Ánh Sáng Phương Bắc

Lượt đọc: 1143 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7

Trong lúc đó Nye đang trên đường trở về Hedleston. Hắn lái xe đi chậm, vì hắn cần xem xét lại vài thay đổi trong kế hoạch của hắn, và luồng gió nhẹ lùa vào xe càng giúp hắn dễ tập trung suy nghĩ. Cuộc gặp gỡ với Cora, sự dao động sợ hãi và nỗi khốn khổ hắn đã gây ra cho nàng không khiến hắn mảy may quan tâm. Hắn đã biết từ lâu những thực tế của vấn đề này và hàng ngày có thể làm điều nhục nhã mà không hề nao núng.

Chuyến về mất không đầy một tiếng đồng hồ, và vào lúc mười một giờ rưỡi hắn đã trả xe lại ga ra và trở về khách sạn Red Lion. Hắn gặp Smith trong phòng khách vắng vẻ, không ngồi ở góc quen thuộc của y mà đi tới đi lui gần cửa sổ. Nye cảm thấy khá hài lòng với chính mình và với diễn biến công việc, nhưng hắn có kiểu riêng là không biểu lộ bất kỳ cảm nghĩ gì. Hắn nói gọn lỏn:

- Đúng rồi. Y như tôi đã bảo anh. Chính là cô ả.

- Vâng… vâng. – Smith nói, nhìn xuyên thắng qua Nye như thể y đang nghĩ về một điều gì khác.

- Anh có vấn đề gì thế? Tôi bảo anh Cora là cô bé của chúng mình.

- Tôi biết. Cô ấy gọi điện thoại cho tôi cách đây năm phút

Nye ngồi xuống và nhìn bạn. Tại sao nàng lại làm thế? Smith đang bồn chồn và bối rối, không đứng yên một chỗ được, cứ đi tới đi lui mãi, hai bàn tay to bè đút túi.

- Cô ấy bảo chồng là cô ấy phải ra cửa tiệm mua hàng, rồi chạy đến buồng điện thoại trong làng. Cô ấy run sợ đến nỗi tôi gần như không hiểu cô ấy nói gì cả. Chắc hẳn anh đã đối xử cô ấy rất tàn nhẫn.

- Này Smith, - Leonard nói – tôi hiền như một chú cừu non.

- Đó là một việc làm bẩn thỉu. – Y lắc đầu như một con chó săn đang giũ bộ lông ướt – Một việc làm bẩn thỉu và bỉ ổi. Tôi nói thẳng với anh, tôi không dính dáng gì đến việc đó.

- Anh điên rồi. – Nye nói – Ta đã nắm được thóp và sẽ buộc họ tuân theo ý ta.

- Không. Tôi không làm chuyện đó. Tôi là người chính trực. Ít ra tôi luôn ăn ở đàng hoàng… dù sao thì tôi cũng ráng như vậy.

- Đừng nói thứ rác rưởi đó. Chắc anh tưởng như đang đứng trên bục giảng ở vận động trường cổ Lyceum [34] . Chúng ta chỉ đề nghị một sự trao đổi. Chúng ta sẽ không làm áp lực với Page; sự chọn lựa là tùy nơi lão. Dù sao thì cứ mặc kệ họ

- Tôi bảo anh tôi sẽ không nhúng tay.

Leonard chưa từng thấy Smith nóng nảy như thế, mấy tuần nay hắn biết sự bạo dạn của Smith đang giảm dần và bây giờ thì dường như nó mất hẳn. Hắn nghĩ: khi một tên quê mùa dơ dáy như Smith mà nứt ra thì chắc hẳn đường nứt rộng tới cả dặm. Nhưng hắn có cách khiến y tạ.

- Được! – Nye nói – Cô nàng van nài xin anh hai chữ bình yên chứ gì? Vậy ta cứ làm húa Jesus hiền lành và ban cho nàng hai chữ bình yên. Vậy, xin Chúa giúp đỡ, amen.

- Anh không nên sử dụng bừa bãi tên Đức Chúa Trời. – Smith lớn tiếng ngắt lời hắn – Tôi sẽ không làm việc đó. Nye, anh là… anh là một con chó vô đạo.

- Chúng ta sẽ cuốn gói và trở về với Somerville. – Leonard tiếp tục nói bằng một giọng hòa nhã – Tôi sẽ từ chức. Anh sẽ bị đuổi… thêm một cái đá vào đít nữa cho nhớ đời. Sau thất bại ở đây – tất cả số tiền anh làm tiêu thành mây khói ở đây – anh sẽ không đời nào tìm được việc làm khác. Tôi nói là không đời nào. Ở khắp Fleet Street tên tuổi anh đã cháy. Anh sẽ đi đứt.

Smith ngưng đi tới lui và ngồi xuống mép một chiếc ghế. Y hơi chồm tới phía trước và cắn móng ngón tay cái, y ráng không thèm nhìn Nye. Cổ áo sơ mi của y sút khuy và bật lên. Cuối cùng y nói:

- Lão Greeley không bao giờ tán thành một việc như thế này. Lão nguyên tắc lắm và luôn giữ luật.

- Và chúng ta cũng thế… chúng ta không đi bước nào sai luật. Dù sao thì Greeley đang nghỉ hè, đi đào bới ba cái di chỉ. Hàng năm cứ vào độ này là lão sang Ý. Và Challoner thay thế lão, là một người dễ thuyết phục. Đến khi Greeley trở về thì mọi chuyện đã xong xuôi. Lão sẽ khoái chí.

- Nhưng, Leonard, - Smith phản đối – ngay cả nếu ta làm… điều anh đề nghị… và thuyết phục Page bán thì ta thanh toán tiền cho lão thế nào? Somerville đang kẹt cứng… gần đây lão thấm đòn trừng phạt của Mighill. Sau cái ngân khoản mà tôi – tôi muốn nói chúng ta – đã phải chi tiêu ở đây, lão không sẵn sàng ứng thêm vốn nữa. Sẽ không bao giờ có chuyện đó.

- Anh trẻ con lắm, Harold ạ. – Nye mỉm cười lạnh nhạt nhưng không thiếu vẻ thân thiện – Anh không thấy rằng cái món đoạn mãi bị đưa ra khỏi thực đơn rồi sao, chấm? Và không chỉ vì lý do anh nói. Việc mua đứt tờ Ánh sáng sẽ kích động toàn thành phố chống ta một lần nữa. Không, không, điều ta đề nghị là một sự hùn hạp thân hữu trên căn bản năm mươi năm mươi. Chúng ta đã dàn xếp những bất đồng, mỗi tờ báo sẽ góp vào vốn khách hàng và xưởng máy của nó, – đừng quên ta có cái nhà xưởng – Page sẽ về hưu và được chia lời hàng năm. Ta khỏi bỏ ra một xu vốn.

Trong lúc nhìn chằm chằm vào người cộng sự, bị cuốn hút theo những trình bày khôn khéo của gã, con mắt nhà nghề của Smith ánh lên sáng quắc.

- Ồ… Cách này ta rất công bằng… mà được lợi rất nhiều. Chúng ta sẽ tính đến khoản khấu hao bằng nhau, rồi tính toán tỷ lệ phần trăm của Page trên căn bản số bán bây giờ. Khi nhà máy nguyên tử dựng lên, số bán sẽ tăng… Không, không – y vội rụt lại – tôi không thể làm như thế được.

Smith ngừng nói. Nye châm một điếu thuốc, nhưng không tỏ dấu hiệu cố gắng phá tan sự im lặng, rồi hắn nói điều đang nghĩ ngợi trong đầu.

- Tôi cho rằng anh nhiều tham vong, Harold ạ… Anh muốn tạo cho riêng anh một địa vị ngay tại tỉnh nhà.

Smith không đáp, y nuốt ừng ực nhiều lần. Bằng giọng thuyết phục Nye tiếp tục nói.

- Và anh cũng có những lý do gia đình để mong muốn thành công chứ… vợ anh

- Vâng, vâng… có Minnie. Tôi không giấu anh chuyện đó. Tôi đã cố gắng đủ điều để đem nàng về. Nhưng chuyện này… - Y vẫn cắn móng tay, cắn sát tới thịt – Chuyện này tôi nghe vẫn chưa ổn.

Nye thấy rằng y chống chọi yếu dần. Hắn bèn đanh giọng lại nói:

- Lạy Chúa, anh phải thực tế chứ! Trò này là gì nếu không phải là một vụ cắt cổ tàn ác. Mighill cắt cổ Somerviller, Jotham cắt cổ Mighill. Và Vernon thì cũng muốn thọc mũi dao sâu vào cổ họng cả hai địch thủ của lão. Phải giết nếu không muốn bị giết. Anh không thể tự trách mình được. Anh đã đưa lão một đề nghị tốt đẹp hơn tờ báo của lão xứng đáng được hưởng. Đáng lẽ lão nên nhận. Nhưng không, lão đã chống lại chúng ta. Và cho chúng ta một trận nên thân. Rồi bây giờ khi tôi đưa ra một kế hoạch chắc chắn lật ngược được thế cờ, thì anh ngồi đó ủ rũ như con heo bệnh. Bạo gan lên một tí, anh bạn ạ. Nói thẳng với anh điều này, nếu anh bỏ lỡ dịp này anh sẽ hối tiếc suốt đời đấy.

Smith nhìn tránh đi nơi khách, rồi đưa mắt trở về gã Nye. Y thấm môi, ngập ngừng rồi nói:

- Chuyện này làm tôi ngã lòng, Len ạ. Tôi thấy muốn uống một ly. Anh nghĩ nó có hại gì cho tôi không?

- Trời đất, hại gì mà hại, uống đi, nên lắm bạn.

Nye choàng người qua bấm một nút trên bức tường bên cạnh. Người bồi mang ra hai ly uýt xki lớn. Smith cầm lấy một ly, nhấp một cái rồi ực một hơi cạn ly – Nye tưởng như y vừa đi bộ ngang sa mạc Sahara.

- Tôi cần cái đó. – Hắn thở dài – Hôm rày tôi không được hoàn toàn tỉnh táo. Và bây giờ cái này nữa… khó quyết định quá… nó làm tôi hoàn toàn rối trí.

- Một ly nữa nhé.

- Tý nữa đi… Ngay bây giờ cũng được nếu anh muốn.

Nye gọi rượu như khi nãy. Người bồi bưng ra.

- Len, cậu biết đấy. – Smith bắt đầu nói bằng một giọng dịu dàng – Vấn đề là trong thâm tâm tôi vẫn là một tín đồ ngoan đạo. Suốt những năm sống ở Úc tôi đều dạy giáo lý mỗi ngày chủ nhật. Bà mẹ đáng thương của tôi dạy dỗ tôi rất nghiêm ngặt. Từ lúc bé tôi đã có căn bản giáo lý vững vàng. Chưa đầy mười một tuổi tôi đã học thuộc lòng hết chương mười ba của quyển kinh Corinthians thứ nhất [35] . Tuy thế, khi tôi xem lại vấn đề này thì tôi nhìn thấy nó dưới một góc độ khá hơn. Chúng ta không nên thô bạo quá. Chúng ta phải thật khôn khéo. Page dứt khoát là phải về hưu – lão đang bệnh mà.

- Anh sẽ làm được một điều phúc cho lão ta.

- Còn Cora… - Y bỏ lửng.

- Không việc gì cả. – Nye nói nhanh – Người ngoài không ai biết một tí gì chuyện trong gia đình. Đức ông chồng khùng của ả yêu ả. Hắn sẽ tha thứ và quên đi.

- Kêu thêm cho tôi một ly nữa. Theo như cậu trình bày thì ta không còn giải pháp nào khác để chọn lựa. Cách làm của ta có thể biện minh được… phải, biện minh được. Cậu xem trước tiên ta nên làm gì? Điện thoại Page ư?

- Không. Gửi một thư cầm tay. Xin một cái hẹn.

Smith suy nghĩ trong một phút, vừa lấy mu bàn tay chà chà vào c

- Còn một việc… quan trọng. Ta sẽ cần đến anh bạn Haines của cậu. Nên điện thoại cho hắn ngay.

Đấy, Nye nhủ thầm, là một con người khôn ngoan, rất mộ đạo, xưa kia từng thuộc làu chương mười ba quyển Cornthians thứ nhất.

- Tôi có nghĩ tới điều đó. – Hắn nói – Hắn vẫn còn làm cho Mighill. Nhưng trước hết phải viết bức thư.

Hắn chờ Smith uống xong, rồi họ đứng dậy đi vào phòng viết thư của khách sạn.

« Lùi
Tiến »