Kẻ Sát Nhân Quỷ Quyệt

Lượt đọc: 1571 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
8: ADAM

Helen hầu như không nói gì khi tôi kiểm lại đồ của Aubrey trong căn nhà gỗ. Bà vẫn luôn như vậy. Tôi không nhớ lần cuối cùng bà ấy nói một điều gì đó thực sự có ý nghĩa là khi nào. Tôi biết rằng bà đã bị chồng hạ gục và cái thế giới mà ông ta tạo ra gần như không chừa một chỗ trống nào cho bà. Tôi biết Sophie đã ở nhà bố mẹ sau khi tốt nghiệp cao đẳng vì cô ấy muốn làm chỗ dựa cho mẹ mình. Helen khá yếu ớt, đúng vậy. Lý do không phải vì bà ấy bị trầm cảm (dù bà ý bị thế thật) hay nghiện rượu (tôi sẽ không phàn nàn nếu bà ấy uống thêm một ly rượu vào đầu giờ chiều). Bà ấy có vẻ đang trú ngụ ở phần rìa thế giới của chính mình. Như thể Frank cai trị thế giới của họ và cho phép bà chung sống, miễn là bà giữ cho căn nhà sạch sẽ và giặt giũ cho ông ta.

Tôi cố tỏ ra thân thiện với bà. Không đời nào Frank chịu thay đổi quan điểm của ông ta về tôi. Ông ta không thay đổi suy nghĩ trong bất cứ chuyện gì. Không khoan nhượng. Luôn luôn đúng. Ban đầu, tôi nghĩ Helen là con đường giúp tôi kết nối mối quan hệ bình thường với bố mẹ vợ. Dẫu cho vẫn có vài tia hy vọng rằng bà sẽ làm dịu bớt sự đả kích của việc có một người bố vợ như Frank, nhưng mọi chuyện vẫn không theo như ý tôi.

“Mẹ thấy sợ,” bà nói khi chúng tôi đứng bên ngoài căn nhà gỗ.

Đôi mắt của Helen màu xanh dương và lần đầu tiên kể từ khi bà và Frank tới đây, tôi mới để ý thấy chúng đỏ thế nào. Tôi nghĩ bà ấy đã khóc trên suốt quãng đường từ nhà ở Federal Way tới đây, trong khi Frank nói liên hồi và hình dung đến những kịch bản có thể xảy ra với Sophie. Như thể nguyên cái việc bị bắt cóc chưa đủ đau thương vậy.

Tôi hình dung ra bài diễn thuyết không ngừng nghỉ của ông ta:

“Kẻ giết người hàng loạt nào đó đã bắt nó.”

“Con bé chắc đang bị thằng điên nào đấy cưỡng hiếp ngay lúc này.”

“Con bé đã bị xẻ và cắt khúc.”

Và rồi, trong khi bà ấy dựa đầu vào kính cửa xe, vuốt thẳng lại một bên tóc theo như tôi để ý thấy, bà ấy đã khóc và đôi môi bà mấp máy những từ ngữ nhẹ bẫng như những hạt bụi trôi nổi bay vào điều hòa của chiếc xe Buick.

“Mọi người sẽ tìm thấy con bé thôi, Frank ạ.”

“Cái gì? Bà vừa nói gì à?”

Bà ấy tập trung nhìn đường bởi việc chạm mắt với Frank cũng đồng nghĩa rằng ông ta không sớm thì muộn sẽ có cớ để làm bà câm miệng bằng những lời nói như những cú đấm đấm thẳng vào mặt.

“Chúng ta không thể đánh mất con bé,” bà ấy muốn nói điều đó.

“Frank sẽ đổ lỗi cho con,” giờ thì bà ấy nói với tôi. Có lẽ đây là lời cảnh báo. Rất có thể, câu nói này có ý làm tổn thương tôi như cái cách mà chồng bà làm tổn thương bà. “Ông ấy sẽ dùng chuyện này làm cái cớ để chứng minh cho Sophie thấy rằng con là một người chồng tồi.”

Bà ấy không dám nhìn tôi kể từ lúc nói xong câu đó. Bà ấy thả quả bom xuống rồi chạy đi ẩn nấp bằng cách vào phòng tắm để giúp Aubrey sử dụng vòi nước.

“Khi nào mẹ quay lại ạ?” Aubrey hỏi. Con bé có vẻ lo lắng, nhưng rõ ràng không biết gì hơn ngoài việc mẹ nó đã đi đâu đó. Không biết đi như thế nào. Hay tại sao lại đi.

“Sớm thôi,” tôi bảo con bé.

Con bé ngước lên nhìn tôi. “Con muốn chờ mẹ về,” con bé nói.

“Phải rồi,” tôi đáp. “Bố biết. Nhưng không được. Con phải về nhà với ông bà. Bố sẽ giúp con đi tìm mẹ và rồi bố mẹ sẽ về nhà đón con. Được không?”

Đó là một kế hoạch ngu ngốc nhưng Aubrey có vẻ thấy hay.

“Cháu yêu của bà,” Helen nói với Aubrey, “mọi thứ sẽ ổn thôi. Bà hứa đấy.”

Tôi không biết làm cách nào mà bà có thể hứa như vậy nhưng lúc này tôi cảm thấy cảm kích vì điều đó. Tôi gần như có thể tha thứ cho bà vì những điều đã nói bên ngoài cánh cửa phòng tắm. Bà ấy chỉ đang lặp lại những lời Frank nói thôi. Nhưng sẽ tốt hơn nếu bà không truyền đạt lại liều thuốc độc đó. Khi nhìn Helen nắm lấy tay con gái mình, tôi tự hỏi có phải thi thoảng mình đã nhầm lẫn sự im lặng với sự tốt bụng hay không. Trầm lặng với sự quan tâm. Nghiêm túc nhìn nhận mọi việc mà nói thì không ai thực sự biết rõ những điều mà người khác đang nghĩ. Tôi muốn yêu quý Helen Flynn nhưng có lẽ ở bà chẳng có gì để ta thực sự yêu quý cả.

“Ghế ngồi ô tô cho trẻ đang ở trong xe của Sophie,” tôi nói.

Tôi quan sát Frank vung cánh tay khi ông đang rành rọt bảo với các thám tử rằng tôi là một đống rác vứt đi và rằng Sophie đáng ra đã sống tốt hơn nhiều nếu ở bên cạnh một người khác.

“Bất kỳ ai khác,” ông ta nói.

Hai thám tử và bố vợ tôi im lặng khi chúng tôi đi tới. Nếu muốn trải qua cảm giác bị ai đó xiên sau lưng trong một ngày tệ nhất trong đời thì hãy tới gặp Frank Flynn.

Bố vợ tôi làm một màn hoành tráng khi lái xe ra khỏi bãi đậu bên cạnh căn nhà gỗ bằng cách tăng tốc chiếc Buick như thể nó vừa được độ lại. Các thám tử quay về đồn cảnh sát sau khi hứa sẽ cập nhật cho tôi tình hình vụ việc và giờ tôi chỉ còn lại một mình. Aubrey đi rồi. Sophie đi rồi. Tôi cũng chẳng biết làm gì. Vậy nên tôi ngồi trên khu bờ chắn và tua đi tua lại những sự kiện xảy ra chiều nay trong đầu. Tôi nghĩ về những cái bẫy cua, về Sophie, về tiếng gọi kêu cứu, về cảnh sát và về cả những người lạ mặt xung quanh. Mỗi hồi tưởng về những chuyện đã xảy ra giống một cái thòng lọng đang treo quanh cổ tôi. Nặng nề. Buồn bã.

Âm thanh bàn chân Teresa Dibley giẫm lên vỏ hàu đã kéo tôi ra khỏi mớ suy nghĩ đó. Gương mặt bà khắc sâu những đau đớn của năm tháng và ánh nắng mùa hè.

“Cháu trai tôi tìm thấy nó dưới đáy thuyền khi cậu không ở đây,” bà ấy nói, chìa ra cặp kính của tôi.

“Cảm ơn Chúa,” tôi nói, đeo kính lên và đột nhiên thấy mọi thứ rõ hẳn. Những gương mặt. Những khung cảnh nặng nề. Tất cả.

“Clark là một đứa trẻ ngoan,” bà bổ sung, nhìn về phía thằng bé, cậu nhóc đã quay lại chỗ xích đu. Thằng bé gầy gò, chân tay dài lêu nghêu và mái tóc rậm trên đầu gần như chuyển sang màu trắng khi mùa hè của Tây Bắc Thái Bình Dương bắt đầu cuộc chạy đua nước rút thường niên.

“Chúng tôi có thể giúp gì cho cậu không?” bà hỏi.

Ánh mắt bà khá ân cần. Đó là sự ân cần tử tế đầu tiên mà ai đó thể hiện với tôi từ khi Sophie mất tích.

Tôi lắc đầu. “Không. Tôi chỉ đang không biết nên làm gì. Tìm kiếm cô ấy? Hay là ở lại đây ngộ nhỡ cô ấy quay về?”

Câu hỏi cuối cùng của tôi là một câu ngu xuẩn. Cô ấy sẽ không thể quay lại đơn giản như thế.

“Cậu ăn gì chưa?” bà ấy hỏi tôi.

Tôi lắc đầu. “Tôi không thấy đói.”

“Phải rồi. Nhưng cậu cần phải ăn. Bà cháu tôi sẽ nướng bánh mì kẹp thịt tối nay. Có lẽ thêm một ít hàu nữa.”

Tôi cảm ơn bà ấy. “Tôi nghĩ tôi sẽ chỉ vào nhà và nằm nghỉ thôi.”

Bà ấy nở một nụ cười buồn với tôi. “Cố gắng lên, Adam. Cứ nói cho tôi biết nếu cậu đổi ý, được chứ?”

“Được, tôi hứa,” tôi nói với bà.

« Lùi
Tiến »