Kẻ Sát Nhân Quỷ Quyệt

Lượt đọc: 1567 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4: ADAM

Tôi không hiểu. Tôi đã kể cho bọn họ tất cả những chuyện xảy ra. Thế nhưng các thám tử của quận Mason - những người đáp lại lời kêu cứu ấy - gần như không hề nhúc nhích. Họ chỉ nói chuyện với một bà lão và cả cháu trai của bà ấy trong khi đáng ra họ phải phát đi vài cảnh báo kiểu như AMBER hoặc APB để tìm Sophie. Phải làm gì đó đi chứ. Có lẽ họ đã làm rồi chăng? Sophie đã biến mất hơn bốn giờ đồng hồ rồi. Aubrey thì đang thừa năng lượng vì đã ăn quá nhiều đường từ mấy que kem chết tiệt, còn tôi thì đang ngồi đây và tự hỏi xem mình nên làm gì để tìm mẹ cho con bé.

Tìm Sophie.

Đưa cô ấy về nhà.

Tìm vợ tôi về.

Cứu cô ấy.

Tôi suy nghĩ về đủ thứ mà tôi nên nói với họ, nhưng khi các thám tử đến chỗ tôi, chính động cơ của họ đã lật tung mọi ý nghĩ đang hiện ra trong đầu tôi.

“Chúng tôi để ý thấy cậu hoặc vợ cậu đã ngủ trên ghế sô pha tối qua,” thám tử Montrose nói.

Giọng điệu của ông ta có ý buộc tội. Hoặc có thể là do tôi tưởng tượng ra. Tôi không biết. Tôi chưa từng lâm vào hoàn cảnh một người chồng bị mất vợ. Tôi khựng lại vì biết họ đang đổ lỗi cho tôi về những gì đã xảy ra. Tôi từng xem những chương trình về tội phạm trên ti vi rồi. Cớm luôn đổ lỗi mọi chuyện cho thằng chồng.

“Thật sao?” Tôi căng người ra để cố giữ bình tĩnh nhưng thất bại. “Đấy là điều mà ông muốn nói với tôi đấy hả? Cái quái gì vậy? Thì đã sao! Tôi ngủ ở đấy vì Sophie bị cảm lạnh. Bọn tôi suýt chút nữa bị hủy chuyến đi vì việc đấy. Ông đang muốn nói gì hả? Rằng chúng tôi đã đánh nhau hay gì?”

“Bọn em chỉ hỏi thôi,” Lee nói. “Bọn em có trách nhiệm phải hỏi.”

“Được thôi,” tôi trả lời, môi siết chặt vào răng. Đó là một phản ứng sinh lý bình thường. Tôi không thể kiểm soát được. “Mấy người đang cố gắng làm gì để tìm cô ấy?” Tôi hỏi, cố gắng giữ bộ dạng bình tĩnh một cách khó nhọc. “Cô ấy không ở đây. Mấy người cũng thấy mà. Thằng bệnh hoạn nào đó bắt cô ấy đi rồi. Sao mấy người không đi rà soát từng căn nhà hoặc sục sạo hết mấy cái mương rãnh chết tiệt từ đây tới Potlatch đi?”

“Bọn tôi đã gửi thông báo toàn bang về việc của vợ anh rồi,” Montrose nói. “Nhưng chúng tôi chẳng có gì nhiều ngoài cái ảnh trên bằng lái của cô ấy lấy từ cơ sở dữ liệu của Bộ Lao động. Chúng tôi không biết gã đàn ông bắt cóc cô ấy đi bộ hay đi xe ô tô. Hay xe tải. Không có đủ thông tin để tiếp tục.”

“Adam,” Lee nói, “thành thực mà nói, cộng sự của em nói đúng đấy. Bọn em không có nhiều thông tin để tiếp tục điều tra. Những gì anh mô tả từ khoảng cách chín mươi mét khi không đeo kính chỉ đóng góp được chút thông tin về người mà chúng ta cần tìm. Áo khoác màu đỏ. Một loại mũ nào đó, theo lời khai của nhân chứng khác. Chiều cao và cân nặng trung bình.”

“Đó là những gì tốt nhất anh có thể làm rồi,” tôi nói.

“Phải,” cô ấy đáp. “Em biết.”

Tôi trông chờ cảnh sát sẽ tin mình. Nhưng nhờ xem ti vi và đọc báo mà tôi biết rằng người chồng sẽ trở thành đối tượng tình nghi ngay thời điểm trình báo vợ mình chết hoặc mất tích. Sự cảm thông sẽ biến mất dần trong vòng năm phút và chuyển thành nghi ngờ và rồi những lời buộc tội sẽ bắt đầu túa ra. Đầu tiên họ giữ im lặng. Những lời xì xào của những người không liên quan. Rồi những dòng chảy nhỏ giọt biến thành những đợt sóng thủy triều. Tôi chưa từng nghĩ là chuyện đó lại xảy đến với mình. Tôi chưa bao giờ nghĩ thế cho đến giây phút mà vợ tôi bị mất tích.

“Cậu có nghe thấy tiếng động gì bất thường tối qua không?” Thám tử Montrose nhấc bút lên khỏi tập ghi chú, chờ đợi câu trả lời của tôi.

“Nếu có thì tôi đã kể cho ông rồi.”

“Khoảng hai giờ sáng? Rất muộn ấy.” Lần này là Lee nói.

“Không. Không có gì cả. Lee, sao em đối xử với anh như thế?” Tôi nhìn thẳng cô ấy, không hề chớp mắt. “Em biết anh mà. Em đang hỏi mấy câu như thể em không tin những gì anh nói ấy.”

Lee nuốt nước bọt. Làn da trắng nhợt nhạt của cô ấy ửng hồng lên một chút. Cô ấy hay đỏ mặt mỗi khi bị tôi trêu chọc hồi nhỏ. Lần này là màu hồng, không phải đỏ. Nhưng vẫn có màu. Tốt. Tôi cảm thấy mọi chuyện thật tồi tệ. Thực ra, có hàng đống cảm xúc tệ hại đang lởn vởn quanh đây, ngay lúc này. Họ đang không tập trung vào những thứ đã xảy ra với Sophie.

Họ đang tập trung vào tôi.

Tôi không nên ngạc nhiên. Nhưng tôi đoán là mình vẫn ngạc nhiên.

“Tiếng động đó rất to,” Lee nói. “Cậu bé nghe thấy nó. Nói là nó nghe như tiếng cánh cửa đóng sập mạnh.”

“Anh không nghe thấy gì cả,” tôi bảo cô ấy. “Có ai trong hai người thèm nghe tôi nói không hả?”

Đột nhiên tôi cảm thấy mình như bị lún xuống trong bãi cát, dần biến mất khỏi tầm nhìn. Tôi chìm dần xuống trong khi hai cớm của quận Mason chỉ đứng đó và nhìn xuống. Tôi càng lúc càng lún sâu. Giờ thì họ cúi người xuống chỗ tôi. Khi chìm xuống dưới sức nặng của những câu hỏi, tôi nhận ra là mình không có cách nào kiểm soát được những thứ đang xảy ra. Tôi đang không ở chỗ làm việc, nơi mà tôi có thể nói dối giám đốc và làm những thứ mình muốn. Tôi không thể bảo với nhóm của mình là không cần để ý mệnh lệnh của cấp trên và cứ làm những điều mà tôi cho là tốt nhất. Không phải là tôi bảo họ làm gì phi đạo đức. Không hẳn. Đi đường tắt để hoàn thành mọi việc nhanh hơn thì đâu có gì sai. Còn ở đây, tôi phải ở vị trí thấp nhất.

“Bọn em chỉ đang làm công việc của mình thôi, Adam,” Lee nói.

“Anh không thấy thế. Anh thấy có người đánh vợ anh, kéo vợ anh và mang cô ấy đi và em thì đang mặc kệ tất cả những chuyện đó.”

“Không ai mặc kệ bất cứ chuyện gì cả,” thám tử Montrose nói. “Chúng tôi chỉ muốn biết mối quan hệ hiện tại giữa cậu và vợ cậu thôi. Có thể Sophie tức lên vì một chuyện gì đó và vội vàng bỏ đi. Vợ tôi từng làm thế. Đến nhà em gái vào cuối tuần và để mặc tôi hoảng loạn ở nhà với chai rượu Gin.”

Lee vẫn chăm chú nhìn tôi, nhưng tôi thấy cơ thể cô ấy căng cứng hơn một chút. Cô ấy không hiểu đồng nghiệp của mình vừa nói gì đâu. Tôi hình dung ra việc nếu họ phát chán vụ của Sophie trong lúc đang lái xe trở về Shelton, thì sự bền vững trong hôn nhân của ông ta sẽ là chủ đề len lỏi vào cuộc nói chuyện của họ.

“Tôi và vợ tôi rất thân thiết,” tôi nói. “Kể cả nếu hai người muốn phủ nhận hoàn toàn những điều tôi vừa nói về những gì tôi thấy, thì được thôi. Cứ làm thế đi. Cứ tự xử lý những gì đang xảy ra với cô ấy đi. Tôi đã nói với hai người những gì tôi thấy rồi. Không có vở kịch nào hết và không bao giờ có chuyện cô ấy chạy trốn. Chúng tôi đang rất hạnh phúc.”

Một chiếc xe đang tiến vào khu gửi xe ở cạnh Hoa Tử Đằng.

“Họ là người nhà vợ anh đúng không?” Lee hỏi.

Tôi lắc đầu. “Không. Một tiếng nữa họ mới đến được đây.”

Tôi đứng đó một chốc. Lặng thinh. Tôi đứng trong đụn cát lún của mình. Aubrey đột nhiên trở lại vòng tay tôi. Con bé không biết điều gì đang xảy ra. Chính tôi cũng không chắc chắn.

“Tôi bảo thấy là thấy,” cuối cùng tôi nosi. Lời nói của tôi dừng lại giữa chừng một cách vụng về.

“Dĩ nhiên rồi,” Lee nói.

“Tiếp theo là gì đây?” tôi hỏi.

Thám tử Montrose liếc qua người tôi và nhìn về phía bờ vịnh Hood Canal đang tối dần khi một đám mây tích khổng lồ che khuất Mặt Trời. Ông ta không nói gì cả. Lee cũng không. Tôi không biết là sự im lặng của họ có phải là một kiểu mánh khóe của cảnh sát không, hay chỉ đơn thuần là họ không có câu trả lời.

“Anh có ở đây tối nay không?” Lee hỏi.

“Anh còn có thể đi đâu được nữa?”

“Em không chắc đây là môi trường tốt cho con gái của anh.”

“Cảm ơn em vì đã quan tâm, Lee. Nhưng vợ anh biến mất rồi và anh sẽ không đi đâu cả. Bố mẹ cô ấy đang trên đường tới đây. Anh mong là họ sẽ đưa Aubrey đi cùng.”

Tôi quay về phía cô bé. Cô nhóc trông có vẻ sợ hãi và bối rối. Và tôi không biết làm sao để mọi chuyện tốt hơn.

“Em có muốn gặp bà Helen và ông Frank không?” tôi hỏi.

Cô ấy gật đầu với tôi.

Lee lên tiếng. “Ý tưởng hay đấy, Adam. Nhưng trước đó, bọn em cần thẩm vấn Aubrey.”

“Anh không chắc về chuyện đó. Con bé không biết gì cả. Con bé dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ.”

“Con bé cũng là một nhân chứng,” Montrose nói.

“Việc này cần phải được thực hiện, Adam,” Lee nói. “Quy trình. Anh hiểu mà.”

Một phần nào đó trong tôi hiểu, dĩ nhiên rồi. Nhưng kể cả thế, tôi nghĩ rằng việc ép một đứa trẻ ba tuổi kể ra thông tin chi tiết về sự kiện tồi tệ nhất mà con bé từng chứng kiến sẽ chỉ khiến trải nghiệm này tồi tệ hơn về sau. Một cuộc phỏng vấn có thể sẽ gây ra chấn thương tâm lý.

“Anh không biết,” cuối cùng tôi nói.

“Em từng làm chuyện này rồi,” Lee nói. “Anh có thể có mặt ở đó nhưng anh cần để cho em nói chuyện với con bé.” Cô ấy nhìn về phía Montrose.

Điều này cũng áp dụng cho ông ta luôn.

« Lùi
Tiến »