Trải qua một đêm trằn trọc, vào buổi sáng hôm sau, David nhận thấy rằng cậu không thể chịu đựng lâu hơn nữa sự im lặng, bực bội và tình trạng giả vờ giữa Cora và cậu. Cậu phải tìm cho được cách giải quyết. Khi cậu rời nhà đi lúc chín giờ, bề ngoài trông như cậu đi bách bộ thường ngày, nhưng cậu leo lên chiếc xe buýt Hedleston khởi hành từ Sleedon lúc chín giờ ba mươi. Trên xe mới có hai hành khách, và vì cả hai đều ngồi đằng trước nên cậu tìm chỗ ngồi tuốt sau xe, để không bị ai dòm ngó cậu dễ dàng suy nghĩ xác định cho mình một đường lối hành động.
Trước hết, cậu phải gặp cha. Mặc dù không thích biểu lộ tình cảm ra ngoài và thường bị thúc ép bởi ý thức về sự kém cỏi của mình đối với thái độ phô trương, nhưng sâu thẳm trong cõi lòng cậu luôn mang ơn và tin yêu Henry, và trong khi cha cậu có nhiều quan điểm mà cậu không tán thành, cậu lại kín đáo tin tưởng vào lòng tốt và đầu óc khôn ngoan thực tiễn của cha. Đây là những đức tính hiện cậu cần nhất và, khi hỏi ý kiến của cha, chắc chắn cậu sẽ được giúp đỡ.
Chuyến đi chậm và dằn xóc, với hai lần ngừng lâu tại Lacey Hummocks và Hurst Green, dường như dài đến vô tận, nhưng cuối cùng hình dáng mờ nhạt của Hedleston hiện ra qua cửa kính xe và một lát sau chiếc xe cũ kỹ dừng lại ở trạm xe buýt trên quảng trường Victoria.
Mưa quất vào mặt David khi cậu bước xuống xe và đi bộ đến tòa soạn Ánh sáng phương Bắc . Bước vào tòa nhà này, nơi được cống hiến trọn vẹn cho lý tưởng của Henry và được ông xem như của thừa kế hợp lý dành cho cậu, chính là một thử thách mà cậu có thói quen né tránh. Thậm chí hôm nay, bị ám ảnh bởi bao nỗi sợ hãi khác, cậu có cảm tưởng mình là một kẻ tiếm quyền khi cậu leo lên cầu thang đá và gõ cửa phòng Page.
Khi vào cậu thấy phòng trống không; rồi Moffatt đột nhiên xuất hiện, nhìn cậu với một vẻ ngạc nhiên chắc chắn gây ra bởi sự thăm viếng hiếm hoi của cậu.
- Chào cô Moffatt mạnh giỏi. – Cậu nói, rồi biết rằng đối với cô thì phải nói cụ thể, cậu tiếp: - Cháu đến thăm bố cháu.
- Dĩ nhiên là thế. – Cô đáp với vẻ nửa bông đùa mà cô luôn dùng đối với cậu mãi từ lúc cô còn đến Hanley Drive để ngắm nhìn cậu nằm trong chiếc xe đẩy – Nhưng ông đi vắng rồi.
- Khi nào bố trở về hở cô?
- Cô không biết được. Ông ấy đi Luân Đôn.
- Đi Luân Đôn!
- Phải. Cô không rõ nữa. Ông ấy đi bất ngờ vào đêm qua và chỉ để lại một mảnh giấy nói rằng có việc phải đi xa. Co nghĩ có liên quan đến cái Hội nghị kinh tế này. – Sau một khoảng im lặng ngắn, cô nói thêm: - Ông ấy sẽ không đi lâu đâu. Ngày mai có buổi tiếp tân của mẹ cháu.
Chắc hẳn cậu đã để lộ dấu hiệu hốt hoảng qua cuộc đến thăm đột ngột này, vì cô Moffatt tiếp tục quan sát cậu với một vẻ lo lắng.
- Áo măng tô của cháu đâu? Cháu thật là quá sức! Ô che mưa cũng không mang. Bộ cháu không biết tháng này mưa sao? Quần áo ướt hết rồi. Và tóc nữa… đây, để cô làm cho.
Trong lúc cậu đứng như chôn chân ở đấy, óc mãi suy nghĩ tới vấn đề không biết phải làm gì bây giờ thì cô Moffat bước tới mở khuy trên cùng của chiếc sơ mi nỉ mỏng, phủi những giọt nước mưa trên áo blu dông và sửa sang tươm tất cho cậu.
- Nào… khá rồi đấy. Cô đang pha trà. Cháu ở lại dùng một tách nhé. Hôm qua vợ cháu cũng uống một tách với cô đấy. Cô ta dễ thương ghê. Mời cháu sang phòng cô dùng trà.
- Không… không… - Cậu sực tỉnh – Cảm ơn… xin cô thứ lỗi. Cháu phải đi ngay.
- Nhưng David… chờ một phút nào.
Cậu không muốn và không thể ở lại. Cậu quay người đi vội xuống cầu thang và vèo một cái băng qua đường ngay trước mũi một chiếc xe đang chạy ngang. Cậu tiếp tục đi chẳng còn kể gì nữa, trong lòng tin rằng sự vắng mặt đột ngộtdự tính trước của cha cậu phải liên quan ít nhiều tới điều bí ẩn đáng ghét mà cậu không hiểu nổi, và như những mảng dầu thải dơ thỉnh thoảng tấp vào bãi biển Sleedon, điều bí ẩn này dường như đang tỏa làn hơi độc của nó ra khắp nơi.
Cậu cố gắng tự trấn tĩnh. Giờ phải làm gì đây? Đến Hanley Drive tìm mẹ xin một lời khuyên nhủ và soi rọi vào tâm hồn đang tăm tối của cậu ư? Chỉ vô ích thôi. Tuy thế cậu không thể thất bại trở về Sleedon, trở về với nỗi cô độc, với những giờ dài đằng đẵng ngồi trầm tư suy nghĩ. Chỉ còn một con đường mở ra trước mặt, và mặc dù cậu thừa biết nó sẽ vắt kiệt sức khỏe tâm thần của mình, cậu cũng bất cần; không sớm thì muộn cậu sẽ chọn con đường đó.
Cao ốc Prudential nằm gần đấy. Băng qua khu vườn hoa rộng, cậu đến cửa vào trong không đầy năm phút. Một bảng chỉ dẫn bên ngoài cho biết tòa soạn Chronicle nằm trên lầu hai. Cậu không vào ngay mà bắt đầu đi tới đi lui bên ngoài, tập dượt trước những điều định nói, tập trung tất cả năng lực của trí óc và thể xác. Ý thức được sự yếu kém của mình trong những cơn khủng hoảng, cậu nhất quyết lần này sẽ không lúng túng. Thế nhưng trong lúc tập dượt cậu càng đâm ra luống cuống, bởi vì khi cậu hình dung trong đầu cảnh sắp diễn ra, tưởng tượng những câu mắng chửi qua lại thì một nỗi giận dữ bùng cháy trong lòng cậu, cổ họng nghẹn lại và mồm cậu khô cứng.
Cậu không chịu nổi nữa. Cậu đứng giật lại rồi lao vào tòa cao ốc; cậu không vào thang máy mà hộc tốc phóng trên cầu thang lên lầu hai. Trên cánh cửa kính mờ cậu đọc mấy chữ mạ vàng: NHẬT BÁO CHRONICLE – VĂN PHÒNG BAN GIÁM ĐỐC. Cậu bước vào không gõ cửa.
Cậu giật mình nhận thấy bên trong trống vắng và im lìm. Một thiếu niên khoảng mười bảy tuổi đang ngồi tập đánh máy chữ tại một chiếc bàn thấp đặt cạnh gần cửa sổ, gần bộ tổng đài điện thoại nội bộ. Bằng một giọng nói mà cậu không nhận ra là của chính mình, David bảo cậu muốn gặp Nye. Chú bé ngả người ra ghế đáp:
- Ông ấy không có đây. Đi Tynecastle rồi. – Rồi thấy David có vẻ không tin, chú nói thêm: – Cả hai ông đều đi vắng. Ông Smith đang ở tại văn phòng chính ở Mossburn.
Quá nóng lòng muốn gặp gã Nye, David vẫn chưa tin lời chú bé. Cuối một hành lang hẹp có hai cửa dẫn vào hai phòng khác của tòa soạn. Cậu đi vội đến nhìn vào từng phòng. Cả hai đều trống. Cậu trở ra phòng khách.
- Chừng nào Nye trở về? – Cậu hỏi.
- Làm sao em biết được? – Chú bé nói với giọng bị chạm tự ái - Ở đây bây giờ đâu còn làm việc gì nữa, nói cho đúng là không làm bao nhiêu. Rất có thể ông ấy đi cả ngày.
- Cả ngày! – David lặp lại, rồi sau một lúc đứng yên cậu quay người đi ra.
Xuống tới đường cậu lại do dự nữa; hai tay cậu vẫn nắm chặt, người cứng đơ vì sự ngáng trở thật chua cay. Không phát hiện được gì, không giải quyết hay đạt được gì. Một ý nghĩ về sự vô dụng của mình xâm chiếm lấy cậu. Bấy giờ là giờ ăn trưa; trên lề đường có đông người qua lại, họ đi vội vã dưới cơn mưa và xô đẩy cậu trong khi cậu vẫn đứng đấy không biết phải làm gì, và tai nghe tiếng mạch máu nện thình thịch theo nhịp tim.
Cuối cùng cậu đi ra quảng trường Victoria. Rốt cuộc cậu chẳng làm được gì, ngoại trừ một chuyến trở về Sleedon thật ngu xuẩn. Có một chiếc xe buýt gần đầy khách sắp sửa chạy. Cậu tìm được một chỗ ngồi ở giữa xe và ráng đè nén những đợt ý nghĩ rối ren cứ ập đến với cậu. Chẳng bao lâu sau thì cậu nhận ra rằng những hành khách trên xe đều đổ dồn ánh mắt về phía cậu, phần thì chế nhạo, phần thì công khai biểu lộ ác cảm. Cậu cúi đầu xuống, mải nhìn đăm đăm dưới sàn xe, không đủ sức làm ra vẻ thờ ơ lãnh đạm như cậu thường làm trước đây đối với những khiêu khích của đám đông. Thế nhưng cậu không thể dửng dưng được, cơn hỗn loạn trong cậu vẫn còn đó, thật thế, nó cứ tăng dần theo cuộc hành trình. Rồi khi xe về đến Sleedon, cậu ráng đi bộ thật nhanh về nhà mà cũng không tống khứ được nó.
Khi cậu bước vào, căn nhà dường như im lìm vắng ngắt – trong nhà bếp cái ấm nước đang reo trên lò và qua cửa sổ cậu thấy Cora đang thơ thẩn trên lối đi lát sỏi ngoài vườn. Cậu muốn đến bên nàng. Đã qua rồi thái độ bảo bọc khoan dung, sự chấp nhận dịu dàng những phục dịch của nàng – tất cả đã bị xua đi bởi lòng ghen tuông, sự vu vơ và vẻ hiển nhiên của nỗi khổ của nàng. Thay vào đó, bây giờ cậu cảm thấy cần nàng, sự ham muốn xác thịt của những ngày đầu ở Scarborough nay bỗng bừng dậy. Vào ngay giây phút đó cậu muốn lên phòng ngủ và tới bên cửa sổ gọi nàng đến với cậu để cậu yêu nàng. Nhưng không, cậu phải tự bắt mình lắng xuống. Không được cho nàng biết gì về sự xáo trộn trong ý nghĩ của cậu, về chuyến đi hoài công ngày hôm nay, hay bất cứ điều gì có thể làm t thêm nỗi thống khổ của nàng. Cậu leo lên gác mái và ngồi vào chiếc bàn ván thông tầm thường mà cậu dùng làm bàn viết.
Như một phương thuốc an thần, bác sĩ Evans trước đây đã chỉ cậu lấy giấy viết ra hết tất cả những ý nghĩ đang nằm ngổn ngang trong tâm trí. Cậu cầm bút lên và bắt đầu viết.
“Nỗi đau vì yêu quá sâu đậm”, cậu viết “thường có thể vượt qua niềm vui… và người ta có thể thả mình cho nỗi đau như thả mình cho hạnh phúc. Những bước chân của tôi trong mê cung, bóng tối đè xuống tôi, nhưng tôi không bị đánh bại. Tôi có thể vượt qua mọi khó khăn, thắng bất kì kẻ thù nào nếu ý chí tôi vững mạnh. Không lâu đâu chúng ta sẽ dứt nỗi đau buồn này. Không có gì được làm hại đến Cora. Tôi sẽ bảo vệ nàng. Và bây giờ xin cho tôi hít thở không khí trong sự nghỉ ngơi hoàn toàn yên tĩnh”.
Cậu mới viết được vài dòng như thế thì bỗng ngừng lại, đầu nghiêng nghiêng về một bên như lắng tai nghe một cái gì.
“Trong sự nghỉ ngơi hoàn toàn yên tĩnh”.
Đó chỉ là ảo giác, những âm vang mà nhiều tháng qua cứ réo trong tai cậu, thường là tiếng chuông, đôi lúc là tiếng còi thổi the thé, hay cậu thật sự nghe một giọng chế nhạo vang dội lại những lời nói của chính cậu? Cậu chăm chú lắng nghe mà không nghe được gì nhưng khi tiếp tục viết thì giọng nói ấy lặp lại những lời cậu vừa viết ra: “Khi ánh sáng toả rộng và bóng tối yếu dần…” giọng nói lặp lại rất to ngay sau khi ngòi bút vừa viết thành chữ. Cậu thử làm ngưng giọng nói bằng cách viết thật chậm nhưng không kết quả, rồi cậu bỗng viết nhanh hơn, nét chữ phóng vụt trên trang giấy, thì giọng nói đuổi theo, to, rõ và cũng nhanh như thế.
David buông bút xuống như thể nó đang nóng đỏ và nắm chặt mép bàn để tự trấn tĩnh, cậu nhớ đến lời căn dặn của bác sĩ Evans khi lần đầu tiên cậu nói với ông về trường hợp nghe những giọng nói như thế.
“Đó thuần tuý là do trí tưởng tượng mà ra. Người ta gọi nó là ảo tưởng thính giác. Đuổi nó ra khỏi đầu mình. Đừng nhượng bộ nó… dù chỉ trong chốc lát”.
David chậm chạp ngẩng đầu lên. Giờ thì nó đã biến mất. Mà thật biến mất chưa? Cậu lắng nghe, chờ đợi, hy vọng một sự yên lặng. Nhưng cậu nghe một tiếng i thật nhỏ nhưng rõ, không dính dáng gì đến điều cậu viết nãy giờ, không ăn nhập gì tới cây bút vì bút đang nằm trên bàn, tiếng gọi dường như phát ra từ phòng ngủ bên dưới. Đó là một giọng đàn ông, kêu tên cậu.
“Page… Page… có ông ở đấy không?”
Rồi giật mình kinh khủng, cậu nghe những lời sau đây:
“Coi chừng cái cổ của ông đấy, ông bạn ạ.”
Và cậu nhận ra giọng Nye.
Cậu đứng bật dậy, hai ngón trỏ bịt kín tai không cho âm thanh nào lọt vào. Đây là trí tưởng tượng, một ảo tưởng bệnh hoạn do thần kinh rối loạn. Thế nhưng trong khi chống chọi lại nó thì từ phòng ngủ nó vẫn trở lại, âm vang, láo xược và rõ ràng hơn.
“À Page, ông tưởng sẽ vặn gãy cổ tôi được chắc… nhưng coi chừng cái cổ của ông đấy, ông bạn ạ.”
Đúng là hắn, không còn nhầm lẫn vào đâu được. Thật hết chịu nổi. Cậu xô cửa, phóng xuống cầu thang gỗ chật chội vào phòng ngủ và bắt đầu sục sạo – trong hai tủ ngăn kéo, dưới gầm giường, sờ vào mấy chiếc áo treo trong tủ áo của Cora, khắp mọi góc phòng. Nhưng không có ai cả.
Cậu loạng choạng đến ngồi xuống trên mép giường, trán rịn mồ hôi lạnh ngắt. Cậu sắp nổi cơn điên chăng? Giọng nói khi nãy, sự hiện diện vô hình, đã biến mất. Giống như lần trước, sự lùng sục và bằng chứng vật chất do nó mang lại đã xua đi ảo tưởng. Cậu cảm thấy mệt lả nhưng trở về lại được con người của mình.
Cậu buông một tiếng thở dài đứng dậy, rồi nhìn vào chiếc gương to trên bàn trang điểm, cậu bắt đầu chải tóc một cách bình thường. Bỗng cậu nhìn trong gương thấy Cora đang đứng bên cậu. Ít ra đây là cái thực giữa những bóng đen của ảo giác.
- Em không biết anh đã về. – Nàng nói – Anh đi dạo lâu nhỉ?
Trong tâm trạng yên tĩnh và trong sáng này, cậu bỏ hết mọi ý nghĩ giả vờ. Cậu đứng sát bên nàng, cầm tay siết chặt.
- Thật ra anh không đi dạo. – Cậu nói – Anh đi xe buýt về Hedleston thăm bố.
- Rồi anh có gặp bố không?
Cậu cảm thấy người nàng căng cứng lên, và khi cậu lắc đầu thì đột nhiên nó dãn ra lại.
- Bố đi Luân Đôn. Hoàn toàn bất ngờ.
- Đi Luân Đôn. – Nàng nói chậm rãi, rồi nét mặt sáng lên, sưởi ấm bởi những hy vọng tràn đầy mà mấy ngày nay cậu chưa hề thấy – Ồ, David, em hài lòng lắm. Em tin tưởng nơi bố anh. Bây giờ đừng hỏi em gì cả… nhưng, David ạ, em linh cảm điều này tốt cho hai ta.