Kẻ Sát Nhân Quỷ Quyệt

Lượt đọc: 1569 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
6: ADAM

Chứng kiến con của mình bị thẩm vấn là một trong những điều khó khăn nhất mà ta có thể tưởng tượng ra. Về lý, ta biết rằng thám tử điều tra chỉ đang làm công việc của họ nhưng ta không thể hiểu hết ý nghĩa của việc đó. Bọn trẻ thậm chí còn không thể nhớ mình đã ăn gì trong bữa sáng trừ khi chúng từ chối ăn món đó. Chúng cũng không thể nói cho ta những điều đã xảy ra mười phút hoặc hai giờ trước. Tôi phải cố gắng giữ mình bình tĩnh để cho phép Lee hỏi Aubrey những chi tiết vốn không hề tồn tại.

Nhưng tôi cho phép. Tôi cho phép vì đó là điều phải làm.

Ngay khi cuộc nói chuyện kết thúc, tôi nhìn lên con đường và thấy chiếc xe Buick màu nâu sẫm của bố mẹ vợ đang đi xuống.

Tôi đã kể cho họ qua điện thoại về những việc xảy ra, còn chuyện trao đổi thì nên gặp mặt trực tiếp là tốt nhất.

“Cậu nói có người bắt con bé là sao?” bố vợ hỏi tôi. “Ai bắt con bé?”

“Kẻ nào đó ạ,” tôi nói. “Con không thấy rõ.”

“Cậu đang làm cái quái… Loại đàn ông gì mà để chuyện như vậy xảy ra hả?”

Ngờ nghệch. Lão. Già. To. Còi. Đó là những từ ngữ sẽ xuất hiện khi tôi nghĩ đến ông bố vợ Frank Flynn. Tôi không nói vào mặt lão ta. Tôi cũng không nói trước mặt Sophie. Tôi chỉ nhe răng cười và chịu đựng sự đáng ghét tuyệt đối của lão. Tôi gần như chắc chắn rằng Frank là nguyên nhân của việc tôi nghiến răng ban đêm. Tôi sẽ sống không bằng chết nếu phải đeo miếng bảo vệ răng mỗi đêm chỉ vì muốn tìm cách sống chung với lão trong cuộc đời này.

Lão lao ra khỏi xe và thở phì phì suốt dọc đường đi, còn Helen lết đằng sau ông ta như một cái va li kéo. Ông ta mặc bộ đồ làm vườn thường mặc vào cuối tuần. Bà vợ thì ăn diện như thể vừa bị kéo ra khỏi một buổi tiệc trà. Có khi bà ấy vừa ở đó ra thật. Bà chẳng bao giờ bỏ lỡ cơ hội để lên kế hoạch nào đó cách xa Frank. Tôi không trách bà ấy. Bà ấy thực sự nhút nhát. Bà cũng đủ thông minh để tránh xa chồng mình. Ngay cả khi cơ hội chỉ nhỏ như kẽ tay.

Aubrey lao đến bà, xoẹt qua ông ngoại như một quả bóng được bắn ra từ máy bắn bóng. Con bé cũng không thích ông. Chuyện đó luôn khiến tôi thấy buồn cười. Dù không phải ngay lúc này. Hôm nay không phải là ngày phù hợp để cười.

“Chó chết!” Frank gầm lên với các thám tử. “Chuyện gì xảy ra với con tôi? Nó đâu rồi? Nó là đứa con gái duy nhất của tôi, thật không thể tin nổi!”

Lee tự giới thiệu mình và cộng sự là những thám tử từ Văn phòng Cảnh sát Quận Mason.

“Chúa ơi!” Frank nói, thở dài một cách đầy bực dọc. “Cho tôi vài cảnh sát biết phá án tới đây được không? Vài người từ Seattle ấy!”

Helen giật mạnh chồng mình. Bà ấy khá yếu đuối nhưng Sophie cũng là con của bà. “Frank, cảnh sát có cách làm việc riêng của họ.”

Tôi chợt tò mò không biết họ như thế nào trên suốt quãng đường dài từ Seattle tới đây. Tôi gần như chắc chắn là bà ấy ngồi im như tượng trong khi ông ta chửi rủa về việc Sophie đã ngu xuẩn thế nào khi chọn tôi.

Tôi nghe thấy giọng của Frank trong đầu mình.

“Quản lý của SkyAero ư? Mẹ kiếp, nó vốn có thể chọn bất cứ ai!”

Tôi biết Helen sẽ không nói đỡ cho tôi. Không phải là bà không quan tâm đến tôi, chỉ là bà không có gan làm điều đó.

Frank bắn cho vợ một cái nhìn lạnh thấu xương ngay lúc đó. Vợ của ông ta. Vật sở hữu của ông ta. Thú nuôi của ông ta. Món đồ của ông ta. Tôi không biết ông ta có đánh bà ấy khi không có ai xung quanh không. Tôi hình dung ra ông ta đánh bà ở những chỗ mà tay áo dài có thể che khuất bất kể mùa nào trong năm.

Rồi ông ta đối mặt với tôi.

“Họ sẽ tìm thấy cô ấy thôi, bố ạ,” tôi nói, mặc dù lời nói phát ra giống như tiếng thì thầm hy vọng hơn là một câu khẳng định dứt khoát. Lão già to còi ấy đã làm điều đó với tôi. Hút hết toàn bộ không khí ra khỏi căn phòng. Không để cho ai có cơ hội nói lại ông ta. Nếu so với một bạo chúa nhỏ thì ông ta quả thực là một bậc thầy khốn kiếp.

“Nếu có bất cứ chuyện gì xảy ra với Sophie của tao,” bố vợ tôi nói, gần như run lên vì giận và đá mũi giày của ông ta vào đất, “mày sẽ phải trả giá!”

« Lùi
Tiến »