Đêm Vĩnh Hằng

Lượt đọc: 913 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

Chẳng bao lâu sau, tàu điện ngầm đã chui xuống dưới mặt đất, thoát khỏi con mưa xối xả. Sau hai điểm dừng nữa, nó đi vào đường hầm Steinway, bên dưới sông Đông. Chính những phương tiện hiện đại như thế này - khả năng kỳ diệu cho phép di chuyển bên dưới một con sông chảy xiết - đã góp phần hủy hoại loài người. Bị tự nhiên ngăn cấm không thể tự mình băng qua dòng nước chảy, ma cà rồng tránh chướng ngại ấy bằng cách sử dụng đường hầm, máy bay đường dài và các phương tiện giao thông công cộng tốc độ cao.

Con tàu chạy chậm lại, tiến gần tới ga Grand Central - vừa đúng giờ. Eph chỉnh lại tay nắm trên mặt ngoài toa tàu, cố chống lại cảm giác mệt mỏi, siết chặt mấy cái móc tự làm. Anh bị suy dinh dưỡng, giờ có lẽ phải gầy bằng hồi mới vào trung học. Anh đã quen cái cảm giác trống rỗng liên miên cồn cào trong ổ bụng; anh biết rằng việc thiếu chất đạm và vitamin không chỉ ảnh hưởng tới cơ và xương mà cả tới trí não nữa.

Eph nhảy xuống trước khi tàu dừng hẳn, ngã lăn xuống nền đá giữa hai đường ray. Anh đập vai trái xuống và lăn, hạ cánh như một tay chuyên nghiệp. Anh duỗi các ngón tay, gỡ các khớp đốt đang tê liệt như bị viêm khớp, đoạn cất hai chiếc móc đi. Đằng trước, đèn hậu của con tàu nhỏ dần, rồi anh nghe thấy tiếng bánh thép phanh chói tai trên đường ray thép, tiếng rít kim loại mà tai anh chẳng bao giờ quen nổi.

Anh quay người, cà nhắc tiến về hướng ngược lại, vào sâu trong đường hầm. Anh đã đi tuyến này đủ nhiều để không cần kính nhìn đêm cũng đến được ga kế tiếp. Thanh ray thứ ba không đáng ngại vì đã được che bằng hộp gỗ, thực tế lại thành một bậc thang tiện lợi để lên sân ga bỏ hoang.

Vật liệu xây dựng vẫn còn trên sàn, một công trình nâng cấp bị ngắt quãng ngay giai đoạn đầu: giàn giáo, một đống các đoạn ống tròn, những kiện ống tuýp bọc nylon. Eph đẩy mũ áo mưa ướt nhẹp ra sau và lùa tay vào trong túi tìm kính nhìn đêm, quàng dây đeo qua đầu, ống kính vừa vặn ở trước mắt phải anh. Hài lòng vì thấy chưa có gì bị đảo lộn kể từ lần thăm trước, anh di chuyển về phía cánh cửa không bị đánh dấu.

Vào mùa cao điểm thời tiền ma cà rồng, hằng ngày, nửa triệu người vẫn băng qua sàn đá cẩm thạch Tennessee bóng lộn của Sảnh Lớn đâu đó bên trên anh. Eph không dám liều lĩnh bước vào nhà ga chính - sảnh chờ rộng hai ngàn mét vuông không có lấy vài chỗ để trốn - mà lên tận những lối đi hẹp trên mái. Ở đó, anh nhìn các tượng đài của một thời đại đã mất: các tòa nhà chọc trời biểu tượng như tòa MetLife và tòa Chrysler, tối om và lặng tờ trong đêm. Anh đã leo lên vượt quá cả các máy điều hòa cao hai tầng trên mái nhà ga, đứng trên trán tường đối diện phố 42 và đại lộ Park, giữa những tượng thần La Mã đồ sộ gồm nữ thần Minerva, thần Hercules và thần Mercury bên trên chiếc đồng hồ lớn bằng thủy tinh Tiffany. Từ khu vực chính giữa mái, anh nhìn xuống tầm ba bốn chục mét, tới tận Sảnh Lớn giống hệt thánh đường.

Eph khẽ mở cửa, kính nhìn đêm của anh chiếu sâu vào bóng tối đen đằng xa. Anh trèo hai đợt cầu thang dài dằng dặc nữa, rồi đi qua thêm một cánh cửa không khóa vào trong một hành lang dài. Những ống hơi nước dày, vẫn còn hoạt động, chạy suốt chiều dài hành lang, rên lên phả ra hơi nóng. Lúc đến được cánh cửa kế tiếp, anh đã lấm tấm mồ hôi.

Anh rút một con dao nhỏ bằng bạc từ trong ba lô ra, ở đây cần phải cẩn thận. Lối thoát hiểm với tường xi măng không phải là chỗ nên để bị dồn vào. Nước ngầm nhuốm màu đen đã ngấm lên sàn, sự ô nhiễm trên trời đã trở thành một phần vĩnh viễn của hệ sinh thái. Khu vực dưới mặt đất này từng được các công nhân duy tu bảo dưỡng thường xuyên kiểm tra, truy tận gốc đám vô gia cư, lũ tọc mạch và bọn phá hoại. Thế rồi Strigoi nhanh chóng chiếm quyền kiểm soát thế giới ngầm của thành phố, lẩn trốn, kiếm ăn và lan rộng ra. Giờ Chúa Tể đã biến đổi bầu khí quyển của hành tinh để giải thoát các ma cà rồng khỏi mối nguy bị tia cực tím mặt trời tiêu diệt mất virus, chúng trỗi dậy từ cái mê cung âm giới này và cướp lấy mặt đất.

Cánh cửa cuối cùng dán một tấm biển trắng đỏ: LỐI THOÁT HIỂM KHẨN CẤP - CHUÔNG BÁO ĐỘNG SẼ KÊU. Eph bỏ dao và kính nhìn đêm vào ba lô rồi đẩy thanh áp suất, các dây báo động đã bị cắt đứt từ lâu.

Một làn gió hôi thối từ màn mưa đen quánh thổi vào mặt anh. Anh kéo chiếc mũ trùm đầu ẩm ướt lên và bắt đầu bước về hướng Đông lên phố 45. Anh cúi đầu bước, nhìn hai chân mình đạp nước trên vỉa hè. Nhiều xe ô tô hỏng hoặc bị vứt bỏ từ những ngày đầu tiên được đẩy vào lề đường, biến phần lớn các con phố thành những lối đi một chiều cho xe van hoặc xe tải chở hàng do ma cà rồng hoặc người của Stoneheart điều khiển. Mắt Eph cụp xuống nhưng vẫn thận trọng thăm dò cả hai bên hè phố. Anh đã biết không bao giờ nên lộ liễu nhìn quanh; thành phố có quá nhiều cửa sổ, quá nhiều những cặp mắt ma cà rồng. Nếu anh có vẻ đáng ngờ, vậy là anh thật sự đáng ngờ. Eph cố tránh tương tác với Strigoi. Trên các con phố, cũng như ở bất cứ đâu, con người là những cư dân hạng hai, đành chịu bị lục soát hoặc phải chấp nhận bất kể kiểu lạm dụng nào. Một dạng phân biệt chủng sinh vật đang tồn tại. Eph không thể liều lộ mình.

Anh rảo bước sang đại lộ 1, tới Văn phòng Giám định Pháp y, vội vàng thụp người xuống con dốc dành cho các xe cứu thương và xe tang. Anh ép mình sau các cáng cứu thương và một tủ quần áo có bánh lăn họ đã để đó nhằm che lối vào tầng hầm, đoạn đi qua cánh cửa không khóa vào nhà xác thành phố.

Bên trong, anh đứng lắng nghe vài giây trong cảnh im lặng tối mờ. Căn phòng này, với các bàn mổ tử thi bằng thép không gỉ và vô số chậu rửa, chính là nơi nhóm hành khách đầu tiên từ chuyến bay định mệnh Regis Air 753 được đưa vào hai năm trước. Nơi mà Eph đã lần đầu tiên kiểm tra lỗ thủng như kim châm trên cổ các hành khách tưởng như đã chết, để lộ ra vết châm sâu tới tận động mạch cảnh - mà chẳng bao lâu sau đó đã được phát hiện là do vòi chích của ma cà rồng gây nên. Đây cũng là nơi lần đầu tiên anh được chỉ cho thấy tình trạng lớn lên kỳ lạ trước khi chết của các nếp tiền đình quanh dây thanh đới, sau đó được xác định là giai đoạn đầu tiên trong sự phát triển vòi thịt của các sinh vật kia. Và nơi anh đã lần đầu tiên chứng kiến sự biến đổi máu của các nạn nhân từ đỏ khỏe mạnh sang trắng nhờn nhợt.

Không chỉ thế, ngay trên vỉa hè bên ngoài, Eph và Nora đã lần đầu tiên đụng mặt ông già chủ hiệu cầm đồ Abraham Setrakian. Mọi điều Eph biết về giống loài ma cà rồng - từ các đặc tính tiêu diệt của bạc và ánh sáng cực tím, sự tồn tại của các Chúa Tể Cổ Đại và vai trò của chúng trong việc định hình nền văn minh con người từ thuở hồng hoang, tới con Cổ Đại ranh ma được gọi là Chúa Tể với hành trình đến Tân Thế giới trên chuyến bay 753 đánh dấu khởi đầu của sự kết thúc - anh đều được học từ ông già ngoan cường ấy.

Tòa nhà vẫn bỏ không kể từ cuộc xâm chiếm. Nhà xác không thuộc phần cơ sở hạ tầng của thành phố do ma cà rồng cai quản, bởi cái chết không còn là điểm kết thúc cần thiết cho sự tồn tại của con người nữa. Tương tự vậy, những nghi lễ kết thúc cuộc đời như than khóc, liệm xác và chôn cất không còn cần thiết và hiếm khi được thực hiện.

Với Eph, tòa nhà này là căn cứ không chính thức cho các chiến dịch của anh. Anh bắt đầu leo cầu thang lên các tầng trên, sẵn sàng nghe câu nói quen thuộc của Nora: rằng nỗi tuyệt vọng của anh khi vắng Zack đã ảnh hưởng đến công cuộc phản kháng của họ ra sao. Bác sĩ Nora Martinez là người phụ trách số hai của Eph trong Dự án Canary tại CDC. Giữa tất cả những căng thẳng và rối loạn vì ma cà rồng trỗi dậy, mối quan hệ nhen nhóm từ lâu của họ đã đi từ công sang tư. Eph đã cố đưa Nora và Zack đến vùng an toàn, bên ngoài thành phố, hồi những chuyến tàu vẫn còn chạy bên dưới Ga Perm. Nhưng nỗi sợ lớn nhất của Eph đã hiển hiện khi Kelly, bị thu hút tới Người Thân của cô, đã dẫn một bầy Strigoi ào vào những đường hầm bên dưới sông Hudson, làm trật tàu và giết nốt số hành khách còn lại - Kelly thì tấn công Nora và bắt con trai anh đi.

Vụ bắt cóc Zack - mặc dù Eph không đời nào đổ lỗi cho Nora - vẫn chen ngang mối quan hệ của họ, cũng như chen vào giữa Eph và mọi chuyện. Eph cảm thấy mất kết nối với chính bản thân. Anh cảm thấy mình rã ra rồi vỡ thành từng mảng, và biết rõ đây là tất cả những gì anh có thể dành cho Nora lúc này.

Nora còn có những lo lắng riêng: chủ yếu là về mẹ cô, Mariela Martinez, tâm trí bà đã bị bệnh Alzheimer làm cho tê liệt. Tòa nhà Văn phòng Giám định Pháp y đủ lớn để mẹ Nora dật dờ khắp các tầng trên, người bị giằng chặt vào xe lăn, rón rén lần xuôi hành lang nhờ những chiếc tất chống trượt xỏ vào chân, chuyện trò với những người không hiện diện hay còn sống nữa. Một sự tồn tại khốn khổ, nhưng trên thực tế lại không quá khác với những người sống sót còn lại của nhân loại. Có khi còn tốt hơn: tâm trí bà Martinez đã trú ẩn ở quá khứ và vì thế có thể tránh khỏi nỗi kinh hoàng của hiện tại.

Dấu hiệu đầu tiên khiến Eph nhận thấy có gì đó không ổn chính là chiếc xe lăn bị lật nghiêng gần cửa ngoài cầu thang tầng bốn, các đai thắt văng trên sàn. Thế rồi mùi amoniac xộc vào mũi anh, cái mùi tiết lộ sự hiện diện của ma cà rồng. Eph rút kiếm, bước nhanh về phía cuối hành lang, bụng nôn nao. Tòa nhà Giám định Pháp y có nguồn điện hạn chế, nhưng Eph lại không thể sử dụng đèn hay các thiết bị chiếu sáng có thể bị phát hiện từ ngoài phố, nên anh tiến xuống hành lang mờ tối trong tư thế lom khom tự vệ, cẩn thận để ý các cửa đi, góc tường và những chỗ có thể trốn được.

Anh đi qua một bức vách đổ. Một phòng ngủ nhỏ bị lục lọi. Một chiếc ghế bị lật nhào. "Nora!" anh gọi. Một hành động bất cẩn, nhưng nếu vẫn còn Strigoi ở đó, anh thà lôi chúng ra luôn.

Trên sàn một phòng làm việc trong góc, anh thấy ba lô du lịch của Nora. Nó đã bị xé tung, quần áo cùng đồ dùng cá nhân của cô văng tung tóe quanh phòng. Cây đèn Luma của cô đứng trong góc, vẫn cắm vào ổ sạc. Quần áo của cô là một chuyện, nhưng Eph biết Nora sẽ không đi đâu nếu không có cái đèn UV ấy, trừ phi cô không còn lựa chọn nào khác. Anh không thấy túi vũ khí của cô đâu.

Anh nhặt cái đèn cầm tay, bật ánh sáng đen lên. Nó cho thấy những luồng sáng chói cuộn xoáy trên tấm thảm và cạnh bàn: vết phân ma cà rồng.

Strigoi đã cướp bóc ở đây; rõ ràng là thế. Eph cố gắng giữ bình tĩnh và tập trung. Anh nghĩ anh chỉ có một mình, ít nhất là ở tầng này: không ma cà rồng, tức là tốt, nhưng không Nora, hay mẹ cô, thì lại rất tệ.

Đã có đánh lộn chăng? Anh cố xem xét căn phòng, các vết bẩn cuộn xoáy và chiếc ghế chổng ngược. Anh nghĩ là không phải. Anh lang thang ngoài hành lang tìm kiếm thêm bằng chứng về bạo lực ngoài những tổn thất tài sản, nhưng không tìm được gì. Chiến đấu sẽ chỉ là giải pháp cuối cùng của cô và nếu cô đã chống cự ở đây thì tòa nhà này giờ hẳn đã ở dưới quyền kiểm soát của ma cà rồng. Còn đây, theo quan sát của Eph, trông giống một vụ cướp nhà hơn.

Trong khi kiểm tra cái bàn, anh thấy túi vũ khí của Nora nhét bên dưới, thanh kiếm của cô vẫn còn bên trong. Cô rõ ràng đã bị bất ngờ. Nếu không có vật lộn gì - không có trận xáp lá cà giữa bạc với ma cà rồng - thì khả năng cô gặp phải kết cục bạo lực đã giảm đi trông thấy. Strigoi không quan tâm đến nạn nhân. Chúng chỉ chăm chăm lấp đầy các trại.

Hay cô đã bị bắt đi? Có khả năng ấy, nhưng Eph biết rõ Nora, và cô sẽ không đời nào đi mà không chống trả - trong khi anh không thấy bất cứ dấu hiệu chống trả nào. Trừ phi chúng đã bắt được mẹ cô trước. Nora có thể đã thuận theo vì lo cho bà Martinez.

Nếu vậy, không có khả năng Nora đã bị biến đổi. Theo lệnh của Chúa Tể, Strigoi đã chùn tay trong chuyện bổ sung đội ngũ: uống máu người và làm họ nhiễm chủng virus ma cà rồng chỉ sinh ra thêm ma cà rồng cần phải nuôi ăn. Không, khả năng cao hơn là Nora đã bị chở tới một trại tạm giam bên ngoài thành phố. Từ đó, cô có thể sẽ được giao việc hoặc bị trừng phạt. Người ta không biết nhiều về các trại; một vài người sau khi bị tống vào thì không bao giờ xuất hiện nữa. Bà Martinez, người đã sống quá những năm tháng năng suất, hẳn sẽ có một kết cục rõ ràng hơn.

Eph nhìn quanh, dần hoảng loạn, gắng nghĩ xem phải làm gì. Có vẻ như chỉ là một sự cố ngẫu nhiên - nhưng phải vậy không? Thỉnh thoảng, Eph phải giữ khoảng cách với người khác và thận trọng giám sát những lần anh đi đi về về tòa nhà Văn phòng Giám định Pháp y, bởi Kelly đuổi theo anh không biết mệt. Nếu phát hiện ra anh, Chúa Tể có thể được dẫn thẳng tới trung tâm kháng chiến của họ. Có chuyện gì không ổn chăng? Fet cũng thỏa hiệp rồi? Chúa Tể đã bằng cách nào đó tiếp cận cả nhóm?

Eph bước tới mở chiếc laptop trên bàn làm việc. Máy vẫn đang bật, anh bèn gõ phím cách để màn hình sáng lên. Các máy tính làm việc trong tòa nhà Giám định Pháp y đều được nối dây với một máy chủ vẫn đang hoạt động. Internet đã bị hỏng nghiêm trọng ở nhiều địa điểm và nhìn chung không còn đáng tin cậy. Nhiều khả năng ta sẽ nhận được một tin nhắn báo lỗi thay vì thấy một trang đang chờ tải. Các địa chỉ giao thức Internet trái phép và không được công nhận đặc biệt dễ bị virus xâm nhập, thành thử nhiều máy tính trong tòa nhà đã bị khóa hẳn do nhiễm độc phần cứng hay chạy chậm tới mức không còn dùng được vì hệ điều hành bị hỏng. Công nghệ điện thoại di động không còn tồn tại, cho cả truy cập viễn thông lẫn Internet. Sao lại cho phép quyền truy cập hạ cấp của con người vào một mạng lưới viễn thông có khả năng bao phủ toàn cầu - một thứ lũ ma cà rồng đã sở hữu nhờ ngoại cảm chứ?

Eph và những người khác hành động theo giả định rằng mọi hoạt động Internet đều bị ma cà rồng giám sát. Trang mà anh hiện đang xem - rõ ràng đã bị Nora bỏ ngang bất thình lình, còn không kịp tắt ứng dụng chat - là một kiểu trao đổi tin nhắn cá nhân gì đó, một phòng chat tốc ký giữa hai người.

"NMart" rõ ràng là Nora Martinez. Người trò chuyện cùng cô, "VFet", là Vasiliy Fet, chuyên gia diệt chuột bọ của thành phố New York trước kia. Fet đã tham gia cuộc chiến của họ từ đầu, nhân một lần strigoi đến kích động chuột hoành hành. Anh đã chứng minh sự vô giá của mình với đại nghiệp này, vì cả kỹ năng diệt chuột bọ lẫn hiểu biết về thành phố, đặc biệt là những lối đi dưới lòng đất ở khu này. Anh gần như đã trở thành một học trò của Setrakian quá cố giống như Eph, rồi dần dần tự mình trở thành một người săn ma cà rồng Tân Thế giới. Hiện tại, anh đang trên một tàu chở hàng đâu đó trên Đại Tây Dương, từ Iceland trở về sau một nhiệm vụ hết sức quan trọng.

Với toàn lối diễn đạt ngữ pháp kiểu Fet, đoạn chuyện trò này đã bắt đầu ngày hôm trước, và chủ yếu là về Eph. Anh đọc những câu đáng lẽ anh không bao giờ nên nhìn thấy:

NMart: E không ở đây - lỡ hẹn.

Anh đã đúng. Em đáng lý không nên dựa dẫm vào anh ấy. Giờ em chỉ còn biết đợi...

VFet: Đừng đợi ở đó. Cứ di chuyển tiếp.

Trở về Roosvlt.

NMart: Không được - mẹ em đang xấu đi.

Sẽ cố ở thêm tối đa một ngày.

Thực sự không thể chịu đựng cảnh này nữa.

Anh ấy nguy hiểm. Anh ấy đang trở thành mối nguy cho tất cả chúng ta.

Không sớm thì muộn ả ma cà rồng Kelly sẽ bắt kịp anh ấy hoặc anh ấy sẽ dẫn ả về đây.

VFet: Anh hiểu ý em. Nhưng chúng ta cần anh ấy. Phải giữ anh ấy bên cạnh.

NMart: Anh ấy tự ý ra đi đấy chứ. Có quan tâm gì khác đâu.

VFet: Anh ấy quá quan trọng. Vì chúng ta. Vì cục diện. Vì hai chúng ta.

NMart: Em biết... chỉ là em không thể tin anh ấy nữa. Em thậm chí còn không biết anh ấy là ai nữa...

VFet: Cả hai chúng ta đều phải giữ cho anh ấy khỏi nhấn chìm tất cả. Đặc biệt là em. Giữ cho anh ấy tỉnh táo. Anh ấy không biết quyển sách ở đâu. Đó là lợi thế kép của chúng ta. Như vậy thì anh ấy không thể gây hại cho chúng ta.

NMart: Anh ấy lại ở nhà K. Em thừa biết. Lục lọi tìm ký ức về Zack. Như ăn trộm trong mơ vậy.

Và rồi:

NMart: Anh biết em nhớ anh mà. Còn bao lâu nữa?

VFet: Đang về rồi. Cũng nhớ em.

Eph giữ túi vũ khí xuống khỏi vai, cho kiếm vào bao và buông mình xuống chiếc ghế văn phòng.

Anh trân trối nhìn đoạn trao đổi mới nhất, đọc đi đọc lại nó, như nghe được cả giọng Nora, rồi âm giọng Brooklyn của Fet.

Cũng nhớ em.

Lúc đọc, anh cảm thấy nhẹ bẫng - như thể trọng lực đã bị gỡ bỏ khỏi cơ thể anh. Vậy mà, anh vẫn ngồi đây, im lặng.

Đáng lẽ anh nên cảm thấy tức giận hơn. Điên tiết hơn một cách chính đáng. Cảm thấy bị phản bội. Cuồng điên vì ghen.

Và anh có cảm thấy tất cả những cảm xúc này. Nhưng không sâu sắc. Không gay gắt. Chúng có ở đó, anh nhận thấy chúng, nhưng chỉ đến độ như... dặm thêm vào thứ cảm giác có sẵn. Sự khó chịu trong anh tràn ngập đến độ không vị gì khác, cho dù chua chát đến đâu, có thể thay đổi vị xúc cảm hiện thời.

Chuyện này đã xảy ra như thế nào? Thỉnh thoảng, suốt hai năm qua, Eph đã tỉnh táo giữ khoảng cách với Nora. Anh làm thế để bảo vệ cô, để bảo vệ tất cả bọn họ... hoặc là anh tự nhủ thế, biện minh cho việc bỏ rơi cô.

Nhưng... anh không sao hiểu nổi. Anh đọc lại phần kia. Vậy ra anh là "mối nguy" cơ đấy. Anh "nguy hiểm" cơ đấy. Không thể tin nổi. Có vẻ họ nghĩ rằng họ đang phải gánh theo anh. Một phần trong anh cảm thấy nhẹ nhõm. Nhẹ nhõm vì Nora - Tốt cho cô ấy - nhưng phần lớn anh thấy bừng bừng thịnh nộ. Thế này là sao đây? Phải chăng anh đang ghen chỉ bởi vì anh không thể ôm cô nữa? Có Chúa biết, anh đâu phải người chịu trách nhiệm ở đây; anh tức giận bởi vì ai đó khác đã tìm thấy món đồ chơi anh bỏ quên và giờ anh muốn đòi lại chăng? Anh hiểu bản thân mình quá ít... Mẹ Kelly từng bảo anh rằng anh luôn đến mọi cột mốc lớn trong đời mình muộn mười phút. Muộn ngày sinh Zack, muộn đám cưới, muộn không kịp cứu cuộc hôn nhân đổ vỡ. Có Chúa biết, anh đã muộn trong việc cứu Zack và thế giới, và giờ đây - giờ thế này đây...

Nora? Với Fet?

Cô đã ra đi. Sao lúc trước anh không làm gì đó nhỉ? Kỳ lạ thay, giữa nỗi đau và cảm giác mất mát, anh đồng thời cảm thấy nhẹ nhõm. Anh không cần lo lắng nữa - anh không cần đền bù cho những thiếu sót của anh, giải thích sự vắng mặt của anh, an ủi Nora. Nhưng khi con sóng nhẹ nhõm mong manh ấy chuẩn bị lan ra, anh quay người và thấy mình trong gương.

Anh trông già đi. Già hơn tuổi nhiều. Và bẩn thỉu, gần như một gã lang thang. Tóc anh bết trên vầng trán nhớp nháp mồ hôi, còn quần áo anh thì đóng tầng tầng lớp lớp cáu ghét của nhiều tháng trời. Đôi mắt anh sâu hoắm và hai gò má nhô ra, kéo làn da mỏng căng xung quanh chúng. Chẳng trách, anh nghĩ. Thảo nào.

Anh nhấc người khỏi ghế, chưa hết bàng hoàng. Anh bước xuống bốn đợt cầu thang và ra khỏi tòa nhà Giám định Pháp y, xuyên qua màn mưa đen tối bệnh viện Bellevue gần đó. Anh trèo vào qua một cửa sổ vỡ, bước qua những hành lang tối tăm không người, theo các biển chỉ dẫn đến phòng cấp cứu. Phòng cấp cứu của Bellevue đã từng là một trung tâm chấn thương cấp 1, nghĩa là nó có đủ các chuyên gia được quyền sử dụng các trang thiết bị tối tân nhất.

Cùng các loại thuốc tốt nhất.

Anh tới quầy y tá và thấy cửa phòng thuốc đã long ra. Chiếc tủ lạnh thường khóa nay mở toang và bị khoắng sạch sẽ. Không còn Perc, không còn Vike, không còn Demerol. Anh bỏ túi vài vỉ thuốc giảm đau oxycodone và thuốc an thần - tự chẩn tự trị - ném những vỏ hộp rỗng qua vai. Anh bóc hai viên oxy trắng, nuốt khan chúng - rồi lặng người.

Anh đã di chuyển quá nhanh và gây quá nhiều tiếng động đến độ không nghe thấy tiếng chân trần đang tiến lại. Qua khóe mắt, anh nhìn thấy chuyển động từ phía bên kia quầy y tá và đứng dậy.

Hai strigoi đang chằm chằm nhìn anh. Hai ma cà rồng với hình dạng hoàn chỉnh, không lông tóc, nhợt nhạt, trần truồng. Anh nhìn thấy những động mạch dày phồng trên cổ chúng, chạy xuống xương đòn vào lồng ngực như các sợi rễ cây giần giật. Một con từng là đàn ông (cơ thể to lớn hơn), còn con kia từng là đàn bà (ngực teo lại nhợt nhạt).

Một đặc điểm nổi bật khác của những ma cà rồng trưởng thành này là cái yếm thịt mềm, lòng thòng. Phần thịt chảy nhão, kinh tởm, lủng lẳng như cổ gà tây, đỏ nhợt khi thiếu dưỡng chất, tím lịm sau khi ăn no. Những yếm thịt của hai Strigoi này nhợt nhạt và trông như cái bìu, lắc lư mỗi lần chúng xoay đầu. Một dấu hiệu của cấp bậc và vết tích của một thợ săn giàu kinh nghiệm.

Đây có phải chính là hai strigoi đã tiếp cận Nora và mẹ cô hoặc giả đã khiến họ hoảng loạn chạy khỏi Văn phòng Giám định Pháp y? Không có cách nào xác nhận được, nhưng điều gì đó cho Eph biết đúng là như thế - tức là, nếu đúng, rất có thể Nora cuối cùng đã cao chạy xa bay.

Anh thấy gì đó như một thoáng nhận thức trong những con mắt bình thường đỏ ngầu, trống rỗng của chúng. Thông thường, không có tia sáng hay chút dấu vết nào cho thấy một bộ não còn hoạt động đằng sau cái nhìn chằm chằm của một ma cà rồng - nhưng Eph đã từng thấy cái nhìn ấy và biết kẻ đó đã nhận ra, đã nhận diện được anh. Đôi mắt sứ giả của chúng đã báo kết quả tìm kiếm về cho Chúa Tể và sự hiện diện của hắn ào ào tràn vào não chúng với mãnh lực chiếm hữu. Rồi trong vài phút, cả đàn sẽ có mặt.

“Bác sĩ Goodweather..." cả hai sinh vật lên tiếng cùng lúc, giọng thỏ thẻ đồng thanh một cách kỳ lạ. Thân thể chúng vươn dậy như hai con rối sinh đôi cùng bị một sợi dây vô hình điều khiển. Chúa Tể.

Eph quan sát, vừa thích thú vừa ghê tởm, cách cái nhìn chằm chằm trống rỗng của chúng nhường chỗ cho trí khôn và tư thế đĩnh đạc của một sinh vật thượng đẳng - đang uốn éo thì bật về tư thế nghiêm chỉnh, như một cái bao tay da lập tức định hình khi bàn tay luồn vào đúng phom vốn dĩ của nó.

Khuôn mặt nhợt nhạt dài thuỗn của hai sinh vật kia biến hình khi ý chí của Chúa Tể chiếm lấy cái mồm mềm nhũn và cặp mắt trống rỗng của chúng...

“Ngươi có vẻ... khá mệt mỏi..." cặp rối nói, thân thể chuyển động đồng nhất. “Có lẽ ngươi nên nghỉ ngơi... ngươi không thấy thế sao? Hãy tham gia cùng chúng ta. Đầu hàng đi. Ta sẽ cho ngươi. Bất cứ gì ngươi muốn..."

Con quái vật nói đúng: anh mệt mỏi - ồ, vô cùng, vô cùng mệt mỏi - và phải, anh cũng muốn đầu hàng. Mình có thể không? anh nghĩ. Thôi nào? Đầu hàng ư?

Đôi mắt anh ngấn lệ và anh cảm thấy đầu gối chùng xuống - chỉ hơi hơi - như chực ngồi xuống. “Những người ngươi yêu thương - những người ngươi nhớ - họ sống trong vòng tay của ta..." hai sứ giả sinh đôi nói, thông điệp của chúng được diễn đạt hết sức cẩn trọng, hết sức mời gọi, hết sức mơ hồ...

Hai bàn tay Eph run lên với qua hai bên vai, ghì chặt cái chuôi da đã sờn của hai thanh kiếm dài. Anh rút thẳng chúng ra để không vướng phải túi vũ khí. Có lẽ do thuốc giảm đau đang có tác dụng, nhưng có điều gì đó lách cách sâu trong não bộ anh, điều gì đó khiến anh liên hệ hai sinh vật quái dị này, một nam một nữ, với Nora và Fet. Người tình và người bạn tin cẩn của anh, giờ đang sát cánh chống lại anh. Cứ như thể họ đã bắt gặp Eph ở đây, lục lọi tủ thuốc như một gã nghiện, chứng kiến anh trong thời khắc kém cỏi nhất - mà chính họ phải trực tiếp chịu trách nhiệm cho nó.

"Không," anh nói, phản bác Chúa Tể bằng một tiếng rên đứt quãng, giọng anh vỡ ra dù chỉ trong một âm tiết đơn độc ấy. Và thay vì gạt tình cảm sang một bên, Eph đẩy chúng ra trước, đúc thành cơn thịnh nộ.

"Tùy ngươi vậy,” Chúa Tể đáp. "Ta sẽ gặp lại ngươi... sớm thôi..."

Và rồi, ý chí nhường chỗ cho những kẻ săn mồi. Hít ngửi, hổn hển, hai con thú trở lại, bỏ tư thế đứng thẳng đĩnh đạc, hạ cả tứ chi xuống, sẵn sàng bao vây con mồi. Eph không cho lũ ma cà rồng cơ hội tạt sườn anh. Anh lao thẳng vào con đực trước, cả hai thanh kiếm ở thế sẵn sàng. Con ma cà rồng nhảy lui khỏi anh đúng phút cuối - chúng lanh lẹ vô cùng - nhưng không kịp thoát, đầu mũi kiếm của Eph bắt trúng một bên sườn. Nhát chém đủ sâu để khiến con ma cà rồng tiếp đất loạng choạng, vết thương rỉ máu trắng. Strigoi hiếm khi cảm thấy đau đớn về thể xác, nhưng chúng thấy đau khi gặp vũ khí bạc. Sinh vật kia quằn quại, ghì chặt sườn.

Chính trong thời khắc chần chừ mất chú ý ấy, Eph quay tròn và vung thanh kiếm kia lên ngang tầm vai. Một đường cắt phăng cái đầu khỏi cổ và vai, tách ngọt ngay dưới cằm. Cánh tay ma cà rồng giơ lên cao trong một phản xạ tự vệ trước khi thân mình và tứ chi nó đổ sập xuống.

Eph quay lại đúng lúc con cái đang ở giữa không trung. Nó vừa nhảy tót lên bàn, lao vào anh với hai ngón tay giữa để móng nhọn hoắt chực cắt vào mặt anh - nhưng Eph vừa hay có thể dùng tay mình gạt tay nó trẹo đi đúng lúc con ma cà rồng bay qua, khiến nó đáp mạnh vào tường, rồi rơi sụp xuống nền nhà. Eph rơi mất cả hai thanh kiếm. Tay anh quá yếu. Ôi, có, có, làm ơn đi - tôi muốn bỏ cuộc.

Con Strigoi nhanh chóng bật dậy trên cả tứ chi, rạp mình đối mặt Eph. Mắt nó như khoan vào anh, đại diện của Chúa Tể, sự hiện diện ma quỷ đã lấy đi tất cả nơi anh. Cơn thịnh nộ của Eph lại bùng lên lần nữa. Anh lập tức lôi ra hai cái móc và sẵn sàng chờ đụng độ. Con ma cà rồng tấn công và Eph lao vào - cái yếm thịt lủng lẳng dưới cằm nó trở thành một mục tiêu hoàn hảo. Anh đã thực hiện đòn này cả trăm lần - như một người công nhân trong nhà máy cá đang đánh vảy một con cá ngừ cỡ bự. Một cái móc đâm vào cổ họng đằng sau yếm thịt, nhanh chóng thọc vào và ép chặt sau sụn thanh quản, móc vào cái vòi chích. Kéo nó xuống - thật mạnh - anh chặn cái vòi và buộc sinh vật kia phải quỳ xuống kêu ré lên như lợn. Cái móc kia bám vào hốc mắt, và ngón cái của Eph chẹn bên dưới hàm, khóa mồm nó lại. Một mùa hè nọ từ rất, rất lâu về trước, bố anh đã chỉ cho anh động tác ấy khi bắt rắn trên một dòng sông nhỏ ở mạn Bắc. "Kẹp lấy cái hàm," ông bảo, "khóa mồm lại - để chúng không cắn được." Không nhiều con rắn có độc, nhưng rất nhiều con có cú cắn ác liệt và mồm thì vô khối vi khuẩn đủ để ta đau thốn. Hóa ra là Eph - cậu trai thành thị Eph - lại có tài bắt rắn. Một năng khiếu bẩm sinh. Thậm chí anh đã từng trổ tài bắt một con rắn bên quốc lộ gần nhà nhân một ngày đẹp trời hồi Zack còn bé. Anh đã cảm thấy mình rất bề trên - một người hùng. Nhưng đã lâu lắm rồi. Cả tỷ tỷ năm trước Công nguyên rồi.

Giờ thì Eph, yếu đuối hom hem, vận đến nguồn năng lượng phát sinh hoàn toàn từ con giận dữ và đói khát, đang dùng móc lôi một sinh vật xác sống cực khỏe, nóng đến độ không thể chạm vào. Anh không phải đang ngâm ngập đầu gối dưới một dòng suối mát lành ở California hay bước ra khỏi chiếc van mini để bắt một con rắn thành thị. Anh đang gặp nguy hiểm thực sự. Anh có thể cảm nhận cơ bắp của mình rã ra. Sức anh đang yếu dần. Có... có - tôi muốn đầu hàng...

Và sự yếu đuối này khiến anh tức giận. Anh nghĩ đến tất cả những gì anh đã mất - Kelly, Nora, Zack, thế giới - và anh kéo mạnh, hét như một đứa trẻ, xé toạc ống thanh quản và nắm chặt lấy chỗ sụn căng. Ngay khi đó, cái hàm gãy và trật khỏi vị trí dưới ngón tay cái cáu bẩn của anh. Máu lẫn giun trào ra, Eph bèn nhảy lùi ra sau, thận trọng tránh chúng, luồn lách như một võ sĩ quyền anh bên ngoài tầm với của đối thủ.

Con ma cà rồng bật dậy, trượt dọc bức tường, hú dài, yếm thịt và cổ rách bươm, đập phần phật, máu phun trào. Eph vờ tấn công, con ma cà rồng lùi vài bước, thở khò khè và rên rỉ, một thanh âm nhỏ, kỳ quặc, ướt át - gần như tiếng gọi vịt. Anh lại vờ tấn công nhưng lần này con ma cà rồng không bị lừa. Eph vừa dụ được nó thì con ma cà rồng cứng người lại rồi chạy mất dạng.

Giá Eph có thể tập hợp một danh sách các quy tắc giao chiến thì gần như đầu tiên sẽ là Không bao giờ đuổi theo một ma cà rồng đang tháo chạy. Không thể nào ra được một kết quả tốt đẹp. Cũng không giành được lợi thế chiến lược nào khi đuổi theo một Strigoi. Tín hiệu báo động thấu thị của nó đã phát đi. Bọn ma cà rồng suốt hai năm qua đã phát triển nhiều chiến lược tấn công phối hợp. Chạy là một chiến thuật lảng tránh, hoặc thuần túy là một mưu mẹo.

Tuy nhiên, Eph, trong cơn nóng giận, đã làm điều anh biết mình không nên làm. Anh nhặt hai thanh kiếm lên và đuổi theo nó, chạy dọc hành lang tới cánh cửa có ghi CẦU THANG. Cơn nóng giận và một khao khát kỳ quặc là được ra mặt báo thù khiến anh tông cửa chạy lên hai nhịp cầu thang. Con ma cà rồng cái rời cầu thang và Eph theo nó ra ngoài; nó nhảy xuống hành lang, Eph rượt theo, mỗi tay cầm một thanh kiếm dài. Con ma cà rồng rẽ phải rồi rẽ trái, chạy vào một cầu thang khác, vọt lên một nhịp cầu thang.

Lúc Eph đã thấm mệt, lý trí trở lại. Anh thấy con ma cà rồng cái ở đầu kia hành lang và có cảm giác nó đã chậm lại, đang đợi anh, như muốn chắc chắn Eph có thể nhìn thấy nó đã quành qua góc tường.

Anh dừng lại. Đây không thể là cái bẫy. Anh chỉ vừa xuất hiện ở bệnh viện; chưa đủ thời gian. Vậy nên lý do duy nhất khiến con ma cà rồng kia kéo anh vào một cuộc chẳng khác gì rượt đuổi ngỗng hoang này là...

Eph bước vào phòng bệnh gần nhất, đi đến cửa sổ. Cơn mưa đen nhờn dầu chảy thành vệt trên lớp kính, thành phố bên dưới bị che khuất sau những dòng nước bẩn đang chảy ròng ròng xuống kính. Eph rướn người nhìn đường phố, trán ép vào mặt kính.

Anh nhìn thấy những hình thù đen ngòm, có thể nhận ra là các thân người, đang chạy túa lên vỉa hè từ mấy tòa nhà đối diện, tràn ra con phố bên dưới. Mỗi lúc một đông, từ các góc đường và bên ngoài những cánh cửa, như lính cứu hỏa nghe tiếng còi báo động cấp sáu liền di chuyển tới cổng bệnh viện.

Eph lùi ra xa. Tín hiệu ngoại cảm quả là đã được phát đi. Một trong những người đảm trách phong trào phản kháng của con người, bác sĩ Ephraim Goodweather, đang bị mắc kẹt bên trong bệnh viện Bellevue.

« Lùi
Tiến »