Trong khi Adam Warner và Helen Flynn thu dọn đồ đạc của Aubrey để về Seattle, Montrose và tôi nói chuyện với bố của Sophie. Lúc này đã hơn bốn giờ và Mặt Trời đang hun nóng chỗ tôi đứng, vì thế chúng tôi di chuyển ra dưới bóng một cây tuyết tùng nằm giữa hai căn nhà gỗ đầu tiên.
“Có chút căng thẳng giữa ông và cậu con rể,” Montrose đánh giá.
Frank Flynn gật đầu. “Đúng thế đấy. Thằng đó là một cái nhọt. Nó luôn ra vẻ như thể mình là một quý ông danh giá. Luôn chuẩn bị như thể sắp được thăng chức, mà thực tế thì chắc chẳng bao giờ đâu.” Ông dừng lại một giây rồi nhìn về hướng Hoa Tử Đằng. “Nó là một ông bố tốt, tôi đoán vậy. Chắc đó là điểm tốt nhất ở nó.”
“Thế còn với cương vị một người chồng thì sao?” tôi hỏi.
Frank không hề keo kiệt khi dùng tính từ. “Đáng thất vọng. Ảo tưởng. Ngạo mạn.”
Kẻ tám lạng, người nửa cân, tôi thầm nghĩ.
“Hai người không hợp nhau,” tôi nói.
“Chúng tôi có chứ,” ông ấy nói không chút do dự. “Trong hầu hết trường hợp. Nó biết vị trí của mình, như vậy là đã hoàn thành một nửa cuộc chiến để hòa nhập vào gia đình này rồi, đúng không?”
“Tôi đoán thế,” tôi trả lời, tự hỏi tại sao việc hòa nhập vào một gia đình lại liên quan đến cuộc chiến. Tôi còn nhớ gia đình Adam gắn bó với nhau thế nào khi chúng tôi cùng lớn lên ở Shelton. Cha mẹ tôi ly dị khi tôi mười sáu tuổi và cha mẹ của Adam không những vẫn ở bên nhau, mà còn hạnh phúc nữa. Họ từng có lần đưa Kip tới Disneyland. Chúa ơi, tôi cũng muốn đến đó. Adam biết điều đó và anh ấy bắt Kip mang cái mũ hình tai chuột có tên tôi đằng sau được thêu bằng chỉ màu hoa oải hương về. Tôi vẫn cất chúng ở đâu đó. Chú Warner từng làm việc ở nhà máy, còn cô Warner là thủ thư của một trường tiểu học. Họ đều là những người tốt.
“Mọi chuyện giữa họ ổn chứ?” Montrose hỏi. “Cuộc hôn nhân ấy?”
“Có một vài chướng ngại vật trên đường,” Frank nói, giọng điệu ông ấy đột nhiên mang màu sắc miễn cưỡng. “Nhưng từ khi Aubrey ra đời thì không còn gì nữa.”
“Chướng ngại vật như thế nào?” tôi hỏi.
“Sophie muốn chuyển đến New York,” ông nói. “Con bé làm thiết kế đồ họa và rất tài năng. Không phải cái bọn làm việc tự do tàng tàng và tưởng rằng thiết kế đồ họa là cánh cổng mở ra sự nghiệp nghệ thuật đỉnh cao đâu. Sophie thông minh hơn thế. Và cũng tài năng hơn thế. Con bé có cơ hội làm việc ở một trong những công ty lớn nhất thế giới, nhưng Adam không chịu từ bỏ công việc của nó ở SkyAero. Cứ như thể công việc đó là một phần thưởng ấy. Chúa ơi!”
Xuất thân từ một thị trấn như Shelton, tôi thấy SkyAero không đáng bị coi là nỗi thất vọng chút nào. Khi nghe ai đó trong thị trấn nói rằng Adam đã vươn tới một công ty hàng không vũ trụ ở Seattle, tôi đã nghĩ điều đó thật tuyệt. Tôi mới chỉ đi máy bay ba lần. Thành công của Adam là một sự kiện lớn và vô cùng ấn tượng. Tuyệt vời hơn nhiều so với một công việc đầy thăng trầm ở nhà máy của thị trấn hay xưởng đóng tàu tại Bremerton giống như hầu hết những người đàn ông địa phương. Và cả phụ nữ nữa.
“Nhưng họ đã giải quyết mọi chuyện ổn thỏa chứ?” tôi hỏi.
“Bế tắc,” Frank Flynn tiếp tục. “Con bé vẫn muốn đi. Thằng đó thì nhất quyết là mình chuẩn bị được thăng chức lên cái cấp cao của cái khỉ gì đó mà nó đang làm. Tôi khuyên con bé bỏ chồng và nghĩ là con bé sắp bỏ rồi. Không lâu sau thì con bé có bầu. Cơ hội cuối cùng để làm nên đại chuyện của con bé đi tong. Mọi chuyện hỏng hết. Tôi trách thằng đấy vì chuyện đó.”
Tôi cứng họng. Tôi không hiểu tại sao mà chuyện có con lại trở thành việc cản trở các cơ hội. Bố mẹ đã nuôi lớn chúng tôi dù tài chính eo hẹp và chúng tôi vẫn cảm nhận được tình yêu và sự động viên. Bố làm việc quần quật. Mẹ cũng thế. Và họ làm tất cả những điều đó chỉ với tấm bằng trung học và thái độ lạc quan không đổi.
“Nhưng họ đã thu xếp ổn thỏa mọi chuyện rồi, đúng không?” tôi hỏi.
Frank táy máy chùm chìa khóa chiếc xe Buick. “Ờ, tôi đoán thế. Tôi không thích chuyện đó lắm. Tôi từng nghĩ là việc mang thai sẽ cho con bé vài lý do để đánh giá lại con đường mà nó nên đi, nhưng, chà… tôi không thể sống hộ cuộc đời của con cái, cô biết đấy.”
Tôi không nghĩ là ông ấy tin vào điều đó. Mười phút trò chuyện khiến tôi biết chắc ông ấy đối xử với con gái mình như một con rối được điều khiển bởi một diễn viên nói tiếng bụng. Lời của ông ấy. Giọng của cô ấy. Kế hoạch của ông ấy.
Chúng tôi quan sát một cặp đôi chèo chiếc thuyền kayak màu xanh lá từ từ lướt qua. Họ có thể nghe thấy những gì chúng tôi nói bởi vì dòng nước đưa cuộc trò chuyện của chúng tôi truyền qua chỗ họ như một chiếc loa ngoài. Khi họ đi qua, Montrose lên tiếng.
“Sophie có bao giờ đề cập rằng có ai đó làm phiền cô ấy không?” Ông ấy hỏi. “Có thể là ở chỗ làm chẳng hạn?”
Frank lắc đầu. “Không, có một cậu bạn trai cũ từ thời trung học không thể quên được con bé, nhưng chuyện đó lâu lắm rồi.” Ông ấy lôi chiếc ví từ trong túi áo và lấy ra vài tấm ảnh của con gái mình. Ông giơ một tấm lên.
“Cô ấy rất đẹp,” tôi nói.
“Tôi luôn thấy nó giống một ngôi sao điện ảnh,” ông nói. “Thế nên, được nhiều đồng nghiệp và khách hàng để ý, nhưng con bé chỉ phủi đi. Tôi đã nói là con bé rất cứng rắn, đúng không? Con bé đủ khả năng để đánh lạc hướng những sự chú ý không mong muốn. Thế nên việc nó ở bên Adam mới thật sự đáng phát điên.”
“Ý ông là sao cơ?” Montrose hỏi.
“Chết tiệt!” Ông ấy nói. “Con bé không hoàn toàn hứng thú với Adam. Không hẳn. Mấy người cũng thấy được là tại sao. Một đứa con gái như nó. Một thằng con trai như thế. Tôi biết là nghe như thể tôi ghét con rể. Nhưng không phải thế, tôi chỉ ghét những thứ làng nhàng. Căm ghét. Adam theo đuổi con bé. Không ngừng nghỉ. Nó không muốn mất con bé. Tôi đã hình dung ra con bé có thể rũ bỏ thằng đó như phủi một hạt bụi dính trên giày, nhưng không. Nó có được con bé. Nó mê hoặc con bé.”
Tôi hỏi ông ấy để giữ tấm ảnh. “Tôi sẽ trả lại sau.”
“Được,” ông ấy nói. “Không sao. Tôi còn những tấm khác. Cứ giữ đi, cô thám tử. Miễn là cô tìm được con gái tôi.”
Tôi nghe thấy tiếng Helen, Aubrey và Adam khi họ xuất hiện từ trong căn nhà gỗ. Helen mang theo một va li nhỏ, màu hồng. Tôi nhận ra chiếc va li ấy được lấy từ căn phòng ngủ có giường tầng. Aubrey đang cầm chú chó nhồi bông ưa thích bằng một tay, gần như kéo lê nó trên mặt sàn. Adam ở ngay đằng sau hai bà cháu khi họ đi xuống bậc thang và tới gần bóng râm của cây tuyết tùng. Gương mặt anh ấy vô cảm. Khó mà đọc được cảm xúc trên gương mặt đó. Có lẽ là tan nát cõi lòng. Chắc là anh ấy bị sốc.