Nora đứng ở góc đại lộ Park và phố 28, mưa gõ nhịp trên mũ áo mưa. Cô biết cô cần tiếp tục di chuyển, nhưng cô cũng cần biết chắc cô không bị theo dõi. Bằng không, hành động trốn vào hệ thống tàu điện ngầm sẽ chỉ như bước chân vào bẫy.
Ma cà rồng có tai mắt khắp thành phố. Cô phải làm sao cho giống như mọi người khác trên đường đi làm hoặc trở về nhà. Rắc rối nằm ở mẹ cô.
"Mẹ bảo con gọi chủ nhà đi mà!" mẹ cô bảo, kéo ngược mũ trùm để cảm nhận nước mưa trên mặt.
"Mẹ," Nora nói, kéo mũ lại trùm kín đầu bà.
"Sửa cái vòi sen hỏng này ngay!"
"Suỵt! Im lặng nào mẹ!"
Nora phải tiếp tục di chuyển. Dù khá khó khăn, việc di chuyển giúp mẹ cô yên lặng. Nora ôm eo bà, ghì sát người bà bước tới lề đường, vừa lúc một chiếc xe tải quân sự chạy đến gần ngã tư. Nora bước lùi lại, đầu cúi thấp, quan sát chiếc xe đi qua. Chiếc xe tải được một Strigoi lái. Nora giữ chặt mẹ, không cho bà lạc chân xuống lòng đường.
"Mẹ mà gặp được chủ nhà thì ông ấy sẽ phải hối tiếc vì đã chọc tức chúng ta."
Tạ ơn Chúa vì cơn mưa. Bởi mưa có nghĩa là áo mưa, mà áo mưa có nghĩa là mũ trùm. Những người già yếu đã bị vây bắt từ lâu. Thành phần kém năng suất không có chỗ trong xã hội mới. Nora sẽ không đời nào mạo hiểm như thế này - liều mạng ra ngoài khỏi cùng mẹ - nếu có bất kỳ lựa chọn nào khác.
"Mẹ ơi, ta có thể chơi trò chơi im lặng nữa không?"
"Mẹ chán mấy trò ấy rồi. Cái trần nhà dột nát khốn nạn này nữa."
"Ai có thể im lặng lâu nhất đây? Mẹ hay con?"
Nora đưa bà qua đường. Phía trước, lủng lẳng trên cây cột đỡ biển báo và tín hiệu giao thông, là một cái xác. Triển lãm xác chết là chuyện thường ngày, đặc biệt ở dọc đại lộ Park. Một con sóc trên bờ vai thõng thượt của một người chết đang tranh với hai con bồ câu tranh giành hai má cái xác.
Nora đáng lẽ đã đưa mẹ đi tránh khỏi cảnh này, nhưng mẹ cô thậm chí còn không ngước nhìn. Họ quay người đi xuống cầu thang trơn láng dẫn vào ga điện ngầm, những bậc thang nhờn dầu sau cơn mưa bẩn thỉu. Khi đã ở dưới lòng đất, mẹ Nora lại cố cởi mũ trùm đầu ra nhưng cô đã nhanh chóng đặt mũ lại và gắt với bà.
Các cửa quay đã biến đâu mất. Một chiếc máy bán vé tự động cũ rích thì vẫn còn, chẳng hiểu vì lý do gì. Nhưng những tấm biển NẾU NHÌN THẤY GÌ, HÃY NÓI RA NGAY cũng còn nguyên. Nora nắm bắt cơ hội: đầu kia lối vào chỉ có hai ma cà rồng, chúng không nhìn về phía cô. Cô dắt mẹ xuống sân ga phía Bắc, hy vọng một tàu số 4, 5 hoặc 6 sẽ đến thật mau. Cô ghì cánh tay mẹ xuống và cố giữ cho động tác ôm đó trông thật tự nhiên.
Những người đi tàu đứng xung quanh họ hệt như ngày xưa. Vài người đọc sách. Số khác nghe nhạc trên các máy nghe nhạc cầm tay. Chỉ thiếu mỗi điện thoại và báo.
Trên một trong những cây cột mà người ta thường dựa vào có một tờ rơi cũ của cảnh sát in hình Eph: một bản photo ảnh thẻ công vụ cũ của anh. Nora nhắm mắt, khẽ nguyền rủa anh. Họ đã phải đợi anh ở nhà xác. Nora không thích ở đó, không phải vì cô khó tính - cô không hề khó tính - mà bởi vì chỗ ấy quá trống trải. Gus - tay giang hồ giải nghệ sau cuộc hạnh ngộ đổi đời với Setrakian nay trở thành một đồng đội tin cẩn sát cánh bên họ - đã tìm được chỗ cho bản thân ở dưới mặt đất. Fet thì có đảo Roosevelt - nơi cô đang hướng tới.
Eph điển hình. Một thiên tài, một người đàn ông tốt, nhưng luôn luôn đi sau vài phút. Luôn luôn hối hả đuổi theo vào phút cuối.
Tại anh nên cô mới đợi ở chỗ đó thêm ngày hôm ấy. Chỉ tại lòng chung thủy đặt nhầm chỗ - và, phải, có lẽ là cả cảm giác tội lỗi - cô đã muốn liên hệ với anh, cập nhật tin tức của anh, để chắc chắn rằng anh ổn. Strigoi đã vào nhà xác từ phía sát đường; Nora đang lạch cạch gõ máy tính thì nghe tiếng kính vỡ. Cô vừa kịp thời gian tìm thấy mẹ đang ngủ trong xe lăn. Nora đáng lẽ đã có thể tiêu diệt lũ ma cà rồng ấy, nhưng làm vậy cô sẽ để lộ cho Chúa Tể biết vị trí của cô, và địa điểm ẩn náu của Eph. Và không giống Eph, cô thận trọng đến độ không bao giờ liều lĩnh để lộ mối liên hệ giữa họ.
Để lộ cho Chúa Tể, chính xác là vậy. Cô đã phản bội Eph mà theo Fet. Phản bội anh trong mối quan hệ của họ. Cô cảm thấy đặc biệt có lỗi về chuyện ấy, nhưng Eph, một lần nữa, lại chậm vài phút. Câu chuyện này chứng minh cho điều đó. Cô đã vô cùng kiên nhẫn với anh - quá kiên nhẫn, đặc biệt với chuyện anh uống rượu - và giờ cô đang sống hoàn toàn chỉ cho bản thân.
Và mẹ cô nữa. Cô cảm thấy bà cụ đang kéo nắm tay cô, bèn mở mắt ra.
"Có sợi tóc trên mặt mẹ," mẹ cô nói, cố vuốt nó đi.
Nora kiểm tra qua loa mặt bà. Chẳng có gì. Nhưng cô vờ như thấy một sợi tóc và gỡ cánh tay mẹ ra giây lát để giật nó đi. "Đây rồi," cô nói. "Xong rồi nhé."
Nhưng cô có thể thấy qua vẻ bồn chồn của mẹ rằng mánh khóe của cô không có tác dụng. Mẹ cô cố gắng thổi. "Nhột quá. Để tôi yên!"
Nora cảm thấy một vài người quay đầu lại. Cô thả cánh tay mẹ ra. Bà xoa mặt rồi cố cởi mũ trùm đầu.
Nora giằng chiếc mũ lại như cũ nhưng không kịp, mái đầu xám bạc bù xù đã hiện ra.
Cô nghe tiếng ai đó thở hổn hển ngay cạnh. Nora cưỡng lại thôi thúc ngoái nhìn, cố gắng hết sức để không thu hút sự chú ý. Cô nghe có tiếng thì thầm, hoặc cô tưởng như vậy.
Cô nhoài người về phía vạch kẻ vàng, mong nhìn thấy những ánh đèn pha đầu tàu.
"Kìa!" mẹ cô la to. "Rodrigo! Tôi thấy ông rồi. Đừng có giả vờ!"
Mẹ cô hô tên lão chủ nhà từ hồi Nora còn nhỏ. Một người đàn ông gầy đét, Nora nhớ là vậy, với mái tóc đen cực dày và hông hẹp đến độ ông ta nom như đang khiêng cái đai dụng cụ theo chứ không phải đeo nó trên người. Người đàn ông giờ bà đang gọi - tóc đen, không hề giống Rodrigo của ba mươi năm trước - quay ra nhìn chăm chú.
Nora xoay mẹ đi hướng khác, cố suỵt cho bà im lặng. Nhưng mẹ cô đã vặn người quay lại, mũ trùm đầu của bà trượt khỏi mặt trong lúc bà cố gọi hồn ma lão chủ nhà.
"Mẹ," Nora cầu khẩn. "Con xin mẹ. Nhìn con này. Im lặng."
"Lão ta lúc nào cũng ở đó tán tỉnh mẹ, nhưng khi có việc cần làm thì..."
Nora chỉ muốn lấy tay bịt mồm mẹ lại. Cô chỉnh mũ trùm và dắt bà đi xuôi xuống sân ga, nhưng làm thế lại càng thu hút sự chú ý hơn. "Con xin mẹ. Chúng ta sẽ bị phát hiện mất."
"Lão ta là đồ khốn lười nhác!"
Sẽ có rắc rối, ngay cả khi mẹ cô bị nhầm là một bà già nát rượu. Đồ có cồn bị cấm, vì cồn vừa ảnh hưởng tới máu vừa thúc đẩy hành vi chống phá xã hội.
Nora quay người, đang tính tháo chạy khỏi sân ga - thì nhìn thấy những ánh đèn pha chiếu sáng rực đường hầm. "Mẹ, tàu của ta kìa. Suỵt. Ta đi nào."
Tàu vào ga. Nora đợi ở toa thứ nhất. Một vài hành khách xuống tàu trước khi Nora hối mẹ vào trong và tìm thấy hai ghế cạnh nhau. Tàu số 6 sẽ đưa họ tới phố 59 trong vài phút. Cô chỉnh lại mũ trùm trên đầu mẹ và đợi các cửa tàu đóng lại.
Nora để ý thấy không có ai khác ngồi gần họ. Cô nhìn dọc toa tàu, vừa kịp thấy những hành khách khác đang đi vào liền vội vã nhìn lảng đi. Rồi cô nhìn ra ngoài sân ga và thấy một cặp đôi trẻ đang đứng bên ngoài cùng hai cảnh sát giao thông công cộng - hai con người - và chỉ tay vào trong toa tàu điện ngầm đầu tiên. Chỉ vào Nora.
Đóng cửa đi, cô thầm cầu nguyện.
Và cửa đóng thật. Với sự hiệu quả ngẫu nhiên mà hệ thống giao thông New York vẫn luôn khoe ra, các cánh cửa trượt sập lại. Nora đợi cảm giác lắc lư quen thuộc, mong sao chóng được về lại đảo Roosevelt không một bóng ma cà rồng và ở đó đợi Fet trở về.
Nhưng toa tàu vẫn chưa chuyển động. Cô cứ đợi, một mắt dán lên những người khách đồng hành ở đằng kia toa, mắt kia để ý hai cảnh sát giao thông đang bước về phía toa tàu. Đằng sau họ bây giờ là hai ma cà rồng, hai cặp mắt đỏ dán chặt vào Nora. Đứng sau chúng là cặp đôi lo lắng vừa chỉ mặt Nora và mẹ cô.
Cặp đôi kia hẳn đã nghĩ họ đang làm một việc đúng đắn, tuân thủ thứ pháp luật mới. Hay có lẽ họ đang hằn học; mọi người khác đều phải bỏ cha mẹ già lại cho chủng tộc thượng đẳng kia.
Các cánh cửa mở ra và hai cảnh sát bước vào trước. Cho dù cô có thể giết chết hai đồng loại của mình, tránh thoát hai strigoi kia và tháo chạy khỏi ga điện ngầm này, cô cũng sẽ phải làm vậy một mình. Cô không thể làm thế mà không hy sinh mẹ mình, bỏ mặc bà chết hoặc bị bắt.
Một trong hai cảnh sát xáp tới, kéo ngược mũ trùm của mẹ Nora để đầu bà lộ ra. "Hai quý bà," anh ta nói, "hai người phải đi với chúng tôi." Thấy Nora không đứng ngay dậy, anh ta đặt tay lên vai cô, siết chặt. "Ngay bây giờ."