Ánh Sáng Phương Bắc

Lượt đọc: 1139 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

Cũng sáng thứ hai hôm đó, ăn điểm tâm và xem qua thư từ xong, Nye điện thoại đến hãng Victoria Garage để thuê một chiếc xe hơi. Rồi, vào chín giờ hơn, hắn lái xe đi Sleedon. Hắn đã cố ý chờ qua đêm cho Cora có thì giờ suy nghĩ, vì hắn tin như thế nàng sẽ dễ bảo hơn. Hơn nữa không cần thiết phải vội vã, hắn đã thuyết phục được văn phòng trụ sở rằng sắp nổ ra một chuyện cực kì quan trọng, và khi uống tách cà phê thứ hai, hắn bảo đảm với Smith lần này chắc ăn như lấy một món đồ trong túi.

Hôm đó là một ngày mùa thu đẹp, mặt trời đã xua tan lớp sương mai và chiếu rọi những tia nắng vàng đến mấy lùm cây dẻ gai trên vùng đồi Eldon. Nye dừng xe lại bên ngoài Sleedon và đậu cạnh một vựa lúa bỏ hoang nằm hơi xa đường lộ - hắn thấy cần thiết phải kín đáo - rồi đi bộ vào làng. Dưới mắt hắn, Sleedon chẳng qua chỉ là một xóm nhỏ lụp xụp, hôi mùi cá và rong biển mục rữa, với vài chiếc thuyền chài cũ kỹ kéo nằm trên bãi cát. Có một cầu đá với một quầy nhỏ bán báo, phim Kodak và bánh kẹo, nhưng đây không phải chỗ cho du khách dạo chơi hay trẻ em tụ tập xem một ban kèn đồng chơi nhạc; ngoài ra chỉ có một cửa tiệm. Tóm lại, không có gì để ngắm nhìn ngoài biển. Không giống Blackpool, hắn tự nhủ, trái lại là khác.

Ngôi nhà thật dễ tìm - chắc hẳn Page cha, nhà nhân bản tốt bụng, đã có thể giúp cho con trai nhiều hơn. Leonard quan sát ngôi nhà qua một thoáng mắt rồi bước trên lối đi giữa vườn đến tận cửa. Hắn giật chuông. Hắn t cảm thấy mình đang trong phong độ tuyệt vời. Hắn là con người gan lì và, như lời hắn nói, chẳng hề biết nể sợ ai là gì – trong mười năm qua chưa lần nào nhận một “công tác không thể thực hiện” mà hắn chớp mắt. Không thấy trả lời, hắn lại rung chuông nữa. Rồi hắn nghe tiếng chân bước. Cánh cửa bật mở. Cora xuất hiện.

- Chào bà. – Hắn nở nụ cười thật tươi - Chắc bà là bà Page. Tôi là Leonard Nye, đại diện nhật báo Daily Chronicle . Chẳng hay bà có vui lòng dành cho ít phút ngắn ngủi?

Trông thấy hắn, mặt nàng không biến đổi mấy. Hắn có thể nhận ra nàng sợ hãi, nhưng nàng đã đoán biết trước cuộc thăm viếng này và thu hết can đảm để đương đầu.

- Ông muốn gì?

Những câu nói của hắn đã sẵn sàng. Hắn tuôn ra với nụ cười tươi khi nãy:

- Tôi được biết chồng bà đang viết một quyển sách. Đó luôn luôn là một điều công chúng rất quan tâm. Tối mong được biết một vài chi tiết.

- Hiện giờ chồng tôi đang đi vắng.

- Vậy thì tôi chắc bà sẽ sốt sắng giúp tôi, thưa bà Page. – Hắn rút sổ tay ra - Nào, xin bà cho biết tựa của tác phẩm ông nhà đang viết.

- Ông phải hỏi ngay chồng tôi. – Nàng đáp – Dù sao, ở đây chúng tôi không muốn tiếp hạng người như ông. – Và nàng đẩy mạnh cánh cửa đóng lại.

Theo lẽ thì cửa đã đóng, nếu chiếc giày của Nye không chặn sẵn trên ngưỡng cửa – hắn là một tay quá lão ện đâu dễ gì tống khứ bằng cách đó. Tuy nhiên hắn vẫn giữ nguyên vẻ vui tươi như thể không có gì xảy ra.

- Thưa bà Page, – hắn nói – vậy ít ra xin bà cho biết vài điều về cá nhân bà. Chắc bà mới lập gia đỉnh?

Cora không đáp.

- Và trước khi thành hôn, tôi được biết, bà là cô Cora Bates.

Mặt nàng trắng bệch ra như bị rút hết máu và đôi mắt màu đen ánh lên một vẻ khốn khổ. Hắn đọc được trong ánh mắt đó tất cả những nỗi khổ nàng phải trải qua trong quá khứ.

- Ông biết nhiều nhỉ?

- Vâng, – hắn mỉm cười – nghề của chúng tối là phải biết chút đỉnh. Bà từng sống ở Blackpool, phải không, vào tháng tám cách đây ba năm?

- Nếu thế thì sao? Ông không vớ được tôi đâu.

- Bà thú nhận.

- Không thú nhận gì cả; nói láo đấy. Tôi chưa bao giờ mon men tới gần Blackpool, không bao giờ.

- Lạ nhỉ? – Nye lắc đầu như ngạc nhiên; hắn bắt đầu khoái chí – Tôi thề rằng bà là một trong số những cô vũ nữ ở nhà hàng khiêu vũ Albambra Palais de Dance.

- Có phải ông muốn nói một trong các cô gái khốn khổ bị bọn đàn ông xô đẩy qua lại với giá một đồng tanner [32] một bản

- Đúng thế. – Leonard hài lòng đáp – Bà diễn tả thật hay.

- Ông chưa khi nào đến Palley [33] ở Blackpool hết. Cả đời chưa hề đến.

- Tôi không phải dân ghiền nhảy. – Nye nói – Tôi chỉ có dịp nghe nói bà làm ở đó.

- Ai nói với ông?

- Một người bạn.

- Đồ chuột cống như ông mà cũng có bạn?

- Bà nói đúng lắm. – Leonard cười như thể nàng vừa khen tặng hắn. – Tôi là hạng hèn mọn. Không ai thương tôi. Đây là một chỗ quen biết có tính cách nghề nghiệp. Một người tên Haines. Tên này có ý nghĩa gì đối với bà không?

- Không. Không có ý nghĩa gì ráo.

- Ồ, vậy cũng chẳng hề gì. – Leonard nói bâng quơ – Chẳng qua tôi có dịp đi với anh ta ra tòa án khi ông chánh án kêu án bà.

Hắn đã để dành câu nói nặng ký nhất này lại sau cùng. Nàng chết lặng đi. Lúc nào nàng cũng cố hy vọng hắn chỉ biết ít thôi, không biết tất cả. Bây giờ thì mọi sự chống chọi đã tiêu tan. Nàng tựa vào khung cửa, đôi mắt mở thao láo và đen ngòm, đen hơn bao giờ hết trên gương mặt trắng bệch.

-Sao ông không để chúng tôi được yên thân? – Sau cùng nàng nói, giọng thều thào như hơi thở –Tôi cũng có tâm tư tình cảm như bao nhiêu người khác chứ. Tại sao ông đến xen vô cuộc sống người ta?

- Phóng viên mà cưng

- Và thế có nghĩa là ông có quyền phơi bày ra tất cả những yếu đuối, những nỗi khổ đau của con người sao? Ồ, ông, các ông, khắt khe về luân lý đối với mọi người, còn luân lý của các ông thì sao?

- Này, Cora, chuyện cũng chưa gây ra điều gì tai hại… chưa đâu.

- Tôi tìm thấy hạnh phúc, lần đầu tiên trong đời… tại đây… có một người chồng để chăm sóc…

- Thế thì cậu ta rất may mắn. Tôi không chút ngại ngùng cho cô biết tôi thèm được như cậu ta.

Hắn nhìn Cora, nhưng dường như nàng không hiểu ý nghĩa cái nhìn ấy. Nàng im lặng một hồi lâu; rồi bằng một giọng nhỏ và không rõ, nàng nhìn thẳng vào mắt hắn nói:

- Thế ông muốn gì?

Nye cảm thấy bị cám dỗ, nhưng chỉ trong một giây thôi. Cora có một vẻ quyến rũ lạ lung, ngôi nhà lại vắng, và sự kiện nàng thù ghét hắn càng làm tăng sự thích thú. Nhưng không được, hắn không chấp nhận may rủi – đây không phải là lạc thú mà là công việc, công việc quan trọng nữa.

- Chúng tôi chỉ muốn cô giúp cho một lời nói với lão Page – Hắn thản nhiên nói – Chỉ có việc thú nhận khi nào đến lúc, và thế là đủ rồi.

Nàng nói thật chậm rãi:

- Ông không mặt mũi nào báo cáo về tôi chứ gì?

- Xem kìa, Cora. Chuyện này có thể sẽ không đưa đến hậu quả nào đâu. Nếu ta bình tĩnh thì sẽ không có ai bị gì ghê gớm cả.

- Tôi hiểu. – Nàng nói một giọng khó tả – Ông thật tốt bụng, ông… thật tốt.

Nàng ngừng nói một lát, rồi cúi mặt xuống nàng quay người và chầm chậm đóng cửa lại. Lần này Nye không cản nàng nữa. Hắn đứng một lúc, như có ý chờ nàng mở cửa lại, nhưng vì nàng không mở, hắn đút quyển sổ vào túi và đi ra cổng.

Ra ngoài đường, Nye đi chưa được mươi bước thì hắn đụng phải David. Theo bản năng tự nhiên, David lùi lại một bước, đầu hơi ngả ra sau, nhìn trừng trừng vào Nye.

- Ông làm gì ở đây? – Sau một hồi cậu đã tìm được lời để nói.

- Đi bách bộ. – Nye lạnh lùng đáp.

- Ông đã vào nhà tôi.

- Ước gì tôi đã vào được. Nhưng tôi chỉ ở ngoài trời. Thôi đừng bận tâm. Bác sĩ bảo gió biển tốt cho tôi.

- Đây này. – Má David bắt đầu nhăn nhúm lại – Tôi không cần biết ông đi tìm thứ gì, nhưng tôi không cho ông lảng vảng ở đây.

- Đây là một nước tự do mà.

- Nhưng ông không được tự do quấy phá vợ tôi.

- Ai quấy phá vợ ông?

- Ông chứ ai, tại buổi hòa nhạc hôm qua.

- Hay chưa! – Nye nói – Tôi không hề nói dù là một lời với bà ấy.

- Thưa ông, tôi sẽ không cãi nhau với ông nữa. – Giọng David lên cao hai bát độ, thân hình gầy còm đáng thương của cậu trong chiếc quần i>corduroy màu da bò, đôi giày sờn cũ và chiếc áo pull cổ cao, run lên bần bật – Tôi chỉ nói cho ông hay rằng, nếu ông còn quấy rầy vợ tôi nữa thì tôi sẽ… sẽ vặn cổ ông.

- Coi chừng cái cổ cửa ông đấy, ông bạn ạ. – Nye đáp lại rồi, với một cử chỉ khinh miệt, hắn bỏ đi. Không có lợi gì để tình huống này diễn biến xa hơn nữa: Leonard không tự nhận là bậc kỳ tài về võ thuật, và hơn nữa, trong trạng thái phẫn nộ tức tối, câu thanh niên điên khùng này có thể trở nên nguy hiểm.

« Lùi
Tiến »