Ánh Sáng Phương Bắc

Lượt đọc: 1126 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7

Quả đấm do nhật báo Chronicle tung ra trong số ra mắt đã gây ít tác hại hơn Page từng lo sợ. Dân thành phố Hedleston mặc dù không phản đối lối trình bày của tờ báo, nhưng tỏ ra bất bình với nội dung tin tức. Ngoại trừ một vài lợi ích về thương mại, không ai muốn có một lò phản ứng hạt nhân trước ngưỡng cửa thành phố mình; hơn nữa một vùng ngoại ô mới nằm bày bừa ra ở Uley Moor chắc chắn sẽ làm xấu xí đi những cảnh đẹp thiên nhiên tại đây. Nhưng một vài ngày sau, khi ông Phụ tá bộ trưởng Quốc hội loan báo rằng việc triển khai xây cất dự án mãi đến tháng giêng năm sau mới bắt đầu, thì sự xôn xao trong dư luận dường như xẹp xuống.

Tuy thế, áp lực đè lên tờ Ánh sáng đã bắt đầu và nó tiếp tục với một cường độ tai hại. Chưa bao giờ Page tưởng tượng được rằng người ta có thể dùng đến quá nhiều mánh khóe như vậy để bán một nhật báo Anh. Những ngày báo “phát không” với dãy số đặc biệt cho phép người trúng nhận một bộ dao thìa nĩa, đồ sành sứ hay các đồ gia dụng khác, những vé phi cơ khứ hồi miễn phí đi chơi vịnh Whitley, những trò đố được thưởng vé xem phim; một cuộc thi sắc đẹp trong bộ đồ tắm, hiện còn đang tiếp diễn, để phát hiện và đội vương miện cho Hoa hậu Hedleston 1956. Cùng với kỹ xảo của Nye, nhà tổ chức đầy sáng tạo, những trò ồn ào của chiến dịch kéo dài không ngừng nghỉ.

Còn chính tờ báo thì đang dốc toàn lực ra đuổi bắt mồi; nó tràn ngập bài vở mang tính giật gân của tờ Gazetle và được bổ sung thêm những bài viết không ai bắt chước nổi của người nữ phóng viên lấy bút hiệu độc đáo là Tina Tingle để ngụy trang tên thật Elsie Kidger. Theo lời Maitland tiết lộ cho Page thì cô Kidger thực ra là một khuôn mặt đáng chú ý trên những đường phố nghiêm trang của tỉnh miền Bắc này. Những gì đập vào mắt người ta là một chiếc mũ Tyrol màu lục chụp lên mái tóc cắt ngắn, bộ đổ vải tweed màu vàng hột cải bó sát một thân hình đàn ông và một dáng đi trông cũng đàn ông, mà với đôi giày nặng nề nó mơ hồ gợi lên hình ảnh của một người từng là vô địch trên sân golf .

Mỗi ngày cô sản xuất ra một bài viết chuyên đề, bao gồm từ sự đau đẻ đến sự đau khi dứt kinh nguyệt xem như dành cho đối tượng độc giả phái nữ, mặc dù Page tin rằng đó là tiết mục ưa thích của các thanh thiếu niên thường lui tới phòng bi da của Antonelli. Ngoài ra, với một tiềm năng bất trị cô còn phụ trách mục “Diễn đàn Tina Tingle”, trả lời những thắc mắc thầm kín đền buồn nôn của bạn đọc, trong đó những câu hỏi tự động rơi vào một trong hai nhóm: nhóm thứ nhất mong đợi niềm hoan lạc của đời sống vợ chồng, nhóm thứ hai than vãn những nỗi khổ của cuộc sống ấy.

Đương đầu với thứ nhật báo này, khó lòng mà giữ được sự bình tĩnh và đeo mãi theo chính sách tách rời. Điều an ủi duy nhất đối với Page là ý nghĩ rằng không còn nghi ngờ gì nữa, Nye và người đồng sự của hắn đang tiêu tiền như nước. Thế nhưng về phía ông, Page đang bị giảm số lượng lưu hành, vào lúc này thì chưa đến mức tuyệt vọng, nhưng đều đặn mỗi tuần kém đi vài trăm, và ông càng lúc càng lo không biết sự giảm sút còn đi đến đâu.

Sáng nay sau buổi họp duyệt tin tức không lấy gì làm hào hứng, ông buồn bã ngồi đọc lướt qua những trang báo Chronicle mà Moffatt không bao giờ quên để trên bàn ông. Cô Tingle, ông ghi nhận với mối ác cảm, đang ở trong phong độ tuyệt vời. Để trả lời cho một thắc mắc tâm tình bắt đầu như sau: “Tina thân mến, em có một bạn trai, chúng em thường hẹn nhau đi chơi; anh ấy cho rằng không có gì sai quấy trong việc quan hệ tình dục với nhau trước đám cưới...”, cô đã nghiêm trang viết đáp: “Em Gladys thân mến, bạn trai của em chỉ muốn lợi dụng thân thể em vào sự thỏa mãn tình dục riêng. Chỉ cần nói dịu dàng với cậu ấy: Anh không được làm chuyện tà dâm đồi bại. Các bạn gái của em làm chuyện đó và cười nhạo em có lối sống đạo đức, lành mạnh, có lẽ sau này họ sẽ bị chứng suy thần kinh không còn biết đâu là tội lỗi nữa. Cuối cùng chính em sẽ cười họ.”

Lại nữa, để trả lời cho tiếng than thở, “Cô Tina thân mến, suốt hai mươi năm qua chồng tôi luôn la hét thịnh nộ tôi do tính thô lỗ hung dữ như quỷ của anh ấy...”, giọng cô cũng cổ vũ không kém: “Chị thân mến, chồng chị bị chứng khiếm khuyết những xúc động tình cảm, thế nhưng bất chấp những khó khăn bi thảm ấy, chị phải kiên trì thương yêu anh ấy rồi chị sẽ được đền bù niềm vui và sự thỏa mãn đã làm trọn bổn phận người vợ. Chắc chị chưa hề biết được ý nghĩa sâu sắc tìm thấy trong những hoàn cảnh tưởng chừng như tuyệt vọng. Lấy bông bịt tai lại chắc sẽ đỡ. Và phải có một thú tiêu khiển. Ca hát hay chơi dương cầm.”

Đột nhiên, Page quay sang đọc phần tin tức. Phát minh về một kiểu xu chiêng hiện đại được đưa tin dưới tựa đề: CÁC BẠN GÁI ĐÃ THỬ MẶC XU CHIÊNG ĐỆM HƠI CHƯA? NÓ SẼ BƠM PHỒNG BẢN NGÃ CỦA CÁC BẠN... Bên dưới, ông đọc, không chút hào hứng, tin về một người đàn ông ở Bradford, trong ba mươi năm cuộc sống vợ chồng, đã hôn vợ 52.000 lần, và một phụ nữ Mêhicô sinh ra một đứa con hai đầu.

Đúng lúc đó có tiếng gõ cửa và Horace Balmer bước vào. Nhìn nét mặt Page, đoán biết ông ta có chuyện không vui muốn nói, và có vẻ xỉa xói hơn bình thường. Balmer là một người ăn nói to tiếng mà ai mới gặp lần đầu tiên cũng đều bị ấn tượng; ông dễ hòa đồng với mọi người và tuy là một hội viên câu lạc bộ Rotary nhưng ông thuộc về đủ mọi hội, đoàn ở Hedleston, từ nhóm Tam Điểm đến Hội những cư dân thung lũng trung thành và cao quý. Vốn có chiều hướng béo phệ và thích những bộ vét vạt chéo màu xanh nhạt, cho nên ông có một dáng đi như lướt trên gót chân với một bên vai nhô lên và cánh tay bên kia quơ quơ giữ thăng bằng, bàn tay buông thõng như một chiếc vây trắng vì sức nặng của chiếc nhẫn to đè trên ngón út. Không ai có thể bắt tay thân thiết hơn hay phát ra hàng tràng những câu tầm thường vô vị một cách rôm rả hơn.

- Anh Henry, tôi đang gặp khó khăn. - Ông mở đầu bằng lối nói thân mật thường lệ - Tôi không thể tìm được mối quảng các theo giá hiện thời của mình.

Thấy Page im lặng, ông ta tiếp:

- Bọn họ không ngừng phá giá chúng ta. Tôi nghĩ rằng trong nhiều trường hợp ta chỉ còn cách bỏ trắng.

- Chắc hẳn điều đó khá là ngu xuẩn

- Tôi e rằng tôi không cùng ý kiến. Theo ý tôi, bọn họ rất ư là khôn ngoan. Họ đi khắp nơi rêu rao lên rằng không bao lâu nữa trong thành phố sẽ còn có mỗi mình họ là tờ báo duy nhất, rồi họ mời mọc những hợp đồng quảng cáo dài hạn với giá hạ. Tuần rồi chúng ta mất Henderson và Byles. Trong số các khách hàng kỳ cựu nhất của ta thì vài chỗ đang bắt đầu lúc lắc. Khi tôi bước vào hãng Weatherby sáng nay - anh biết họ quan trọng ra sao đối với chúng ta - tôi lấy được món quảng cáo nhưng Halliday nhìn tôi bằng một cái nhìn lạ lùng. Tôi e rằng chỉ còn mỗi một cách để làm.

- Cách đó là gì?

- Chính chúng ta phải hạ chút đỉnh.

- Không.

- Nhưng tại sao?

- Nó trái định ước. Và nó cũng vô ích nữa. Nếu ta hạ, họ lại hạ thấp hơn. Chúng ta đã cống hiến cho khách hàng quảng cáo một dịch vụ thượng hạng ngót một trăm năm mươi năm nay. Chúng ta có những tiêu chuẩn riêng. Tôi không hạ thấp những tiêu chuẩn ấy bằng cách nhảy vào một cuộc chiến tranh giá cả đê tiện.

Vẻ mặt Balmer trông khổ sở.

- Tôi nghĩ anh đang phạm một sai lầm. Nhưng dĩ nhiên đó là trách nhiệm của anh. Tôi chỉ khuyến cáo thôi. Hôm nọ tình cờ tôi gặp cái ông Smith của họ - anh biết chứ, y là một hội viên bạn trong câu lạc bộ Rotary – và tôi cả quyết với anh rằng y có đầu óc kinh doanh.

- Thế à! Nhưng Horace, anh cũng là một người làm kinh doanh. Thôi bây giờ anh đi tiếp và cố gắng tối đa với giá biểu tiêu chuẩn của mình.

Cái ông Smith của họ... hội viên bạn trong câu lạc bộ Rotary, - Page suy nghĩ khi Balmer dã đi khỏi – những từ ngữ thân mật này mang âm vang một điềm gì đó. Một đôi lần gặp Smith trên phố High Street gần cao ốc Prudential, nơi báo Chronicle thuê làm tòa soạn, và y đã chào ông với một vẻ tôn kính pha lẫn kiểu cách thái quá – điều này dường như biểu thị một sự mong muốn làm thân. Nhưng việc Smith xã giao thân mật với người trong ban tham mưu của ông lại là một vấn đề

Cuộc nói chuyện với Balmer vừa rồi thật ra là khởi đầu của một ngày xấu cho Page, một ngày mà mọi việc xảy ra đều không thuận lợi. Cô Moffatt thật đáng bực mình, số báo bán bị giảm thêm hai trăm nữa, và quả tim mắc gió của ông cứ làm khổ ông bằng những nhịp đập thay đổi bất ngờ, lúc thì thoi thóp một cách vất vả, lúc thì nhảy loạn xạ như điện giật. Ông không muốn lệ thuộc nhiều vào mấy viên nitrôglixêrin của bác sĩ Brand và đã cố gắng xoay sở không cần đến thuốc. Nhưng đến năm giờ ông quyết định về sớm một chút để tìm những giờ phút thư giãn tại nhà.

Nhưng khốn thay, thời tiết trong gia đình mấy tháng gần đây đã thay đổi. Không bao lâu sau ngày cưới, Page hiểu ra rằng ông đã lỡ lầm và phải cố gắng chịu đựng Alice không hợp với ông về cả tâm hồn lẫn thể xác. Thành thử, như một triết gia, ông bắt tay vào, nói nguyên văn lời ông, “làm cho mọi thứ được tốt đẹp nhất”. Nếu Alice không bằng với những gì ông mơ ước thì trong đời có gì bằng? Và đằng đẵng nhiều năm trời ông đã cố gắng xoay sở, bằng sự tế nhị và tự kềm chế, bằng sự dung thứ tính khí kỳ cục của Alice – tính lơ đễnh vô lý của bà và thỉnh thoảng, những bột phát của chứng rối loạn tâm thần – để gìn giữ mối quan hệ thân mật với bà và để duy trì một cuộc sống gia đình tương đối êm ấm. Tuy nhiên bây giờ, trong cử chỉ của bà vợ cũng như của cô con gái – ví như Hannah nói, Dorothy giống mẹ - người ta có thể cảm nhận một vẻ thù địch biểu lộ qua giọng điệu lạnh nhạt khi hai người này nói chuyện với ông cũng như qua những cái nhìn đầy ý nghĩa trao đổi qua lại giữa họ với nhau.

Thế nên chiều nay khi Page bước vào nhà, thật đáng ngạc nhiên vì ông được chào hỏi bằng một giọng vui vẻ. Hai mẹ con đang ngồi ở phòng khách uống trà, và đúng lúc ông xuất hiện thì bà Alice quả thật cố mỉm cười.

- Anh Henry ngồi lại uống một tách đi. Hôm nay anh về sớm thật hay quá. Hai mẹ con em có tin quan trọng vô cùng.

- Được. - Page đáp - Cho anh xin một tách đi.

Đón lấy tách trà, ông ngồi xuống và cầm thìa quậy.

- Nào, anh nghĩ là tin gì? Nhưng anh không sao đoán nổi đâu. - Alice hít vào một hơi dài - Dorrie vừa trúng hai mươi guinea [] .

- Bố, thấy con may mắn chưa! - Dorothy hô lên - Và thông minh nữa.

Page đang mệt, trí óc uể oải. Ông tự hỏi không biết đây có phải là một giải thưởng do may mắn con giá ông đã trúng ở trường họa không.

- Hay lắm. - Ông nói lơ đễnh, rồi biết ngay là không thể như thế được. Ông nhìn Dorothy - Mà trúng thưởng về việc gì?

- Nó như thế này đây. Con đang đi bộ từ nhà ga về như mọi hôm. Khi về đến con đường này, con để ý thấy có hai gã đàn ông ở góc đường, người lạ, ba biết chứ, đang nói chuyện với nhau như thể họ bị lạc đường. Đúng thế, khi con đến gần thì gã mang một túi xách nhỏ màu đen hỏi con: “Xin lỗi cô bé, đây có phải đường Hanley Drive không?” “Vâng đúng rồi”. Con đáp, rồi con để ý thấy một dải ruy băng ba màu xanh trắng đỏ trên khuy áo, và nhanh như chớp con hô lên: “À ra đây là Người giữ kho báu!” Hắn ta mỉm cười với con trông thật dễ mến. “Phải,” hắn đáp. “Và cháu là cô bé giỏi nhất đã nhận ra được Người giữ kho báu.”

- Henry, anh có thấy chuyện đó lý thú không? - Trong khi ông ngồi đấy, choáng váng, thì bà Alice, không chống chọi được với lòng ham muốn tham dự vào câu chuyện, đã chen vào tranh nói với Dorothy - Nhưng chưa hết đâu, gã kia nói với con bé: “Vì đã bốn ngày nay chưa có ai nhận ra chú, nên không thưởng cháu năm guinea mà thưởng hai mươi.” Nói xong hắn ta mở túi nhỏ và đếm hai mươi mốt tờ giấy bạc mới toanh [15] trao cho Dorrie.

- Ồ thú vị thật! - Dorothy ngắt lời mẹ - Rồi tụi con nói chuyện với nhau. Gã kia ăn nói còn dễ mến hơn gã trước nữa. Hắn rất đẹp trai... trông điềm đạm và tự nhiên, trong tiếng nói có lẫn chút giọng Mỹ. Họ còn chụp ảnh con nữa. Ồ, có việc gì thế...?

- Làm thế nào con được thưởng tiền...? Giọng Page trở nên gượng gạo, mất vẻ tự nhiên - Để trúng thưởng con phải có mang theo một tờ Chronicle .

- Đúng! Con có cầm the

- Có phải con muốn nói với bố là con thật sự có mua báo của họ?

Nét mặt bà Alice hơi biến đổi và từ từ chuyển sang một màu tái nhợt nhạt.

- Henry, - bà nói - Anh đừng nói bằng cái giọng kiêu kỳ ấy nữa. Em muốn biết tin tức chuyện này chuyện nọ.

- Vậy là Dorothy mua báo cho em?

- Tại sao không? - Mặt bà đỏ lên, nhưng bà vận dụng cái phong cách giống mệnh phụ nhất của bà để tự bảo vệ - Em thích những tin xã hội của họ. tin của anh thì ít quá, chẳng có gì cả. Còn Tina Tingle đọc rất lý thú. Vậy thì có gì hại đâu!

- Hại! - Mặc dù thừa biết rằng vì tham vọng xã hội bị ngăn trở mà bà đã tìm đến những mục tâm sự phụ nữ, gỡ rối tơ lòng, nhưng Page cảm thấy khó nói - Bọn họ đến đây để tiêu diệt chúng ta mà em lại thản nhiên ủng hộ báo của họ. Anh chưa hề nghe đến một thái độ nối giáo cho giặc như thế. Trong khi đó, - ông quay sang Dorothy - con reo mừng vận may một cách ngu xuẩn... Con có hiểu rằng họ đã rình chờ con không? Cả chuyện này là một cái bẫy. Ăn nói dễ mến! Ba rùng mình nghĩ không biết họ moi được gì từ nơi con. Sáng mai chúng ta sẽ biết rõ. Nếu như nó không giúp cho họ một nội dung viết bài tai hại hơn thì bố sẽ bắt con gửi trả món tiền khốn kiếp đó.

Khi ông đứng lên đi ra cửa, lòng quặn đau một nỗi đắng cay, thì Dorothy thút thít khóc.

- Bố độc ác lắm. Bố phá hỏng tất cả.

Bà Alice có vẻ bị khuất phục và hờn dỗi. Ít ra là lần này bà không ủng hộ con gái.

- Em không hiểu tại sao...- Bà nói, như tự lý luận với chính mình - nếu họ kinh chống anh như thế... sao lại cho Dorothy hai mươi guinea?

Chuyện này có nói thêm nữa thì cũng vô ích; Page tự trách mình đã rút lui và cay đắng nghĩ rằng vụ xung đột khốn khổ này, tuy không do ông gây ra, chắc chắn là một nọc c làm bại hoại bất cứ ai chạm trúng nó. Ông biết mình có thể trông chờ điều gì nơi sự kiện mới xảy ra này, và sáng hôm sau tất cả những lo sợ của ông đã thành sự thật.

Trên trang giữa của tờ Chronicle một bức ảnh trọn khổ của con gái ông mang tựa đề “DOROTHY PAGE TRÚNG GIẢI JUMBO CỦA BÁO CHRONICE ”. Cô giá đang tươi cười, cố tình để cho thấy tờ báo cô đang cầm và tay kia đang nhận lấy những tờ giấy bạc xòe ra như chiếc quạt. Page thu hết can đảm đọc bài viết đi kèm:

Dorothy Page, một thiếu nữ mười bảy tuổi, tóc nâu, xinh đẹp duyên dáng và vui tươi (tại sao không dự cuộc thi hoa hậu của chúng tôi, hỡi cô bé đáng yêu? cô cũng có thể trúng tuyển đấy), hôm qua đã phát hiện đúng Người giữ kho báu bí mật của chúng tôi và tức khắc được tặng thưởng hai mươi đồng guinea vàng. Xin gửi đến Dorothy những lời chúc mừng nồng nhiệt nhất của chúng tôi.

Cô Page, mà bạn bè và người thân trong gia đình thường gọi là Dorrie – nhân tiện, chúng tôi còn được biết cô là con gái của ông Henry Page, chủ bút tờ báo đồng nghiệp Ánh sáng phương Bắc – đã phát biểu vài lời bình luận thú vị với phóng viên của chúng tôi. Cả cô và mẹ cô – đều là độc giả thường xuyên và hết lòng của báo Chronicle mà hai người nhận thấy đang mang lại dòng máu mới rất cần thiết cho Hedleston và vùng phụ cận.

Là một người của tầng lớp trẻ, Dorrie đang theo học trường hội họa và khiêu vũ giỏi; cô thích xem phim, nghe đĩa hát Jackie Dibbs và, xin lỗi quý độc giả, thích đọc The Chronicle .

Giống bao nhiêu người khác sốt ruột với nhịp sống chậm chạp, cô không còn thì giờ dành cho cái tinh thần bảo thủ buồn chán mà nhiều năm qua đã bóp nghẹt tất cả những gì là tiến bộ, “đi tới” của thành phố. “Nói cho cùng”, Dorothy mỉm cười, “chúng ta đang ở trong thời đại nguyên tử chứ không phải thời đồ đá. Chúng ta phải sống nhanh hơn thời những chuyến xe trạm của các cụ. Tôi hoan nghênh nhạc Rock and Roll hết mình. Tôi tin báo Chronicle sẽ giúp ích.”

Nói xác đáng lắm, Dorrie ạ. Chúng tôi trân trọng những ý kiến của bạn, những ý kiến xuất phát từ ái nữ của Henry Page. Hy vọng quý bạn đọc cũng đồng ý đó là những lời khen tặng thật đáng quý.

Khi Page bước vào phòng, ông nhận thấy ngay làn không khí ngột ngạt đang chờ đón ông. Maitland, đầu không ngẩng lên mắt nhìn nhanh về phía ông. Poole tay vân vê râu mép, nhìn chăm chú lên trần nhà, còn Hadley thì dường như cố gắng tỏ ra như thể Page không có mặt ở đấy. Chỉ có mỗi Balmer, ngồi thẳng người trên ghế, là có vẻ biểu lộ đúng thái độ của mình. Page thầm cám ơn Maitland khi ông này xua đi làn không khí khó chịu trong phòng.

- Thật đáng tiếc, Henry ạ. Nhưng anh không nên buồn phiền trước chuyện đã rồi. Bọn họ đã chọn ngay Dorothy để quất chúng ta một vố thật độc. Tội nghiệp cô bé!

- Con gái tôi cũng phần nào có lỗi.

- Vâng, nhưng dĩ nhiên cô bé không đoán nổi bọn kia nhằm mục đích gì.

- Ít ra họ không bôi nhọ chúng ta mà chỉ ám chỉ chúng ta lỗi thời.

Balmer gắt gỏng nói vào:

- Theo ý kiến riêng tôi, điều đó còn tác hại hơn cả nói xấu.

- Chính là gã Nye đấy. - Poole nói - Hắn đạo diễn toàn bộ vụ này. Tôi thấy hắn chơi bi da ở khách sạn Red Lion tối nọ. Hắn là một con quỷ trầm tĩnh.

- Chuyện này ta chỉ có cười bỏ thôi.

- Làm sao ta bỏ được, - Poole giận giữ gào lên - nếu ta có ý định làm ngơ không biết tới sự có mặt của họ? Khi tôi nghĩ rằng tôi làm vã mồ hôi ở Bắc Phi trong khi tên cáo đó sống êm ấm thoải mái ở New York giả vờ làm việc cho Sở thông tin thì tôi muốn đập vỡ sọ nó ra.

- Nghe đây các bạn. - Maitland mỉm cười - Có ai tán đồng điều đó không?

- Tôi không. - Balmer nói chua chát - Nếu bọn họ có đủ sự khôn khéo để nghĩ ra những chuyện như thế, thì chúng ta phải nghĩ ra một chuyện gì đó hay hơn. Bạo lực đâu có hay ho gì.

Page nhận thấy ông phải chấm dứt cuộc thảo luận trước khi mọi người đâm ra bất đồng ý kiến với nhau.

- Mong muốn trả đũa là một việc dĩ nhiên, - ông nói - và tôi không chút nghi ngờ những cú tấn công nhằm vào chúng ta sẽ gây thương tổn cho chúng ta trong một thời gian. Nhưng tôi tin rằng một chủ trương tự kềm chế sẽ có lợi về sau. Thành phố sẽ vì đó mà kính trọng chúng ta. Và đó là điều duy nhất giúp chúng ta vượt qua được những châm biếm, chế giễu rẻ tiền, những thứ bùn dơ mà họ có thể vấy lên chúng ta – sự kính trọng của người dân thành phố.

- Người dân thành phố! - Poole nổ lớn, ngã đầu về phía sau.

- Đừng gạt bỏ họ ra. - Maitland nói nhỏ nhẹ - Tôi tin rằng họ sẽ ủng hộ trong cơn khó. Và tôi đồng ý với anh Henry tất cả chúng ta phải đưa hết tất cả những gì ta có vào tờ báo và chờ xem cục diện xoay chuyển ra sao.

- Tôi cầu Chúa cho anh đúng. - Poole nói – Nhưng nếu ta tiếp tục bị giảm số lưu hành thì có lẽ ta sẽ thấy rằng đã chờ đợi quá lâu.

Tiếp đó một sự im lặng bao trùm căn phòng. Rồi không còn thảo luận thêm nữa, họ bắt tay vào công việc.

Thế nhưng suốt ngày hôm đó Page cứ bị quấy nhiễu bới ý nghĩ rằng không những ông bị thua mà còn trở nên lố bịch dưới mắt tất cả những người quen. Vì lý do đó, khi rời khỏi tòa soạn lúc sáu giờ, ông quyết định ghé lại Câu lạc bộ các quận miền Bắc. Gần đây, ông trở nên có thói quen tránh né những tiếp xúc cá nhân không cần thiết. Vốn rất ghét phải nói chuyện về những mối âu lo của mình, ông không cần ai khích lệ hay chia buồn cả - nhưng bây giờ vì lợi ích của tờ báo, ông thấy cần thiết phải công khai biểu lộ một thái độ dửng dưng coi thường đối với sự kiện vừa qua.

Câu lạc bộ các quận miền Bắc, mà người thành phố Hedleston thường gọi tắt là “Câu lạc bộ”, là một tổ chức lâu đời và danh giá, phảng phất một chút hương vị Cấp tiến [16] ; đây là nơi gặp gỡ được thừa nhận của những công dân hàng đầu trong tỉnh. Tòa nhà được xây bằng đá đẽo màu xám, nóc bằng và cổng chính có mái che chịu trên hai cột lớn tạc tượng đàn bà; nhìn từ ngoài nó giống một lăng tẩm của vua chúa. Đúng vậy, hồi chiến tranh nó được dùng làm nơi trú bom, và những lúc bom đang tuôn xuống nổ ầm ì. Page có ý nghĩ tòa nhà này chắc cũng trở thành lăng tẩm thật. Tuy nhiên bên trong tràn ngập ánh sáng, hơi ấm và mùi thơm dụi dàng của thuốc lá thượng hạng.

Gật đầu chào Dunncan, người gác cổng, Page dừng lại theo thói quen trước bảng thông tin, và trên đó, giữa đủ các thứ thông báo, mắt ông bất chợt bắt gặp cái tên Harol Smith. Vâng, chính ông giám đốc kinh doanh của tờ Chronicle – y được Herbert Rickaby đề nghị cho gia nhập vào Câu lạc bộ và được sự tán đồng của đông đảo hội viên, trong số có vị mục sư nhà thờ St. Mark. Page đứng bất động trong một khoảnh khắc, hoàn toàn kinh ngạc. Sự kiện Smith chưa chi đã được những hội viên chủ chốt của Câu lạc bộ đồng tình thu nhận là một vố nữa mà ông không tiên liệu. Tuy nhiên, ông đã cố gắng tự trấn tĩnh được và quyết không bày tỏ ý kiến gì về vấn đè này, rồi ông bước đi về hướng phòng khách lớn.

Khi Page bước vào thì trong phòng chưa có bao nhiêu hội viên, nhưng ông cảm thấy sự xuất hiện của mình đã tạo một xao động nhỏ. Rồi, đứng giữa hai cây cột giả cẩm thạch kiểu kiến trúc Pompeii chống đỡ trần nhà trang hoàng kiểu Victoria, ông nhìn thấy Ngài Archibald Weatherby và bác sĩ Brad đang đứng nói chuyện bên lò sưởi. Ông đi lại phía họ.

- Đây rồi! - Weatherby chào ông với một cái vỗ thân mật lên vai - Đây là ông bố hãnh diện.

Với một dáng thấp và nặng nề, đầu hói, mặt đỏ gay, đôi mắt nhỏ chất chứa nhiều dục vọng. Ngài Archibald toát ra một vẻ vui nhộn trẻ trung trái ngược với tính sâu sắc của cái đầu kinh doanh đã mang đến cho lão một tài sản kếch xù trong ngành giày da và lão tin là còn đưa mình tiến xa hơn nữa.

- Henry, tôi nghe nói anh đã làm mấy tay nhà báo Chronicle phải khiếp sợ. Đến thành phố chưa đầy ba tháng mà đã phải dâng tiền vàng đến nhà rồi. Anh bạn làm cách nào thế?

- Tốt hơn nên hỏi Dorothy. - Page mỉm cười.

- Cô bé phải tinh lắm mới phát hiện đúng gã ấy. - Brad vui vẻ nói thêm vào.

- Và phát biểu thật hay về chính mình nữa. - Weatherby cười khúc khích – Ước sao mấy đứa con tôi cũng được lanh lợi như thế.

Page thừa hiểu đằng sau những lời đùa này cả hai Weatherby và Brad đều biết ông bị tổn thương; những lời tiên đoán của họ về thắng lợi cuối cùng của ông dường như đã được soạn sẵn và tuôn ra một cách hào phóng. Với sự tốt bụng cố hữu, Edward Brad, người bạn kỳ cựu nhất của ông, đổi đề tài nói chuyện, nhưng nhiều lần Page bắt gặp ánh mắt chăm chú của Weatherby nhìn ông xem xét, lượng định những thiệt hại gây ra cho uy tín cá nhân và cho tờ báo của ông. Từ lâu ông đã đoán biết rằng Weatherby luôn coi khinh ông là người không biết uống rượu, hút thuốc, câu cá, săn bắn, lại càng không biết kể những chuyện thô tục – tất cả những thứ này Weatherby đều xuất sắc. Lý do đơn giản là Page không thuộc loại lão ta. Tuy vậy trong lúc họ nói chuyện, và sau đó, khi có vài hội viên khác đến nhập vào nói chuyện với họ - như thiếu tá Seaton của Đơn vị phòng vệ dân sự, Harrington, giám đốc kinh doanh của Công ty máy công cụ, luật sư Paton, và Frank Holden, giám đốc ngân hàng – thì Page cũng cố giữ được thái độ vui vẻ.

Khi ông ra về sau đó một giờ, ông tin rằng cố gắng của mình đã không bõ công. Bác sĩ cũng ra về đúng lúc đó và đi ra ngoài cùng với Page. Hai người đứng một lúc trên lề đường. Rồi đột nhiên ông bác sĩ bối rối nói:

- Anh biết đấy, chúng tôi luôn đứng về phía anh. Ủy ban đã không được tế nhị lắm khi để Smith gia nhập Câu lạc bộ. Nhưng, - Brad nhún vai – anh ta là một công dân dường như cũng không đến nỗi. Vả lại anh ta có những thư giới thiệu hạng tốt. - Rồi lấy lại được giọng điệu bình thường, Brad nói nhanh: - Trông anh cũng khỏe đấy. Không được làm việc quá sức. Và cũng không được liều lĩnh.

- Không đâu.

- David bây giờ thế nào?

- Tuyệt. Hoàn toàn bình phục.

Brand nhìn đi nơi khác, nhịp nhịp mũi nhọn của chiếc dù xuống lề đường. Với mớ tóc nhuộm bạc hai bên thái dương, khuôn mặt dài vẻ suy tư, mũi thon nhỏ nhắn và đôi môi nhăn nheo, ông biểu lộ rõ nét hơn bao giờ hết một tính thận trọng và một đầu óc phán đoán tỉnh táo.

- Ở đó cũng thế, Henry ạ. Không được liều lĩnh. Hãy nhớ điều tôi từng bảo anh: coi chừng lúc nào cũng có nguy cơ tái phát.

- Nhưng tại sao? - Page hỏi, trong lòng đã bất bình về điều ông bác sĩ nh mạnh lần này không phải lần đầu – Cậu ta bị và đã bình phục rồi mà.

- Vâng, nhưng sự suy nhược cơ bản vẫn còn đó.

- Suy nhược gì?

Edward Brad do dự nhìn người bạn của ông, rồi nhìn đi nơi khác. Rõ ràng ông đang nghĩ trong đầu điều trước đây ông đã nói mà vì đó hai người suýt giận nhau luôn. Tuy nhiên, vào lúc này, Page không còn muốn tranh cãi nữa; ông nói vắn tắt:

- Anh chỉ nói chuyện xui xẻo không thôi. Nếu anh có dịp gặp David... quả thật là cậu ta đang mạnh khỏe.

- Vậy thì... - Brand ngập ngừng - Tôi lấy làm mừng được nghe điều đó.

Trong một khoảnh khắc cả hai đều im lặng, rồi họ chào nhau và chia tay, ông bác sĩ đi một ngả đến bệnh viện ở đường Victoria và Page đi ngả kia về Hanley Drive.

« Lùi
Tiến »