Đêm Vĩnh Hằng

Lượt đọc: 916 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8
công viên trung tâm

LÂU ĐÀI BELVEDERE, tọa lạc trên rìa Bắc hồ công viên Trung tâm, dọc đường cắt ngang công viên phố 79, là một công trình "cảnh" với lối kiến trúc cao kiểu Roman và Gothic thời Victoria được xây dựng từ năm 1869 bởi Jacob Wray Mould và Calvert Vaux, hai nhà thiết kế ban đầu của công viên này. Tất cả những gì Zachary Goodweather biết là trông lâu đài như có ma quỷ và cực ngầu, và có thứ gì đó cứ thu hút nó đến: tòa lâu đài Trung cổ (theo quan điểm của thằng bé) ở giữa cái công viên nằm tại trung tâm thành phố. Hồi nhỏ, thằng bé thường tưởng tượng ra các chuyện kể về tòa lâu đài, rằng đó thực ra là một pháo đài khổng lồ được những chú lùn tí xíu xây dựng cho kẻ đã tạo nên thành phố, một chúa tể hắc ám có tên Belvedere sống trong hầm mộ sâu tít bên dưới nền đá của lâu đài, đêm đêm lại đến ám kinh thành tăm tối, tới với lũ sinh vật của mình đang ở khắp công viên.

Ấy là tận hồi Zack vẫn còn phải tưởng tượng ra những chuyện kể siêu nhiên và kỳ quặc. Cái hồi nó cần mơ màng suốt ngày để thoát khỏi thế giới hiện đại đáng chán.

Giờ, những giấc mơ giữa ban ngày của thằng bé đã thành hiện thực. Các mộng tưởng của nó chỉ cần với tay là nắm được. Những điều ước của nó trở thành mệnh lệnh, mong muốn của nó được thực thi.

Thằng bé, giờ đã là một thiếu niên, đứng bên trong lối vào lâu đài để ngỏ, ngắm nhìn cơn mưa đen nện liên hồi xuống công viên. Mưa đập lộp bộp xuống cái Ao Rùa đầy tràn, từng là một cái ao toàn tảo xanh lấp lánh, giờ hệt cái hố đen ngập bùn. Bầu trời phía trên bị che kín một cách hung dữ , mà thật ra cũng là điều bình thường. Không một sắc xanh trên trời đồng nghĩa dưới nước cũng chẳng có sắc xanh. Trong hai giờ đồng hồ mỗi ngày, vài tia sáng tự nhiên ló qua màn mây xáo động, đủ để tầm nhìn được cải thiện đến độ Zack có thể nhìn thấy nóc các tòa nhà cao tầng xung quanh và cái công viên giờ đã biến thành đầm lầy Dagobah. Đám đèn năng lượng mặt trời ở công viên không thu được đủ tinh túy trong khoảng thời gian đó để chiếu sáng hai mươi hai giờ bóng tối, ánh sáng của chúng lụi ngay sau khi các ma cà rồng từ chỗ trú ẩn dưới đất quay lên và tất cả lại chìm vào màn đen.

Zack đã trưởng thành - và trưởng thành khỏe mạnh - trong năm vừa qua; giọng thằng bé đã bắt đầu biến đổi vài tháng trước, đường quai hàm dần định hình và thân trên như dài hẳn ra chỉ sau một đêm. Cặp chân chắc khỏe đưa Zack leo lên cầu thang xoắn ốc bằng sắt mảnh gần đó tới Đài quan trắc Tự nhiên Henry Luce trên tầng hai. Dọc các bức tường và bên dưới những chiếc bàn kính vẫn còn trưng bày nhiều bộ xương động vật, lông chim, cả những con chim giấy bồi được bố trí trên những cái cây làm từ ván ép. Công viên Trung tâm từng là một khu ngắm chim phong phú nhất nước Mỹ, nhưng biến đổi khí hậu đã đặt dấu chấm hết cho hoạt động này, có lẽ là vĩnh viễn. Trong những tuần đầu tiên sau các vụ động đất và phun trào núi lửa do các sự cố chảy lõi lò phản ứng hạt nhân và nổ đầu đạn gây nên, bầu trời đen trĩu nặng chim chóc. Rú rít và kêu gào suốt đêm. Chim chết hàng loạt, những cái xác có cánh từ trên trời rơi xuống cùng trận mưa đá đen nặng hạt. Sự hỗn loạn và tuyệt vọng trong không trung cũng y hệt tình trạng con người trên mặt đất. Giờ không còn bầu trời phương Nam ấm áp để di trú. Suốt nhiều ngày liền, mặt đất phủ kín những đôi cánh bầm đen phành phạch theo đúng nghĩa đen. Chuột háo hức mở đại tiệc với những sinh vật sa xuống ấy. Những tiếng chip chip và kêu thét đau đớn khiến nhịp mưa đá dồn dập bị ngắt quãng.

Nhưng lúc này, công viên tĩnh mịch và yên lặng do trời không mưa, mấy cái hồ vắng bóng lũ chim nước. Vài khúc xương bẩn thỉu và mấy sợi lông vũ mắc cạn trong lớp đất bồi , bùn phủ kín mặt đất lẫn vỉa hè. Những con sóc xơ xác thỉnh thoảng vọt lên cây, nhưng số sóc trong công viên đã giảm nhiều. Zack nhìn ra ngoài qua một trong mấy kính viễn vọng - thằng bé đã nhét một viên đá cỡ đồng hai mươi lăm xu vào trong khe đút tiền để kính viễn vọng này hoạt động mà không phải trả tiền - và trường nhìn của thằng bé biến mất trong sương mù cùng màn mưa tăm tối.

Lâu đài từng là trụ sở của một trạm khí tượng còn hoạt động bình thường trước khi lũ ma cà rồng ập đến. Phần lớn các trang thiết bị vẫn còn nguyên trên nóc tòa tháp chóp nhọn, cũng như bên trong khoảng đất vây rào ở phía Nam tòa lâu đài. Các đài phát thanh của thành phố New York từng phát thông tin thời tiết như, "Nhiệt độ ở công viên Trung tâm vào khoảng..." và con số họ phát ra là chỉ số lấy từ tòa tháp đài quan trắc kia. Bây giờ là tháng Bảy, có khi là tháng Tám, thời điểm vẫn được gọi là "những ngày nóng nhất" của mùa hè, và chỉ số nhiệt độ cao nhất mà Zack chứng kiến suốt một đêm đặc biệt dịu trời là sáu mươi mốt độ F, mười sáu độ C.

Tháng Tám là tháng sinh nhật Zack. Có một tờ lịch đã hai năm tuổi ở văn phòng đằng sau và thằng bé ước gì đã nghĩ đến việc theo dõi ngày tháng trôi qua cẩn thận hơn. Nó đã được mười ba tuổi chưa? Nó cảm thấy là rồi. Thằng bé quyết định là đúng vậy, nó đã mười ba tuổi. Chính thức là một thiếu niên rồi.

Zack vẫn có thể - gần như - nhớ được lần bố đưa nó đến sở thú công viên Trung tâm một chiều nắng đẹp. Họ đã tham quan chính khu trưng bày tự nhiên này bên trong lâu đài, rồi ra ngoài ăn kem Ý trên bức tường đá nhìn vọng xuống các thiết bị khí tượng. Zack nhớ đã tâm sự với bố về chuyện lũ trẻ ở trường thỉnh thoảng lại châm biếm cái họ Goodweather, nói rằng Zack lớn lên sẽ làm một người đọc dự báo thời tiết.

“Thế sau này con định làm gì?" bố nó hỏi.

“Người quản sở thú," Zack trả lời. “Hoặc có thể là một tay đua mô tô địa hình."

“Nghe hay đấy," bố thằng bé nhận xét, rồi họ ném cốc giấy rỗng vào thùng rác tái chế trước khi di chuyển đến chỗ biểu diễn nhạc kịch buổi chiều. Rồi, vào cuối ngày hôm đó, sau một buổi chiều hoàn hảo, hai bố con đã thề sẽ đi chơi một chuyến y như vậy nữa. Nhưng họ chưa bao giờ làm được. Giống rất nhiều lời hứa khác trong câu chuyện dài của hai bố con, lời hứa này cũng không thành hiện thực.

Nhớ đến chuyện ấy giờ đây giống như nhớ lại một giấc mơ - không hiểu chuyện như thế có từng tồn tại không nữa. Bố thằng bé đã ra đi từ lâu, mất cùng lúc với giáo sư Setrakian và những người khác. Xưa xửa xưa, nó thường nghe thấy một tiếng nổ đâu đó trong thành phố hay nhìn thấy một chùm khói hoặc bụi dày bốc lên trong mưa và tự hỏi: hẳn phải còn vài người vẫn đang kháng cự lại điều không tránh khỏi. Zack liên tưởng đến bọn gấu mèo đã quấy rầy gia đình mình một kỳ Giáng sinh nọ, lục tung thùng rác của họ bất kể bố Zack đã làm kiên cố ra sao. Thằng bé cho là chuyện này cũng giống thế. Một mối rầy rà, nhưng phiền toái hơn một chút.

Zack rời khu trưng bày ẩm mốc và quay trở xuống cầu thang. Chúa Tể đã tạo nguyên một phòng cho Zack mô phỏng y nguyên phòng ngủ cũ hồi ở nhà. Trừ việc phòng ngủ cũ của nó không có màn hình hiển thị video lớn bằng cả bức tường lấy từ Trung tâm giải trí ESPN trên quảng trường Thời đại. Hay một cái máy Pepsi, hay cả một giá đầy truyện tranh. Zack đá cái cần điều khiển trò chơi nó quăng bừa trên sàn, thả người xuống một trong những chiếc ghế da sang trọng trị giá cả nghìn đô lấy từ sân vận động Yankee, đằng sau chốt nhà. Thỉnh thoảng, bọn trẻ con được cho tham gia các trận đấu, hoặc có thể chơi trực tuyến trên một máy chủ riêng, nhưng Zack gần như luôn thắng. Những người khác đều thiếu thực hành. Thắng mãi cũng chán, nhất là khi không có trò chơi mới nào ra lò.

Thoạt đầu, ở trong lâu đài thật kinh khủng. Zack đã nghe mọi câu chuyện về Chúa Tể. Thằng bé cứ đợi bị biến thành một ma cà rồng, như mẹ nó, nhưng chuyện đó không hề xảy ra. Tại sao? Nó chưa bao giờ được cho biết lý do, cũng không buồn hỏi. Nó là khách ở đó và vì là con người duy nhất, nó cũng gần như một nhân vật nổi tiếng. Trong hai năm kể từ khi Zack làm khách của Chúa Tể, không một ai không phải ma cà rồng được đưa vào Lâu đài Belvedere hay bất cứ chỗ nào gần tòa dinh thự. Qua thời gian, chuyện ban đầu giống như một vụ bắt cóc có vẻ đã dần trở thành một cuộc tuyển chọn. Như được xướng tên. Như thể thế giới mới này đã dành riêng cho thằng bé một chốn đặc biệt.

Vượt qua tất cả những người khác, Zack đã được chọn. Vì lý do gì thì Zack không biết. Tất cả những gì nó biết là sinh vật đã đưa nó đến tận mức độ đặc ân này là chúa tể tuyệt đối của quyền lực mới. Và, vì lý do nào đó, hắn muốn có Zack bên cạnh.

Những câu chuyện Zack được kể - về một gã khổng lồ đáng sợ, một kẻ giết người máu lạnh, một con quỷ dữ hiện hình - rõ ràng là phóng đại. Trước hết, Chúa Tể có tầm vóc trung bình của một người lớn. So với một sinh vật cổ đại, Chúa Tể trông khá trẻ. Đôi mắt đen của hắn sắc như dao, đến nỗi Zack chắc chắn có thể thấy một nguy cơ kinh hoàng nếu ai đó bị hắn ghét bỏ. Nhưng đằng sau chúng - đối với một người may mắn được ngắm chúng trực diện như Zack - là một chiều sâu và bóng tối vượt quá nhân loại, một trí tuệ ngược thời gian về tận thuở xa xưa, một trí thông minh kết nối với một cõi cao hơn. Chúa Tể là một nhà lãnh đạo, chỉ huy một thị tộc khổng lồ gồm các ma cà rồng trên khắp thành phố này và toàn thế giới, một đội quân các sinh vật đáp lời hiệu triệu siêu linh của hắn từ ngai vàng trong lâu đài ở đầm lầy trung tâm thành phố New York.

Chúa Tể là một sinh vật sở hữu phép thuật đích thực. Ma thuật, đúng vậy, nhưng là phép thuật đích thực duy nhất Zack từng chứng kiến. Tốt hay xấu bây giờ là những khái niệm dễ thay đổi. Thế giới đã thay đổi. Đêm là ngày. Xuống là lên kiểu mới. Ở đây, Chúa Tể chính là bằng chứng về một sinh vật thượng đẳng. Một siêu nhân. Một vị thánh. Quyền năng của Chúa Tể là phi thường.

Lấy bệnh hen suyễn của Zack làm ví dụ. Chất lượng không khí trong khí hậu mới cực kỳ tồi tàn, do tình trạng ứ đọng, các chỉ số tầng ozon tăng cao và sự tuần hoàn của hạt vật chất. Cùng với lớp mây dày áp xuống hết mọi vật như một chiếc chăn lâu ngày không giặt, các kiểu thời tiết cũng trở nên xấu đi và các luồng gió đại dương chẳng giúp lưu thông không khí trong thành phố mát mẻ chút nào. Nấm mốc mọc lên và mầm bệnh bay khắp chốn.

Dù vậy, Zack vẫn ổn. Còn hơn cả ổn: phổi sạch, và thằng bé thở mà không khò khè hay hổn hển gì. Thực sự thì nó chưa từng có trải nghiệm nào hao hao một con hen suyễn suốt thời gian ở cùng Chúa Tể. Đã hai năm nó không phải dùng bình xịt hen, bởi giờ nó không cần nữa.

Hệ thống hô hấp của thằng bé hoàn toàn dựa vào một chất thậm chí còn hiệu quả một cách kỳ diệu hơn thuốc giãn phế quản hay thuốc kháng viêm. Một giọt máu trắng nguyên chất của Chúa Tể - được đưa vào đường miệng, mỗi tuần một lần, từ ngón tay nhọn của Chúa Tể sang cái lưỡi ngóng chờ của Zack - làm sạch phổi Zack, giúp nó thở thoải mái.

Thứ thoạt tiên có vẻ kỳ quặc và kinh tởm giờ đây lại như một ân sủng: giọt máu trắng sữa với dòng điện tê tê và vị tanh tanh lẫn vị băng phiến nóng. Thuốc đắng, nhưng hiệu quả không kém phần thần diệu. Người nào bị bệnh hen suyễn hẳn cũng sẽ hiến dâng tất cả chỉ để không bao giờ còn phải thấy cảm giác hoảng loạn đến nghẹt thở của con hen suyễn nữa.

Hấp thụ máu kiểu này không biến Zack thành một ma cà rồng. Chúa Tể không cho bất cứ con giun máu nào chạm đến lưỡi Zack. Mong ước duy nhất của Chúa Tể là được thấy Zack mạnh khỏe và thoải mái. Và cội nguồn đích thực của cảm giác thu hút và kinh ngạc Zack dành cho Chúa Tể không phải là quyền năng hắn triển khai, mà đúng hơn là quyền năng hắn ban đi. Zack rõ ràng có sự đặc biệt nào đó. Giữa bao nhiêu con người, nó khác biệt và cao quý. Chúa Tể đã chọn thằng bé để trao sự quan tâm. Chúa Tể đã, vì không có từ nào thích hợp hơn, kết bạn với Zack.

Giống như sở thú. Khi Zack nghe nói rằng Chúa Tể sẽ đóng cửa chỗ ấy vĩnh viễn, nó đã phản đối. Chúa Tể đã đề nghị chừa sở thú lại và trao toàn bộ cho Zack, nhưng với một điều kiện: Zack phải coi sóc nó. Phải cho các con thú ăn và dọn rửa chuồng, tự tay làm mọi việc. Zack đã chộp ngay lấy cơ hội này và sở thú công viên Trung tâm trở thành của thằng bé. Không chút lưỡng lự. (Nó cũng được tặng cả vòng quay ngựa gỗ, nhưng trò đó là cho bọn trẻ con; nó đã giúp bọn chúng phá dỡ cái vòng quay ấy.) Chúa Tể có thể ban điều ước như một vị thần.

Dĩ nhiên, Zack không nhận ra sẽ cần bao nhiêu công sức lao động, nhưng nó vẫn cố gắng hết sức có thể. Bầu khí quyển thay đổi đã nhanh chóng lấy mạng một số loài vật, bao gồm cáo lửa và phần lớn các loài chim, khiến công việc của thằng bé dễ dàng hơn. Song, vì không có ai đốc thúc, nó tự cho phép những quãng nghỉ giữa các lần cho ăn ngày càng dài ra. Thằng bé mê tít cách vài con thú, cả động vật có vú lẫn bò sát, tấn công nhau. Báo tuyết lớn là con thú Zack thích nhất và cũng sợ nhất. Vậy nên báo tuyết được cho ăn thường xuyên nhất: đầu tiên là những tảng dày thịt tươi mà xe tải chở đến hằng ngày. Rồi một ngày nọ, một con dê sống. Zack dẫn con vật vào chuồng và quan sát từ sau một cái cây cảnh con báo rình mồi. Rồi một con cừu. Rồi một con hươu con. Nhưng sau một thời gian, sở thú lún sâu vào cảnh xập xệ, các khu chuồng bốc mùi phân động vật mà Zack đã chán dọn dẹp. Sau nhiều tháng, nó bắt đầu sợ phát khiếp cái sở thú và càng ngày càng lơ là bổn phận của mình. Ban đêm, thỉnh thoảng nó nghe tiếng những con thú kia kêu khóc, nhưng không bao giờ nghe tiếng con báo tuyết.

Sau gần một năm, Zack tới gặp Chúa Tể và phàn nàn rằng công việc quá vất vả.

Vậy chỗ đó sẽ bị vứt bỏ. Các con thú sẽ bị giết.

"Cháu không muốn chúng bị giết. Cháu chỉ... không muốn chăm sóc chúng nữa. Ngài có thể sai bất cứ kẻ nào thuộc loài của ngài làm việc đó, bọn họ sẽ chẳng bao giờ phàn nàn đâu."

Ngươi muốn ta tiếp tục mở cửa chỗ đó chỉ để ngươi được vui thôi.

"Phải." Zack đã từng đòi hỏi những thứ còn quá thể hơn và luôn được đáp ứng. "Tại sao không cơ chứ?"

Với một điều kiện.

"Vâng."

Ta đã quan sát ngươi với con báo.

"Thật ạ?"

Quan sát ngươi cho nó rình mồi và ngấu nghiến các con thú khác. Sự lanh lẹ và vẻ đẹp của nó thu hút ngươi. Nhưng sức mạnh của nó khiến ngươi run sợ.

"Thì đúng vậy."

Ta cũng đã quan sát ngươi mặc kệ các con vật khác chết đói.

Zack bắt đầu phản đối. "Quá nhiều con vật cần chăm sóc..." Ta đã quan sát ngươi cho chúng đọ sức với nhau. Cảm giác tò mò của ngươi cũng là tự nhiên thôi. Quan sát những loài yếu thế hơn phản ứng ra sao dưới sự căng thẳng. Thú vị nhỉ? Quan sát chúng vật lộn giành sự sống...

"Ơ... Cháu đâu có. Không hẳn vậy."

Vậy... Tại sao ngươi không giết nó?

"Gì cơ?"

Chẳng lẽ ngươi chưa bao giờ nghĩ xem ngươi sẽ cảm thấy thế nào khi giết một con vật như thế à?

"Giết nó? Giết con báo ư?"

Ngươi đã chán quản lý sở thú bởi vì nó giả và nhân tạo. Bản năng của ngươi chính xác, nhưng cách thức của ngươi lại sai. Ngươi muốn chiếm làm của riêng các sinh vật nguyên thủy ấy. Nhưng chúng không sinh ra để bị cầm giữ. Chúng quá mạnh. Quá kiêu hãnh. Chỉ có một cách duy nhất để thực sự làm chủ một con thú hoang. Để khiến nó thuộc về mình.

"Là giết nó."

Hãy chứng minh bản thân có đủ khả năng thực hiện nhiệm vụ này, rồi ta sẽ thưởng ngươi bằng cách đảm bảo vườn thú của ngươi sẽ tiếp tục được mở cửa, lũ thú được tiếp tục cho ăn và chăm sóc, trong khi ngươi thì được giải phóng khỏi các bổn phận ấy.

"Cháu... Cháu không thể."

Vì nó đẹp hay vì ngươi sợ nó?

"Chỉ là... Bởi vì thế."

Cái thứ ta đã từ chối ngươi là gì? Thứ mà ngươi đòi nhưng ta đã không cho phép ấy?

"Một khẩu súng đã lên đạn."

Ta sẽ cho phép ngươi sử dụng một khẩu súng trường trong phạm vi vườn thú. Quyết định là ở ngươi... Ta muốn ngươi chọn một bên...

Vậy là ngày hôm sau, Zack đi tới sở thú, chỉ để cầm thứ vũ khí đã lên đạn. Thằng bé đã tìm thấy nó trên một cái bàn che ô bên trong lối vào, mới tinh, cỡ nhỏ, báng gỗ óc chó, có đệm giảm giật, cùng một ống ngắm trên cùng. Chỉ nặng khoảng ba cân. Zack cẩn thận mang món vũ khí quanh sở thú, ngắm vô số mục tiêu. Nó muốn bắn nhưng không chắc súng có bao nhiêu đạn. Đó là một khẩu súng trường lên đạn bằng tay, nhưng Zack không chắc một trăm phần trăm mình có thể nạp đạn, ngay cả khi có thể lấy thêm nhiều đạn nữa. Thằng bé ngắm một tấm biển đề PHÒNG VỆ SINH rồi bóp cò, không thực sự ghì chặt, và món vũ khí nảy lên trong tay nó. Đế súng đập vào vai Zack, phản lực đẩy thằng bé ra sau. Tiếng nổ giòn đét rõ to. Nó thở hổn hển và thấy một làn khói bay ra từ họng súng. Nó nhìn tấm biển và thấy một cái lỗ đục xuyên qua chữ o.

Zack thực hành ngắm bắn suốt mấy ngày tiếp đó, tận dụng những tượng thú bằng đồng tinh tế mà quái dị trong tháp đồng hồ Delacorte. Đồng hồ vẫn đánh nhạc nửa tiếng một lần. Trong lúc các nhân vật đồng hồ di chuyển theo vòng tròn, Zack nhắm vào một con hà mã đang chơi violin. Nó bắn trượt hoàn toàn hai phát đạn đầu tiên, còn phát thứ ba sượt qua con dê đang thổi sáo. Cáu tiết, Zack nạp đạn và ngồi xuống một băng ghế gần đó đợi vòng di chuyển kế tiếp, trong lúc những tiếng còi đằng xa ru nó vào một giấc ngủ ngắn. Ba mươi phút sau, những tiếng chuông đánh thức nó dậy. Lần này, Zack nhắm từ trước chứ không cố dõi theo chuyển động của mục tiêu nữa. Ba phát vào con hà mã và thằng bé rõ ràng nghe thấy một tiếng đạn sắc lẹm bật ra khỏi tượng thú bằng đồng. Hai ngày sau, con dê đã mất một trong hai đầu sáo, còn chim cánh cụt mất một phần dùi trống. Zack giờ đã có thể bắn trúng các tượng thú nhanh và chính xác. Nó cảm thấy đã sẵn sàng.

Khu sinh sống của con báo bao gồm một thác nước, một cây phong và một rừng tre, tất cả nằm gọn trong một lều lưới inox cao vút. Nền đất bên trong dốc và có những cái ống hao hao đường hầm khoét vào trong sườn dốc, dẫn tới khu tham quan có cửa sổ.

Con báo tuyết đứng trên một tảng đá nhìn Zack, đánh đồng sự xuất hiện của thằng bé với giờ cho ăn. Cơn mưa đen đã bôi bẩn bộ lông của nó, nhưng con vật vẫn có dáng vẻ oai vệ. Toàn thân dài mét hai, nó có thể nhảy xa mười hai đến mười lăm mét nếu có động cơ, như khi đuổi theo con mồi chẳng hạn.

Nó bước khỏi tảng đá, tuần tiễu một vòng. Tiếng đạn súng trường đã khiến nó phản ứng. Tại sao Chúa Tể lại muốn Zack giết nó? Phục vụ mục đích gì cơ chứ? Đây giống như một sự hiến tế, như thể Zack đang bị yêu cầu xử tử con vật dũng mãnh nhất để những con khác có cơ hội sống.

Thằng bé đã sốc lúc con báo nhảy tới trước lớp lưới thép ngăn cách và nhe răng ra. Con vật thấy đói và thất vọng khi không ngửi thấy mùi thức ăn, đồng thời cảnh giác với phát súng trường - dù với Zack thì dường như hoàn toàn không phải vậy. Thằng bé bật lùi ra sau rồi chỉnh đốn lại bản thân, chĩa súng trường vào con báo tuyết, đáp trả tiếng gầm trầm đục, dọa dẫm của nó. Con báo bước một vòng tròn khép kín, mắt dán chặt vào thằng bé. Nó đang đói ngấu và Zack nhận ra con vật sẽ ăn không ngừng, và nếu có khi nào đó thức ăn cạn kiệt, nó sẽ không chút chần chừ xơi luôn bàn tay đã cho nó ăn. Nó sẽ ngoạm nếu cần phải ngoạm. Nó sẽ tấn công.

Chúa Tể đã đúng. Thằng bé sợ con báo, mà sợ là phải. Nhưng ai là người quản và ai là kẻ bị quản? Chẳng phải con báo đã bắt Zack phục vụ nó, cho nó ăn đều đặn suốt bao tháng qua sao? Zack là thú cưng của nó, cũng như nó là thú cưng của thằng bé. Và đột nhiên, với khẩu súng trường trong tay, thỏa thuận ấy dường như không ổn.

Zack ghét thái độ cao ngạo và ý chí của con báo. Thằng bé bước quanh rào quây, con báo tuyết đi theo ở phía bên kia lưới mắt cáo. Zack đi vào khu cho ăn CHỈ DÀNH CHO NHÂN VIÊN SỞ THÚ, nhìn qua cửa sổ nhỏ bên trên cánh cửa nơi thằng bé thường quẳng thịt hoặc thả các loài vật sống vào cho con báo. Hơi thở sâu của Zack dường như lấp đầy toàn bộ căn buồng. Thằng bé khom người bước qua cánh cửa có bản lề trên đỉnh, rồi cánh cửa sập rầm sau lưng nó.

Zack chưa bao giờ vào trong khu chuồng báo. Thằng bé nhìn lên nóc lều cao vút. Mấy khúc xương cả to cả nhỏ, thức ăn thừa từ các bữa trước, rải rác khắp nền khu chuồng trước mặt Zack.

Thằng bé từng huyễn tưởng được sải bước trong khu rừng nhỏ và đuổi theo con mèo ấy, nhìn thẳng vào mắt nó trước khi quyết định có bóp cò hay không. Nhưng tiếng sập cửa cũng tương đương với tiếng rung chuông báo bữa tối, và con báo tuyết tức thì lượn quanh một tảng đá được đặt ở đấy để ngăn không cho khách tham quan sở thú thấy cảnh con báo ăn.

Con báo dừng khựng, ngạc nhiên khi thấy Zack ở bên trong. Lần này không có lưới thép ở giữa. Nó hạ thấp đầu như đang cố hiểu bước ngoặt kỳ lạ này và Zack thấy mình đã phạm một sai lầm kinh khủng. Thằng bé vác súng trường lên vai, không ngắm mà cứ thế bóp cò. Chẳng hề hấn gì. Zack lại kéo cò. Vẫn vô sự.

Zack với cái chốt khóa nòng, giật mạnh nó ra sau rồi đẩy trượt về trước. Thằng bé bóp cò, khẩu súng trường nảy trong tay. Nó điên cuồng kéo chốt lần nữa rồi bóp cò và tai nó chỉ ong ong tiếng nổ. Zack lại kéo chốt, bóp cò, và khẩu súng trường nảy lên. Một lần nữa, và khẩu súng lách cách rỗng không. Lại lần nữa, vẫn rỗng không.

Chỉ khi ấy Zack mới nhận ra con báo tuyết đang nằm vật nghiêng trước mặt. Thằng bé tiến tới con vật, nhìn thấy những vệt máu đỏ tươi loang trên lông nó. Mắt con vật đã nhắm, bốn cái chân mạnh mẽ không động đậy.

Zack trèo lên tảng đá và ngồi đó với khẩu súng hết đạn trong lòng. Bị cảm xúc lấn át, nó run người bật khóc. Thằng bé cùng lúc cảm nhận cả sự chiến thắng lẫn mất mát. Từ trong chuồng, nó nhìn ra vườn thú bên ngoài. Trời đã đổ mưa.

Sau đó, mọi chuyện với Zack bắt đầu thay đổi. Khẩu súng của nó chỉ nạp được bốn viên và suốt một thời gian, ngày nào nó cũng quay lại vườn thú để thực hành ngắm bắn mục tiêu: thêm nhiều tấm biển, băng ghế, cành cây. Thằng bé bắt đầu mạo hiểm hơn. Nó cưỡi trên cái xe đạp bẩn thỉu, đạp dọc những lối đi bộ trong công viên, vòng qua vòng lại Bãi cỏ Lớn, phóng xe xuyên qua những con phố không người ở công viên Trung tâm, qua những phần thi thể teo quắt lủng lẳng hay qua tàn tro từ các giàn thiêu xác. Khi phóng xe vào ban đêm, Zack thích tắt đèn pha. Thế mới kích thích, kỳ diệu - giống một cuộc phiêu lưu. Được Chúa Tể bảo vệ, nó chẳng hề thấy sợ.

Nhưng nó vẫn cảm thấy sự hiện diện của mẹ. Mối gắn kết của họ, vốn vẫn mạnh mẽ kể cả sau sự biến đổi của mẹ nó, đã nhạt dần theo thời gian. Sinh vật từng một thời là Kelly Goodweather giờ hầu như chẳng còn giống người phụ nữ từng là mẹ Zack nữa. Da đầu cô bẩn thỉu, không tóc, đôi môi mỏng quẹt không có lấy một vết hồng hào. Phần sụn mềm ở mũi và tai đã gãy thành những cục thoái hóa nhỏ xíu. Miếng thịt tả tơi treo lủng lẳng dưới cổ cô và một cái yếm thịt mới nhú đỏ thẫm rung rinh khi cô quay đầu. Ngực cô dẹp lép, hai bầu vú rúm lại, tay chân đóng bụi dày đến độ mưa xối xả cũng không thể gột sạch. Mắt cô là hai nhãn cầu đen nhánh trôi trên nền đỏ thẫm, về cơ bản không còn chút sinh khí... ngoại trừ thảng hoặc, hiếm hoi, có lẽ giờ chỉ còn trong tưởng tượng của Zack, thằng bé thấy gì đó mà nó nghĩ có thể là một thoáng nhận thức phản chiếu hình ảnh người mẹ trong quá khứ. Đó không hẳn là một cảm xúc hay nét mặt, mà chỉ là một dấu vết nào đó tình cờ hiện trên mặt cô, khiến bản tính ma cà rồng của cô mờ đi, chứ không phải lộ ra phần người trước đây. Những thời khắc vụt hiện ấy càng ngày càng hiếm hoi - nhưng thế đã là đủ. Xét về tinh thần, chứ không phải trong thế giới thực, mẹ thằng bé vẫn ở trong phạm vi cuộc đời mới này của nó.

Chán nản, Zack kéo ống pít-tông trên máy bán hàng tự động của mình và một thanh sô cô la Milky Way rơi xuống ngăn dưới cùng. Thằng bé vừa ăn vừa quay lên tầng một, rồi ra ngoài, tìm xem có rắc rối nào để nó dự phần vào không. Như có ám hiệu từ trước, mẹ Zack đến cào cấu mặt đá lởm chởm trước kia là nền móng tòa lâu đài. Cô làm thế với dáng điệu nhanh nhẹn giống mèo, dường như không hề mất sức khi cào lớp đá phiến ẩm ướt, đôi chân trần và bàn tay có móng vuốt di chuyển từ chỗ bám này sang chỗ bám kia như thể đã trèo lên chính con đường đó hàng nghìn lần. Lên đến đỉnh, cô dễ dàng nhảy tót lên đường mòn, hai cận nhân giống nhện theo sau cô, nhảy tới nhảy lui bằng cả hai tay hai chân.

Lúc cô lại gần Zack, giờ đang đứng tránh mưa ở ngay ngưỡng cửa, nó thấy yếm thịt của cô hồng hào, sưng phồng và đỏ sẫm, thậm chí qua lớp bụi bẩn đã tích tụ từ lâu. Có nghĩa là cô vừa mới ăn.

"Mẹ ăn tối bên ngoài vui chứ?" Zack hỏi, cảm thấy ghê tởm. Sinh vật tả tơi từng là mẹ thằng bé nhìn nó chằm chằm với đôi mắt trống rỗng. Mỗi lần nhìn mẹ, nó lại cảm thấy những thôi thúc giằng xé cùng lúc trỗi dậy: ghê tởm và yêu thương. Cô theo nó đi loanh quanh mỗi lần cả mấy giờ đồng hồ, thỉnh thoảng giữ khoảng cách như một con sói cảnh giác. Thằng bé từng một lần mủi lòng đến mức vuốt ve đầu cô và sau đó lặng lẽ khóc thầm.

Cô đi vào lâu đài mà không buồn liếc mặt Zack lấy một lần. Vết chân ướt của cô và bùn đất mà tay chân hai cận nhân để lại càng vấy bẩn thêm bề mặt đáng tởm của nền đá. Zack nhìn cô và trong một khắc thoáng qua - dù đã bị quá trình biến đổi thành ma cà rồng làm cho méo mó - nó chợt thấy khuôn mặt mẹ mình hiện lên. Nhưng ngay sau đó, ảo ảnh tan biến, ký ức bị vấy bẩn bởi con quái vật hiển hiện trước mắt, con quái vật Zack không thể ngừng yêu thương. Tất cả những người thằng bé từng có trong đời đều đã ra đi. Đây là tất cả những gì Zack còn lại: một con búp bê hỏng làm bạn.

Zack cảm thấy một hơi nóng lấp đầy lâu đài hiu hiu gió, như thể một sinh vật vừa di chuyển vun vút qua. Chúa Tể đã trở về, một tiếng thầm thì thoảng nhẹ đi vào đầu Zack. Thằng bé quan sát mẹ leo cầu thang lên các tầng trên và đi theo cô, muốn biết xem sự náo động này là gì.

« Lùi
Tiến »