ngoài nàng vẫn như thường ngày, nhưng cậu biết vẻ tươi tắn ấy là không tự nhiên. Họ nói chuyện với nhau gượng gạo và không người nào ám chỉ gì đến những nhận xét của nàng tối hôm trước.

Sau điểm tâm David không còn tâm trí nào để ngồi vào bàn làm việc. Khi cậu bảo cậu sẽ đi dạo ra đập cản sóng, cậu dám chắc rằng Cora cảm thấy nhẹ nhõm. Càng nghĩ đến điều này, cậu càng day dứt về sự khẳng định rằng, vì một lý do nào đó, nàng muốn cậu ra khỏi nhà. Cậu cảm thấy bị thôi thúc phải quay về nhà và nói thẳng với nàng. Nhưng không, cậu không thể làm thế được. Chính nàng phải nói trước, phải mở tấm lòng ra với cậu. Và tại sao… tại sao nàng không làm thế?

Cuộc đi dạo dập cản sóng sáng nay là một cực hình cho David. Mặc dù nóng muốn biết có gì xảy ra ở nhà, cậu vẫn không chịu đi vội. Theo thông lệ cậu dừng lại ở cuối bến tàu để trao đổi vài câu với bà cụ Martha Dale tại quầy báo đối diện cửa hàng. Rồi khi đến khúc quanh của con đường, gần như ngay tại cổng nhà, tim cậu nhói lên khi cậu đứng sững lại – điều hồ nghi tồi tệ nhất đã được xác nhận.

« Lùi
Tiến »