Kẻ Sát Nhân Quỷ Quyệt

Lượt đọc: 1572 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
9: KRISTEN

Màu trắng tinh khôi của ga trải giường bị dính vài đốm đỏ. Mới đầu, tôi nghĩ là mình đã vô tình để lại dấu son môi trên giường vào tối qua. Chết tiệt. Nhưng khi nhìn gần hơn, vết loang và độ đậm đặc của nó khiến tôi bận tâm. Tôi chạm vào phần màu đỏ và gọi chồng tới.

Connor bước vào từ hành lang, quấn quanh phần eo thon gọn bằng một chiếc khăn tắm màu trắng dù đã tắm xong một lúc lâu. Anh ấy nằm ườn trên chiếc đi-văng trong căn phòng đằng trước từ nãy đến giờ, khẽ phát ra những tiếng rên rỉ.

“Anh ổn chứ?” tôi hỏi.

Anh ấy úp lòng bàn tay lên trán. “Não anh đang đập thình thình như búa khoan,” anh ấy nói, thả khăn tắm xuống và mò tìm quần áo ở phía trên chiếc tủ sơn màu trắng. “Nhưng ừ. Anh ổn.”

Tôi dò xét anh ấy và rồi anh ấy nhìn theo ánh mắt tôi sang vết màu đỏ trên ga trải giường.

“Anh bị chảy máu à?”

Anh ấy lắc đầu. “Không hẳn. Chắc là một ít. Vết đứt tay lúc làm việc lại bị hở.”

Tôi đi ngang qua căn phòng tới chỗ anh ấy bên cạnh tủ quần áo và xem xét vết thương trên ngón trỏ.

“Khá nhiều máu cho một vết cắt nhỏ thế này,” tôi bảo anh.

“Anh biết nói gì đây?” Connor hỏi, xỏ chân vào cái quần lót. “Anh là một tên say rượu và hay bị chảy máu.”

Tôi lo là anh ấy sẽ bất chợt hát rống lên phiên bản chế của bài hát cũ “Tôi có một đức tin”. Anh ấy là như thế. Thường thì tôi không bận tâm lắm. Chỉ là vào lúc này tôi đang thấy rệu rã. Công việc. Cuộc hôn nhân của chúng tôi. Viễn cảnh làm cha mẹ của chúng tôi. Toàn bộ những thứ đó đôi khi chồng chất lên nhau và việc tấu hài không giúp tình hình dịu đi là bao. Thực ra, trong những lần Connor cố gắng đem đến chút hài hước cho vấn đề, sẽ thường có một quý cô khả ái hùa theo. Vấn đề là ở tôi. Không phải anh ấy. Tôi chỉ không thể loại bỏ danh sách những việc cần làm ra khỏi đầu. Vì lẽ đó mà tôi bồn chồn. Tôi đúng giờ. Tôi luôn chuẩn bị trước. Nếu ai đó đột ngột cố tình thay đổi kế hoạch của tôi, phải cẩn thận. Tôi chỉ là không làm việc theo cách đó.

Tối qua tôi ngủ trên chiếc sô pha hình chữ L màu xám trong căn nhà gỗ, đối diện với chỗ lấy nước và lò sưởi ốp bằng những viên đá tự nhiên lấy từ sông suối. Connor quá say và kích động nên không thể ngủ chung với bất kỳ ai. Đó không phải là điều mà tôi hy vọng ở đêm đầu tiên trong kỳ nghỉ cuối tuần dài ngày nhân dịp lễ Chiến sĩ trận vong. Chúng tôi đã cố gắng có thai mỗi khi có thể trong hơn bốn năm qua. Nghiêm túc. Clomid. Axit folic. OvaBoost. Chúng tôi thường xuyên theo dõi thân nhiệt. Chúng tôi đã thực hiện chọc hút và đông lạnh trứng. Chúng tôi thường xuyên lấy tinh trùng của Connor để bảo quản lạnh trong ống tiêm để tôi có thể dùng trong giờ nghỉ trưa và nhân đôi khả năng thành công khi vẫn đang ở nơi làm việc. Đúng, ở nơi làm việc. Không sao cả. Thật luôn. Tôi chưa bao giờ là kiểu người sẽ ngại ngùng khi làm những việc bắt buộc phải làm để hoàn thành công việc. Cuộc họp lúc chín giờ. Phiên tòa lúc một giờ. Thụ tinh lúc ba giờ. Đi làm về lúc sáu rưỡi với đôi chân gần như khép chặt trên cả quãng đường.

Tôi biết Connor bị đau đầu nhưng cũng biết là anh ấy sẽ không để mặc cho tôi thất vọng. Anh ấy rất tốt về khoản này. Đó là một phần giúp cuộc hôn nhân ngày càng chênh lệch của chúng tôi tồn tại tới nay. Chắc chắn rồi, tôi từng nghĩ là anh ấy sẽ có một địa vị cao hơn là bồi bàn. Tôi không cưới anh vì tiền nhưng đã hy vọng rằng anh sẽ tìm được một công việc tốt hơn. Tôi đã cố gắng giúp. Tôi thậm chí đã thỉnh cầu tòa án xem chúng tôi có thể làm gì với bản án nghiêm trọng ở California không. Hồi đó anh ấy còn trẻ và dại dột. Nhưng không trẻ đến thế. Và tôi hiểu rõ về luật: một tội danh nghiêm trọng không thể bị xóa bỏ chỉ vì vợ của ai đó muốn thế.

Tôi có chút loạng choạng. Hành trình lái xe với người chồng say rượu đang lởn vởn trong đầu và tôi uống một viên thuốc ngủ - cũng có thể là hai viên - trước khi dìu Connor lên giường và sắp xếp lại chiếc sô pha hình chữ L. Dẫu vậy, tôi vẫn cần phải hoàn thành mọi việc. Tôi đã ba mươi chín tuổi và đang chạy đua với thời gian. Tôi đã làm cái điều mà nhiều phụ nữ cùng thế hệ của tôi cũng làm: chờ đợi. Tôi muốn cuộc đời và sự nghiệp của mình ổn định trước khi bắt tay vào việc làm mẹ. Thật quá bất công khi đàn ông không bao giờ phải đối mặt với chuyện này. Bất công về sinh học. Bất công về sinh sản. Một nam đồng nghiệp gần sáu muơi tuổi ở công ty tôi có cô vợ trẻ và đứa con hai tuổi. Tôi muốn vui mừng cho ông ấy. Ông ấy là người tốt. Rất khó để thực tâm chúc phúc cho họ khi mà điều bạn đang mong mỏi nhưng không bao giờ có được lại đến với họ quá dễ dàng.

Quần lót của chồng tôi nhô lên. Tôi nhìn nó một cách tán thưởng. Hơn cả thế, giống như thể tôi không tin nổi vào mắt mình. Connor thích thế. Mọi đàn ông đều thế. Đây như một điều kỳ diệu vậy. Nhưng tôi không coi là thế. Tôi coi nó như một binh sĩ đang đứng nghiêm, sẵn sàng cắm lá cờ của quốc gia.

Sự thật đáng buồn là, việc làm tình của chúng tôi đã trở thành một quy trình, có mục đích. Một hoạt động không hề liên quan đến cảm xúc thân mật, mà thay vào đó là sự tính toán chuẩn chỉ. Chúng tôi quan hệ vì tôi muốn có con. Trong tôi có một nhu cầu không thể chối bỏ và không thể bị trì hoãn thêm một giây phút nào nữa.

Mẹ kiếp! Sinh học.

Tôi khỏa thân trên giường và Connor tiến đến gần tôi. Anh ấy hoàn toàn cương cứng. Đó là một trong những phẩm chất tuyệt nhất của anh ấy. Cảm giác tuyệt vời. Tôi thích làm tình. Thực sự thích. Tôi muốn hoàn toàn đắm chìm vào nó nhưng không thể thực sự đạt tới điều đó. Tôi cứ liên tục nghĩ ngợi: Lần này sẽ được chứ? Cuối cùng thì sẽ có gì đó xảy ra chứ? Chúng ta sẽ có con chứ?

Chuyện đó không kéo dài lâu. Chúng tôi đều đã mệt lử với việc hoàn thành mục tiêu của mình. Xong một việc trong danh-sách-cần-làm của tôi. Xong một gánh nặng trên lưng anh ấy, tôi nghĩ vậy.

May thay, anh ấy không nói nhiều khi chúng tôi làm tình. Không “cục cưng” thế này, hay “em yêu” thế nọ.

Xong xuôi, Connor trượt xuống khỏi người tôi và kê một cái gối bên dưới đùi tôi để nuôi dưỡng ước mơ.

Tôi im lặng.

“Em ổn chứ?”

Tôi không trả lời ngay và cuối cùng nói huyên thuyên. “Em không chắc. Em nghĩ thế. Em mong là thế. Đầu óc em cứ ở đâu ấy.”

Chúng tôi dừng việc phỏng đoán xem những nỗ lực ở mức độ này có mang lại kết quả là một em bé hay không. Có một lần tôi cảm thấy tê tê khác lạ ở xương chậu và đã chắc chắn rằng sự thụ thai đang diễn ra ngay lúc đó. Nhưng không. Không có gì. Tôi căm thù ý nghĩ ra về tay trắng, rằng những cố gắng này đang trở nên phiền toái. Cả hai chúng tôi đều đã tới bác sĩ sản khoa để kiểm tra. Tôi không hoàn hảo nhưng không có lý do gì mà tôi không có thai được cả.

Tinh trùng của Connor đủ sức bơi xuyên qua cả eo biển Manche.

Anh ấy trẻ hơn tôi. Anh ấy phạm trọng tội. Anh ấy là bồi bàn. Và anh ấy dồi dào sinh lực như một con mãnh hổ. Tôi hơn anh ấy về mọi thứ. Tôi yêu anh ấy và cũng cảm nhận được sự ghen tị chua chát đó. Trên cán cân quyền lực, anh ấy chiến thắng vào lúc không nên thắng.

“Anh sẽ dọn dẹp và mặc đồ trong lúc em nằm nghỉ nhé,” anh dịu dàng nói với tôi bằng một nụ cười toe toét, bước ra khỏi giường, cầm lấy quần áo và biến mất vào trong phía phòng ăn lớn.

Tôi nằm đó, giơ hai chân lên trên, tay lướt trên màn hình iPhone đã nứt. Tôi kiểm tra tin nhắn nhưng không trả lời bất kì tin nhắn nào. Tôi đang ở đây để nghỉ ngơi. Tôi muốn tận hưởng kỳ nghỉ mà không bị phân tâm và chỉ tập trung vào một mục tiêu duy nhất. Tôi đã lập một danh sách những việc cần làm và tôi phải hoàn thành mọi thứ.

Tôi nghe thấy tiếng chồng mình bật ti vi. Anh ấy đang thư giãn trong khi tôi, theo cách mà anh ấy nói, thì đang chờ mang thai. Tôi xoay người để kiểm tra vệt máu trên chiếc gối bên cạnh. Nó không có vẻ đơn thuần là máu từ một vết thương hở trong nhà bếp.

Trên thực tế, tôi biết chắc là không phải như vậy.

Trong thoáng chốc, hình ảnh những thám tử và người đàn bà bị mất tích hiện ra trong đầu tôi. Sao có thể không chứ? Vụ đó tràn ngập các bản tin - trên cả những kênh tin tức thông thường lẫn mạng xã hội.

“Chúng ta cần đi lấy lời khai,” tôi nói.

« Lùi
Tiến »