Tiếng gõ cửa đã đánh thức Smith. Trong lúc còn say sưa ngủ, y mơ màng nghe giọng nói của người bồi phòng.
- Bảy giờ rưỡi rồi, ông Smith ơi. Ông bảo thức ông dậy.
Smith khó khăn lắm mới mở mắt được, rồi nhắm lại ngay. ánh sáng len vào qua rèm cửa sổ khiến mắt y xốn xang. Đôi môi y rin rít dính chặt nhau và trong đầu có tiếng nện thình thịch. Nhưng y cũng gắng gượng nói:
- Được rồi.
- Tốt lắm, thưa ông. Có sẵn nước nóng cho ông ngoài này. Và đôi giày nữa. Sáng nay trời đẹp lắm ông ạ.
Khi người bồi phòng đi khỏi, Smith nằm vắt tay ngang trán một hồi lâu nữa, hối tiếc đã để Nye thuyết phục mình ăn mừng đêm qua. Y không nhớ nổi họ đã uống bao nhiêu, nhưng căn cứ vào tình trạng sức khoẻ của hiện giờ thì hẳn phải là quá nhiều. Cứ mỗi lần y buông thả thì sáng hôm sau thức dậy là tệ hại nhất – không chỉ cơn đau đầu và cái vị ghê tởm trong miệng, mặc dù hai cái này đã là tệ hại, vì y không bao giờ hợp với rượu mạnh, nhưng còn cái ý nghĩ tự đay nghiến mình là một thằng ngốc yếu đuối nữa. Bây giờ ráng mở mắt ra, y cảm thấy đặc biệt khó chịu. Chính cái champagne ấy, y rùng mình nghĩ. Thế nhưng, có thể cũng có lý lẽ biện minh cho y. Mấy ngày gần đây, trong tình trạng căng thẳng và bất ổn, y phải tìm cách giữ cho mình đứng vững. Bây giờ công chuyện đã được giải quyết ổn thoả, y thề mãi mãi tránh xa cái thứ độc hại đó.
Y trở mình trên giường, khó khăn xỏ tay vào chiếc áo choàng tắm và bấm chuông gọi tách trà sáng. Khi mang trà vào, dường như cô hầu phòng nhìn y bằng ánh mắt kỳ lạ lắm, nhưng đó có thể chỉ là trí tưởng tượng, mắt y chưa nhìn rõ được gì hết. Đó là một cô gái nhỏ nhắn, sống động mà y không hài lòng chút nào – y thường nghe cô ả cười rúc rích với Nye bên phòng hắn. Sau khi cô ả kéo màn, y có cảm tưởng cô ả muốn nói điều gì đó, nhưng y không để ý đến. Tách trà làm y khoan khoái, nhưng khi đứng dậy y vẫn còn run rẩy, do đó y bước lại tủ áo lấy ra một chai Scotch mà y để dành vào những lúc khẩn cấp, và uống một ngụm cho cứng cáp. Đây dứt khoát là lần cuối cùng,
Hôm nay y ăn mặc sắm sửa lâu hơn mọi ngày, đồ đạc vất rải rác khắp phòng, và y loay hoay xỏ chân vào đôi tất thun dài mãi mới được. Smith rất nhạy cảm về điều này và không bao giờ nói đến nó, nhưng y mắc chứng trương mạch máu và cứ mỗi lần nhậu nhẹt say sưa nó càng trương lên dữ. Tuy nhiên, đến tám giờ rưỡi y đã sẵn sàng.
Trên đường đi ăn điểm tâm y ghé vào gọi Nye. Đúng như dự đoán, Nye còn đang ngủ. Mặc dù Smith lắc mạnh hắn nhiều lần, hắn cũng không thức. Đêm qua hắn chẳng những say mà còn lố bịch nữa – Smith không ưa được thái độ đó chút nào. Y bỏ xuống lầu.
Trong phòng điểm tâm và cà phê Smith gọi cháo và một con cá hồi chiên. Không hẳn là y đói – sau khi súc miệng nhiều lần y vẫn còn cảm giác nó như một cái thùng rác – tuy thế y cần một món có hương vị. Các món ăn của khách sạn nơi y ở nấu rất ngon, nhưng y ăn đã chán. Nhiều lúc y có ý nghĩ dọn đến một chỗ trọ gia đình có thể tiện nghi thoải mái hơn, nhưng thiếu Minnie và không biết chừng nào mới dàn xếp được với Page, nên y tiếp tục ở lại khách sạn Red Lion. Tuy nhiên, bây giờ y đã có khả năng mua một cái nhà, một bất động sản xinh xắn khang trang, với một ngôi vườn. Minnie sẽ thích lắm. Trên đường Hanley Drive thế nào cũng tìm được một căn thật đẹp; tuần sau y phải đến xem khu đó. Thậm chí có thể Page muốn bán ngôi nhà của lão để dọn đến một khu nào khác. Ý nghĩ sắm nhà ổn định chỗ ở lâu dài trong khu Hanley Drive khiến y phấn khởi và giảm bớt nỗi chán chường.
Khi người bồi bàn mang đĩa cá hồi ra, anh ta không quên cầm tới mấy tờ báo buổi sáng. Smith luôn luôn lướt mắt qua một lượt trước khi đến toà soạn. Nhưng ngay lúc ấy y quá bận hoạch định chương trình làm việc trong ngày nên không buồn xem tin tức. Page đáp chuyến tàu đêm về nhà rất mệt, có thể lên giường ngủ vài tiếng đồng hồ, thành thử không nên làm rộn ông ta quá sớm. Nếu y xin cái hẹn mười một giờ thì tiện lắm. Các văn kiện đã được chuẩn bị đầy đủ và sẵn sàng – dĩ nhiên rất khác với những giấy tờ ban đầu mà y đã mang theo người cách đây gần hai năm. Ước chi lúc ấy Page chấp nhận, Smith buồn bã suy nghĩ, thì đỡ được cho đôi bên biết bao là đau đớn, hận thù và kình chống nhau, ấy là chưa kể những tốn kém tiền bạc.
Ý nghĩ về Page bắt đầu làm y ngã lòng. Không hẳn là y trông đợi buổi gặp gỡ ấy. Y sẽ phải che giấu những cảm xúc và cứng rắn lên, giữ tác phong một nhà kinh doanh và dứt khoát – đó tất nhiên là đường lối duy nhất để đối phó với một tình huống đau lòng… giải quyết cho nhanh. Một ly rượu ngon có thể giúp cho y được suôn sẻ, và trong trường hợp này có lý do chính đáng để uống.
Đến lúc này y đã ăn xong điểm tâm và sắp sửa đứng dậy đi thì Geogre, người bồi, lượn lại bên Smith.
- Thưa ông, ăn được chứ?
- Ngon lắm, - Smith đáp.
George là một thanh niên đàng hoàng, vui tính và ân cần, nhưng anh ta nói nhiều. Smith hiện không thấy hứng thú gì để trò chuyện.
- Ông dùng thêm một con cá hồi nữa nhé?
- Không, cảm ơn anh.
Smith dợm đứng lên thì George liếc mắc nhìn khiến y chợt nhớ đến nét mặt cô hầu phòng hồi sớm. Rồi người bồi bàn đứng hơi lắc lư trên gót chân, hai tay chắp sau lưng, gợi chuyện:
- Thưa ông, chắc ông đã xem tờ Globe.
Nhật báo Globe của nhóm Mighill, ít khi Smith đọc tờ này, nhưng nó được đưa đến cùng ba nhật báo khác, và giờ đây y đưa mắt nhìn xuống thấy nó nằm trên đầu chồng báo, được xếp nhỏ lại, có lẽ do George, cốt để phô bày bản tin hai cột nằm giữa trang chót. Y cầm báo lên, rồi sững sờ như thể bị búa nện vào đầu và suýt đánh rơi tờ báo. Y đọc hàng tít mà vẫn không tin mắt mình: CỰU NỮ TÙ NHÂN HOÀN LƯƠNG: Những dòng mở đầu nhảy múa hỗn loạn trong khi y cố gắng đọc nội dung tin:
Cora Page, người mà vào năm 1931, khi còn là Cora Bates, bị kết án về tội cho sử dụng trái luật phương pháp phản tự nhiên, mới đây bị phóng viên miền Bắc của bổn báo tình cờ truy ra – cũng phóng viên này đã có mặt tại phiên toà đại hình Blackpool xử cô sáu tháng tù…
Smith nghe quặn thắt trong ruột khi y đọc hết hai cột tin. Tất cả được viết ra đó, dưới hình thức một câu chuyện tạo dựng lại với đầy đủ chi tiết, không giấu giếm điều gì. Không nhiều thì ít, cách bố cục bản tin giống như Nye đã định làm. Mỗi sự kiện được tiết lộ với mục đích gây tác hại lớn nhất. Nếu tự tay Nye viết bài này thì cũng chỉ được đến thế l
Smith đứng lên khỏi bàn. George nói gì đó mà y không nghe, nhưng y tảng lờ đi vội lên trên phòng Nye. Hắn đã dậy và đang đứng mình trần trước gương cạo râu bằng máy cạo điện.
- Đọc cái này, - Smith nói gấp – nhanh lên.
Nye nhìn y bực bội, nhưng giọng của Smith khiến hắn tắt máy ngay. Hắn cầm tờ Globe và ngồi xuống trên mép giường, Smith không tự kiềm chế được.
- Chắc chắn là Haines – Y nói – Hắn đã khai thác câu chuyện này.
- Câm mồm đi.
Mặt Nye xám xịt lại. Hắn đang mặc đồ lót, với một bên mặt chưa cao, trông thật dị hợm. Hắn ấn mạnh mấy lóng tay vào trán.
- Để nghĩ xem.
- Tại sao Haines…?
- Anh không thấy sao chứ? Không hẳn là Haines đâu. Hắn đủ khôn ngoan để xì chuyện này cho văn phòng đầu não của tập đoàn. Đây chính là Mighill. Lão biết Vernon cần cái quảng cáo này đến là chừng nào. Lão nắm được kế hoạch của chúng ta và cố hết sức phá tan nó. – Hắn cắn mạnh vào môi – Tại sao tôi không nghĩ đến điều này kia chứ? Trời ơi! Lão đã nắm trước ý đồ của ta. Mấy giờ rồi?
- Mới hơn chín giờ.
- Chúng ta phải làm nhanh lên. – Như bị kích điện phải hành động nhanh, hắn xỏ nhanh quần áo vào người, nói chuyện bằng những câu ngắn và nhanh – Nếu Page trông thấy cái này trước khi ký tên thì ta xem như đi đứt. Nhưng còn một hy vọng mong manh là lão chưa xem. Chuyến tàu đêm vào ga lúc năm giờ ba mươi sáng nay … trước khi báo ra. Hầu như chắc chắn là lão đã về thẳng nhà. Giờ nghe tôi đây. Cầm theo mấy bản hợp đồng đón tắc xi đến ngay nhà lão. Tôi đoán lão đang ở nhà. Tâng bốc lão lên. Nói anh muốn làm dễ dàng cho lão, ở chỗ riêng tư kín đáo, vân vân… Phải làm mọi cách cho lão ký. Anh nghe tôi chứ? Chúng ta quá cần chữ ký lão. Tôi sẽ gọi hỏi toà soạn Ánh sáng . Nếu không có lão ở nhà, gọi cho tôi ở văn phòng.
Smith vội trở về phòng lấy chiếc cặp da và phóng xuống cầu thang. Vào buổi sáng tìm một chiếc tắc xi rất khó, nhưng y gặp may; vừa bước qua cửa bật của khách sạn thì có một chiếc tắc xi kiểu xưa của Hedleston đỗ lại cho một hành khách xuống. Trên xe còn một lô hành lý phải chờ chất xuống, làm Smith sôi lên vì sốt ruột, tuy nhiên bốn phút sau y được chở về hướng Hanley Drive.
Khi chiếc tắc xi chạy đến khu thương mại Corn-market đông đúc xe cộ, Smith nhìn thấy trên một quầy báo tại góc đường một dãy áp phích màu vàng quảng cáo báo Globe , nhiều hơn số bày thường gấp bội. Y nghĩ: Bọn họ tràn ngập thành phố với số báo này. Y phải gặp Page tức khắc. Bây giờ hơn lúc nào hết. Điều khả dĩ xảy ra, vào phút cuối cùng này, là kế hoạch của họ, Nye và Smith, có thể sụp đổ, và mọi thứ y mơ ước sẽ tiêu tan theo mây khói, khiến y vô cùng thấy vọng đến nỗi y cứ giẫm chân xuống sàn xe, như để làm cho chiếc tắc xi chạy nhanh hơn.
Tuy thế, y cũng còn may mắn – khi xe gần đến ngôi nhà của Page thì chưa đến chín giờ rưỡi. Y bảo bác tài dừng xe ở quá ngôi nhà năm mươi mét và đậu xe chờ y. Sửa mũ lại ngay ngắn và cặp nách chiếc cặp, y bước qua cổng, cố làm vẻ không vội vã và lập tức đụng đầu một đám thợ đang bận rộn dựng một mái lều to màu xanh lục sọc trắng trên sân cỏ trước nhà. Trong một lúc Smith đứng lại nhìn họ, kinh ngạc không tin vào mắt mình. Rồi y chợt hiểu ra cái tàn che nắng này chắc hẳn được giăng lên cho buổi tiếp tân ngoài vườn mà y có nghe nói tới. Sự kiện mọi việc dường như vẫn diễn biến bình thường cho y một tia hy vọng mới.
Cửa trước đang để mở. Y sắp bước lên mấy bậc thềm và bấm chuông thì thấy một người đàn bà đi vòng bên hông nhà. Y nhận ra ngay – bà Page. Bà đội chiếc mũ làm vườn rộng vành che khuất một phần mặt và tay xách một giỏ hoa. Nhìn điệu bộ ra dáng bà chủ nhưng vui vẻ, y đoán biết tin về tai hoạ ấy chưa đến với bà.
- Chào ông. – Bà lên tiếng trước khi y kịp mở miệng – Ông đến lâu chưa?
- Không… mới đến thôi ạ. – Y ấp úng.
- Ông thấy đó, nãy giờ tôi bận cắt vài nhánh hoa cúc. Ông xem hoa có đẹp không? Tôi cần hoa để trang trí cái tàn che nắng. Hôm nay là ngày vui lớn của chúng tôi. Tôi hy vọng nó sẽ không đổ. – Bà nhìn trời – Ông nghĩ
- Tôi nghĩ, tôi hy vọng nó sẽ tốt đẹp. Nhưng, thưa bà Page…
Hiểu lầm sự bối rối của y, bà mỉm cười nửa có ngụ ý nửa bông đùa.
- Tôi không nghĩ đến việc gửi thiệp cho ông… nhưng, có lẽ… nếu ông vui lòng đến dự…
- Thưa bà Page…
- Tôi chắc chắn không có ý nghĩ xấu gì… ít ra không có về phía chúng tôi. Tôi thích tờ báo của các ông, ông biết chứ? Nhất là hồi đầu khi Dorothy trúng mấy guinea. Và vì ông sắp rời thành phố, chúng tôi sẽ rất hài lòng nếu ông và ông… nếu cả hai đến đây với chúng tôi và bạn bè chúng tôi vào chiều nay. Ông thấy đấy…
- Bà Page, xin bà thứ lỗi cho tôi. – Y tìm cách ngắt lời nói xen vào – Tôi cần nói chuyện với ông nhà.
- Chồng tôi? Henry? – Giọng bà đột nhiên mất đi những âm điệu sang trọng lịch duyệt và chuyển sang chua cáht – Ông sẽ hết sức may mắn nếu ông tìm ra anh ấy.
- Nhưng tôi phải gặp ông ấy. Đây là một vấn đề tối ư quan trọng.
- Đồng ý. Có nhiều chuyện quan trọng đang chờ Henry. Tuy nhiên, cách đây hai ngày tự dưng anh ấy bỏ đi Luân Đôn.
- Vâng, thưa bà. – Smith hấp tấp nói, bắt đầu toát mồ hôi – Nhưng… công việc của ông ấy ở Luân Đôn xong hôm qua. Và chúng tôi chắc chắn ông ấy đã đáp chuyến tàu đêm về đây.
- Thế à? – Bà ta nhìn Smith với một nét mặt ngơ ngác – Vậy tôi có thể đoan chắc với ông một điều nữa. Anh ấy không có ở đây.
- Không có ở đây? Smith lặp lại, rồi nói tiếp thật nhanh – Xin bà nghe đây. Xe lửa đến ga Hedleston lúc năm giờ rưỡi sáng nay. Chúng tôi được biết ông Page đi trên chuyến đó. Bây giờ hãy giả sử rằng chồng bà không muốn quấy rầy bà… phá giấc ngủ người trong nhà vào cái giờ sớm sủa đó… Vậy thì bà nghĩ ông nh đâu?
Bà ngẫm nghĩ điều Smith vừa nói với một vẻ mặt kiểu cách quá làm y phát hoảng.
- Trong trường hợp đó, - bà bỗng hờn dỗi – anh ấy có thể chạy đến chỗ con trai tôi. Ở Sleedon. Không hiểu Henry nổi. Anh ấy mê điên cuồng cái chốn Sleedon ấy.
Smith lại có thêm hy vọng mới, và thở phào nhẹ nhõm. Sleedon!... Đúng đấy. Vì mối quan tâm chính yếu của Page là trấn an Cora không chút chậm trễ, nên gần như chắc chắn ông ta sẽ từ nhà ga đi thẳng Sleedon. Vâng, hiển nhiên là ông ta cảm thấy bị thúc bách phải báo ngay rằng ông đã cứu nàng. Smith vội vã cáo từ và trở ra xe tắc xi.
Lên đường đi Sleedon, Smith tự nhủ trong diễn biến mới này y lại gặp may mắn một lần nữa – dường như tin ấy khó có thể kịp lan đến một làng đánh cá nhỏ, hẻo lánh trên bờ biển. Y giục bác tài chạy nhanh hơn cho tới khi chiếc xe – như hầu hết tắc xi địa phương khác là một kiểu xe trước chiến tranh – kêu cót két inh tai và giằn xóc dữ dội.
Thình lình, khi họ còn cách nơi đến không đầy bốn kilômét chiếc xe chao một cái mạnh, tiếng phanh rít lên và xe đứng khựng lại. Bác tài chưa bước xuống xe thì Smith đã biết có một chiếc lốp bị xẹp. Y bồn chồn, nóng nảy đi tới đi lui trong lúc bác tài đội bánh lên thay. Ông ta vừa làm vừa càu nhàu rằng không phải là do lỗi ông ta, rằng chiếc xe không hề được chế tạo để phóng tám mươi kilômét giờ trên những con đường làng, và chính ông ta cũng chẳng còn trẻ trung gì.
Smith đưa mắt nhìn mút con đường, hy vọng có một chiếc xe nào đó sẵn lòng cho y quá giang, nhưng duy nhất chỉ có một xe địa phương chạy về hướng Hedleston. Và hoàn cảnh của Smith còn tệ hại hơn nữa khi khí trời bỗng trở nên oi bức và những đám mây dày đặc từ hướng Bắc kéo đến phủ đen kịt, đe doạ. Y chắc chắn họ sẽ mắc một trận mưa giông. Cuối cùng công việc làm xong, và được hứa hẹn thêm tiền trả nước, bác tài xế vui vẻ lái xe đi tiếp.
Nếu Smith nhìn đồng hồ xem giờ một lần thì y sẽ còn nhìn một chục lần nữa. Bấy giờ khi xe vào ngôi làng thì đồng hồ chỉ mười giờ ba mươi. Như còn ngái ngủ, làng Sleedon yên lặng như tờ. Y có chút khái niệm về vị trí ngôi nhà cậu Page trên đầu một vách đá, và chỉ trong chốc lát y đã tìm ra. Khi bước ra khỏi xe, y hít một hơi dài căng phồng lồng ngực; nhưng y vẫn cảm thấy ngột ngạt khó thở và đầu óc căng thẳng tột độ tiến đến gần cửa ra vào. Mấy phút sắp tới sẽ quyết định tất cả.
Y giật dây chuông nhè nhẹ rồi chờ. Không có tiếng trả lời. Liệu chuông trong nhà có kêu không? Y có cảm giác có nghe tiếng chuông, thế nhưng trong tâm trạng hiện tại y không dám chắc. Y giật dây chuông nữa, mạnh hơn, mà vẫn không kết quả. Đến lần thứ ba, y giật mạnh đến suýt làm hỏng chuông, rõ ràng nghe tiếng chuông vang to lên trong nhà, vậy mà vẫn không có trả lời.
Y thử mở cửa, xoay mạnh tay nắm, nhưng không có kết quả gì. Y nhìn vào cửa sổ không thấy động tĩnh gì bên trong. Trời đất, có chuyện gì thế này? Phải có người ở nhà chứ? Rồi y chợt nghĩ, có thể Page đang ngủ trên gác – có thể lắm chứ. Và nếu đúng là thế thì Smith không thể chần chờ được, nhất định phải vào gặp ông ta.
Người tài xế tắc xi ngoài cổng đang nhìn Smith với vẻ nghi ngờ, nhưng y tảng lờ và theo một lối lát sỏi hẹp đi vòng bên hông nhà. Như mong đợi, nó dẫn ra cửa sau. Cửa để mở hé. Y lặng lẽ đẩy cửa bước qua chỗ rửa và treo xoong nồi, đi thẳng vào nhà bếp. Và nơi đó, y thấy Cora đang ngồi tại một cái bàn.
Thậm chí khi Smith đến sát bên, nàng cũng không động đậy. Dường như nàng không biết đến, hay ít ra không để ý đến, sự có mặt của y. Mắt nàng mãi nhìn về một hướng khác, như bị thôi miên bởi một ảo ảnh ở xa tít tắp. Sự biến đổi trên ngoại hình kể từ lần trước gặp nàng tại buổi hoà nhạc, chỉ cách có mấy ngày, quả thật dễ sợ. Nàng trông già đi có đến mười tuổi, chìm đắm trong những trầm tư, xa hết mọi vui thú của cuộc đời trước đây từng có. Nhưng Smith không có thì giờ để thương hại nàng. Y phải gặp cho được Page, và bảo nàng như thế.
Cora không đáp.
- Này cô ơi. – Smith nói, chồm tới như đang nói chuyện với một đứa bé – Tôi cần gặp Henry Page. Tôi cần nói chuyện với ông ấy.
Smith chờ mãi không thấy nàng trả lời, lâu đến nỗi y tưởng nàng chưa nghe.
Rồi chầm chậm, nàng quay lại. Mặt nàng tái xanh nhợt nhạt như một tượng cẩm thạch không hồn, như thể trở nên đờ đẫn vì một cơn dằn vặt nội tâm ghê gớm Ông ấy không có ở đây. – Nàng nói.
- Nhưng… tôi được cho biết…
- Ông ấy không có ở đây. – Nàng lặp lại, cũng với giọng băng giá ấy – Khuya hôm qua ông đổi ý. Ông đánh điện tín cho chúng tôi biết sẽ đi chuyến xe lửa hôm nay.
- Nhưng chúng tôi được thông báo.
- Bức điện tín… trên lò sưởi.
Smith đọc điện tín. Nó được gửi cho Cora, trấn an nàng, nói rằng ông quyết định ngủ lại khách sạn và sẽ trở về chiều hôm sau.
- Ồ, không được rồi… - Smith kêu lên.
- Vậy thì có hề gì? – Nàng nói.
Ngay lúc đó y nhìn trên bàn thấy một tờ Globe. Đôi mắt như người chết của nàng nhìn theo mắt Smith rồi dán chặt xuống tờ báo.
- Vâng, thế là xong. Ông đã thoả mãn. Tôi hy vọng thế. Lần thứ nhất ông chỉ hại mình tôi. Bây giờ ông hại tất cả chúng tôi.
Lập tức Smith phản đối lại. Y muốn minh oan cho chính mình, muốn nói cho sáng tỏ rằng không phải ông làm việc đó, rồi y bỏ ngang không nói nữa. Y cũng gánh chịu hậu quả tai hại của nó như bất cứ ai, và có khi còn nhiều hơn. Vả lại nàng nói đúng. Bây giờ thì còn ích lợi gì nữa. Như nàng nói, tất cả họ đều bị huỷ hoại, lời nói và việc làm đều hoài công như nhau. Và ngay lúc này nhìn nàng ngồi đó bất động như tượng đá, cõi lòng tan nát, thì cặn cáu của chầu nhậu nhẹt ăn mừng đêm qua dậy lên trong dạ dày y; y thấy lờm lợm không chịu được. Y bỗng nghĩ lại, và lần đầu tiên nhận thức rõ ràng điều đáng sợ đã gây ra. Tất cả sức tàn phá huỷ hoại mà một nền báo chí tàn nhẫn không thương xót từng gây ra bây giờ dường như được cô đọng lại cho cái hình hài này gánh chịu.
- Làm thế nào cô có tờ báo? – Smith nói.
- David… chồng t
- Nhưng ở đâu?
Lời nói của y dường như vang đến tai nàng từ một nơi xa thẳm, và giọng nàng đáp lại chậm trễ cũng vọng về qua một quãng xa như thế.
- Sáng nào David cũng đi bách bộ ngoài bến tàu. Tới quầy báo… anh ấy thấy tấm áp phích… họ dán khắp nơi… anh ấy mang tờ báo về. – Một cái rùng mình chợt lay động thân mình khô cứng của nàng – Đó chính là điều tôi ráng ngăn chặn. Tôi hiểu nó sẽ gây những gì cho anh ấy. Tôi chưa từng thấy ánh mắt ấy bao giờ. Và bỏ đi, không nói một lời.
- Anh ấy đi đâu thế? – Smith hỏi.
- Không biết nữa… Tôi ngăn giữ anh ấy lại, nhưng chỉ vô ích. Tôi không còn có thể ngăn giữ được nữa. Tôi đã rồi đời rồi… hết rồi.
Y có thể nói gì với nàng? Y không nghĩ được gì cả, hoàn toàn không gì cả. Sau cùng y khẽ nói lời an ủi:
- Sẽ không tệ hại như cô tưởng đâu. Anh ta sẽ trở về với cô mà.
- Không. – Nàng chậm chạp ngước mắt lên nhìn Smith, và trong giọng nói của nàng chất chứa một cái gì đó làm y lạnh toát – Không, anh ấy sẽ không trở về với tôi đâu.
Không còn điều gì cho Smith tìm hiểu nơi Cora nữa, nỗi tuyệt vọng đã trở lại biến nàng thành vô tri giác. Y tự nhủ có lẽ về sau nỗi đau khổ sẽ dịu bớt khi những giọt nước mắt tuôn trào. Rồi y quay gót bước ra khỏi nhà.
Smith chậm rãi trở ra xe tắc xi – bây giờ thì cần gì phải vội. Trên cụm đồi Eldon đằng xa, cơn mưa giông đã bắt đầu với những tiếng sấm ầm vang. Tại Sleedon bầu trời xám xịt như chì và không khí oi bức hơn bao giờ hết. Trong tâm trạng dao động mạnh, y cảm thấy khiếp sợ khi tiếng sấm nổ ì ầm vang dội đến như những đợt pháo đại bác. Lúc bước vào xe, một giọt mưa rơi trúng tay y, rát và nóng như máu.
Y bảo ông tài xế trở về Hedleston – không còn cách nào khác. Bây giờ y từ bỏ mọi ý định tìm Page. Ông ta không có ở đây, ông ta đang trên xe lửa, mà cũng có thể còn ở Luân Đôn. Dù ở đâu thì ông ta cũng đã biết. Ông ta sẽ không ký, sẽ không bỏ Ánh sáng phương Bắc.
Đối với Nye và y, không còn con đường nào khác hơn là bỏ cuộc và cuốn gói rời thành phố. Nhưng chỉ lô gích không thôi không cắt nghĩa được sự mong muốn rút lui chợt đến với Smith. Tình hình mà y và Nye đã tạo ra và những mãnh lực họ thả lỏng giờ đang làm y kinh hoảng. Y cảm thấy rụng rời và sẵn lòng đánh đổi bất cứ gì lấy một ly rượu. Y phải bỏ đi. Có mất chỗ làm hay không, điều này trở nên tương đối không quan trọng. Điều duy nhất quan trọng là y phải đi khỏi Hedleston, không chậm trễ.
Nhu cầu đòi hỏi chỗ nương tựa tinh thần đưa ý nghĩ Smith trở về với Nye. Leonard bảo rằng hắn sẽ ở tại toà soạn, và khi xe về đến vùng ngoại ô thành phố, Smith khiến tài xế đưa y lại cao ốc Prudential. Trời đang mưa như trút và gió mạnh tạt nước vào kính chắn gió. Đường sá trong thành phố vắng vẻ, lác đác chỉ có vài người vội vã chạy tìm chỗ trú mưa.
Khi xe ra khỏi đường Victoria chạy vào khu thương mại Cornmarket, thình lình họ đâm đầu vào chỗ xe cộ đang kẹt cứng. Smith hạ kính cửa sổ nhìn ra ngoài. Xe cộ san sát nhau kẹt chật ních trên một quãng đường hẹp – hầu hết là xe vận tải chở hàng hoá từ chợ trung tâm. Y nghĩ chắc một ống nước lớn bị vỡ, hay con đường bị ngập. Y không chờ được, từ đó đến toà soạn cũng không xa. Y giúi mấy tờ giấy bạc vào tay bác tài xế rồi bước ra khỏi xe.
Rồi, khi y quẹo ở góc đường và vội vã rảo bước trên đường Park, y nhìn thấy một đám đông trên lề đường. Mặc dù mưa to, họ đứng đấy, chen chúc nhau, ngóng cổ lên nhìn bên này nhìn bên kia, vừa lấn nhau về phía cửa ra vào của một toà cao ốc. Tim Smith ngừng đập khi y thấy đó là lối vào khu văn phòng trong cao ốc Prudential. Thôi có chuyện gì rồi, Smith nghĩ thầm, họ đập phá toà soạn mình đây. Y sợ hãi nhưng phải lại xem cho biết cái gì. Y chạy tới. Ngay lúc đó y nghe tiếng còi hụ, và bên trong khu công viên rộng lớn bên kia đường, y kinh hoàng nhận ra cái màu trắng lờ mờ của một xe cứu thương đang phóng tới trên quãng đại lộ mà bình thường cấm xe hơi lưu thông.
Smith xô đẩy và lấn dành lối đi trong đám đông. Y cứ phải lặp đi lặp lại cho người ta biết y là ai để họ nhường lối. Đến cửa, người cảnh sát nhận ra y và cho y vào. Y dừng lại nơi hành lang, thở nặng nhọc và không dám đi tiếp. Y tự ép buộc mình phải bấm nút thang máy. Thang máy không hoạt động, đèn báo chỉ rõ nó đang dừng trên lầu hai. Đ nhiên y nghe tiếng chân chạy xuống cầu thang. Y quay lại gặp Peter, chú bé giữ điện thoại. Trông thấy Smith, chú bay lại nắm chặt tay y.
- Ông Smith… ôi, ông… ơi.
- Việc gì thế?
Chú nắm chặt Smith trong cơn kinh hoàng và rên rỉ nói:
- Cháu muốn về nhà. Trời ơi, ghê quá, ghê quá!... Cháu thấy hết.
- Cái gì? – Smith lay chú thật mạnh – Trời đất… gì thế này?
Peter ngước lên nhìn, đầu chú ngửa ra sau. Giọng chú nghe the thé.
- Cậu Page… cậu ấy bắn ông Nye… Ông Nye ngã xuống… rồi cậu ấy tự bắn vào mình. – Chú nghẹn, rồi giọng chú lên cao hơn – Bác sĩ nói cậu ấy đã chết.
- Ai? – Smith ngập ngừng.
- David… cậu Page con.
Smith dựa vào tường, y bị vắt kiệt hết mọi thứ ngoại trừ một cảm giác buồn nôn. Y nghe sau lưng tiếng rè rè của thang máy đang xuống. Một lát sau, Nye bước ra cùng với vị bác sĩ của toà soạn. Vẻ kinh hoàng còn phảng phất trên mặt Nye; bên dưới cái áo khoác vắt vai là lớp băng gạc trắng quấn quanh cánh tay trái của hắn, và trên vành môi xanh mét hắn đang phì phà một điếu thuốc.
- Thằng lỏi điên! – Hắn nói với Smith khi đi qua.
Smith ngơ ngác nhìn theo hai người bước lên ca bin xe cứu thương. Gượng hết sức lực, y sắp sửa bước đi thì từ trong thang máy hai người y tá lách khiêng ra một chiếc cáng phủ vải, Smith ráng nhắm mắt lại, nhưng không được. Y nhìn chiếc cáng đi qua. Họ đẩy nó vào thùng xe cứu thương. Nhìn qua cửa mở rộng, trên nền hậu cảnh một đám đông yên lặng đứng nhìn, Smith thấy một người đàn ông quỳ một chân trong dáng điệu chuyên nghiệp, đưa máy ảnh lên ch