Đêm Vĩnh Hằng

Lượt đọc: 917 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9
chúa tể

CHÚA TỂ TỪNG CÓ THỜI HIỂU được tiếng nói của Chúa. Hắn từng giữ tiếng nói đó trong mình và theo cách nào đó, hắn vẫn còn giữ được một chút ân sủng ấy. Xét cho cùng, hắn là một sinh thể có một trí óc và nhiều con mắt, thấy tất cả cùng lúc, xử lý tất cả, trải nghiệm nhiều giọng nói của nhiều chủ thể. Và giống như Chúa, giọng nói của Chúa Tể là một buổi hòa nhạc của sự chảy trôi và mâu thuẫn – nó mang cả gió nhẹ và bão tố, khoảng lặng và sấm sét, trỗi dậy và phai đi cùng với hoàng hôn và bình minh...

Nhưng tầm vóc giọng nói của Chúa thì chứa đựng tất cả – không phải trái đất, không phải các lục địa, mà là toàn thể thế giới. Và, không giống như thuở còn hồng hoang, giờ Chúa Tể chỉ có thể chứng kiến chứ không còn luận nghĩa được nó.

Đây chính là, hắn nghĩ, lần thứ một triệu, cảm giác thất sủng...

Dẫu vậy, Chúa Tể vẫn đứng đó: giám sát hành tinh này thông qua sự quan sát của bầy đàn hắn. Vô số nguồn dữ liệu đầu vào, một trí tuệ trung tâm. Tâm trí của Chúa Tể quăng một tấm lưới giám sát lên khắp địa cầu. Bóp nghẹt trái đất trong nắm tay nghìn ngón của mình.

Trong vụ nổ tòa nhà bệnh viện, Goodweather vừa giải thoát mười bảy nô lệ. Mười bảy người bị mất, số đó sẽ sớm được thay thế; tính toán số người bị lây nhiễm là việc tối quan trọng đối với Chúa Tể.

Bọn cảm nhân vẫn đang ở ngoài lùng sục các dãy nhà xung quanh tìm vị bác sĩ bỏ trốn, dò theo mùi tâm trí anh. Đến giờ vẫn chẳng thấy gì. Chiến thắng tối thượng của Chúa Tể đã được đảm bảo, ván cờ lớn chỉ còn lại nước cờ kết thúc, chỉ có điều đối thủ vẫn bướng bỉnh không chịu nhận thua – bỏ lại cho Chúa Tể cái công việc cực nhọc là truy đuổi quân cờ cuối cùng còn sót lại chạy khắp bàn cờ.

Thực ra, quân cờ cuối cùng đó không phải là Goodweather mà chính là Occido Lumen , ấn bản duy nhất còn tồn tại của văn bản bị nguyền rủa. Với việc mô tả chi tiết nguồn gốc bí ẩn của Chúa Tể và các con Cổ Đại, cuốn sách cũng bao gồm chỉ dẫn cách đưa Chúa Tể đến cái chết – vị trí địa điểm khởi nguồn của hắn – nếu ta biết phải tìm ở đâu.

May thay, các chủ sở hữu hiện tại của cuốn sách đều là những kẻ thất học. Tập sách đã bị giáo sư Abraham Setrakian đánh cắp tại buổi đấu giá, lúc bấy giờ là con người duy nhất trên trái đất có hiểu biết cần thiết để giải mã tập sách và các bí mật huyền diệu của nó. Tuy nhiên, vị giáo sư già chẳng có bao nhiêu thời gian để xem quyển Lumen trước khi chết. Và trong khoảng thời gian ngắn ngủi Chúa Tể và Setrakian được kết nối qua quá trình nhập hồn – trong thời khắc quý giá từ lúc vị giáo sư già bị biến đổi đến khi ông chết – Chúa Tể đã nắm được, qua trí tuệ họ cùng chia sẻ, mọi mẩu kiến thức vị giáo sư cóp nhặt được từ tập sách bọc bạc.

Mọi thứ – nhưng như vậy vẫn chưa đủ. Vào thời điểm bị biến đổi, Setrakian vẫn chưa khám phá ra vị trí địa điểm khởi nguồn của Chúa Tể – " Điểm Đen " huyền thoại. Thật đáng nản – nhưng nó cũng chứng tỏ nhóm đồng chí trung thành của ông chưa biết địa điểm ấy. Chưa có một con người nào vượt qua được hiểu biết của Setrakian về văn hóa dân gian và lịch sử các thị tộc bóng tối, và giống như một ngọn lửa bị thổi tắt, hiểu biết ấy đã chết cùng với ông.

Chúa Tể tự tin rằng ngay cả khi có cuốn sách bị nguyền rủa đó trong tay, những kẻ đi theo Setrakian cũng không giải mã được bí ẩn của nó. Song Chúa Tể cũng cần chính tọa độ ấy, để bảo đảm an toàn cho hắn mãi mãi về sau. Chỉ có đồ ngu mới phó mặc những thứ quan trọng cho may rủi.

Trong thời khắc nhập hồn ấy, thời khắc độc nhất vô nhị liên thông tâm trí với Setrakian, Chúa Tể cũng đã kịp biết nhân dạng những kẻ đồng mưu của Setrakian. Anh chàng người Ukraina, Vasiliy Fet. Nora Martinez và Augustin Elizalde.

Nhưng đối với Chúa Tể, không ai quan trọng hơn cái người hắn vốn đã biết danh tính: bác sĩ Ephraim Goodweather. Chúa Tể vốn không biết, và hắn không khỏi kinh ngạc khi phát hiện ra, Setrakian coi Goodweather là mắt xích mạnh nhất trong nhóm. Bất chấp những điểm yếu rõ ràng của Goodweather – tính tình nóng nảy, đã mất vợ cũ và con trai – Setrakian vẫn tin rằng anh tuyệt đối không thể bị mua chuộc.

Chúa Tể không phải sinh vật dễ kinh ngạc. Bởi tồn tại đã nhiều thế kỷ, Chúa Tể thường chỉ phát hiện ra những chuyện đáng chán, nhưng lần này, hắn đã bị phiền lòng. Sao có thể? Chúa Tể miễn cưỡng thừa nhận hắn đánh giá cao cách nhìn nhận của Setrakian – về một con người. Giống như cuốn Lumen , mối quan tâm Chúa Tể dành cho Goodweather ban đầu chỉ đơn thuần mang tính tiêu khiển.

Trò tiêu khiển đã trở thành cuộc truy đuổi.

Cuộc truy đuổi giờ là nỗi ám ảnh. Con người cuối cùng cũng nhụt chí. Đôi khi chỉ mất vài phút, thỉnh thoảng là vài ngày, hay vài thập kỷ, nhưng cuối cùng Chúa Tể luôn thắng. Đây là ván cờ thử thách khả năng chịu đựng. Khung thời gian của hắn rộng hơn của họ, trí óc hắn đã được tôi rèn nhiều hơn – và hắn không có những ảo tưởng hay hy vọng.

Đây chính là điều đã dẫn dắt Chúa Tể tới con của Goodweather. Căn nguyên vì sao Chúa Tể không biến đổi thằng bé. Căn nguyên vì sao Chúa Tể cứ mỗi tuần lại cho đi một vài giọt máu quý giá giúp dịu bớt sự khó chịu trong phổi thằng bé – việc này đồng thời có tác dụng cho phép hắn nhìn sâu vào trong tâm trí ấm nóng và hãy còn dễ uốn nắn của thằng bé.

Thằng bé hưởng ứng quyền năng của Chúa Tể. Và Chúa Tể lợi dụng điều này, chiếm lấy đầu óc nó. Phá bỏ những ý tưởng ngây ngô của nó về thần thánh. Sau một thời gian sợ hãi và ghê tởm, thằng bé, với sự trợ giúp của Chúa Tể, đã dần cảm thấy khâm phục và kính trọng. Những tình cảm phát ngấy nó dành cho bố co rút lại như một khối u bị chiếu xạ. Tâm trí non nớt của thằng bé là một đống bột nhào dễ tính mặc cho Chúa Tể tiếp tục nhào nặn.

Chuẩn bị sẵn sàng cho nó để trỗi dậy.

Chúa Tể thường gặp những đối tượng như vậy ở cuối quá trình mua chuộc. Ở đây, Chúa Tể có cơ hội hiếm hoi được tham gia việc mua chuộc đứa con trai, hay người đại diện, của kẻ được cho là không thể mua chuộc. Chúa Tể có thể trải nghiệm sự sa ngã này một cách trực tiếp thông qua thằng bé, nhờ mối liên kết từ việc cho uống máu. Chúa Tể đã cảm nhận nội tâm mâu thuẫn của thằng bé khi đối diện với con báo tuyết, cảm nhận nỗi sợ lẫn niềm hân hoan của nó. Trước nay, Chúa Tể chưa từng muốn để ai đó được sống; chưa từng muốn để họ vẫn là người. Chúa Tể đã quyết định: đây là cơ thể tiếp theo để hắn trú ngụ. Với suy nghĩ đó, Chúa Tể về cơ bản đang chuẩn bị cho nhóc Zachary. Hắn đã ngộ ra không bao giờ được chiếm một cơ thể dưới mười ba tuổi. Về mặt thể chất, các ưu điểm của nó là năng lượng vô hạn, khớp đốt khỏe khoắn và cơ bắp mềm dẻo, lại chẳng cần bảo quản gì mấy. Song nhược điểm vẫn là những điều thường thấy khi chiếm một thể xác yếu ớt: khung xương mong manh, sức khỏe hạn chế. Bởi vậy, ngay cả khi Chúa Tể không còn đòi hỏi kích thước và sức mạnh phi thường nữa – như Sardu, cơ thể khổng lồ cho hắn trú ngụ và chu du tới New York, vật chủ mà Chúa Tể phải vứt bỏ sau khi bị Setrakian đầu độc – hắn cũng không đòi hỏi sự quyến rũ và hấp dẫn phi thường về ngoại hình, như trường hợp Bolivar. Hắn sẽ đợi... Phẩm chất được Chúa Tể kiếm tìm cho tương lai là sự thuận tiện.

Chúa Tể từng có thể nhìn bản thân mình qua cặp mắt của chính Zachary, cũng là cặp mắt sáng nhất. Thân thể của Bolivar đã phục vụ Chúa Tể một cách tài tình, và thật thú vị khi thấy phản ứng của thằng bé trước vẻ ngoài bắt mắt của hắn. Dù sao hắn cũng là một sự hiện diện cuốn hút người khác. Một nghệ sĩ biểu diễn, một ngôi sao. Phẩm chất đó, kết hợp với những năng lực hắc ám của Chúa Tể, đã khiến thằng bé không cưỡng nổi.

Và cũng có thể nói ngược lại. Chúa Tể thấy chính hắn đang bảo ban Zachary, không phải theo kiểu thứ bậc mà mang tính chất người già dặn dò trẻ nhỏ. Một cuộc hội thoại như thế là của hiếm trong suốt quãng đời dài của hắn. Dù sao thì suốt bao nhiêu thế kỷ, hắn đã kết giao với vài kẻ thuộc dạng sắt đá và tàn nhẫn nhất. Kết bè với chúng, khuôn đúc chúng theo ý hắn. Trong cuộc đua mức độ nhẫn tâm, hắn chưa từng có đối thủ.

Nhưng năng lượng của Zack lại thuần khiết, bản chất của thằng bé khá giống bố nó. Một cái bể hoàn hảo để tìm hiểu và vấy bẩn. Tất cả những điều này càng khiến Chúa Tể thêm tò mò về cậu nhóc Goodweather. Qua bao nhiêu thế kỷ, Chúa Tể đã hoàn thiện kỹ năng đọc hiểu con người, không chỉ trong giao tiếp không lời – thường được gọi là "dấu hiệu" – mà còn cả trong những điều quên sót của họ. Một nhà tâm lý học hành vi có thể dự đoán hoặc dò ra lời nói dối nhờ tổng hợp các cử chỉ rất nhỏ phát tín hiệu lời nói dối ấy. Chúa Tể thậm chí có thể dò ra một lời nói dối hai nhịp trước khi nó được nói ra. Cũng chẳng phải là hắn để tâm đến khía cạnh đạo đức, dù cách này hay cách khác. Mà là dò ra lời nói thật hay nói dối trong một giao kèo là việc mang ý nghĩa sống còn với hắn. Nó có nghĩa tiếp cận được hay không tiếp cận được – hợp tác hay nguy hiểm. Với Chúa Tể, con người là lũ sâu bọ và hắn là nhà nghiên cứu sâu bọ sống giữa chúng. Nguyên tắc này đã mất mọi khía cạnh quyến rũ trước Chúa Tể từ hàng nghìn năm trước – cho đến bây giờ. Zachary Goodweather càng cố gắng che giấu mọi thứ, Chúa Tể càng có thể khai thác thêm từ thằng bé – mà nó thậm chí không biết mình đang cho Chúa Tể biết mọi điều hắn cần biết. Và thông qua nhóc Goodweather, Chúa Tể đã gom được một lượng thông tin đồ sộ về Ephraim. Một cái tên kỳ lạ. Con trai thứ hai của Joseph và người phụ nữ từng được một thiên thần ghé thăm: Asenath. Ephraim, chỉ được biết đến nhờ đời sau của mình – biến mất trong Kinh Thánh, không đặc điểm nhận dạng hay chủ đích. Chúa Tể mỉm cười.

Vậy là cuộc tìm kiếm tiếp tục trên hai chiến tuyến: tìm cuốn Lumen bao gồm bí mật về Điểm Đen trong những trang giấy bọc bạc và tìm Ephraim Goodweather.

Nhiều lần, Chúa Tể cảm giác như có thể giật cả hai giải này cùng lúc.

Chúa Tể tin rằng Điểm Đen ở gần ngay đây rồi. Tất cả các đầu mối đều cho thấy như vậy - chính những đầu mối đã dẫn hắn đến đây. Lời tiên tri đã buộc hắn phải vượt đại dương. Và còn nữa, cẩn tắc vô ưu, các nô lệ của hắn tiếp tục công cuộc khai quật ở những phần xa xôi của thế giới để xem liệu có thể tìm thấy địa điểm đó ở nơi nào khác không.

Những Vách Đá Đen của Negril. Rặng núi Dãy Đồi Đen ở Nam Dakota. Những mỏ dầu ở Pointe-Noire, bên bờ Tây Cộng hòa Congo.

Cùng lúc ấy, Chúa Tể đã gần như hoàn thành việc giải giáp vũ khí hạt nhân trên toàn thế giới. Giành được quyền kiểm soát tức thì các lực lượng quân sự của thế giới thông qua đợt lan truyền dịch ma cà rồng được chỉ đạo nhắm vào lực lượng bộ binh và các sĩ quan chỉ huy, hắn giờ đây đã có quyền sử dụng phần lớn các kho dự trữ vũ khí của thế giới. Việc gom lại và phá bỏ vũ khí của các nhà nước ngoài vòng pháp luật, cũng như những đầu đạn hạt nhân có thể xem là được quản lý lỏng lẻo, sẽ cần thêm thời gian, nhưng kết cục đã rất gần.

Chúa Tể nhìn mọi ngõ ngách trang trại trái đất của hắn và thấy hài lòng.

Chúa Tể tìm cây gậy đầu sói của Setrakian, cây gậy mà ông già săn ma cà rồng đã luôn mang theo. Cây gậy đã từng thuộc về Sardu rồi sau được làm lại để khi vặn mở sẽ bật ra một lưỡi dao bạc. Giờ đây, nó chẳng hơn gì một chiến lợi phẩm, một biểu tượng chiến thắng của Chúa Tể. Lượng bạc tượng trưng ở chuôi bạc của nó không khiến Chúa Tể phiền lòng, mặc dù hắn vẫn cực kỳ cẩn thận không chạm vào cái đầu sói trang trí.

Chúa Tể mang nó vào tháp canh lâu đài, điểm cao nhất trong công viên, rồi bước ra ngoài cơn mưa nhờn dầu. Bên kia các cành cao khẳng khiu của những ngọn cây trần trụi, xuyên qua lớp sương mù dày đặc và bầu không khí ô nhiễm nặng nề, những tòa nhà xám xịt bẩn thỉu sừng sững, ở cả Khu Đông lẫn Khu Tây. Trong phạm vi lập lòe của tầm nhìn cảm ứng nhiệt của hắn, hàng ngàn ô cửa sổ trống rỗng lườm xuống như những cặp mắt chết lạnh của các chứng nhân sa ngã. Bầu trời tăm tối cuồn cuộn bên trên, dốc cạn rác rưởi ô trọc xuống thành phố thất trận.

Bên dưới Chúa Tể, tạo thành một hình vòng cung quanh nền đá nhô cao, các vệ binh của lâu đài, đứng thành hai mươi hàng. Đằng sau chúng, đáp lại tiếng gọi siêu linh của Chúa Tể, một biển ma cà rồng đã tập hợp trên Bãi cỏ Lớn rộng hơn hai mươi hai héc ta, tất cả đều nhìn lên với đôi mắt như vầng trăng đen.

Không hô. Không chào. Không mừng. Một tập hợp tĩnh lặng; một đội quân im lìm, chờ đợi mệnh lệnh của hắn.

Kelly Goodweather xuất hiện bên cạnh Chúa Tể và cạnh cô là thằng bé Goodweather. Kelly Goodweather bị gọi tới; còn thằng bé chỉ lang thang ra đó đơn thuần vì tò mò.

Lệnh của Chúa Tể truyền tới tâm trí từng ma cà rồng.

Goodweather.

Không ai đáp lại tiếng gọi của Chúa Tể. Câu trả lời duy nhất là hành động. Hắn sẽ giết Goodweather vào đúng lúc - linh hồn trước, rồi đến thể xác anh. Không chịu đựng được cũng sẽ phải chịu đựng.

Hắn sẽ đảm bảo điều đó.

« Lùi
Tiến »