“Đó có phải là cảnh sát không?” Tôi hỏi Kristen khi cô ấy quay về phòng ngủ của Hoa Huệ Tây, cũng là nơi tôi đang nằm thư giãn như một con thú bị xe cán xẹp lép không khác gì một cái bánh kếp từ lúc chúng tôi tới đây tối qua. Tôi nghĩ là mình đã thấy ai đó mặc đồng phục ở cửa ra vào trong lúc vật lộn để chống đầu gối lên giường và xem xem ai gõ cửa, nhưng tôi không giữ được tư thế đó đủ lâu để nhìn cho rõ. Toàn thân tôi đau nhức và tôi có cảm giác như bị nhồi nhét vào đầu hàng tá ổ bi lỏng lẻo, tất cả đang lăn vòng quanh như cái trò chơi bắn bi cổ điển mà bố mua cho tôi và em gái khi còn nhỏ.
“Đúng thế,” Kristen đáp. “Một phụ nữ bị mất tích và họ đang tìm cô ấy.”
Tôi cố chỉnh lại tư thế của mình trên một cặp gối nhồi lông vũ, nhưng mà chúng quá mềm. Tôi nhìn vào điện thoại của mình. Đã hơn hai giờ chiều. Tôi lại thả người xuống đám mây được làm bằng vải lanh và chăn bông, nhưng vẫn cố nghển đầu lên một tí. “Mất tích ở đâu cơ?” tôi hỏi, lúc này đang cảm thấy buồn nôn và tôi cố gắng nén lại. “Anh chưa hiểu ý em lắm.”
“Ở trong căn nhà gỗ đầu tiên,” cô ấy nói. “Ai đó bắt cóc cô ấy, em đoán thế.”
Thật khó để nghe hiểu mấy từ ngữ đó và lặp lại chúng. “Bắt cóc cô ấy á?”
“Em không biết nhiều hơn là mấy đâu. Em bảo với họ là anh không khỏe. Bọn mình sẽ phải lấy lời khai sau. Không có gì to tát cả. Chỉ là trách nhiệm công dân thôi.”
Tôi khẽ gật đầu với cô ấy. Kristen là người phụ nữ đẹp nhất mà tôi từng gặp. Cô ấy tóc vàng, mắt xanh và hẳn là có thể trở thành một người mẫu nếu cô ấy muốn. Thực ra, tôi chắc chắn là cô ấy có thể. Cô ấy có thể trở thành bất kỳ ai. Cô ấy thông minh mà. Cô ấy ba mươi chín tuổi và khả năng cao là sẽ trở thành cổ đông trong một công ty luật ở Seattle.
“Uống cái này đi,” cô ấy nói và đưa cho tôi cốc nước chứa chất lỏng âm ấm màu trắng sữa. “Em tìm thấy một ít thuốc muối trong chạn bếp. Cái này sẽ giúp anh thấy đỡ hơn.”
Tôi ổn định lại tư thế của mình trên mấy cái gối mềm và uống vài ngụm lớn thứ nước pha loãng đang sủi bọt này.
“Cảm ơn cưng,” tôi nói. “Anh xin lỗi chuyện tối qua nhé.”
Vẻ ân cần dần biến mất khỏi gương mặt cô ấy, thay vào đó là biểu cảm thất vọng cực kỳ bài bản, đáng đoạt giải Oscar. Tôi từng thấy cô ấy sử dụng nó trong phòng xử án, khi quay mặt về phía bồi thẩm đoàn vào những lúc nhân chứng khai ra điều gì sai trái.
Nhưng, thành thực mà nói, tôi cảm thấy có lỗi.
Cô ấy giả vờ như thể không biết nên nói thế nào. Tôi thừa biết đấy là giả vờ, vì vợ tôi chưa bao giờ thiếu thốn quan điểm về bất kỳ chủ đề nào mà người khác nói ra.
Đặc biệt là khi nói về tôi.
“Anh đã uống rượu cả ngày, Connor,” cô vừa nói vừa thở dài như cái lốp xe bị xì hơi. “Cả ngày. Đáng ra em nên để anh ở nhà. Và em chắc chắn một cách kinh khủng là đáng ra không nên để anh chạm tay vào chai rượu Tequila đấy.”
Tôi nhăn mặt khi nghe thấy từ tequila.
“Anh đâu có biết,” tôi nói.
Kristen ngồi ở mép giường. “Anh có biết.”
Cô ấy nói đúng. Tôi biết.
Tôi muốn nhắc rằng cô ấy có thể ngăn tôi mà. Rót rượu cho tôi rồi sau đó phàn nàn về chuyện tôi uống rượu thì thật không công bằng. Tôi không thể nói với cô ấy như thế. Tôi biết cô ấy yêu tôi và thực sự thì đây là cuộc chiến của một mình tôi.
“Ừ,” cuối cùng tôi nói. “Anh phải dừng uống thôi.”
Cô ấy có thể vặn lại bằng một câu kiểu như “em nghe câu này nhiều lần rồi”, nhưng may thay, cô ấy đã không nói.
“Đúng rồi đấy,” Kristen nói, cầm lấy cái cốc của tôi. Giờ thì ân cần hết sảy, cảm xúc của cô ấy lên xuống như một con lắc. Tất cả là vì tôi. Nụ cười của cô ấy buồn nhưng chân thật. Cô ấy nhìn tôi bằng đôi mắt màu xanh dương như thể nhìn thấu mọi chuyện. Cô ấy yêu tôi hơn bất kỳ ai nhưng tôi biết rằng thời gian được ở bên cô ấy có thể sẽ chấm dứt bất cứ lúc nào vì những lỗi lầm mà tôi đã gây ra. Và cả những lỗi lầm mà tôi đang tái phạm. Tôi cần sự giúp đỡ. Điều trị. Tôi ghét từ đó vì nó khiến tôi cảm thấy mình như một kẻ yếu đuối, nhưng sau đêm qua, tôi nghĩ sẽ không có cơ hội nào với cô ấy nữa. Và một khi cô ấy đã quyết định thì sẽ không thể thay đổi. Tôi thường ước là mình cũng có thể biết rõ mọi thứ như cô ấy. Nhưng tôi không như thế. Tôi quá dễ tính. Quá dễ uốn nắn. Tôi là một cục bột nhào bánh chưa được cho vào lò nướng. Còn vợ tôi là cái cán bột. Chúng tôi đã trải qua khoảng thời gian thăng trầm. Tôi phải thừa nhận rằng những sóng gió ấy có ích với chúng tôi theo một cách nào đó. Không phải lúc nào tôi cũng nghĩ rằng chúng sẽ có ích, nhưng tôi thì biết gì cơ chứ? Cô ấy là luật sư. Còn tôi là một bồi bàn. Một bồi bàn cực kỳ xuất sắc. Nhưng, ừ, chỉ là một bồi bàn thôi.
“Em đã không thể giúp được bố em,” cô ấy nhắc lại, nhấn mạnh thực tế rằng mình là người con đã trưởng thành của một người cha nghiện rượu, đây cũng là quan điểm đóng khung cho hầu hết các câu chuyện cá nhân của cô ấy. “Em không thể giúp anh, Connor. Anh sẽ phải tự mình thực hiện từng bước một để bình phục. Em sẽ ở đó, ngay đằng sau anh, nhưng em không thể dắt anh đi qua được.”
Sự thực là tôi từng thử rồi và đã thất bại.
“Anh cảm thấy mình như kẻ thất bại,” tôi nói. “Anh sẽ đặt hẹn vào tuần sau. Anh sẽ gặp bác sĩ trước, để xem ông ấy gợi ý điều trị như thế nào và anh cần phải làm những gì.”
“Anh yêu,” cô ấy nói. “Em có niềm tin ở anh. Thật sự đấy. Connor Moss chắc chắn không phải là kẻ thất bại.”
“Thi thoảng anh vẫn cảm thấy như thế,” tôi nói.
Cô ấy trìu mến nhìn tôi bằng đôi mắt xanh xinh đẹp. “Anh cũng phải tự mình thay đổi cách nghĩ đó.”
Kristen bắt đầu rời đi, nhưng rồi đột nhiên quay người lại và nhìn tôi bằng ánh mắt ngọt ngào và đầy thấu hiểu. Cô ấy là một thiên thần. Thực sự là một thiên thần. Những người phụ nữ khác sẽ không bao giờ kiên nhẫn ở bên tôi như vậy.
“Anh cần đi tắm đấy,” cô ấy nói. “Anh có mùi như một nhà máy chưng cất rượu.”
Tôi gượng cười đáp lại. “Sẽ không có lần sau đâu, Kristen.” Tôi không thêm từ hứa vào cuộc trò chuyện. Đó là từ mà tôi đã lạm dụng quá nhiều trong quá khứ rồi.
Tôi nhấc mình ra khỏi giường và đi vào phòng tắm. Đó là một không gian nhỏ được lát những viên thủy tinh ở bãi biển tạo thành một bức tranh từ sàn lên đến trần. Cửa sổ để mở và tôi có thể nghe thấy tiếng xe cộ qua lại trên con đường cao tốc phía bãi biển. Một tiếng còi vút qua. Tôi đoán rằng đó là cảnh sát được bổ sung tới đây, đang lái xe xuống đồi để đi đến dãy nhà gỗ nhỏ này.
Mất tích. Bắt cóc. Cướp. Những từ đó xuất hiện khi tôi bật vòi hoa sen và chờ nước ấm lên. Cảm giác này không giống thật. Giống như trên ti vi. Chương trình truyền hình Điều tra khám phá . Tôi bắt gặp hình ảnh phản chiếu của mình trong gương. Tôi cao, vóc dáng chuẩn. Khi vuốt tóc lên nhìn tôi đẹp trai hơn bố rất nhiều và tôi cảm thấy biết ơn điều đó. Quanh mắt tôi lúc này có màu hơi xanh, nhưng tôi sẽ uống thật nhiều nước và vượt qua cái dư vị khó chịu này của cơn say. Vai phải của tôi chằng chịt sẹo từ vụ tai nạn xe hơi nhiều năm trước. Với một bồi bàn mà nói, tôi không quá tệ. Với một người đàn ông cưới được một phụ nữ quyền lực mà nói, tôi không sánh được với mẫu người mà tôi nên trở thành.
Hoặc với chính con người tôi trước kia.
Hình ảnh những vết sẹo và tiếng nước chảy cùng với tiếng còi làm tôi nhớ lại một ký ức. Đó là ký ức mà tôi luôn chôn giấu. Không phải vì tôi thực sự muốn quên đi - sẽ thật sai lầm nếu quên nó đi - mà bởi khoảnh khắc ấy đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời tôi, theo một chiều hướng không hề tốt đẹp. Dòng nước nóng dội xuống người, tôi thoa xà phòng, đưa bàn tay trơn láng trượt khắp cơ thể và cảm nhận vết sẹo lồi trên bả vai. Tôi cầm một con dao và cứa lên bàn tay, những dòng xoáy màu đỏ chảy xuống nắp cống thoát nước được mạ crôm.
Nó cũng khơi dậy những ký ức đã ngủ quên trong tôi.
Đó là quãng thời gian rất lâu trước khi tôi gặp Kristen. Lúc ấy tôi hai mươi tư tuổi và đang đi thăm những người anh chị em họ ở Bãi biển Huntington. Những người anh chị em họ giàu có. Tôi đã hoàn thành việc học và nhận tấm bằng Xã hội học ở USC và đang làm một công việc quá đỗi quen thuộc từ rất lâu trước đó. Rob, người anh họ, và tôi đã dành cả ngày dài trên bãi biển chỉ để uống bia từ thùng ướp lạnh Coleman bằng nhựa màu đỏ. Chúng tôi say khướt. Say bí tỉ. Tôi còn nhớ chi tiết chúng tôi uống hết sạch bia và Rob thậm chí còn đi loanh quanh bãi biển với một nắm tiền, định mua thêm bia từ bất cứ ai có. Rob là người rất có khả năng thuyết phục người khác. Anh ấy có nụ cười tỏa nắng và phong thái gà gật tự nhiên khiến mọi người thấy dễ gần và thú vị khi ở bên.
Như thế là quá nhiều. Nhưng chúng tôi vẫn uống thêm. Có lúc tôi lịm đi trong khi Rob chơi bóng chuyền với vài cô em dễ thương bên bờ biển. Mặt Trời mang lại cảm giác thật tuyệt. Tôi thấy rất sảng khoái. Rệu rã là một chuyện không nên, nhưng rệu rã trên bãi biển thì quả là một việc không tệ. Thực ra, lúc đó tôi đã tin rằng trên đời này không còn gì tuyệt vời hơn được nữa.
Nhưng tôi đã nhầm to.
Tôi đã bắt đầu tìm việc từ vài tuần trước và có vài nơi khá “ngon” liên lạc lại. Một buổi phỏng vấn với Hạt Los Angeles về chương trình thanh thiếu niên phạm tội đã được lên lịch vào tuần sau. Đó không phải là công việc trong mơ, nhưng vẫn là một sự khởi đầu tốt.
Khi Mặt Trời lùi dần về phía đường chân trời, Rob quay trở lại và đề nghị đi quẩy ở vài quán rượu. Anh ấy ra hiệu cho mấy cô gái cách đó vài mét. Họ cũng giống như bất kỳ cô gái nào ở LA. Hoàn hảo. Về mọi mặt.
“Họ muốn giao lưu,” Rob nói, vừa đưa mắt về phía những cô gái vừa phóng thứ vũ khí bí mật của mình vào họ: một nụ cười tỏa nắng rạng rỡ theo phong cách LA.
Một cô nàng tóc vàng cao ráo khoác cái túi đi biển qua vai và vẫy nhẹ với tôi.
“Nghe có vẻ tuyệt đấy,” tôi hào hứng đáp.
Điều cuối cùng tôi nhớ về đêm hôm ấy là đưa Rob vào chiếc mui trần BMW màu đỏ tươi của anh. Anh ấy đang ở trong tình trạng không thể lái xe. Tôi cũng vậy nhưng không hiểu bằng một thế lực nào đó mà lại tự tin rằng nếu không lái xe vào xa lộ và lái một cách cực kỳ cẩn thận thì tôi sẽ có thể đưa cả hai về nhà an toàn. Trong khi tôi đánh lái hướng về phía nam Thái Bình Dương để tới bãi biển Boulevard thì Rob bắt đầu tạo ra những âm thanh như thể anh ấy sắp ói đến nơi. Không một ai thích cái âm thanh đó hoặc điều sẽ xảy đến tiếp theo cả. Kỳ thực, tôi cũng là một trong số những người sẽ nôn nao theo nếu nghe thấy âm thanh đó.
“Gượm đã, Rob,” tôi nói. “Để em dừng xe lại đã.”
“Người anh em,” anh ấy nói, “anh sắp phun ra rồi.”
“Thò đầu ra cửa sổ nhanh!”
Tôi hạ cửa kính và huých nhẹ khuỷu tay vào người Rob để anh ấy đặt đầu vào đúng vị trí trước khi tìm được điểm dừng. Xe ô tô đỗ thành hàng dài ở lề đường. Không có bãi đỗ nào có thể dừng xe cả, thế nên tôi đành lái xe lên phía trên để tìm một chỗ.
Tôi không kịp nhìn thấy cái xe van. Tôi cũng không nhìn thấy đèn giao thông đã chuyển sang đỏ. Tôi đang đi với tốc độ 72km/giờ và bằng một cách thần kỳ nào đó mà tôi đã thành công đổi hướng được chiếc xe. Tôi tin vào Chúa cũng vì điều này. Chiếc xe van chở một gia đình bảy người từ Phoenix tới Disneyland và giờ đang trên đường di chuyển đến những điểm tham quan ngập nắng ở miền Nam California.
Điều tiếp theo mà tôi nhớ là khi tôi tỉnh dậy ở Bệnh viện Bãi biển Huntington với dây truyền dịch gắn chằng chịt khắp người. Tôi không hình dung nổi điều gì đã xảy ra mặc dù mọi chuyện rất dễ hiểu. Mẫu máu đã được lấy xong và một viên cảnh sát đang đứng ngoài cửa.
“Chuyện gì xảy ra vậy?” tôi hỏi bác sĩ.
Biểu cảm của bà ấy khá nghiêm trọng. “Cậu vượt đèn đỏ.”
Đúng rồi. Tôi là người đã cầm lái mà.
“Chúa ơi,” tôi nói trong khi gắng gượng ngồi dậy. Tôi cảm thấy đau khủng khiếp. Vai của tôi bó bột. Không thể cử động. Nhưng những thứ này không quan trọng. Tôi nghĩ ngay đến người anh họ của mình.
“Rob? Anh họ của tôi sao rồi?”
“Hai cậu đều rất may mắn,” bà ấy nói. “Nhưng cậu may mắn hơn cậu ta. Và cả hai đều còn sống.”
Về sau, tôi mới biết Rob bị chấn thương não và khả năng cao sẽ không bao giờ bình phục hoàn toàn. Một sự thật kiểu như thế luôn trở thành gánh nặng đối với bất kỳ ai. Đó là lỗi của tôi. Tôi biết. Đáng ra tôi không nên lái xe. Tôi đã nghĩ là mình ổn hơn anh ấy. Tôi đã làm một việc quá ngu xuẩn.
Tôi cũng là một tên tội phạm. Bởi vì tôi đã làm những người khác bị thương. Tôi bị buộc tội vì lái xe khi say rượu, tội không hề nhẹ. Tôi hối hận đến mức nếu được cho quyền kháng án để được giảm án thì tôi cũng sẽ không làm thế. Rob chưa bao giờ dằn vặt tôi về chuyện đó nhưng tôi nghĩ sự tốt bụng của anh ấy là hậu quả của chấn thương ở đầu, rằng anh ấy không thực sự hiểu những hậu quả như vậy sẽ để lại ảnh hưởng đến mãi về sau. Tôi chỉ ở trong tù một đêm rồi được hưởng án treo. Bản án quá nhẹ nhưng không phải bởi tôi không có lỗi, mà nó gần như là kết quả của một hệ thống tư pháp bị quá tải.
Thật may mắn. Và cũng thật xui xẻo.
Nếu Chúa có ban cho tôi một món quà nào vào ngày hôm đó thì món quà ấy chính là việc tôi đã không hại chết ai và năm đứa trẻ mặc áo phông in hình chuột Mickey vẫn an toàn trở về Phoenix trong chiếc xe van với túi đồ lưu niệm và những kỉ niệm vui muốn được chia sẻ.
Tuy nhiên, tội danh không bao giờ buông tha bạn. Chúng như bóng đen đeo bám bạn khắp nơi. Với việc có tiền án được ghi trong lý lịch tư pháp, không có gì ngạc nhiên khi tôi không được nhận công việc kia ở Hạt LA. Thực tế thì, tôi không nhận được bất kỳ công việc nào mà mình muốn. Hóa ra, bồi bàn là công việc tốt nhất mà tôi có thể làm trong một thời gian ngắn. Dần dần, từ ngắn hạn trở thành dài hạn. Nó không quá tệ. Tôi gặp được Kristen khi đang làm việc tại một quán rượu nhỏ ở University District. Cô ấy vừa tốt nghiệp trường Đại học Luật Washington còn tôi thì mới chuyển lên Seattle để bắt đầu một khởi đầu mới. Cô ấy hơn tôi bốn tuổi, thông minh hơn tôi nhiều và sở hữu một đôi mắt dịu dàng nhất mà tôi từng thấy.
Tôi thực sự là anh chàng may mắn nhất thế giới khi được cô ấy đồng ý đi chơi cùng. Cho đến bây giờ tôi vẫn là anh chàng may mắn nhất. Mỗi lần nhìn vợ, tôi chỉ thấy toàn sự tốt đẹp. Đó là lý do khiến những chuyện xảy ra giữa chúng tôi trong vài năm gần đây lại mang đến một cảm giác đau đớn đến thế.