Ánh Sáng Phương Bắc

Lượt đọc: 1141 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6

Tim David đập thình thịch trong khi cậu đứng đấy nhìn theo gã Nye đang đi xuống con đường bụi bặm trên vách đá.

Cuộc gặp gỡ đột ngột này khiến cậu choáng váng; Nye đã đến nhà và Cora đã mong đợi hắn. Xa hơn thế thì cậu không nghĩ được rõ ràng; đầu óc cậu đang trong cơn dao động. Nỗi cay đắng và cơn tức giận của cậu càng tăng thêm khi cậu nhớ lại trong lúc đối đầu với gã đàn ông hỗn láo và miệng lưỡi ác đọc kia, cậu đã không chiếm được phần thắng.

Nhưng ít ra một phần của điều bí ẩn được giải đáp: Cora và Nye đã biết nhau trước và mối quan hệ của họ nhất thiết phải chặt chẽ. Làm thế nào giải thích khác hơn mức độ tình cảm của Cora, việc hai người đã nhanh chóng hẹn hò nhau, thái độ ngang nhiên tự mãn của Nye đối với cậu? Cậu cảm thấy tim thắt lại vì một nỗi ghen tuông. Vì sao nàng không bày tỏ tâm sự với cậu? Sự im lặng bất thường của nàng, sự già vờ đáng tội nghiệp rằng mọi chuyện đều như thường làm cậu kinh ngạc hơn cả. Cậu biết đối với một người ít nhạy cảm hơn thì người ta sẽ đòi có sự giải thích. Nhưng cậu không được cấu tạo theo khuôn mẫu thường tình đó, và tiếng nói nội tâm mà cậu thường nghe, đã bảo đừng. Nếu Corang nói thì cậu không ép buộc nàng nói. Cậu không được để lộ dấu hiệu gì là đã gặp Nye; cậu phải chấp nhận sự giả vờ của nàng, cho đến khi nào nàng tự ý cởi mở tấm lòng với cậu. Suy nghĩ dứt khoát như thế, cậu chậm rãi bước về nhà.

Cora đang ngồi cạnh cửa sổ mở ra vườn, nhìn vào khoảng xa xăm; ánh sáng bên ngoài tràn vào làm rõ nét gương mặt nàng. Mới đầu nàng không thấy David vào, rồi nàng khẽ giật mình và sau khi hít mạnh một hơi dài để tự trấn tĩnh, nàng đứng dậy.

- Anh đi bách bộ vui vẻ chứ? – Mặc dù nàng quay lưng lại phía ánh sáng, cậu vẫn thấy hai mắt nàng sưng húp lên – Bây giờ anh có làm việc không?

- Chắc có.

Họ im lặng. Như muốn khỏa lấp khoảng trống không, nàng nói:

- Sáng nay em chưa làm được việc gì hết.

- Em bận làm vườn ư?

- Không. Em chỉ ra vườn có một lát.

Lại im lặng nữa. Nàng đưa mắt nhìn đi nơi khác.

- Bữa ăn trưa của anh em cũng trễ nốt. Thành ra bây giờ em phải chạy xuống cửa tiệm.

- Em quên cái gì chăng?

- Vâng.

- Để anh đi mua cho.

- Không, không… Em cũng cần ra ngoài cho thoáng. Em sẽ không đi quá một phút.

David để ý thấy khi ra ngoài nàng cầm theo cái ví lấy trong ngăn kéo của chiếc tủ gương kiểu xứ Wales.Vì họ có mở sổ ghi nợ hàng tháng tại cửa tiệm nên cậu biết ngay nàng đi gọi điện thoại. Hành động rõ như ban ngày ấy tố cáo sự che giấu vụng về của nàng, càng làm cậu đau khổ hơn.

Cậu bắt đầu đi tới đi lui trong phòng, lần đầu tiên từ nhiều tháng qua cậu hiểu ra rằng mình lệ thuộc vào Cora biết là chừng nào. Với thái độ lấn lướt và cố ý lãnh đạm, cậu từ từ có thói quen xem sự có mặt của nàng như điều tất nhiên. Bây giờ trước mối đe dọa có thể mất nàng, tất cả tình cảm ban đầu của cậu đối với nàng chợt trỗi dậy với một cường độ mãnh liệt. Cora là của cậu… của cậu… không ai được chen vào.

Thế nhưng David phải bình tĩnh, vì lợi ích của Cora và cũng vì lợi ích của chính cậu nữa. Chẳng phải bác sĩ Evans đã cảnh cáo cậu phải tránh để xảy ra một cơn biến động tình cảm, phải tránh không cho sầu não phiền muộn xâm chiếm mình sao? Nhưng làm thế nào cậu dồn nén được nỗi cay cú với Nye? Một cơn choáng mạnh đi qua đầu David khiến cậu chóng mặt đến phải nhắm nghiền đôi mắt và vịn vào mép bàn cho khỏi ngã. Để trấn tĩnh lại, cậu đi lên gác mái và theo thói quen mở một đĩa hát. Nhưng lập tức cậu tắt máy hát. Hôm nay cậu không tìm thấy khuây khỏa trong nhạc Berlioz cậu hằng ưa chuộng, mà chỉ thấy nó kích động, quay cuồng cậu dữ dội hơn. Thậm chí cậu không thể đọc bản thủ bút trên bàn viết. Quyển sách đang viết dở dang mà cậu đặt vào đó nhiều kỳ vọng, giờ đây như hoàn toàn mất đi ý nghĩa quan trọng.

Cậu ngồi xuống và lắng nghe chờ tiếng chân Cora trở về. Sau một thời gian dường như dài vô tận, cửa trước mở ra, rồi tiếng bước chân nàng từ phòng khách vọng lên đến tai cậu. Nàng đi vào nhà bếp và thỉnh thoảng cậu nghe những tiếng động gây ra trong khi nàng làm bữa ăn trưa. Thông thường vào đúng mười hai giờ rưỡi nàng rung một chuông cầm tay nhỏ, nhưng hôm nay nàng chậm trễ và mãi hơn một giờ mới bảo David xuống ăn.

Xuống đến nơi, cậu thấy nàng đã tươi tỉnh hơn: hai mắt hết sưng, nhưng gương mặt lại xanh xao hơn – nàng có vẻ bệnh. Tuy nhiên, bằng một cố gắng vô vọng, nàng vẫn tìm cách tạo một nét linh hoạt giả tạo và không hợp với nàng tí nào. Mới đầu nhưng câu nói của nàng không ăn đâu vào đâu, rồi tuy không khéo léo lắm, nàng đã đưa vào câu chuyện đề tài nàng đề cập đêm qua.

- David, chắc hẳn anh nghĩ em rất ngu xuẩn… khi em nói đến việc chúng ta đi xa.

- Không hề. – Cậu buộc phải đáp lại bằng một sự giả vờ tương tự - Muốn có sự thay đổi chỉ là một điều tự nhiên.

- Nhưng kẹt cuốn sách đang viết anh đâu đi được?

- Quyển sách không phải là tất cả. Nếu em thật sự mong muốn, anh cho rằng ta có thể đi được.

- Anh nói thật chứ? – Trước khi David kịp trả lời thì nàng tiếp, hơi vội vã: – Hôm nọ em đọc trong một tạp chí viết về một ông nọ đến California trồng cam. Khí hậu ở đó tuyệt lắm, ấm áp và nhiều nắng. Ông ta kiếm được rất nhiều tiền nữa. Có thể nào chúng ta làm một cái gì giống như thế không, David?

- Anh chẳng biết tí gì về trồng cam.

- Chúng ta có thể học. Em sẽ làm việc như… bất cứ gì. Ở đó còn tốt cho sức khỏe anh hơn Sleedon nữa.

Tình huống này sẽ rất khôi hài nếu như nó không tội nghiệp đến thế. Mặc dù sự căng thẳng đang vắt kiệt sức David, nhưng cậu ráng kiềm chế nó.

- Anh tưởng em thích đi thăm nước Pháp.

- Đó chỉ là đi chơi thôi.

- Còn cái này là đi sinh sống luôn?

Nàng gật đầu, và sắp sửa nói thì đột nhiên một cơn coăn nàng lại. Từ nãy giờ nàng đã cố nuốt một ít thức ăn. Giờ đây dạ dày nàng phản ứng lại; trong một cơn nôn mửa nàng ngộp thở, nàng ho, nàng với tay chụp ly nước, rồi òa lên khóc.

David bước lại bên nàng. Tất cả sự đề kháng của cậu đã đổ sụp. Cậu biết mình không nên đặt câu hỏi, nhưng cậu không thể kềm lại lâu hơn nữa.

- Lạy Chúa, có việc gì thế, Cora?

Điều cậu lo sợ đã xảy ra: nàng từ chối không nói.

- Không. Không có gì hết.

- Phải có. Em bấn loạn thế kia là phải có.

- Không, không. – Không biết làm thế nào nàng đã ngưng khóc – Tự nhiên lâu lâu có một ngày mọi việc đều xảy ra trái ý mình hết.

Cậu nhìn xuống nàng với một vẻ nghiêm khắc.

- Còn hơn thế chứ. Có người đang quấy rầy em, cái gã Nye ấy.

- Không, không. Không có gì hết, thật mà. Em không quen hắn. Em chưa bao giờ biết hắn là ai. Hắn chẳng là gì với em cả, chẳng là gì cả…

- Thế thì tại sao sáng nay hắn đến đây?

- Hắn đến để hỏi về quyển sách của anh. – Nàng gần như lên cơn loạn thần kinh – Em thề với anh đó, David… đó là sự thật. Trước ngày hôm nay, cả đời em chưa bao giờ nói chuyện với hắn.

Đến lúc này David gần như không còn nói được nữa.

- Nếu hắn có ý định làm hại gì em thì hắn nên coi chừng. Anh sẽ đi tìm hắn mà thanh toán.

- Không, không… không việc gì đến anh phải đi tìm hắn. Chúng ta s không gặp lại hắn nữa đâu.

- Chắc chắn anh có thể làm một cái gì đó.

Nàng nắm lấy cả hai cánh tay David và siết chặt. Cậu nghe thấy người nàng run lên. Những dây thần kinh của chính cậu đã căng đến giới hạn cuối cùng.

- Hãy ở bên em, David. Và đừng để điều gì xen vào giữa hai ta. Và cũng không có điều gì đâu… để anh xem… để anh xem…

« Lùi
Tiến »