TRƯỚC KHI ĐƯỢC TÁI LẬP thành một cộng đồng dân cư có kế hoạch hồi cuối thế kỷ hai mươi, đảo Roosevelt là nơi có trại phục hồi nhân phẩm, bệnh viện tâm thần, bệnh viện đậu mùa của thành phố, và xưa kia được biết đến với cái tên Đảo Phúc Lợi.
Đảo Roosevelt đã luôn là mái nhà cho những kẻ bị thành phố New York ruồng bỏ. Fet giờ là một kẻ như thế.
Anh đã quyết rằng thà sống cảnh cô lập trên hòn đảo hẹp dài hơn ba cây số ở giữa sông Đông này còn hơn trú ngụ trong cái thành phố đã bị ma cà rồng hủy hoại hay những khu nhiễm virus của nó. Anh không chịu nổi nếu phải sống trong một New York bị chiếm đóng. Rõ ràng đám Strigoi sợ nước sông không làm gì được hòn đảo vệ tinh nhỏ này của Manhattan và bởi vậy, ngay sau khi giành quyền kiểm soát, chúng đã dọn sạch bóng dân cư khỏi hòn đảo rồi châm lửa đốt trụi. Các đường cáp chạy đến đường tàu điện ở phố 59 đã bị cắt, còn cầu Đảo Roosevelt thì bị đốt ở đầu phía Queens. Tàu điện ngầm tuyến F vẫn chạy qua đảo bên dưới lòng sông, nhưng điểm dừng ở ga Đảo Roosevelt đã bị xây bịt vĩnh viễn.
Song, Fet biết một lối khác từ đường hầm dưới nước lên trung tâm địa lý của đảo. Đường hầm này được xây để phục vụ hệ thống ống khí thu gom và xử lý phế liệu lạ thường của dân đảo. Phần lớn diện tích mênh mông của đảo, gồm những tòa chung cư từng cao đến độ có thể bao quát cảnh quan kỳ diệu của Manhattan, nay là đống đổ nát. Nhưng Fet đã tìm thấy một vài căn hộ dưới mặt đất hầu như không thiệt hại gì trong khu phức hợp căn hộ hạng sang được xây dựng quanh tòa nhà Bát Giác, trước kia là tòa nhà chính của bệnh viện tâm thần cũ. Ở đó, ẩn mình kín đáo giữa đống đổ nát, anh bịt kín các tầng trên cùng đã cháy rụi và nối bốn căn hộ tầng trệt lại. Các ống điện và nước dưới lòng sông vẫn chưa bị động đến, nên một khi các mạng lưới của khu được sửa chữa xong, Fet lại có điện và nước uống được.
Được ánh sáng ban ngày bảo vệ, những kẻ buôn lậu thả Fet và món vũ khí hạt nhân Nga ở tận cùng phía Bắc hòn đảo. Anh tìm lại được chiếc xe nâng hàng có bánh của cửa hàng dụng cụ mà anh giấu trong kho đồ bệnh viện gần bờ biển lởm chởm đá, rồi kéo món vũ khí, cái ba lô và một thùng xốp giữ lạnh loại nhỏ xuyên qua cơn mưa về chỗ ẩn náu.
Anh phấn khích vì sắp được thấy Nora, thậm chí còn hơi choáng váng. Những chuyến trở về thường khiến người ta như vậy. Hơn nữa, cô là người duy nhất biết anh đang gặp đám người Nga và do đó, anh kéo theo phần thưởng lớn này hệt một cậu nhóc mang cúp từ trường về nhà. Vẻ phấn khích và nhiệt tình mà anh biết cô sẽ cho anh thấy khiến cảm giác hài lòng được khuếch đại lên.
Tuy vậy, khi về đến cánh cửa cháy đen dẫn vào trong căn buồng khuất nẻo dưới đất của mình, anh thấy cửa mở vài phân. Bác sĩ Nora Martinez sẽ không mắc sai lầm thế này. Fet nhanh chóng rút kiếm ra khỏi ba lô. Anh phải kéo cái xe nâng hàng vào trong để khỏi dính mưa. Anh bỏ nó lại chỗ sảnh ngoài đã bị lửa làm hư hại rồi bước xuống cầu thang đã bị nóng chảy phần nào.
Anh bước vào cánh cửa mở. Chỗ ẩn náu của anh không cần bảo vệ cẩn mật gì lắm, vì nó rất khuất nẻo, ngoài kẻ buôn lậu đường biển hiếm hoi dám mạo hiểm đi một chuyến xuyên nội địa Manhattan thì hầu như chẳng ai khác còn đặt chân lên đảo này nữa.
Gian bếp sơ sài không có bóng người. Fet sống chủ yếu nhờ đồ ăn vặt chôm chỉa về và dự trữ lại sau vài tháng đầu tiên của cuộc vây hãm, bánh quy giòn, những thanh ngũ cốc, bánh ngọt Little Debbie và bánh xốp Twinkle giờ đang gần hết hạn, thậm chí vài cái đã quá hạn. Trái với những gì người ta thường nghĩ, chúng thực sự không ăn được. Anh đã thử tự câu cá, nhưng nước sông đầy bồ hóng và nhan nhản mầm bệnh khiến anh e rằng không lửa nào đủ nóng để nấu cho an toàn thứ nước ô nhiễm ấy.
Anh di chuyển qua phòng ngủ sau khi kiểm tra qua quýt mấy cái tủ. Tấm đệm trên sàn bấy lâu nay vẫn đủ khiến anh hài lòng, cho đến khi viễn cảnh Nora có thể sẽ qua đêm khiến anh phải lùng sục tìm một cái khung giường ra hồn. Nhà tắm dự phòng, nơi Fet để các dụng cụ săn chuột gom về từ cửa hàng cũ của anh ở mặt tiền khu Flatlands, một vài dụng cụ hành nghề cũ mà anh chưa thể chia tay, cũng trống không.
Fet chui qua cái lỗ anh dùng búa đập ra, vào căn hộ bên cạnh vốn được anh dùng làm phòng nghiên cứu. Căn phòng để đầy giá sách và các thùng các tông ních chật sách lẫn những bản ghi chép của Setrakian, đặt quây xung quanh một chiếc sofa bằng da bên dưới cây đèn đọc treo thấp.
Vào khoảng hai giờ, trong căn phòng quây đồ đạc lại thành vòng tròn, sừng sững một dáng người đội mũ trùm đầu, cao hơn mét tám, thân hình vạm vỡ. Mặt anh ta thụt sâu vào trong chiếc mũ trùm đen bằng vải bông, nhưng vẫn nhìn thấy rõ đôi mắt chằm chằm soi mói và đỏ rực. Trong đôi tay nhợt nhạt của anh ta là quyển sổ chi chít những chữ viết tay cầu kỳ của Setrakian.
Anh ta là Strigoi. Nhưng anh ta có mặc quần áo. Anh ta mặc quần và đi ủng, và áo nỉ có mũ trùm.
Anh đảo mắt nhìn quanh phòng, sợ bị phục kích.
"Ta chỉ có một mình."
Gã Strigoi đặt thẳng giọng nói vào đầu Fet. Fet lại nhìn vào quyển sổ trong tay anh ta. Đây là nơi trú ẩn của Fet. Gã ma cà rồng này đã xâm phạm nó. Anh ta đã có thể dễ dàng tiêu hủy chốn này. Thiệt hại khi ấy sẽ rất thảm khốc.
"Nora đâu?" Fet hỏi và tiến tới gã Strigoi, rút thanh kiếm ra nhanh hết mức một người cỡ Fet có thể. Nhưng gã ma cà rồng né ngay lập tức và đẩy anh ngã xuống đất. Fet gầm lên giận dữ, cố vật lại đối thủ, nhưng bất luận anh làm gì, gã Strigoi đều trả miếng với cú chặn đứng đau điếng, khiến Fet bất động – khiến anh vừa đủ đau.
"Ta vẫn ở đây một mình. Ngươi có tình cờ nhớ ra ta là ai không, Fet?"
Fet nhớ, một cách mơ hồ. Anh nhớ sinh vật này đã từng dí một que sắt vào cổ mình trong một căn hộ cũ tầng cao phía trên Công viên Trung tâm.
"Ngươi là một trong những thợ săn. Vệ sĩ riêng của các Chúa Tể Cổ Đại."
"Đúng."
"Nhưng ngươi không bốc hơi cùng những kẻ kia."
"Rõ là không."
"Q... gì đó."
"Quinlan."
Fet thả cánh tay phải ra cố với lên má của sinh vật này nhưng ngay lập tức cổ tay anh đã bị kìm chặt và vặn ngoéo. Lần này thì đau. Rất đau.
"Bây giờ ta có thể làm trật khớp cánh tay này hoặc bẻ gãy nó. Tùy ngươi chọn. Nhưng cứ nghĩ đi. Nếu ta muốn ngươi chết, ngươi giờ đã chết rồi. Bao nhiêu thế kỷ qua, ta đã phục vụ nhiều đời chủ, tham gia nhiều trận chiến. Ta đã phục vụ các đế vương, hoàng hậu và lính đánh thuê. Ta đã giết hàng nghìn đồng loại của ngươi và cả trăm ma cà rồng xấu xa. Tất cả những gì ta cần ở ngươi chỉ là một chút thời gian. Ta cần ngươi lắng nghe. Nếu ngươi tấn công ta lần nữa, ta sẽ giết ngươi ngay lập tức. Chúng ta đã hiểu nhau chưa?"
Fet gật đầu. Quinlan thả anh ra.
"Ngươi không chết cùng các Chúa Tể Cổ Đại. Hẳn ngươi thuộc dòng giống của Chúa Tể..."
"Đúng. Và không đúng."
"Ừ há. Tiện thật. Sao ngươi tới được đây thế?"
"Bạn ngươi, Gus. Các Chúa Tể Cổ Đại yêu cầu ta tuyển mộ cậu ta để đi săn ngoài nắng."
"Ta vẫn nhớ. Xem ra chuyện đó không kịp rồi nhỉ."
Fet vẫn cảnh giác. Chuyện này có vẻ sai sai. Những mánh khóe xảo trá của Chúa Tể vẫn khiến anh như bị hoang tưởng, nhưng chính sự hoang tưởng này đã giữ cho Fet sống sót và không bị biến đổi suốt hai năm qua.
"Ta muốn xem cuốn Occido Lumen. Gus bảo có lẽ ngươi có thể chỉ ta đi đúng hướng."
"Mẹ kiếp," Fet chửi thề. "Ngươi sẽ phải bước qua xác ta nếu muốn lấy cuốn sách."
Quinlan hình như mỉm cười.
"Chúng ta theo đuổi cùng một mục đích. Và nếu nói tới chuyện giải mã quyển sách và những ghi chép của Setrakian thì ta có nhiều lợi thế hơn chút đỉnh đấy."
Gã Strigoi gập quyển sổ của Setrakian lại - quyển sổ Fet đã đọc đi đọc lại nhiều lần. "Đọc hay chứ?"
"Quả vậy. Và chính xác đến ấn tượng. Giáo sư Setrakian đúng là vừa uyên bác vừa xảo quyệt."
"Ông ấy là thứ dữ, đúng thế."
"Hồi trước, lão và ta suýt đã gặp nhau một lần. Cách Kotka, Phần Lan, khoảng hơn ba mươi cây về phía Bắc. Không hiểu sao lão lần ra ta ở đó. Chắc ngươi có thể tưởng tượng ra, lúc đó, ta đã rất cảnh giác trước ý đồ của lão. Nghĩ lại thì lão đáng lẽ đã thành một chiến hữu ăn tối thú vị."
"Chứ không phải thức ăn cho bữa tối," Fet nói. Anh nghĩ có lẽ đã đến lúc kiểm tra chớp nhoáng. Anh chỉ vào văn bản trong tay Q. "Ozryel, hửm? Đó có phải là tên của Chúa Tể không?" anh hỏi. Trong chuyến đi biển, Fet đã mang theo vài trang photo từ cuốn Lumen để nghiên cứu bất cứ khi nào có thể - bao gồm cả một bức hình Setrakian đã tập trung vào từ đầu ngay khi mở cuốn Lumen ra. Tổng lãnh thiên thần mà Setrakian cho là Ozryel. Vị giáo sư già đã viết dọc trang sách khai trí này ký hiệu ba mặt trăng lưỡi liềm của thuật giả kim kết hợp với nhau tạo thành một biểu tượng hiểm họa sinh học thô sơ, theo kiểu những hình ảnh giống nhau tạo thành một dạng đối xứng hình học. "Ông già gọi Ozy là 'thiên thần báo tử'."
Bây giờ lại là "Ozy" à?
"Phải, xin lỗi. Biệt danh. Vậy - tức là Ozy trở thành Chúa Tể?"
Đúng một phần.
"Một phần?"
Lúc này, Fet đã hạ thanh kiếm xuống và tựa người lên nó như tựa lên gậy chống, mũi kiếm bạc khía một khe nữa trên nền phòng.
"Ngươi biết đấy, Setrakian hẳn sẽ có cả nghìn câu hỏi cho ngươi. Còn ta, ta thậm chí không biết bắt đầu từ đâu."
Ngươi đã bắt đầu rồi.
"Có lẽ vậy. Khỉ thật, hai năm trước ngươi ở đâu?"
Ta có việc phải làm. Phải chuẩn bị.
"Chuẩn bị cái gì?"
Tro cốt.
"À phải," Fet nói. "Liên quan đến các Chúa Tể Cổ Đại, thu thập tro cốt chúng. Có ba con Cổ Đại ở Cựu Thế giới."
Ngươi biết nhiều hơn ngươi tưởng đấy.
"Nhưng vẫn chưa đủ. Ngươi thấy đấy, chính ta cũng vừa trở về từ một chuyến đi. Cố gắng truy tìm nguồn gốc cuốn Lumen. Ngõ cụt... nhưng một chuyện khác đã xen ngang. Có lẽ là một chuyện lớn."
Fet nghĩ tới món vũ khí hạt nhân, nhớ lại cảm giác phấn khích trên đường trở về nhà và điều đó khiến anh nhớ tới Nora. Anh bước tới chỗ một chiếc máy tính xách tay, đánh thức nó khỏi trạng thái ngủ yên cả tuần trời. Anh kiểm tra bảng tin nhắn mã hóa. Không có tin nhắn nào của Nora từ hai ngày trước.
"Ta phải đi đây," anh bảo Quinlan. "Ta vẫn còn nhiều câu hỏi nhưng có lẽ đã có chuyện không ổn, ta phải đi gặp một người. Hẳn là sẽ không có khả năng ngươi ở đây đợi ta đâu nhỉ?"
Không. Ta phải có được cuốn Lumen. Giống như bầu trời, cuốn sách được viết bằng thứ ngôn ngữ vượt quá khả năng thấu hiểu của ngươi. Nếu ngươi đưa nó cho ta... lần tới gặp nhau, ta có thể hứa cung cấp cho ngươi một kế hoạch hành động...
Fet đột nhiên thấy kinh hoảng, chỉ muốn nhanh lên, thấy sốt ruột cực độ. "Ta sẽ phải nói chuyện với những người khác đã. Ta không thể quyết định một mình được."
Quinlan vẫn đứng im trong cảnh tranh tối tranh sáng.
Ngươi có thể tìm ta qua Gus. Nhớ là thời gian quý báu không còn bao nhiêu đâu. Nếu trên đời này có tình huống nào cần hành động quyết đoán thì chính là tình huống này đây.