CÂU CHUYỆN CỦA QUINLAN
NĂM 40 SAU CÔNG NGUYÊN, NĂM TRỌN VẸN CUỐI CÙNG của triều đại hoàng đế La Mã Gaius Caligula, được đánh dấu bởi những sự ngạo mạn, hung tàn và điên loạn đến phi thường. Hoàng đế bắt đầu xuất hiện trước công chúng với cách ăn vận như một vị thần và nhiều văn bản công khai của thời kỳ đó gọi ngài là "thần Jupiter". Ngài cho cắt bỏ đầu các pho tượng thần và thay bằng tượng đầu mình. Ngài bắt các nguyên lão tôn thờ mình như một vị thần sống. Một trong các nguyên lão La Mã này chính là con ngựa của ngài, Incitatus.
Hoàng cung ở Palatine được mở rộng để dựng thêm một ngôi đền làm nơi thờ Caligula. Trong các triều thần của hoàng đế, có một nô lệ, một thằng bé nhợt nhạt, tóc đen, mười lăm tuổi, được thần mặt trời mới này triệu gọi theo lời một nhà tiên tri mà người ta không bao giờ còn nhìn thấy nữa. Thằng bé nô lệ được hoàng đế đặt cho tên mới là Thrax.
Truyền thuyết kể rằng Thrax được phát hiện ở một ngôi làng bỏ hoang trong phần nội địa hoang dã xứ viễn Đông: những vùng đất đóng băng, chỉ có các bộ lạc man rợ nhất sinh sống. Thằng bé nổi tiếng là vô cùng tàn ác và xảo quyệt dù có vẻ bề ngoài yếu ớt, ngây thơ. Một số người còn khẳng định thằng bé có tài tiên tri và Caligula đã lập tức bị thằng bé mê hoặc. Người ta chỉ thấy Thrax vào ban đêm, thường ngồi bên cạnh Caligula, với sức ảnh hưởng quá lớn so với một người còn trẻ đến vậy - hoặc không thì cô độc trong ngôi đền dưới ánh trăng, làn da trắng nhợt tỏa sáng như thạch cao. Thrax nói được vài ngôn ngữ của người nguyên thủy, rồi nhanh chóng học thông tiếng Latin và khoa học - sự ham học đến tham lam của nó chỉ bị lấn át bởi cơn thèm khát được tàn ác. Nó nhanh chóng trở nên khét tiếng ở La Mã, vào cái thời việc nổi danh bằng hành động độc ác vẫn được tính là một thành tựu. Nó làm cố vấn chính trị cho Caligula và thoải mái phân phát hoặc thu hồi ân sủng hoàng gia. Bất chấp tất cả, nó khuyến khích hoàng đế vươn tới địa vị thánh thần. Người ta có thể thấy bọn họ ngồi bên nhau ở Circus Maximus, nồng nhiệt ủng hộ tàu ngựa La Mã Xanh trong các cuộc đua ngựa. Thực ra, người ta đồn rằng chính Thrax đã đề nghị đầu độc các tàu ngựa đối thủ sau một trận thua của đội mình.
Caligula không biết bơi, Thrax cũng không, nên thằng bé đã thôi thúc hoàng đế xây dựng công trình nực cười nhất của ngài: một cầu nổi tạm, dài hơn ba cây số, sử dụng những con tàu làm cầu phao, kết nối hai thành phố cảng Baiae và Puteoli. Thrax không có mặt khi Caligula đắc thắng cưỡi con Incitatus băng ngang vịnh Baiae, mang giáp che ngực nguyên bản của Alexander Đại đế - nhưng có lời đồn rằng kẻ cựu nô lệ kia về sau còn thực hiện nhiều chuyến vi hành ban đêm, vận những bộ quần áo tinh tế nhất, luôn luôn ở trong chiếc kiệu được bốn nô lệ Nubia khiêng, một sedia gestatoria đầy báng bổ được cả tá vệ binh bọc lót hai bên.
Theo lệ, một tuần một lần, bảy nữ nô lệ đã qua tuyển lựa được dâng lên cho Thrax trong căn phòng bằng vàng và thạch cao của nó bên dưới ngôi đền. Nó đòi hỏi họ phải là trinh nữ, có tình trạng sức khỏe hoàn hảo và không quá mười lăm tuổi. Trong suốt cả tuần, những miếng bông nhỏ xíu thấm mồ hôi của họ sẽ được dùng để cuối cùng chọn ra bảy người. Khi đêm ngày thứ bảy buông, cánh cửa thiết mộc sẽ được cài then từ bên trong.
Lượt giết đầu tiên diễn ra trên một bệ đá hoa cương xanh ở chính giữa phòng được chạm khắc các hình thù mô tả rất nhiều cơ thể đang quằn quại, van xin, vươn cánh tay và ngước những cặp mắt nài nỉ về phía trời cao. Cái rãnh đôi dưới chân bệ dẫn dòng máu nô lệ đang chảy ấy vào hai chiếc cốc vàng khảm hồng ngọc và ngọc hồng lựu.
Thrax đi ra từ một hành lang, mặc độc chiếc khố subligar , lặng lẽ ra lệnh cho kẻ nô lệ leo lên bệ đá. Nó uống máu cô gái ở đó, trước tầm phản chiếu trọn vẹn của bảy tấm gương đồng treo trên tường phòng, vừa hung dữ cắn cô vừa châm vòi chích vào cổ họng cô. Cú hút quá đột ngột, quá nhanh, đến độ nhìn bằng mắt thường cũng có thể thấy các mạch máu xẹp lại bên dưới làn da kẻ nô lệ cùng lúc màu sắc nhanh chóng bị rút kiệt khỏi da thịt cô. Thrax vòng hai cánh tay mảnh khảnh quanh thân kẻ nô lệ, giam cầm cô với một sức mạnh lớn lao cùng khả năng khống chế lão luyện.
Khi nó đã mất dần hứng thú với con hoảng loạn do cú hút gây ra, nô lệ thứ hai nhanh chóng bị tấn công, trở thành một bữa tiệc và bị giết hại dã man. Đến kẻ thứ ba, rồi kẻ thứ tư và cứ thế cho tới khi còn lại duy nhất một nô lệ đang kinh hoảng. Thrax mê hương vị lượt giết cuối cùng nhất. Thật thỏa mãn.
Nhưng vào một đêm cuối đông, Thrax không vội kết liễu nô lệ cuối cùng, vì đã dò thấy một mạch đập nữa trong máu cô. Nó rờ bụng cô qua lớp váy, thấy cái bụng phồng lên chắc nịch. Xác định rõ cô đang mang bầu, Thrax thô bạo tát cô ngã xuống, máu cô chảy thành dòng từ miệng nó. Nó đi tìm một con dao vàng để cạnh chiếc sừng thú đựng hoa quả tươi. Nó đâm cô, nhằm vào cổ - nhưng cú xuống tay lão luyện lại bị cánh tay trần của cô gạt đi, nên dao cắt vào cơ ngoài của cô, chỉ cách gân vài milimét. Thrax lại lao vào nhưng cô gái đã cản lại. Bất chấp tốc độ và khả năng của mình, nó vẫn bị bất lợi do cơ thể thiếu niên còn chưa phát triển hết. Quá yếu bất kể kỹ thuật đã được tôi luyện.
Bởi lẽ đó, Chúa Tể quyết không bao giờ chiếm xác kẻ nào dưới mười ba tuổi nữa. Cô gái nô lệ khóc lóc van xin Chúa Tể tha mạng cho cô, tha mạng cho đứa con chưa ra đời của cô - trong lúc cô vẫn đang chảy ra dòng máu tươi ngon. Cô gọi tên các vị thần của mình. Nhưng những lời van xin của cô chẳng có nghĩa lý gì với Chúa Tể - chúng chỉ như một phần trong quá trình ăn: âm thanh xèo xèo của thịt xông khói trong chảo rán.
Đúng lúc đó, lính canh hoàng cung chạy đến đập cửa. Họ đã được lệnh không bao giờ được làm gián đoạn nghi lễ hằng tuần của thằng bé, nhưng bởi họ đã rõ thiên hướng tàn bạo của nó, Chúa Tể biết rằng lý do họ quấy rầy nó hẳn rất quan trọng. Bởi vậy, Chúa Tể mở cửa và cho phép họ tiến vào hiện trường đẫm máu. Nhiều tháng phục vụ trong cung điện đã tôi rèn để đám lính gác quen với một cảnh tượng báng bổ và lầm lạc đến vậy. Bọn họ thông báo cho Thrax biết rằng Caligula vừa thoát khỏi một vụ mưu sát và cho gọi thằng bé tới bên hoàng đế.
Cần phải giải quyết nhanh gọn kẻ nô lệ và loại bỏ cái thai của cô. Lệ thường là vậy. Nhưng Chúa Tể không muốn bỏ lỡ trò giải trí hằng tuần của mình, bởi vậy Thrax ra lệnh canh gác cửa cẩn thận cho đến khi nó trở lại.
Hóa ra cái được gọi là âm mưu ám sát chỉ đơn thuần là một cơn hoang tưởng của hoàng đế, hậu quả là bảy thực khách vô tội bị giết chết. Ngay sau đó, Thrax trở về phòng, phát hiện ra trong khi nó đi khuyên giải thần Mặt Trời thì các chỉ huy bách nhân đội đã dọn sạch cung điện, gồm cả đền thờ, hòng dập tắt cuộc ám sát hoang tưởng kia. Cô gái nô lệ mang thai - đã bị nhiễm virus và đang bị thương - cũng biến mất.
Vì trời sắp sáng, Thrax thuyết phục Caligula phái quân lính tới mọi thành trì xung quanh truy tìm kẻ nô lệ để mang trả về đền thờ. Dù gần như đã xới tung mọi tấc đất, quân lính vẫn không tìm được cô. Khi màn đêm cuối cùng cũng quay trở lại, Thrax liền ra ngoài tìm kẻ nô lệ, nhưng vì cô đang mang thai, ảnh hưởng của nó lên tâm trí cô bị yếu. Hồi đó, Chúa Tể mới vài trăm tuổi và còn hay mắc sai lầm.
Vụ để sổng con mồi này sẽ còn bám theo Chúa Tể nhiều thế kỷ nữa. Bởi trong tháng đầu tiên của năm mới, Caligula quả thật đã bị ám sát và hậu duệ của hoàng đế, Claudius, sau một thời gian ngắn bị lưu đày, đã trở lại nắm quyền nhờ mua chuộc sự ủng hộ của đội cận vệ Praetoria - còn gã nô lệ ma quỷ Thrax lâm vào cảnh bị trừ khử và phải chạy trốn.
Cô gái nô lệ mang thai không ngừng di chuyển về phương Nam, về mảnh đất có Người Thân của cô. Cô hạ sinh một thằng bé nhợt nhạt, gần như trong suốt, da của nó dưới ánh trăng có màu đá cẩm thạch. Nó được sinh ra trong một cái hang giữa cánh đồng ô liu gần Sicily và trên mảnh đất khô cằn đó, họ đã đi săn nhiều năm. Sự liên kết tâm trí giữa kẻ nô lệ và đứa bé khá yếu, và mặc dù cả hai sống nhờ máu người, đứa bé lại thiếu mầm lây nhiễm cần thiết để biến đổi nạn nhân của nó.
Những lời đồn đại về một con quỷ lan khắp Địa Trung Hải trong khi Ma Cà Rồng Bẩm Sinh lớn lên - và lớn lên nhanh như thổi. Đứa bé lai này có thể chịu được ánh mặt trời ở mức độ nhất định mà không bị thiêu chết. Nhưng mặt khác, chịu lời nguyền của Chúa Tể, đứa bé sở hữu mọi đặc điểm của ma cà rồng, ngoại trừ việc không phải làm thân phận nô dịch cho kẻ đã tạo ra nó.
Nhưng nếu có khi nào đó Chúa Tể bị tiêu diệt, nó cũng sẽ bị tiêu diệt.
Một thập kỷ sau, khi Ma Cà Rồng Bẩm Sinh đang trên đường trở về hang ngay trước bình minh, nó cảm nhận được một sự hiện diện. Nó thấy, trong bóng tối của cái hang, một cái bóng còn tối hơn đang vừa cục cựa vừa quan sát nó. Rồi nó cảm thấy giọng nói của mẹ yếu dần trong tâm trí nó - tín hiệu của cô lụi tắt. Nó biết ngay chuyện gì đã xảy ra: cái thứ ở đó hẳn đã giết mẹ nó... và giờ đang đợi nó. Thậm chí không nhìn kẻ thù, Ma Cà Rồng Bẩm Sinh vẫn biết mức độ tàn ác của kẻ đó. Thứ ở trong bóng tối kia không hề biết nương tay. Không chần chừ, Ma Cà Rồng Bẩm Sinh quay đi, chạy trốn về nơi trú ẩn duy nhất của nó: ánh mặt trời buổi sớm.
Ma Cà Rồng Bẩm Sinh làm tất cả những gì có thể để sống sót. Nó bới tìm thức ăn và đi săn, thỉnh thoảng cướp của những du khách qua lại trên các giao lộ ở Sicily. Chẳng bao lâu, nó bị bắt và bị mang ra xét xử. Nó buộc phải chịu huấn luyện để trở thành võ sĩ giác đấu. Trong các buổi diễn, nó chiến thắng mọi kẻ thách đấu, bất kể là người hay dã thú, rồi tài năng bất thường và vẻ ngoài kỳ dị của nó đã thu hút sự chú ý của Viện Nguyên lão và quân đội La Mã. Ngay đêm trước khi diễn ra nghi lễ đóng dấu, rất nhiều đối thủ ghen tị với thành công và sự nổi tiếng của nó đã tổ chức mai phục, giáng cho nó vô số nhát kiếm và các cú đánh trí mạng, nhưng kỳ diệu thay, nó vẫn không bị giết chết. Thương tích của nó lành lại nhanh chóng và nó lập tức bị rút khỏi trường đấu, rồi được một nguyên lão cưu mang, Faustus Sertorius, hóa ra lại là người có hiểu biết về nghệ thuật hắc ám và nắm giữ một bộ sưu tập đáng kể các tạo tác cổ xưa. Nguyên lão này nhận ra tay võ sĩ giác đấu là kẻ bất tử thứ năm, Ma Cà Rồng Bẩm Sinh từ xương thịt con người và máu ma cà rồng, bởi vậy đã đặt tên cho nó là Quintus Sertorius.
Thoạt tiên, thứ [1] kỳ lạ ấy được đưa vào [2] của quân đội nhưng đã nhanh chóng thăng cấp và được gia nhập binh đoàn ba. Dưới cờ hiệu hình [3] , Quintus băng đại dương gây chiến với những người Berber dữ dằn tại Phi châu. Nó dần sử dụng thành thạo [4] , cây giáo dài của người La Mã, và người ta còn kể rằng nó có thể ném cây giáo với sức mạnh kinh khủng đến độ đủ hạ gục một con ngựa đang phi nước đại. Nó sử dụng một thanh kiếm thép hai cạnh, thanh [5] , được đặc biệt rèn riêng cho nó - không có bất cứ thứ trang trí bằng bạc nào mà chỉ có chuôi làm từ xương đùi người.
Qua nhiều thập kỷ, Quintus đã nhiều lần hành quân thắng lợi từ đền thờ xứ Bellona tới Khải hoàn môn La Mã, phục vụ qua nhiều thế hệ và vô số triều đại, chiều lòng từng hoàng đế một. Những lời đồn đại về sự trường sinh lại làm dày thêm huyền thoại về gã và gã dần dà khiến người ta vừa kinh sợ vừa ngưỡng mộ. Ở Brittania, gã gieo nỗi kinh hoàng trong trái tim lẫn tâm trí của đội quân người Pict. Với người Gamabrivii, gã được biết đến như Bóng Ma Xứ Steele, và nguyên sự hiện diện của gã cũng đủ để giữ hòa bình cho đôi bờ Euphrates.
Quintus trông đường bệ. Thân hình như chạm trổ và làn da nhợt nhạt siêu phàm cho gã vẻ bề ngoài của một bức tượng sống biết hít thở được tạc từ thứ đá hoa cương nguyên chất nhất. Mọi thứ ở gã đều toát lên vẻ dửng dưng và hiếu chiến và gã hành xử với vẻ tự tin chất ngất. Gã đứng ở hàng tiền tuyến trong mọi cuộc tấn công và là người cuối cùng rời chiến trường. Vài năm đầu, gã giữ các chiến lợi phẩm, nhưng vì việc giết chóc trở nên liên miên và những vật lưu niệm này bắt đầu làm lộn xộn nơi ở, gã không còn hứng thú nữa. Gã phân tích chính xác các quy tắc đánh trận thành năm mươi hai bước: các kỹ thuật chính xác như vũ kịch giúp hạ gục đối thủ trong chưa đầy hai mươi giây.
Trên mỗi bước đường sự nghiệp, Quintus đều cảm thấy sự bức hại từ Chúa Tể, kẻ đã từ lâu không dùng thân xác của thằng bé nô lệ mười lăm tuổi Thrax làm vật chủ nữa. Nhiều vụ mai phục bị phá ngang, nhiều vụ tấn công ma cà rồng nô lệ, song họa hoằn lắm mới có cuộc đột kích trực tiếp từ Chúa Tể, dưới nhiều vỏ lốt. Thoạt đầu, bản chất các vụ tấn công này khiến Quintus bối rối, nhưng qua thời gian, gã đâm tò mò về tổ tiên mình. Quá trình huấn luyện quân sự La Mã đã dạy gã phải bắt đầu tấn công khi bị đe dọa, và bởi vậy, gã bắt đầu dò theo Chúa Tể, tìm kiếm câu trả lời.
Cùng lúc đó, những kỳ công cùng các huyền thoại ngày càng nhiều về Ma Cà Rồng Bẩm Sinh đã khiến nó được các Chúa Tể Cổ Đại lưu tâm, và một đêm nọ, chúng tiếp cận gã ngay giữa trận chiến. Qua cuộc gặp gỡ này, Ma Cà Rồng Bẩm Sinh biết được sự thật về dòng giống và hoàn cảnh của tên Chúa Tể Cổ Đại ương ngạnh mà chúng nhắc đến bằng biệt danh "Chúa Tể Trẻ". Chúng cho gã thấy nhiều thứ, đinh ninh rằng một khi đã chia sẻ với gã các bí mật, Ma Cà Rồng Bẩm Sinh sẽ tự nhiên gia nhập theo chúng.
Nhưng Quintus từ chối. Gã quay lưng lại với mệnh lệnh hắc ám của các chúa tể ma cà rồng, vốn sinh ra từ cùng mãnh lực hủy diệt hệt như Chúa Tể. Quintus đã sống cả đời mình giữa con người, và gã muốn thử hòa hợp với giống loài ấy. Gã muốn khám phá nửa con người trong mình. Và, bất chấp sự đe dọa từ Chúa Tể, gã muốn sống như một kẻ bất tử giữa những người phàm trần, chứ không phải - như gã nghĩ về bản thân khi đó - một giống lai giữa dòng thuần chủng.
Là sản phẩm từ một sự cố ngẫu nhiên, Quintus không thể sinh sản theo bất cứ lối nào. Gã không thể tái sinh và cũng không bao giờ có thể thực sự chiếm lấy một người đàn bà nào cho riêng mình. Quintus thiếu mầm bệnh cho phép phát tán virus hay điều khiển bất cứ con người nào theo ý mình.
Vào cuối những ngày chiến dịch đó, Quintus trở thành một đại sứ Tòa Thánh, được trao cho một mảnh đất màu mỡ và thậm chí cả một gia đình: một góa phụ Berber trẻ tuổi với làn da màu ô liu, đôi mắt đen, có một cô con gái. Ở cô, gã tìm thấy sự yêu thương, thân thuộc và cả tình yêu. Người đàn bà da màu hát cho gã nghe những bài ca ngọt ngào bằng thổ ngữ của cô và ru gã ngủ trong những căn hầm sâu ở nhà gã. Trong suốt quãng thời gian tương đối bình yên ấy, họ sống trên bờ biển miền Nam nước Ý. Cho đến một đêm gã đi vắng, Chúa Tể ghé thăm cô.
Quintus quay về, nhận thấy gia đình gã đã bị biến đổi và đang phục sẵn, cùng Chúa Tể tấn công gã. Quintus phải một mình chiến đấu với tất cả bọn chúng, giải thoát người vợ hoang dã rồi đến con gái cô. Gã suýt không sống sót nổi qua sự tấn công dữ dội của Chúa Tể. Hồi đó, vật chứa được Chúa Tể lựa chọn là một thành viên binh đoàn lê dương La Mã, một hộ vệ quân tàn nhẫn, tham vọng tên Tacitus. Thân thể thấp nhưng rắn chắc và cơ bắp cho Chúa Tể nhiều lợi thế trong trận chiến. Hầu như không có lính lê dương nào cao dưới mét bảy lăm, nhưng Tacitus được nhận vào bởi hắn khỏe như bò đực. Cánh tay và cổ hắn vừa dày vừa ngắn, tạo thành từ những búi cơ nổi cuồn cuộn. Bờ vai và tấm lưng đồ sộ khiến hắn hơi gù, nhưng bây giờ, trong khi lừng lững đứng phía trên Quintus vừa bị đánh gục, Tacitus thẳng tắp như một cây cột cẩm thạch. Dẫu vậy, Quintus đã chuẩn bị cho dịp này - vừa sợ vừa mong một ngày cơ hội như vậy sẽ xuất hiện. Trong một nếp gấp bí mật nơi thắt lưng, gã giấu một lưỡi dao bạc mỏng - bọc trong bao để không chạm vào da gã, nhưng có cán làm bằng gỗ đàn hương giúp gã lấy ra nhanh chóng. Gã rút lưỡi dao, chém ngang mặt Tacitus, xẻ đôi con mắt và gò má phải của hắn. Chúa Tể hú lên, che con mắt bị thương đang phun máu và dịch thủy tinh. Vút một cái, hắn nhảy ra khỏi ngôi nhà, vào trong khu vườn tối đằng xa.
Khi đã hồi phục, Quintus cảm thấy nỗi cô đơn sẽ không bao giờ rời gã nữa. Gã thề sẽ trả thù sinh vật đã tạo ra gã - kể cả khi hành động đó đồng nghĩa với việc hủy hoại chính bản thân gã.
Nhiều năm sau, nhân mùa vọng của Thiên Chúa giáo, Quintus quay lại gặp các Chúa Tể Cổ Đại, thừa nhận gã là ai và như thế nào. Gã dâng cho chúng của cải, sức lực và tầm ảnh hưởng của gã, và chúng chào đón gã như một kẻ đồng loại. Quintus cảnh báo chúng về sự phản bội của Chúa Tể và chúng thừa nhận mối hiểm họa đó nhưng chưa bao giờ mất niềm tin vào lợi thế về số lượng cùng trí tuệ tích lũy lâu năm của chúng.
Suốt nhiều thế kỷ tiếp theo, Quintus không ngừng nghỉ theo đuổi công cuộc trả thù.
Nhưng trong bảy thế kỷ sau đó, Quintus - sau này là Quinlan - chẳng khi nào lại gần Chúa Tể được bằng cái đêm ở Tortosa, nơi ngày nay gọi là Syria, khi Chúa Tể gọi gã là "con trai".
Con trai ta, những cuộc chiến dài lâu thế này chỉ ngã ngũ một khi có phe đầu hàng. Hãy dẫn ta tới chỗ các Chúa Tể Cổ Đại. Hãy giúp ta tiêu diệt chúng và con sẽ có thể có được vị trí xứng đáng bên cạnh ta. Hãy là vị hoàng tử mà con đích thực xứng đáng...
Chúa Tể và Quintus bấy giờ đang đứng ở rìa một vách đá lởm chởm trông ra một nghĩa địa La Mã. Quinlan biết Chúa Tể không có đường thoát. Những tia sáng bình minh đang đốt hắn bốc khói. Lời Chúa Tể nói quá bất ngờ và giọng hắn, trong đầu Quinlan, là một sự xâm phạm. Quinlan cảm thấy một sự gần gũi khiến gã kinh sợ. Và trong một khoảnh khắc - khoảnh khắc sẽ khiến gã hối hận suốt phần đời còn lại - gã cảm thấy cả hai thực sự thuộc về nhau. Cái thứ này - đã chiếm quyền cư trú trong cơ thể dong dỏng nhợt nhạt của một thợ sắt - chính là cha gã. Người cha đích thực. Trong một thoáng, Quinlan hạ thấp vũ khí và Chúa Tể tức thì bò xuống mặt vách đá, biến mất trong hệ thống hầm mộ và đường ngầm bên dưới.
---❊ ❖ ❊---
CHÚ THÍCH
[1] peregrinus[2] auxilia
[3] Pegasus
[4] pilum
[5] gladius hispaniensis