Đêm Vĩnh Hằng

Lượt đọc: 915 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7
bệnh viện bellevue

EPH TRÁNH XA cửa sổ và lũ ma cà rồng đang đổ về bệnh viện Bellevue trên những con phố bên dưới. Anh đã làm hỏng hết cả... Nỗi kinh hãi sôi sục trong dạ dày. Anh mất hết rồi.

Bản năng mách bảo anh tiếp tục đi lên, câu thêm thời gian bằng cách đi thẳng lên mái - nhưng đó rõ ràng là ngõ cụt. Ở trên mái chỉ có lợi thế duy nhất là anh có thể gieo mình xuống, lựa chọn chết hoặc sống kiếp ma cà rồng.

Đi thẳng xuống đồng nghĩa với việc phải chiến đấu để vượt qua chúng. Chẳng khác gì chạy vào giữa bầy ong bắp cày: anh gần như chắc chắn sẽ bị chích ít nhất một cú, mà chỉ một cú thôi là đủ.

Vậy nên, chạy không phải là lựa chọn. Quyết tử chống cự đến cùng cũng vậy. Nhưng anh đã tiêu tốn thời gian trong bệnh viện đủ để coi đây như sân nhà mình. Lợi thế thuộc về anh; anh chỉ cần tìm ra nó.

Anh vội vã băng qua các thang máy dành cho bệnh nhân rồi dừng bước, đột ngột quay lại và dừng trước bảng điều khiển khí ga. Một thiết bị ngắt mạch khẩn cấp cho toàn tầng. Anh đập vỡ tấm chắn bằng nhựa, kiểm tra chắc chắn là thiết bị ngắt đã mở, rồi chém bộ phận cố định cho tới khi nghe rõ tiếng rít xì xì.

Anh chạy đến cầu thang, lao lên một nhịp thang, cuống cuồng tới bảng điều khiển khí ga của tầng đó và lại phá hoại tương tự. Rồi trở lại cầu thang - lần này anh có thể nghe tiếng những kẻ hút máu đang chạy lên các nhịp thang bên dưới. Không tiếng la hét, bởi chúng không có giọng nói. Chỉ có tiếng bình bịch của những bàn chân người chết trần trụi lúc chúng trèo lên.

Anh liều lên một tầng nữa, nhanh chóng xử lý bảng điều khiển. Anh ấn nút thang máy gần đó nhưng không đợi buồng thang máy lên, thay vì thế, anh chạy đi tìm các thang máy chở hàng, những thang máy thường được hộ lý dùng để vận chuyển xe đẩy y tế và bệnh nhân ốm liệt giường. Anh định vị khu thang máy và ấn nút, đợi một chiếc đến để bước vào.

Adrenalin sinh tồn và cuộc săn đuổi đã bơm vào máu anh một chất kích thích nhân tạo ngọt ngào cực độ. Đây, anh nhận ra, chính là cơn phấn khích anh hằng tìm kiếm từ các loại dược phẩm. Qua quá nhiều cuộc chạm trán sinh tử, anh đã làm rối tung các cơ quan cảm nhận khoái cảm của mình. Quá nhiều cơn cao hứng lẫn cụt hứng.

Cửa thang máy mở ra và anh ấn nút "B" để xuống tầng hầm. Các biển báo nhắc nhở anh về tầm quan trọng của việc bảo mật thông tin bệnh nhân và đôi tay sạch. Một đứa trẻ mỉm cười với anh từ một tấm áp phích bụi bặm. Vừa mút kẹo vừa nháy mắt và giơ ngón cái với anh. TẤT CẢ RỒI SẼ ỔN, đứa con nít in trên giấy kia nói. Trên tấm áp phích là những thời gian biểu và ngày tháng diễn ra cuộc hội chợ nhi khoa từ cả triệu năm trước. Eph cất một thanh kiếm vào ba lô trên lưng, nhìn số tầng chạy xuống. Thang máy giật cục một cái, cả buồng tối sầm và dừng khựng lại giữa hai tầng - mắc kẹt. Một viễn cảnh ác mộng, nhưng mấy giây sau, nó rùng rùng tiếp tục đi xuống. Như tất cả những thứ phụ thuộc vào bảo dưỡng định kỳ, phương tiện vận chuyển cơ học kiểu này không đáng tin - ấy là, nếu ta còn lựa chọn.

Cánh cửa kêu lên và cuối cùng cũng mở, Eph đi ra, vào khu dịch vụ của tầng hầm bệnh viện. Các cáng cứu thương đệm trần chất đống sát tường như dãy xe đẩy siêu thị đang đợi khách hàng. Một xe đồ giặt khổng lồ bằng vải bạt đặt bên dưới đầu hở của máng đổ rác âm tường.

Trong góc, trên mấy xe đẩy chở hàng cán dài, là khoảng một tá bình oxy sơn xanh. Cố gắng nhanh hết mức cơ thể mệt mỏi cho phép, Eph dồn các bình oxy vào lần lượt cả ba thang máy, mỗi buồng bốn bình. Anh kéo bật nắp bảo vệ kim loại của chúng và nện chúng vào các vòi dẫn đến khi nghe thấy tiếng xì xì của khí ga thoát ra. Anh ấn nút lên tầng trên cùng và cả ba cánh cửa đóng lại.

Anh kéo từ trong ba lô ra một can còn phân nửa chất lỏng nhóm than. Hộp diêm thách thức mọi điều kiện thời tiết của anh đang ở đâu đó trong túi áo khoác. Tay run rẩy, anh lật ngược xe đồ giặt bằng vải bạt, dốc hết đống vải lanh nhàu nát ra trước ba thang máy, sau đó bóp can chất lỏng với cảm giác hân hoan hiểm ác, đổ thứ chất lỏng bắt lửa ấy khắp đống vải bông. Anh quẹt hai que diêm và quẳng chúng lên đống vải, khiến nó bắt lửa, phù lên một tiếng nóng rực. Eph ấn nút gọi cả ba buồng thang máy - vốn được vận hành riêng rẽ từ tầng hầm để hàng - rồi chạy thối chết, cố tìm lối ra.

Gần cửa ra bị chắn, anh thấy một bảng điều khiển lớn với những ống tuýp màu . Anh lấy một chiếc rìu cứu hỏa khỏi tủ kính - rìu rất nặng, rất to. Anh chặt liên hồi vào miếng đệm của cả ba vòi dẫn, sử dụng sức nặng của rìu hơn là nội lực đang yếu dần đi của bản thân, cho đến khi ga phụt ra réo ầm ĩ. Anh bước qua cửa, nhận thấy mình lọt vào con mưa lây phây, đang đứng giữa khu băng ghế công viên lầy bùn cùng các lối đi bộ nứt vỡ trông ra đường Franklin D. Roosevelt và sông Đông mưa giăng. Và vì lý do nào đó, tất cả những gì anh nghĩ được là lời thoại từ một bộ phim cũ rích, Chàng thanh niên Frankenstein - "Có khi còn tồi tệ hơn. Có khi còn đang mưa đấy." Anh cười thầm. Anh đã xem bộ phim ấy cùng Zack. Hàng tuần trời , họ trích dẫn với nhau những câu ấn tượng trong phim. "Kia sói... kia lâu đài.”

Anh đang ở sau bệnh viện. Không kịp chạy ra ngoài phố. Thay vào đó, anh chạy băng qua công viên nhỏ, càng cách xa tòa nhà càng tốt.

Khi tới được đầu kia, anh thấy nhiều ma cà rồng hơn đang từ đường Roosevelt leo lên tường cao. Thêm nhiều sát thủ được Chúa Tể phái tới , thân thể với mức độ trao đổi chất cao của chúng bốc hơi trong mưa.

Eph chạy về phía chúng, đợi tòa nhà phía sau anh phát nổ và sụp xuống bất cứ lúc nào. Anh đá lui mấy con đầu tiên, buộc chúng phải nhào khỏi bờ tường xuống đại lộ bên dưới - chúng đáp xuống đó bằng cả hai tay hai chân, lấy lại thăng bằng ngay lập tức, giống những kẻ không thể bị tiêu diệt trong các trò chơi điện tử. Eph chạy dọc gờ tường, về phía các tòa nhà của Trung tâm Y tế Đại học New York, cố tránh xa Bellevue. Phía trước anh, một bàn tay ma cà rồng có cái móng vuốt dài tóm chặt đỉnh tường, khuôn mặt trụi lủi với đôi mắt đỏ hiện ra. Eph khuỵu gối, xỉa đầu kiếm vào cái mồm há to của con ma cà rồng, mũi kiếm xọc ra sau cổ họng nóng bỏng của nó. Nhưng anh không đâm xuyên qua, cũng không tiêu diệt nó. Lưỡi kiếm bạc đốt cháy nó, khiến hàm nó không mở ra phóng vòi chích được.

Con ma cà rồng không thể di chuyển. Đôi mắt vành đỏ của nó bối rối và đau đớn nhìn Eph trừng trừng.

Eph lên tiếng, "Mày thấy tao chứ?"

Đôi mắt con ma cà rồng không cho thấy một phản ứng nào. Eph không nói với nó mà là với Chúa Tể, kẻ đang quan sát qua sinh vật này.

"Mày thấy thứ này chứ?"

Anh quay thanh kiếm, đẩy góc nhìn của con ma cà rồng về phía Bellevue. Các sinh vật khác đang leo tường, vài con đang chạy ra khỏi bệnh viện, hốt hoảng vì Eph đã tẩu thoát. Anh chỉ có vài giây. Anh sợ rằng công sức phá hoại của mình chẳng ăn thua, rằng khí ga rò rỉ thay vào đấy lại tìm được ngả thoát an toàn ra khỏi tòa nhà bệnh viện.

Eph quay lại nhìn mặt con ma cà rồng như thể nó chính là Chúa Tể.

"Trả con trai tao đây !

Anh chỉ vừa kịp nói xong từ cuối cùng thì tòa nhà nổ tung sau lưng , hất văng Eph ra đằng trước, kiếm của anh chọc gáy con ma cà rồng và đi xuyên qua cổ. Eph ngã lộn văng khỏi tường, tay vẫn nắm chắc chuôi kiếm, lưỡi kiếm trượt khỏi mặt con ma cà rồng trong lúc bọn họ ngã lộn vòng .

Eph đáp xuống nóc một chiếc ô tô bỏ hoang, một trong nhiều chiếc đang xếp hàng dọc làn giảm tốc trên đường. Con ma cà rồng rơi thịch xuống lòng đường bên cạnh anh.

Hông Eph đỡ hết cú va chạm. Qua tiếng ù ù trong tai, anh nghe có tiếng la chói lóa , bèn nhìn lên màn mưa đen. Anh nhìn thấy thứ gì đó như một quả tên lửa bắn ra từ trên cao, lượn vòng cung trên đầu, rồi rơi tõm xuống sông. Một trong mấy bình oxy.

Những viên gạch nặng vữa đập rầm rập xuống mặt đường. Những mảnh kính vỡ rơi xuống như ngọc trong mưa, văng khắp phố. Eph trùm áo mưa che đầu trong lúc tuột xuống từ cái nóc xe lõm, mặc kệ cơn đau bên sườn.

Chỉ khi đứng dậy anh mới để ý hai mảnh kính vỡ cắm chắc vào bắp chân. Anh nhổ chúng ra. Máu phun trào từ hai vết thương. Anh nghe một tiếng kêu ré ướt rượt, phấn khích...

Cách đó vài mét, con ma cà rồng nằm ngửa, choáng váng, máu trắng từ chỗ thủng sùi ra đằng gáy - nhưng nó vẫn kích động và đói khát. Máu của Eph đang mời gọi nó dùng bữa tối.

Eph xáp tới mặt nó, nắm lấy cái cằm gãy trật của nó và nhìn cặp mắt đỏ ngầu đang chăm chú nhìn anh lẫn cái mũi bạc trên thanh kiếm.

"Con mẹ mày, tao muốn con tao!" Eph hét.

Sau đó, anh thả con Strigoi ra, chém mạnh một nhát vào cổ họng nó, làm đứt rời cái đầu và phương thức liên lạc của nó với Chúa Tể.

Lẩy bẩy và đẫm máu, anh lại đứng dậy "Zack..." anh thì thào. "Con ở đâu...?"

Rồi anh bắt đầu hành trình dài trở về nhà.

« Lùi
Tiến »