Cora là người đầu tiên xuất hiên; nàng đến sớm, vào lúc ba giờ kém mười lăm phút. Gương mặt nàng phảng phất một vẻ mong đợi căng thẳng, điều này chứng tỏ nàng đã hiểu sai mục đích ông gọi nàng tới đây. Phải chăng nàng tưởng sau khi suy xét ông đã thuận theo đề nghị của nàng ngày hôm trước? Ông không để cho nàng có dịp đề cập lại vấn đề đó. Và vì ông không có ý làm nàng hoảng sợ, ông cũng không cho biết lý do muốn nàng đến đây. Lấy cớ đang bận, ông bảo nàng ngồi chờ bên phòng cô Moffatt và nói thêm rằng chắc chắn Moffatt sẽ thích pha cho nàng một tách trà.
Mười lăm phút tiếp theo đó trôi qua chậm chạp đến không chịu được. Mặc dù Page ráng giữ bình tĩnh, tim ông bắt đầu nện thình thịch… càng lúc càng mạnh. Ông tránh dùng đến thuốc amil nitrit bác sĩ Brad đã cho, vì sợ dùng thường xuyên sẽ giảm hiệu quả của thuốc, tuy nhiên ông cắt một ông thuốc mà ông luôn mang trong người đề phòng những trường hợp khẩn cấp.
Ông chưa ngửi hết ống thuốc và mặt còn đang ửng hồng thì Smith đến, tháp tùng không những chỉ có Nye mà còn một thanh niên nữa Page chưa hề thấy bao giờ. Sự xuất hiên bất ngờ của người lạ mặt – mặc dù gã có vẻ trầm lặng, thân thiện và mặt mũi hoàn toàn dễ coi – vì một lý do khó hiểu nào đó lại là một cú sốc đối với Page: nó dường như đưa thêm vào cuộc thương lượng những phức tạp mới mà ông chưa hề biết. Cả ba đứng đó nhìn ông; Fenwick sau khi đưa họ lên lầu, còn đứng nán ở hậu cảnh. Smith phá tan sự im lặng.
- Ông đã nhận những bức thư của tôi. – Giọng y nghe thật lạ, khàn và đục, dường như nói với một chút cố gắng.
- Cả hai. – Page đáp. Rồi, như ông đã nhất quyết phải giữ bình tĩnh, ông nói tiếp: - Mời các ông ngồi.
Họ ngồi xuống, như ba người máy, người lạ mặt biểu lộ một sự thụ động và bối rối, còn Nye thì vẫn vẻ hỗn láo thường ngày. Hắn nhìn Fenwick sau khi ông này đã tìm đủ ghế ngồi cho c
- Chúng ta có cần ông này không?
Page bảo Fenwick ông ta có thể rút lui.
- Sau này ông sẽ cảm ơn tôi. – Nye nói. Hắn đốt một điếu thuốc và nói thêm một câu xin phép lịch sự: - Có phiền ông không?
Mọi người đều im lặng, rồi Smith tằng hắng lấy giọng. Mặt y lúc thường thì có một màu vàng mỡ bò, giờ xanh mét và bóng loáng mồ hôi, cằm xanh rì vì hôm nay chưa cạo râu và ngấn lệ dưới mắt thâm đen. Y có vẻ lúng túng; cổ áo sơ mi của y dơ, cà vạt lỏng lẻo, vẻ bề ngoài của y chứng tỏ đầu óc đang trải qua một cơn hỗn loạn. Page chưa từng thấy y trong một trạng thái như thế này.
- Thưa ông Page, – hắn ngập ngừng bắt đầu, mặc dù dường như hắn đã tập dượt trước – tôi không có ác ý cá nhân nào đối với ông. Tôi kính trọng ông và không mong muốn gây bất cứ nỗi khổ đau nào cho ông. Thậm chí tôi cũng hy vọng được ông dành cho những cảm nghĩ tương tự. Tuy nhiên, có những hoàn cảnh mà một người ở địa vị tôi buộc lòng phải làm một số hành động nhất định vì quyền lợi của mình. Thưa ông Page, đây là một điều nói ra rất đau lòng… nhưng chúng tôi đang nắm giữ một số tin tức mà chúng tôi thấy phải đưa ra cho ông.
- Nếu tôi phải tin vào điều ông viết trong mấy bức thư thì chuyện này liên quan đến con dâu của tôi.
- Đúng đấy. – Nye nói chen vào, vừa gạt tàn thuốc lá.
- Trong trường hợp đó, mặc dù ông tin rằng nó là một vấn đế danh dự tế nhị, tôi đề nghị nếu ông có điều gì nói về cô ấy thì nên nói trước mặt cô ấy.
- Khoan đã, ông Page. Tốt hơn ông nên nghe chúng tôi nói trước đã. Chúng tôi muốn tránh làm đau khổ một người đàn bà.
- Ôi, đừng lòng vòng nữa, Smith ạ. – Nye nói – Lạy Chúa tôi, xin anh vào thẳng vấn đề đi.
- Thôi được. – Page nói sẽ nghe ông. Nhưng tôi hy vọng rằng điều luật về tội phỉ báng không xa lạ đối với ông.
- Thưa ông Page, thật là một điều khó nói…
- Thế thì để tôi nói vậy. – Nye ngắt lời Smith. Hắn dụi tắt điếu thuốc và lạnh lùng nhìn Page bằng cặp mắt lồi bất động – Ông ấn hành một tờ báo rất thuần khiết, phải không? Ông bênh vực cho một nền báo chí trong sạch, một cộng đồng xã hội trong sạch, cái gì cũng trong sạch. Từ trong ra ngoài, ông trong trắng như hoa huệ đến nỗi có lẽ ông chưa bao giờ nghe nói tới từ ngữ “phá thai?”
- Tôi… tôi biết từ ngữ đó – Page giật mình đáp.
- Hy vọng rằng ông biết. – Nye cười mỉa – Như thế dễ nói chuyện hơn. Rồi có lẽ ông cũng biết rằng khi một cô gái chưa chồng gặp rắc rối mà muốn giữ thế diện, thì cô ta vội tìm đến một mụ lang trong một ngõ hẻm nào đó để giải tỏa cho mình cái của nợ. Bất hạnh thay, lại có một điều luật xấu xa có tên là “Những trường hợp vi phạm đạo luật về con người” năm 1861, nói rằng nếu một người đàn bà cho phép người khác sử dụng trái luật bất cứ dụng cụ hay phương pháp nào khác để tống bào thai của mình ra, thì y thị bị ghép vào trọng tội hình sự và bị phạt lao động khổ sai chung thân hay không dưới ba năm, hoặc bị tù không quá hai năm… Đáng tiếc nhỉ?
- Thế đủ rồi. – Smith nói giọng khàn đặc – Thưa ông Page, phải nói với ông điều này thật đau lòng. Vào tháng tám cách đây ba năm, cô con dâu của ông, lúc đó còn là cô Cora Bates, bị tuyên án theo đạo luật vừa nói tại Tòa đại hình miền Bắc ở Blackpool.
Page sững người nhìn Smith. Toàn thân ông bất động như biến thành băng giá. Ông không còn nhận biết những gì chung quanh ông, không còn gì tồn tại ngoài hình ảnh mờ ảo, lung linh của gương mặt méo xệch của Smith.
- Không… không… tôi không tin.
- Đó là sự thật. Và chúng tôi có bằng chứng.
- Không. – Page lại nói một cách máy móc – Không đúng.
- Thôi, yên lặng nào. – Nye nói. Hắn chỉ vàthứ ba – Cậu Hanes đây có tham dự vụ xử đó… theo dõi từ đầu đến cuối. Phải thế không, Jack?
- Thưa ông, đúng thế ạ. – Haines nhìn Page như có ý xin lỗi, hay ít ra biểu lộ một chút hối tiếc – Tôi có mặt ở tòa suốt phiên xử. Phải nói rằng ông chánh án rất độ lượng, trong hoàn cảnh đặc biệt đó. Bản án rất nhẹ.
- Bản án? – Page nắm chặt tay ghế, hầu như không nói nên lời.
- Sáu tháng.
Tim Page bỗng yếu dần; trong một lúc lâu ông không còn cảm thấy tiếng đập của nó nữa. Ông tưởng có thể là một sự tố cáo nào đó, sự lọc lừa và phóng đại một lỗi lầm ngu xuẩn Cora đã phạm phải, chẳng hạn một cuộc tình lăng nhăng với chàng thanh niên Haines này, hoặc một chuyện có liên quan đến quá khứ nghèo khổ và những lăn lộn với đời quá sớm của nàng. Nhưng không bao giờ nghĩ là chuyện sống chết này, nó vượt xa những điều tệ hại nhất mà ông có thể tưởng tượng, đến nỗi bỗng nhiên mọi thứ trong ông đều nổi lên chống lại… ông không thể và sẽ không chấp nhận nó.
- Vô lý… láo toét. Cô ấy đang có mặt ở đây… cô ấy sẽ bác bỏ hết.
- Vậy thì mời vào đây. – Nye nối với một giọng tự tin lạnh lùng khiến Page rợn người – Chúng ta sẽ biết ngay ai là kẻ nói láo.
Page đứng lên định đi gọi nàng, rồi lại ngồi lọt thỏm trong chiếc ghế nệm. Ông không thể gọi nàng vào trả lời điều tố cáo khủng khiếp này.
- Nào, đi gọi đi. – Nye giục – Ta hãy giải quyết việc này một lần cho xong. Hỏi nàng xem vì sao cô đã sa chân vào tù.
Sừng sờ vì ngờ vực, Page không quyết định được phải làm gì. Trong lúc ông còn do dự, cánh cửa hông thông sang phòng cô Moffat bỗng hé mở. Chờ quá lâu, Cora muốn biết xem Page đã rảnh chưa. Không bao giờ ông quên được gương mặt nàng khi nàng nhìn thấy và hiểu ra ý nghĩa của cảnh trước mắt. Một sự yên tĩnh như trong nhà mồ ngự trị căn phòng, rồi nàng kinh hoàng nói giọng hào hễn:
- Xin lỗi… tôi không
Rồi nàng bắt đầu lui lại.
- Chờ một tí. – Nye nói – Có một người đi từ rất xa đến thăm cô đây.
Nàng dừng lại, như thể không còn chút năng lực nào để cưỡng lời Nye:
- Tôi nghĩ rằng cô còn nhớ tôi? – Haines nói.
- Không… Tôi chưa bao giờ gặp cậu. – Câu trả lời lúng búng trong miệng nàng gần như không thành tiếng.
- Xin lỗi cô… ít ra lúc đó cô là cô Bates… Tôi có mang theo những tờ cắt báo, với ảnh chụp và lời khai cô ký tên trong bệnh viện.
Gã thanh niên thò tay vào túi trong. Page nghĩ Cora sắp ngã quỵ. Nàng bắt đầu khóc, những tiếng nấc khô khốc làm run rẩy toàn thân nàng. Ông không chịu đựng nổi cảnh này.
- Thôi, thế đủ rồi. – Ông bảo Smith – Lạy Chúa, đi hết đi.
- Ông tin chưa? – Nye nói khi hắn đứng lên.
Smith cũng đứng dậy. Y đứng cạnh bàn viết không nhìn Page, tay xách chiếc cặp da, mồ hôi lấm tấm trên trán.
- Bây giờ thế này ông Page ạ. Không ai được biết tí gì về chuyện này. Chúng tôi sẽ giữ kín như chôn dưới mồ. Không gây ra điều gì tai hại cả. Không bất cứ cái gì. Giải pháp cũng hết sức giản dị. Tôi đã thảo sẵn một thỏa hiệp ngắn đây, hoàn toàn công bình và ngay thẳng. – Bàn tay to bè của y vụng về mở chiếc cặp – Tôi tin chắc ông sẽ chấp nhận. Rồi thì chúng tôi sẽ không bao giờ in một chữ nào về nỗi khổ tâm nhỏ này của ông. Và xin ông tin nơi tôi, ông Page ạ, hai bên cũng sẽ không mất tình cảm với nhau.
- Các ông làm ơn đi hết đi. Tôi sẽ nói chuyện sau.
Smith để lên bàn của Page một phong bì dài làm bằng giấy gói Manilla màu vàng và dẫn đầu đi ra cửa
Khi họ đi khỏi Page quay sang Cora. Ông không biết nói gì, hoàn toàn không; lời nói đã tắt nghẽn trong cổ họng. Nàng vẫn còn khóc, mặt áp vào cánh tay tỳ lên tường. Ông cố tìm một lời an ủi, nhưng không được. Chính nàng phá tan sự im lặng. Với một thái độ buông xuôi, nàng bắt đầu nói qua nước mắt và những tiếng nấc.
- Đúng hết… đúng hết… những điều họ nói với bố. Nhưng có lẽ họ đã không kể được tất cả… rằng mãi từ lúc mười sáu tuổi con đã sống tự lập, hầu hết là làm công trong những tiệm buôn nhỏ. Một mùa hè nọ con đi Blackpool chơi một chuyến bảy ngày; con đã dành dụm trong nhiều tháng cho chuyến đi đó. Con đến khiêu vũ ở nhà hàng Palley. Ông quản lý nhà hàng thấy con và cho con một chỗ làm. Con nhận. Ông ta tử tế với con và lúc đó con cô đơn. Trước kia con lúc nào cũng cô đơn. Sự quen biết khiến con thấy dễ chịu và muốn có người để yêu. Con không hề biết ông ta có vợ… hồi đầu con không biết. Ông ta không thương yêu gì con hết, ông ta là một con người đê tiện, thật đáng phỉ nhổ. Khi biết con như thế, ông ta nổi điên với con và đối xử thật tàn nhẫn. Ông ta sợ bà vợ hay chuyện. Ông ta bảo biết phải làm gì. Ông ta đối xử với con thế nào con cũng mặc kệ, con để ông ta dẫn con đến chỗ ấy. Có một người đàn bà làm việc đó cho con. Con bị bệnh, nặng lắm, con nghĩ rằng mình sắp chết và con cũng muốn chết quách cho rồi. Bà ta sợ quá đi mời bác sĩ. Bác sĩ cho con vào bệnh viện và thế là mọi chuyện bắt đầu xảy ra.
Cora hầu như ngất đi nhưng gắng gượng kể tiếp:
- Con nằm bệnh viện hết tám tuần. Con bị sốt và đủ mọi thứ. Khi xuất viện thì con bị cảnh sát bắt. Con cho rằng họ phải bắt. Họ muốn con làm nhân chứng để buộc tội người đàn bà ấy. Nhưng bà ta cũng nghèo như con và không có bạn bè chi hết; không biết thế nào nữa mà con không làm điều đó. Khi tới phiên xử vụ của con thì điều đó đâm ra hại con, nhưng tòa kêu án con sáu tháng. Con nghĩ ông ta tội nghiệp con. Lúc đó nhìn con ghê lắm. Ở bệnh viện họ cắt tóc con và con chỉ còn da bọc xương. Con cũng bất cần. Nếu họ có bỏ tù con lâu hơn thì cũng không nghĩa lý gì nữa. Con không còn là con nữa mà.
- Thôi Cora… – Lòng thương hại khiến ông đứng dậy đi lại bên nàng – Con nói thế đủ rồi.
- Con phải nói cho bố nghe, dù cho điều này có làm con phải chết. Khi con mãn hạn, người ta kiếm cho con một việc làm Blackpool – mấy người ở một cái hội cứu trợ. Nhưng con đã chán nơi ấy. Rồi lại đến mùa hè nữa. Con thấy một quảng cáo rao vặt cần loại công việc của con ở Scarborough. Con đến đó. Công việc rất dễ - bán bánh tại một ki ốt ngoài bến tàu. Nhưng con không thể trở lại như xưa được nữa. Con không thuộc về đâu cả. Con không còn cảm nghĩ gì cả, ngoại trừ cảm thấy như đã chết. Mỗi chiều con dọn hàng đóng cửa ki ốt lúc sáu giờ chiều. Xong con đi bách bộ dọc bến tàu. Và chính nơi đó, con thường gặp David ngồi trên một ghế băng gỗ. Con thấy anh ấy có phảng phất một nét gì đó. Một hôm con không kềm mình nổi. Con dừng lại nói chuyện với anh ấy.
Một cơn xúc động mạnh làm nàng suýt ngất nữa.
- Đó là lúc bắt đầu. Con không dám nói cho anh ấy nghe về cá nhân con. Nhưng chúng con cùng hội cùng thuyền. Chỉ cần nhìn anh ấy là con biết ngay. Con muốn giúp đỡ anh ấy. Và có lẽ con đã giúp được cho anh ấy. Con đã làm một người vợ hiền. Nhưng nếu anh ấy biết thì mọi chuyện sẽ chấm dứt; con không biết rồi sẽ xảy ra điều gì cho cả hai đứa chúng con.
Một tiếng nấc cuối cùng lay mạnh người nàng và nàng quay lại đi về phía ông, bơ vơ, lạc loài như bị xã hội từ bỏ, thế nhưng nàng vẫn khát khao hạnh phúc và van xin ông nâng đỡ.
- Nín khóc đi. – Ông ôm nàng nói – Và đừng vì bất cứ lý do nào nói cho David biết. Thế nào ta cũng có cách.
- Con chẳng đặng đừng… việc đó xảy đến với con… thế thôi. Con không thể nói nhiều hơn hay ít hơn được. Nhưng bố nghĩ thế nào… đặc biệt là bố? Tiếp theo tất cả những điều tốt đẹp bố đã mang lại cho con, bây giờ con gây ra chuyện này cho bố. Ôi, bố thấy chăng… chỉ có bố là người đáng kể nhất.
Nói dứt lời, nàng nhìn ông với một vẻ man dại, rồi trước khi ông kịp giữ nàng lại, nàng bỏ chạy ra khỏi phòng.
Ông buộc lòng phải để nàng đi. Ông nặng nề thả mình xuống ghế và ngồi hai tay ôm đầu; ông cố thu hết tàn lực để đối phó với tai họa cuối cùng này. Một tình huống tơi bời ngổn ngang thật đáng sợ! Ông tự nhủ. Phản ứng nổi giận và chán chường ban đầu đã qua đi, bây giờ là mối thương tâm. Ông không thể trách cứ nàng, thế nhưng đối với ông, đối với Ánh sáng phương Bắc , thì hậu quả sẽ cực kỳ nghiêm trọng.
Tự nhiên ông cầm lên bản dự thảo hợp đồng Smith để lại trên bàn và đọc một mạch. Nó không chứa đựng một điều khoản lắt léo gian trá nào; thực ra, nó rất công bình – để tự giải tỏa mình khỏi mặc cảm tội lỗi, Smith đã cố gắng hết sức làm cho nó thật công bình, ước tính một cách ngay thẳng tài sản của hai tờ báo, kể cả yếu tố khách hàng dựa trên số bán tương ứng với thời kỳ mười hai tháng qua. Tuy thế, dù kết quả cuối cùng có thể chấp nhận được về mặt tài chính, Page nhận ra sẽ không còn hy vọng nào về địa vị của mình trong tờ báo. Ông sẽ bị loại trừ. Còn nếu ông từ chối nhượng lại tờ Ánh sáng thì toàn bộ câu chuyện về quá khứ Cora, kết nối với bối cảnh hiện tại của nó và thêu dệt thêm đôi chút, sẽ được đăng dưới một hàng tít lớn trên báo ở Hedleston và mọi tờ báo khác của tập đoàn Somerville khắp nước.
Page rùng mình khi hình dung trong đầu sự đăng tải kinh khủng đó. Chúng sẽ mạt sát ông biết là dường nào, người cựu thị trưởng Hedleston, người chủ bút sắp được các cơ quan đoàn thể thành phố khoản đãi tiệc ăn mừng, con người của đức độ và nguyên tắc luôn tranh đấu chống thôi nát. Alice, với những tham vọng xã hội của bà, cũng sẽ không thoát, và David, người chồng bị lừa dối, cũng thế; thậm chí Dorothy cũng nhận lãnh phần của mình – không một ai trong gia đình ông thoát cả. Tất cả sẽ bị lôi xuống vũng bùn bởi những bàn tay lão luyện về nghệ thuật này. Kết quả dành cho ông chắc chắn sẽ là một sự tuyệt diệt uy tín xã hội và chính trị. Đối với David hậu quả sẽ còn bi thảm hơn nữa, đến nỗi ông chẳng dám nghĩ tới: cú sốc này sẽ hủy hoại cậu, đưa cậu trở về cảnh địa ngục hỗn loạn mà mãi cậu không thoát ra được.
Còn đối với Cora, phải chăng nàng sẽ chịu đựng những nỗi đau đớn to lớn nhất? Nàng biết rằng chính nàng đã mang tai họa đến cho mọi người, rằng nỗi đau đớn nhục nhã của kinh nghiệm khốn khổ cũ giờ được khuyếch đại lên gấp trăm để nàng trải qua lần nữa, rằng sự yên ổn, an toàn và thanh thản mà khó khăn lắm nàng mới tìm được thì giờ đây bị tàn phá hết phương cứu vãn, tất cả những điều này chắc chắc xé nát cõi lòng nàng.
Đột nhiên ông đứng lên và bắt đầu đi tới đi lui trong căn phòng. Sao ông đành lòng chứng kiến nỗi đau đớn này gây ra cho nàng và cho gia đình ông – ông phải nhượng bộ, phải từ bỏ Ánh sáng phương Bắc . Chỉ nghĩ tới thôi, ông đã cảm thấy như có một nhát dao đâm vào cạnh sườn đau nhói. Ông cố tự bảo mình rằng đây chỉ là một tổn thương của niềm kiêu hãnh phát sinh từ mối gắn bó quá đáng đối với tài sản trân trọng lâu đời của dòng họ; rằng ông, Henry Page, chỉ là người đeo đuổi một l tưởng lỗi thời, viết rặt những bài báo tầm thường và đánh giá quá cao quyền sở hữu của mình đối với một tờ báo tỉnh nhỏ. Nhưng cách này không giúp ích gì cho ông cả. Khi nghĩ đến cuộc đấu tranh gian khổ, lâu dài đã trải qua và chiến thắng gay go đã giành được, để rồi cuối cùng bị cướp sạch, thì máu nóng dâng lên tới đầu ông. Ánh sáng phương Bắc là di sản, là truyền thống, là cuộc đời ông.
Như bị thúc giục, ông bước đi theo lối hành lang đến căn buồng nhỏ ở tận cùng nơi những tờ báo Ánh sáng đầu tiên được lưu trữ, và lấy hú họa vài số báo trên giá. Đây, vào năm 1785, là bài tường trình về chuyến bay khinh khí cầu đầu tiên của Blanchard ngang biển Manche, kết thúc thành công vào một ngày thứ sáu “bất chấp những lời nói gở”; và kia, mười năm sau, là bài thứ nhất của tác phẩm Age of Reason [37] của Paine trong loạt bài đăng nhiều kỳ đã khiến Daniel Page suýt bị chính phủ truy tố nhưng cuối cùng đã làm cho Pitt bị bất tín nhiệm. Đây nữa, bài tường thuật nổi tiếng về vụ nổi loạn ở vùng Nora năm 1797 khi Ngân hàng Anh Quốc ngưng chi trả vàng.
Bỗng chốc trở nên say sưa, Page lật xem, bất kể thứ tự thời gian những tờ giấy đã vàng ố, mỗi tờ là một dấu mốc của lịch sử nước Anh: Trafalgar, Kabu thất thủ, Balaklava, vụ mưu sát bất thành nữ hoàng Victoria năm 1842, những cuộc chiến tranh của Napoleon, bản tin về cái chết của Browning, cuộc chiến tranh Nam Phi, cuộc quyên tiền do Robert Page khởi xướng để trợ giúp đời sống binh sĩ… Không, ông không chịu đựng nổi. Ông rên rỉ lên, hai tay ấn mạnh vào thái dương đang đập mạnh. Ánh sáng phương Bắc tự nó là lịch sử; ông không thể giao nộp nó cho một sở hữu chủ mà ông biết chắc sẽ hạ thấp giá trị nó.
Ông quay lại và trở về văn phòng, trong đầu đã có một quyết tâm mới. Đồng hồ trong phòng chỉ bảy giờ ba mươi – ông đã mất gần ba tiếng mà nãy giờ không biết. Chắc hẳn Moffatt đã ra về lúc sáu giờ như thường ngày, hoàn toàn không hay biết có chuyện gì chẳng lành xảy ra. Tuy nhiên, sau một phút lục lạo ông tìm thấy một tập thời gian biểu các chuyến tàu hỏa trong ngăn kéo bàn làm việc của Moffatt. Chuyến tàu đêm đi Luân Đôn sẽ rời ga lúc bảy giờ bốn mươi ba phút. Không kịp cho ông về nhà lấy va li. Ông sẽ phải đi tắc xi thẳng đến nhà ga. Ông ghi vội mấy chữ cho Moffat, báo rằng ông có việc bất thần phải đi Luân Đôn, rồi để mảnh giấy lên nắp máy đánh chữ. Kế đó ông điện thoại về nhà, Alice đi vắng, nhưng ông nhờ Hannah nhắn lại rằng ông phải đi xa không quá hai đêm. Rồi vớ lấy chiếc mũ và áo khoác ngoài, ông rời văn phòng và vội vã ra nhà ga.