Kẻ Sát Nhân Quỷ Quyệt

Lượt đọc: 1568 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5: LEE

Aubrey Warner và tôi ngồi trên mấy bậc thang bê tông dẫn ra bãi biển, trong khi cha con bé và cộng sự của tôi ở bên ngoài quan sát. Chúng tôi ngồi hướng ra biển, mọi sự hỗn loạn sau lưng dần tan biến. Những người lạ mặt. Những chiếc xe cảnh sát đỗ kín khu vực để xe chung của ba căn nhà gỗ. Đèn của một chiếc xe vẫn đang nhấp nháy. Đặc biệt là ánh nhìn lo lắng trên gương mặt của cha cô bé.

“Aubrey,” tôi nói với cô bé, “cô biết cháu là một cô bé dũng cảm.”

Cô bé hơi mỉm cười. “Cháu dũng cảm.”

“Cô biết,” tôi nói. “Cô cần cháu giúp cô.”

Cô bé tìm thấy một cái vỏ hến trên bậc thang và tặng nó cho tôi. “Mẹ cũng thích vỏ ốc.”

Mở đầu câu chuyện khá dễ dàng.

“Nói cho cô nghe về mẹ cháu đi,” tôi nói, cầm lấy cái vỏ hến màu xanh. “Cháu có thấy mẹ trên bãi biển trước khi mẹ đi mất không?”

“Một chú xấu xa bắt mẹ đi.”

“Chú ấy trông thế nào?”

Cô bé quay sang phía Adam và Montrose và giơ tay chỉ.

“Giống như thế.”

“Giống bố của cháu á?”

“Không. Giống như thế.”

Ý cô bé là Montrose, người lớn tuổi hơn Adam.

Tôi hỏi xem cô bé có thể mô tả nhiều hơn về người đàn ông đó không, nhưng cô bé lúng túng không biết nói gì. Đó là một người đàn ông.

“Ông ý bắt mất mẹ. Ông ý bắt mẹ.”

“Đúng,” tôi nói. “Cô biết.”

“Đi tìm mẹ.”

Tôi muốn ôm đứa trẻ bé nhỏ ấy vào lòng. Tôi muốn hứa là chúng tôi sẽ tìm được, nhưng tôi không đành. Tôi biết những lời hứa kiểu đó có thể sẽ quay lại ám ảnh cô bé sau này.

« Lùi
Tiến »