- Cảm giác thế nào, yêu ấy? Vui không? Hay đau khổ?
- Chuyện đó… Chậc, không được rồi. Có lẽ tôi không đủ tư cách để trả lời câu hỏi này.
- Vì sao?
- Bởi vì, tôi không nhớ nổi.
- …
- Tôi không nhớ rõ nữa. Vậy nên…
- Vì sao?
- …
- Thích người ta mà lại không thể nhớ ra?
- Tôi từng rất thích một người. Ừm, đúng vậy, tôi nhớ chứ. Tôi nghĩ mình đã yêu. Nhưng…
- Nhưng?
- Tôi không nhớ được. Người đó là ai, làm cách nào tôi cũng không thể nhớ ra.
---❊ ❖ ❊---
Mùng 2 tháng Tám.
Đúng như lời hẹn hôm trước, tôi xuất hiện ở biệt thự bên hồ.
Địa điểm cũng chính xác như đã nói, tại tiền sảnh tầng một. Có lẽ cũng đúng giờ. Theo trực giác của tôi là vậy.
Tôi không thể xác nhận thời gian bằng chiếc đồng hồ đã ngừng chạy ở sảnh, nhưng khi lắng tai nghe, tôi thấy từ tầng hai phát ra tiếng “cú cú”. Là đồng hồ cú mèo trên phòng đọc sách. 4 giờ rưỡi. Có lẽ không sai.
Misaki Mei vẫn chưa đến.
Tôi đứng trước tấm gương trong đại sảnh, giống như lần tỉnh dậy đầu tiên vào chiều 17 tháng Năm, nửa tháng sau khi chết. Vào buổi tối định mệnh ấy, tôi đã chứng kiến dáng vẻ hấp hối của chính mình trong đây, trong tấm gương này.
Thế nhưng…
Quả nhiên, tấm gương không còn phản chiếu tôi giống như trước nữa, mặc dù mọi thứ xung quanh vẫn in bóng vào đó một cách sống động.
Tuy đã quen với tình trạng hiện tại, nhưng mỗi lần nhận thức lại, tôi càng thấy sự tồn tại của cô bé ấy thật kỳ lạ. Misaki Mei có thể nhìn thấy hình hài này của tôi, có thể nhìn thấy cái chết, màu sắc của nó. Rốt cuộc, hình ảnh tôi trông như thế nào trong con mắt màu xanh của cô bé?
Tôi đứng trước gương chờ Mei. Nhưng chờ mãi, cô bé vẫn không đến.
Tôi chờ thêm một lúc nữa.
Năm tiếng “cú cú” vọng qua không gian tĩnh mịch lan tới chỗ tôi. Đã 5 giờ chiều.
Sao vậy nhỉ?
Cô bé đến trễ do việc bận ban ngày bị kéo dài hay sao?
Cứ đứng yên một chỗ chờ đợi cũng chẳng giải quyết được việc gì. Nghĩ vậy, tôi quyết định lùi ra xa tấm gương. Và rồi, không hiểu vì sao, vào thời điểm đó, cảnh tôi chết tối mùng 3 tháng Năm bỗng phơi ra trên tấm gương trước mắt. Y như thước phim tái hiện hình ảnh được ai đó cố ý chiếu lên.
Tôi = Sakaki Teruya ngã xuống sàn nhà cứng lát gạch đen. Tư thế nằm ngửa. Mình mặc sơ mi trắng dài tay phối quần đen, kiểu trang phục chẳng khác gì học sinh cấp hai, cấp ba. Tứ chi dang ra, gập lại thành các góc cong queo. Dù cố gắng đến mấy, tôi cũng không cử động được nữa.
Mặt như bị vẹo đi, nghiêng hẳn sang ngang. Máu tràn ra từ vết rách đâu đó trên đầu, vấy đỏ cả trán và má. Máu rỉ mỗi lúc một nhiều, đọng thành vũng trên sàn nhà.
Cơ thịt méo mó căng cứng chợt giãn ra, cả nỗi đớn đau, sợ hãi lẫn bất an dường như cũng tan biến. Nét mặt trở nên thanh thản lạ thường. Và rồi…
Đôi môi mấp máy…
Run rẩy một cách yếu ớt.
Tôi nghe thấy giọng nói trong gương.
Tsu, ki…
Và cũng trong gương, tiếng chuông trầm đục vang lên, điểm 8 giờ rưỡi. Chèn vào tiếng vang nặng nề ấy…
“… A!”
Là một tiếng la nhỏ.
“Á!”
Giọng So. Thằng bé gọi tên tôi, “Cậu… Teruya.”
Bóng nó phản chiếu ở một góc gương, ứng với chân cầu thang dẫn lên tầng hai. Khuôn mặt thảng thốt.
Tôi bất giác ngoái ra sau, nhưng chẳng thấy ai. Tất nhiên rồi, lý nào lại có người ở đó.
Khi tôi quay đầu lại, hình ảnh trong gương đã biến mất. Một dự cảm hệt như nỗi khiếp đảm trào dâng trong lòng. Tôi bối rối rời xa chiếc gương, lùi ra chính giữa đại sảnh. Lần này…
Một tiếng động rầm rĩ vang trên đầu tôi.
Tôi ngước lên đúng lúc tay vịn hành lang tầng hai gãy bung, một bóng người ngã lộn xuống.
Là tôi.
Cảnh tượng xảy ra vào buổi tối ba tháng trước. Cảnh tượng xảy ra vào thời điểm trước bối cảnh tái hiện trong gương khi nãy một chút.
Không chịu đựng nổi nữa, tôi = Sakaki Teruya rời mắt khỏi thân thể vừa rơi xuống trước tấm gương của mình, và lại ngước mắt lên trên lần nữa. Ở bên kia tay vịn bị gãy, có bóng người run rẩy.
Chị Tsukiho.
Chị chống hai tay xuống sàn, thò đầu ra không gian mở, ngó xuống dưới. “Hơ…” Chị thốt ra âm điệu lạ lùng bằng giọng khô khốc. Rồi chị há hốc miệng, nhưng không hét lên, chỉ nghe thấy tiếng tắc nghẹn trong họng. Sắc mặt chị tái xanh, ánh mắt hoảng hốt, điểm nhìn tán loạn.
“Chị… Tsukiho.”
Đây cũng là ảo ảnh, giống cảnh tôi nhìn thấy trong gương vừa nãy. Ảo ảnh tập hợp từ những mảnh ký ức đứt đoạn của tôi, tái hiện lại khung cảnh trên kia vào buổi tối oan nghiệt.
Dù biết là vậy, tôi vẫn không thể ngăn mình kêu lên, không thể ngăn mình lao về phía hành lang tầng hai, về phía chị Tsukiho.
Tôi chạy lên cầu thang, nhưng đến giữa chừng, tôi chợt nhận ra thời gian lại tiếp tục quay ngược.
“Em đang làm gì vậy?”
Giọng Tsukiho phát ra từ hành lang tầng hai, ngay trên cầu thang, cùng những từ ngữ mà cho đến giờ đã lặp đi lặp lại trong đầu tôi không biết bao nhiêu lần, nhưng tôi chưa từng nắm bắt được ý nghĩa của nó. Và kia rồi, cảnh tượng mà tôi hình dung hay suy luận đến đâu đi nữa cũng không có cảm nhận thực tế, nó đang xuất hiện ở đằng kia.
“Em đang làm gì vậy… Teruya?”
Leo hết cầu thang, chạy qua một đoạn hành lang, tôi bắt gặp bóng dáng hai người.
Một là chị Tsukiho.
Một là tôi = Sakaki Teruya.
Hai người di chuyển từ góc hành lang ra đây. Teruya bước đi loạng choạng, Tsukiho hoang mang đuổi theo, hình như đang cố gắng khuyên nhủ em trai điều gì đó.
“Thôi… dừng lại đi!”
Kể cả khi Tsukiho túm lấy cánh tay, Teruya vẫn hất ra, phũ phàng quát, “Đủ rồi! Đừng bận tâm đến tôi.”
“Em nói gì vậy?”
“Cứ mặc xác tôi đi.” Teruya xấc xược đáp, giọng điệu cũng bất thường như bước chân loạng choạng. “Tôi đã…”
Muốn chết lắm rồi, đó là điều tôi = Sakaki Teruya muốn nói.
“Sao lại thế?”
Tsukiho lại túm lấy cánh tay em trai. Teruya tiếp tục hất ra.
“Tôi chịu đựng đủ rồi.”
“Sao lại thế… không được!”
Gần đến đoạn hành lang viền quanh không gian mở của đại sảnh, hai người xô đẩy kịch liệt hơn.
Bước chân càng lúc càng loạng choạng, nhưng Teruya vẫn ngoan cố hất tay Tsukiho trong khi người chị kiên trì bám theo, cố hết sức ngăn cản. Lúc này, sức lực đôi bên dần dần mất cân bằng.
“Đừng bận tâm…” Teruya cố gắng gạt tay Tsukiho, “Tôi… đã…”
“Không được!”
Tsukiho hét lên, tiếp tục cản lại.
Chính lúc này, cử động và sức lực mất kiểm soát đã đẩy Teruya tới bi kịch. Anh ta xoay người, cố hất tay Tsukiho, nhưng lại quá đà khiến thân thể lảo đảo, ngã đè lưng lên tay vịn hành lang đối diện với khoảng không của đại sảnh.
Có thể do quá cũ kỹ, tay vịn vốn dĩ ọp ẹp liền gãy luôn sau cú va chạm mạnh. Teruya ngã nhào xuống dưới, trước khi kịp bật người dậy.
…
Chân tướng về cái chết của tôi = Sakaki Teruya… Là vậy sao?
Vừa nghĩ tới đây, ảo ảnh vụt biến mất.
Tôi chầm chậm tiến lên hành lang, kiểm tra tình trạng tay vịn. Nó đã trở về trạng thái hiện tại, tức là được sửa bằng cách ghép một miếng ván mới vào. Tôi thò đầu ngó xuống dưới, nhưng không thấy thân thể vừa ngã xuống ở bất cứ đâu nữa.
“Teruya.”
Lúc này tôi lại nghe tiếng gọi. Giọng chị Tsukiho.
Tôi liếc mắt sang, liền thấy chị ở góc hành lang nối dài, đang đứng trước một cánh cửa. Cửa phòng ngủ của tôi.
“Teruya, em có đó không?” Chị lo lắng cất tiếng gọi.
A, đây là… dĩ nhiên không phải phần tiếp nối hồi nãy. Đây không phải phần tiếp nối, mà là thời điểm trước khi xảy ra biến cố vừa rồi…
Thời gian lại quay ngược lần nữa.
Tsukiho dẫn So đến biệt thự, rồi lên tầng hai tìm Teruya. Chị đoán anh ta ở trong phòng ngủ. Đây là cảnh tượng sau khi hai mẹ con chị đến được một lúc.
“Teruya?” Tsukiho tiếp tục gọi, rồi mở cửa. Vừa ngó vào phòng, chị đã hét lên kinh hãi. “Hả? Gì vậy? Em làm sao thế?”
Rồi tức tốc lao vào. Tôi đuổi theo ảo ảnh của chị, quan sát tình hình bên trong qua cánh cửa mở tung.
Đập vào mắt tôi là sợi dây trắng lòng thòng thả xuống từ xà nhà.
Đuôi sợi dây buộc thành một vòng tròn chui lọt đầu người. Nhìn thoáng qua cũng đủ biết sợi dây này dùng để treo cổ. Ngay dưới sợi dây là một chiếc ghế. Và Sakaki Teruya - tôi đang đứng trên đó. Hai tay nắm lấy vòng tròn của sợi dây, chuẩn bị tròng vào cổ.
“Dừng lại! Teruya.” Tsukiho hét lên, chạy đến chỗ em trai. “Dừng lại đi! Em đang làm gì vậy? Này, xuống ngay…”
Trong phòng nồng nặc mùi rượu. Tôi liếc thấy chai và ly thủy tinh đặt trên tủ đầu giường. Còn cả hộp thuốc tôi vẫn hay trông thấy mỗi lần gặp ảo giác. Thuốc vương vãi đầy ra ngoài.
Chất lỏng trong chai là rượu whisky. Thuốc thì chắc là loại thuốc ngủ dạo ấy tôi thường sử dụng. Tọng cả thuốc và rượu vào rồi thành ra mụ mẫm, tối hôm ấy, tôi = Sakaki Teruya đã cố gắng chấm dứt mạng sống của mình.
Không biết là may hay rủi, chị Tsukiho lại đến kịp, tạm thời ngăn chặn hành động tự sát của em trai. Tuy nhiên…
“A, không được!” Quay lại phía cửa, Tsukiho nói. “So, con đừng vào. Xuống nhà đi. Được chứ?”
Nghe vậy, tôi cũng quay ra phía cửa, nhưng bóng dáng So không còn ở đó.
Khi tôi đảo mắt vào phòng lần nữa, mọi thứ đã biến mất không tăm tích.
Tsukiho. Teruya. Sợi dây. Chiếc ghế. Chai, ly, hộp thuốc trên bàn. Cả mùi rượu nồng nặc…
Tôi đứng ngây đuỗn. Ánh sáng yếu ớt lọt qua khe hở của tấm rèm. Từ khắp nơi trong phòng, bóng tối lạnh lẽo phun ra, dần dần lan rộng, bao trùm lấy tôi.
Đã quá 6 giờ tối, Misaki Mei vẫn chưa xuất hiện. Chẳng mấy chốc tà dương cũng lặn, bầu trời bên ngoài ảm đạm dần. Tôi đơn độc hòa vào bóng tối lững lờ, luẩn quẩn trong những suy tư.
Chỉ cần mình tôi chết… tôi thường nghĩ như thế lúc còn sống. Cũng từng tâm sự với chị Tsukiho và So.
Bởi thế tôi ít khi chở ai trên xe do mình lái. Dù luôn dặn lòng phải lái thật cẩn thận, tai nạn vẫn có thể xảy ra, nguy cơ thiệt mạng vẫn tiềm ẩn. Đúng như Misaki Mei nhận xét hôm qua, nó khiến tôi nhớ lại tai nạn xe buýt thời cấp hai, một tai nạn thảm khốc.
Cảnh tượng bi thương lúc đó, làm cách nào tôi cũng không thể quên.
Tuy nhiên, tôi vẫn sở hữu một chiếc xe hơi và lái đi lòng vòng như bao nhiêu người khác. Có lẽ là do cảm giác “Chỉ cần mình tôi chết…” thường hiện hữu trong lòng.
Mình tôi chết là đủ.
Không chỉ xe hơi, mà ngồi trên phương tiện giao thông nào, dù là tàu điện hay máy bay, tôi vẫn giữ tâm trạng tương tự. Tôi thường suy diễn thái quá về nguy cơ gặp nạn. Nhưng trong trường hợp nào đi nữa, điều ấy cũng không có nghĩa là tôi sợ bản thân mình chết. Chỉ mình tôi chết thì không sao cả. Tôi thật lòng nghĩ vậy.
Tóm lại là, tôi luôn bị trói buộc bởi “cái chết”.
Nỗi ám ảnh trong quá khứ khiến tôi vô cùng khiếp sợ cái chết, đồng thời cũng bị nó thu hút. Trải qua nhiều năm tháng, nỗi ám ảnh ấy lớn dần theo từng cung bậc, cuối cùng hóa thành ham muốn tự tử.
Ba tháng trước, buổi tối đón sinh nhật 26 tuổi, tôi quyết định biến ham muốn ấy thành hiện thực.
Tôi chuẩn bị dây, định sẽ treo cổ trong phòng ngủ tầng hai. Để kìm hãm nỗi sợ và phòng tránh khả năng rút lui, tôi khiến đầu óc mất tỉnh táo bằng rượu và thuốc. Rồi chị Tsukiho can thiệp đúng lúc…
Diễn biến về sau giống như tôi vừa chứng kiến, à không, giống như tôi vừa nhớ ra.
Kết cục tôi vẫn chết, nhưng là do tai nạn.
Khổ nỗi, dường như Tsukiho lại nghĩ đó là lỗi của bản thân. Nói cách khác, chị cho rằng mình đã giết người. Bởi thế chị mới…
Sau khi nhìn thấy dáng vẻ hấp hối của mình phản chiếu qua gương rồi tắt thở, tôi đánh rơi ký ức vào bóng tối trống rỗng. Cùng lúc, không hiểu sao tôi có cảm giác mình đã nhìn thấy gì đó, nghe thấy gì đó.
Ở đây…
Ở đây… hôm ấy chị nói.
Chí ít thì… ở đây…
Chí ít thì, ở đây… chị lại nói.
… trong ngôi nhà này.
Trong ngôi nhà này, chị còn nói thế, trong lúc bàn bạc với Hiratsuka Shuji. Để vụ việc không bại lộ, chỉ có một cách là giấu biệt thi thể của tôi - Sakaki Teruya.
Cho nên, thi thể này…
Misaki Mei vẫn chưa đến. Chắc không đến nữa rồi. Tôi…
Quả nhiên, chỉ còn mình tôi.
Tôi vẫn nhớ cảm giác bứt rứt khó chịu trong lúc điều tra ngôi nhà ma cùng Misaki Mei hôm qua. Cảm giác lúc ở dưới tầng hầm, chặng cuối cùng trong hành trình tìm kiếm.
Cảm giác đó là thế nào nhỉ?
Tôi tự hỏi, mơ hồ nghĩ về bản chất của cảm giác lúc ấy. Rồi tôi rất ngạc nhiên, không hiểu vì sao trước đấy mình lại không hề nhận ra.
Bức tường ở cuối hành lang tầng hầm.
Đằng trước bức tường xám đó, chồng chất lộn xộn đủ thứ đồ đạc cũ. Chỗ ấy, từ trước đến giờ vẫn trong tình trạng như vậy sao? Tôi lục lọi ký ức, nhưng vẫn chẳng thấy điểm nào sáng tỏ. Phải chăng ấn tượng về bức tường cũng bị nuốt chửng bởi chứng mất trí nhớ sau khi chết? Không đúng, nghĩ kỹ lại thì từ lúc còn sống tôi đã chẳng mấy khi xuống hầm. Nên ngay từ đầu, ký ức về nơi ấy vốn đã mờ nhạt.
Chưa biết phải làm gì, tôi quyết định cứ đi ra ngoài cái đã. Tất nhiên, quyết định này là có lý do.
Hôm qua Mei có cho tôi xem tranh, bức phác họa căn biệt thự mà cô vẽ vào mùa hè năm ngoái. Anh không cảm thấy gì khi nhìn vào bức tranh này à? Anh so sánh cảnh trong tranh và cảnh hiện tại khi quan sát từ đây xem.
Tôi nhớ ra rằng, cô bé còn hỏi, Cửa sổ nằm phía dưới kia, là cửa sổ tầng hầm?
Tôi đứng một mình dưới tán cây trong khoảnh vườn phía Đông biệt thự. Cùng một vị trí với ngày hôm qua. Tôi không rõ bây giờ là mấy giờ nữa. Mặt trời đi ngủ từ lâu, màn đêm cũng đã buông xuống. Misaki Mei không tới. Gió mạnh hun hút thổi lại chứa đựng ít nhiều ấm áp.
Do khuất sau biệt thự nên tôi không nhìn thấy, nhưng có lẽ trăng đã lên, vì khoảng trời trên mái nhà lờ mờ sáng. Tinh tú lấp ló qua khe hở giữa những đám mây bảng lảng trôi.
Tôi đưa mắt về phía biệt thự, từ cùng một vị trí với ngày hôm qua.
Chỗ cần chú ý là… phải rồi, những ô cửa sổ xếp thành hàng sát mặt đất để lấy sáng cho tầng hầm. Điều Misaki Mei muốn chỉ cho tôi là số lượng cửa sổ sao?
So sánh giữa tranh và bên ngoài, quả là có sự khác biệt. Tuy nhiều chỗ khó nhận ra do cỏ dại mọc cao, nhưng nếu quan sát và so sánh thật kỹ thì sẽ thấy cửa sổ năm nay ít hơn năm ngoái?
Nhận ra điều Mei lưu ý, tôi kiểm tra lại… Thế nào nhỉ? Mấy ô cửa sổ sát mặt đất phía bên trái có lẽ ứng với kho chứa đồ phế thải, căn phòng đầu tiên lúc bước xuống tầng hầm.
Mấy ô xếp thành hàng ở giữa, là của căn phòng trước kia được dùng làm buồng tối rửa ảnh.
Vậy thì, các ô ở bên phải?
Tôi căng mắt nhìn dưới nguồn sáng lờ mờ của trăng sao.
Mấy ô ở bên phải… tính ra là nằm ở rìa phải mặt trước ngôi nhà. Có thứ gì đó màu trắng lấp ló, bị cỏ dại um tùm che lấp gần hết. Chính là pho tượng thiên sứ mà Mei đã khẳng định “Chắc chắn năm ngoái không có”.
Pho tượng được đặt sát cạnh ngôi nhà, nên không thể nhìn rõ tình trạng bức tường phía sau. Lẽ nào nó là “thứ che mắt”, khiến hiện trạng chỗ đấy trông giống như bây giờ.
Tôi buộc phải đến gần để tìm hiểu.
Phía sau pho tượng thiên sứ trắng, sát bên dưới tầng một biệt thự, tôi không nhìn thấy ô cửa sổ nào, chỉ thấy tường trát vữa bằng phẳng. Thế nhưng trong bức tranh của Misaki Mei vẽ năm ngoái, không có pho tượng nào cả, và ở vị trí này có cửa sổ. Suy ra bên kia cửa sổ là một căn phòng.
Căn phòng thứ ba được xây dưới tầng hầm biệt thự.
Cảm giác khó chịu khi đi xuống tầng hầm hôm qua, nguyên nhân là do bức tường phía cuối hành lang. Mặc dù ký ức mơ hồ đến mức khiến tôi thấy bứt rứt, nhưng có lẽ chỗ ấy vốn dĩ từng tồn tại cánh cửa của “căn phòng thứ ba” kia? Bây giờ nó đã biến mất, và đống đồ nội thất cũ được xếp chồng chất trước bức tường để đánh lạc hướng?
Chị Tsukiho từng nói, “Chí ít thì… ở đây…”, “… trong ngôi nhà này.”
Theo như lời chị, thì thi thể của tôi bị giấu trong căn phòng thứ ba ở tầng hầm, cửa chính bị lấp đi, dãy cửa sổ hướng ra vườn cũng được xử lý, tạo nên hiện trạng như bây giờ. Cuối cùng, pho tượng thiên sứ được đặt án ngữ trước tường để khi đứng ngoài vườn nhìn vào, người ta không nhận ra số lượng cửa sổ đã giảm.
Gió càng lúc càng mạnh. Tiếng xào xạc của cây cỏ càng ồn ào, hòa nhịp với âm thanh của cả khu rừng xung quanh. Đêm tối hé ra bộ mặt hung hiểm đến dị kỳ. Tiếng côn trùng ra rả bỗng ngưng bặt, nhưng tiếng quạ vẫn vang vọng trong không gian. Có thể là do những áng mây trôi đã che khuất mặt trăng, nên quang cảnh bất chợt tối sầm.
Người run bần bật, tôi đặt hai tay lên tường nhà, chỗ vốn là cửa sổ giờ bị lấp kín ấy.
Bên trong tường này là một căn phòng bị niêm phong. Cất giấu thi thể tôi. Vì vậy mà…
Một hồi lâu sau…
Cùng với cơn choáng váng bất ngờ, tôi bị nuốt chửng vào bóng đêm dày đặc.
Không thấy gì cả…
Trong không gian đen kịt đúng nghĩa, tôi trở nên hoảng loạn. Không trông thấy, nhưng lại cảm nhận được rất nhiều. Có thứ gì đó vô cùng khác thường…
Nơi đây là đâu? Tôi hoang mang tự hỏi, bóng tối này là gì?
Nó đặc quánh, bí bức, khác hẳn với sự trống rỗng của bóng tối sau cái chết. Kèm theo đó là cảm giác khó chịu lạ thường, tiếng động khó chịu, mùi hương khó chịu… tất thảy càng buộc chặt tôi vào cơn hoảng loạn. Nhưng cùng lúc, bằng cách nào đó, tôi vẫn níu giữ được chút tỉnh táo sau cùng, rồi lại tự hỏi nơi đây là đâu.
Mà, có lẽ tôi đã biết.
Tôi chậm chạp rút ra câu trả lời. Mãi mới phát hiện được thi thể mình hằng tìm kiếm, tôi không thể không tới bên nó ngay lập tức, dù cho đó là một căn phòng bí mật không có cửa ra vào.
Vì vậy, tôi có mặt ở đây, như một kết quả đương nhiên, trong bóng tối của căn phòng thứ ba bị lấp kín.
Có ánh sáng, bật lên từ bóng đèn treo lủng lẳng trên trần. Ánh sáng yếu ớt, chớp tắt liên hồi.
Tôi sợ sệt nhìn xung quanh. Độ sáng không đủ rọi đến từng ngóc ngách, chỉ biết tường bẩn, sàn và trần bẩn, phế thải la liệt khắp nơi. Nhìn qua cũng thấy tình trạng hoang hóa của nơi này.
Có âm thanh. Vo ve, vo veeee… nghe như con gì đang bay vòng vòng, ruồi chăng? Soạt, soạtttt… nghe như thứ gì đang chuyển động rất nhanh, tôi đưa mắt nhìn, thì thấy những bóng đen nhỏ bé lúc nhúc trong góc.
Mắt tôi nhắm nghiền như muốn trốn chạy khỏi những gì đang nghe, đang thấy.
Có mùi, khó chịu và đặc quánh trong không gian. Tuy biết nó là mùi gì, nhưng đây là lần đầu tiên tôi ngửi thấy. Hôi thối, buồn nôn đến cực điểm và trở nên kinh khủng gấp trăm lần khi nhắm mắt lại.
Cuối cùng, không thể chịu đựng nổi, tôi mở mắt. Trong một góc có thứ gì đó như nồi hơi hoặc lò sưởi, cũ kỹ và kềnh càng. Soạt, soạttt… âm thanh khó chịu nọ lại khe khẽ vang lên, phát ra từ lũ bọ màu đen bò lúc nhúc phía sau nồi hơi hay lò sưởi ấy.
Họng tôi nghẹn lại, thốt ra một tiếng kỳ lạ.
Bóng đèn chập chờn bật tắt, tôi nhắm mắt lần nữa và cảm thấy đau, đau khắp người. Linh hồn thì rõ là không thể bị thương được rồi. Có lẽ đây là cơn đau ảo giác sinh ra trong dư ảnh của thân xác. Cơn đau không quá ghê gớm nhưng giần giật, âm ỉ. Một khi đã chú ý thì không thể phớt lờ nó được nữa.
Tôi mở mắt, và khi xòe tay trái ra, không hiểu sao trong bàn tay lại xuất hiện một viên đá nhỏ. Tôi đã nắm lấy nó từ lúc nào không biết. Viên đá màu đen kịt. Đây là cái gì? Mảnh than vỡ sao?
Vo ve, vo veee… Quả nhiên, ruồi đang bay lòng vòng trong phòng. Không phải một, mà là cả bầy. Cảm giác bứt rứt gặm nhấm tâm trí, tôi ném bừa viên đá đang nắm trong tay. Tiếng vo ve vẫn không ngừng, thay vào đó là một tiếng động khác. Bộp! Viên đá văng đi trúng vào thứ gì đó đặt trong góc. Cái gì vậy nhỉ?
Bóng đèn chập chờn. Mỗi nhịp như vậy, thời gian “tắt” như kéo dài thêm. Tôi nhắm mắt thật chặt, rồi lại mở ra.
Ở sâu trong góc tối tăm của căn phòng, tôi thấy thấp thoáng đường nét của một món đồ trông như giường hay sofa. Viên đá bay trúng vào đó sao?
Tôi chầm chậm tiến đến gần.
Có lưng dựa và chỗ gác tay, tức là sofa. Toàn bộ ghế phủ tấm vải lớn… A, có chỗ phồng lên, vừa đúng kích thước của một người đang nằm duỗi dài.
Thi thể tôi đây sao?
Tôi lại nhắm mắt thật chặt, rồi mở ra.
Lần này, tôi thấy thêm chiếc bàn bốn cạnh nhỏ bên sofa. Tiến đến gần hơn, tôi nhận ra có hai món đồ đặt trên đó.
Món thứ nhất, máy ảnh sao? Chiếc máy ảnh cơ mà tôi = Sakaki Teruya thường dùng hồi còn sống, cũng là thứ Mei nhận ra là đã biến mất.
Món thứ hai cũng là thứ đã biến mất. Quyển nhật ký đã không cánh mà bay khỏi ngăn bàn ở phòng đọc sách, “Memories 1998”. Tôi cầm lên, lật từng trang, kiểm tra xem có ghi chép gì quanh ngày mùng 3 tháng Năm không.
Tôi tìm ra ngay.
Một dòng chữ nguệch ngoạc. Tuy đã khá trễ, nhưng có lẽ tôi sắp kết nối được với mọi người. Tôi không còn mong ước gì hơn nữa.
Tôi đứng trước chiếc sofa phủ vải.
Vẫn tiếng động khó chịu. Vẫn thứ mùi khó chịu. Vẫn cảm giác đau đớn giần giật, âm ỉ khắp người, xen lẫn chóng mặt, buồn nôn, khó thở… Người run rẩy. Trái tim cũng run rẩy.
Ánh đèn chập chờn tắt bật. Tôi lại nhắm mắt thật chặt, rồi mở ra. Thi thể tôi luôn tìm kiếm đang ở dưới này.
Tôi run rẩy vươn tay đến tấm vải trên sofa, nền vải thấm chất gì đen ngòm, bẩn thỉu, chắc là máu. Không trật đi đâu được… Những ngón tay run rẩy túm lấy mép vải. Tôi định sẽ dùng hết sức giật phăng nó ra. Thế nhưng, sức không đủ.
Tấm vải trượt xuống.
Một tiếng “bẹp” ghê tởm phát ra. Mùi khắm kinh khủng xộc vào mũi, tôi không chịu nổi, buông tấm vải ra và bịt chặt lấy miệng.
Xác thịt của linh hồn tôi, nó đã biến dạng thảm khốc. Tuy vẫn giữ được hình dáng con người, nhưng xấu xí ghê rợn đến mức tôi không thể gọi, không muốn gọi là người nữa.
Da thối rữa.
Thịt thối rữa.
Nội tạng thối rữa…
Ngần ấy thứ tả tơi mục rữa bám quanh những khúc xương trắng lộ ra.
Sơ mi mở phanh, đã tuột hết cúc. Áo trong thủng lỗ chỗ hệt như bị sâu bọ ăn dần. Không, không phải là “hệt như”, mà rõ ràng là có sâu bọ hay thứ gì đó ăn mất theo đúng nghĩa đen.
Thứ mùi khăn khẳn bao trùm căn phòng, quả nhiên là mùi của cái xác này. Đã là xác thì phải thối rữa, nhưng khác với xác chim hay cá, xác người cần một khoảng thời gian tương đối mới phân hủy hết. Tôi bị vứt ở đây cùng lắm là ba tháng, lẽ nào đã thành thế này được.
Khuôn mặt cũng trong tình trạng tương tự. Nửa phần trên, xương sọ đã lộ ra. Thịt đã tróc khỏi trán. Mũi và môi hầu như tiêu biến. Con mắt cũng mất, chỉ còn lại hốc mắt đỏ tươi với một đống bầy hầy, chúng cọ quậy lúc nhúc, quấn lấy nhau bò ra ngoài. Không chỉ hốc mắt, chúng còn bò ra từ mũi, miệng, từ chút thịt ít ỏi còn lại trên má.
“Hự… ưmm.” Tôi rên lên.
Ánh sáng chập chờn.
Vo ve, vo veee… Tiếng ruồi bay vang khắp căn phòng. Vo ve, vo veee…
Ánh sáng chập chờn dữ dội hơn.
“A a a!” Tôi hét lên, lắc đầu quầy quậy. Hai tay quơ quào lung tung, chân lùi về sau, rời xa sofa. Nhưng, tới đây…
Sượttt, chân tôi đứng không vững.
Tôi có cảm giác mình đạp trúng cái gì đó. Lẽ nào là sâu bọ lổm ngổm trên sàn? Xác chết và chất nhầy trong cơ thể bẹp dí của chúng khiến tôi trượt chân và tệ hơn, ngã chúi tới trước. Không thể trụ lại, cả người tôi vặn vẹo đổ sập xuống sofa, vào thẳng thi thể nàm trên đó.
Da thối rữa.
Thịt thối rữa.
Nội tạng thối rữa.
Những thứ đã bị phân hủy kề sát mũi, tôi ho sặc sụa vì mùi hôi thối kinh tởm.
Chỗ tôi chống tay xuống là phần mạn sườn của thi thể. Cảm giác ghê rợn nhấn chìm tôi. Chiếc áo trong đầy lỗ bị kéo rách, lũ dòi bọ đang đục khoét thịt rữa ngọ nguậy tán loạn và bò đến. Chúng bò lên bàn tay, cánh tay, và vai tôi.
“Á!” Tôi thét lên, vội vàng vùng vẫy, phủi rũ chúng xuống. Rũ hết thịt thối rữa đang bám lấy. Rũ hết mùi hôi thối đang bao vây. Rũ hết cảm giác gớm ghiếc của lũ sâu bọ bò ngọ nguậy.
“Không… “ Sau một hồi la hét, như thể mất hết sức lực, tôi lẩm bẩm. “Không phải. Những thứ… những thứ này…”
Ánh sáng chập chờn chậm rãi. Rồi… Không còn tiếng động, ánh đèn lịm tắt.
“Không…” Khi bóng tối đen kịt lại một lần nữa bao trùm căn phòng, tôi lắc đầu quầy quậy, hai tay lại quơ quào lung tung.
“Không muốn. Không phải. Những thứ này…” Tôi cố rặn ra giọng nói khàn đặc khó nghe. Cuối cùng tôi hét lên, “Cứu với, không, tôi nhầm rồi!”
“Cứu tôi với! Cứu tôi với!” Tôi nhớ là mình la hét liên hồi.
Muốn ai giúp đây? Giúp cái gì? Giúp làm sao? Ngay bản thân tôi cũng không biết.
La hét đến mệt lả, tôi ngã quỵ xuống sàn nhà. Hai tay ôm đầu gối, người cuộn lại…
“Không muốn… “ Cố chịu đựng sự khó thở và buồn nôn, tôi hổn hển lẩm bẩm. “Thứ này… thứ này…”
Tôi đã tưởng rằng, chỉ cần trông thấy thi thể mình vẫn hằng kiếm tìm là được. Nhìn thấy nó bằng đôi mắt này, chạm vào nó bằng bàn tay này, xác minh và chấp nhận cái chết của tôi… Rồi sau đó, khi mọi người đều biết tôi đã chết, tôi sẽ được thờ cúng đàng hoàng. Nếu có thể làm vậy thì…
Mới ban nãy thôi, tôi còn nghĩ mình sẽ được giải thoát khỏi trạng thái thất thường và bất ổn. Cái chết trở về với trạng thái vốn dĩ phải có, và tôi sẽ kết nối với “mọi người”.
Thế nhưng… Tất cả có lẽ chỉ là sự hiểu lầm ngớ ngẩn của tôi. Dường như tôi đã nhầm lẫn về bản chất của vấn đề.
Tôi sẽ tiếp tục ở lại với thi thể gớm ghiếc trong bóng tối này mãi sao?
Thi thể đã thối rữa, gần như biến thành bộ xương trắng, chẳng mấy chốc bộ xương đó cũng mục nát, nhưng tôi thì vẫn thế… không lên thiên đường hay xuống địa ngục, cũng không biến thành hư vô, nói gì đến hòa nhập vào “vùng biển” để kết nối với mọi người.
Hình như tôi đang mất dần lý trí.
Không, có lẽ tôi đã mất lý trí từ lâu rồi.
Tôi vẫn cuộn mình trong bóng tối, những hoang tưởng không ngờ tới liên tục xuất hiện rồi biến mất. Hay nơi đây chính là địa ngục? À, phải. Chắc là vậy rồi.
Vào buổi tối định mệnh của ba tháng trước, sau khi viết dòng tuyệt mệnh vào nhật ký, tôi định kết thúc mạng sống của mình. Kết cục lại thành ra, tôi ngã chết trong lúc xô xát với chị Tsukiho. Nhưng vốn dĩ nó cũng không khác gì với tự sát.
Theo quan điểm của đạo Thiên Chúa, tự sát là trọng tội.
Những người tự sát sẽ xuống địa ngục.
Vì vậy, tôi đã rơi xuống nơi đây. Địa ngục này.
Hãy quên đi…
Bỗng nhiên giọng ai đó lại ùa về. Đầu óc hỗn loạn như muốn vỡ tung. Tôi vẫn không hiểu ý nghĩa của nó, vẫn không thể làm bất cứ điều gì…
Mọi chuyện… tối nay…
Đây là lời ai nói?
Hãy quên đi…
Đây là lời ai nói với ai? Đây là…
“Thôi, đủ rồi.” Trong vô thức, tôi cất giọng yếu ớt. “Tôi không muốn đâu. Đủ rồi… cứu tôi với!” Giọng nói yếu ớt như sắp sửa biến mất tới nơi… tôi òa khóc.
“Ai đó… hãy cứu tôi!”
Thình!
Đúng lúc đó, một tiếng động nặng nề đột ngột vang lên khiến bóng tối rung chuyển.
Thình! Thình!
Tiếng động liên hồi, tôi bất giác bịt tai lại.
Nhận định “Nơi đây là địa ngục…” khi nãy vẫn còn đọng lại sống động trong tâm trí tôi.
Thình! Thứ đáng sợ không biết hình dáng ra sao cuối cùng cũng đến. Con quái vật hung ác đáng sợ sống dưới địa ngục đến để gây thêm đau đớn cho tôi.
Thình… soạt! Tôi nghe thấy tiếng động từ đằng sau. Tuy bị nhốt trong bóng tối và không thể nhìn thấy gì, nhưng có lẽ âm thanh đó phát ra từ tường của căn phòng này.
Thình! Đang nằm cuộn tròn, tôi chống người dậy, bò đến chỗ phát ra tiếng động. Vẫn với tư thế đó, tôi lùi ra sau một chút. Người không còn sức lực, tôi ngồi bệt xuống sàn và ôm lấy đầu gối.
Thình… soạt! Nghe như tiếng đập vào tường từ bên ngoài. Quái vật từ địa ngục? Không, hay là… lẽ nào?
Lẽ nào… Đang suy nghĩ giữa chừng thì…
Thìnhhh!
Rắc! Một tiếng động khác xen vào, dữ dội hơn hẳn. Gì vậy? Nghe như miếng gỗ bị gãy…
Rắc. Tiếng động y hệt vẫn tiếp tục. Và rồi…
Một vệt sáng xuyên qua bóng tối.
Tiếng động vẫn vang lên, ngắt quãng theo từng đợt, ánh sáng lọt vào nhiều hơn.
Một vệt, hai vệt, ba vệt, rồi bốn… Cuối cùng, chúng hợp lại thành một luồng sáng. Ánh sáng lan rộng hơn.
Bức tường vỡ ra dần. Chẳng mấy chốc, trong luồng sáng đang tỏa rộng kia, tôi nhìn thấy bóng đen của “ai đó”.
Không phải quái vật, thứ này mang hình dáng của người, là con người. Dáng người nhỏ nhắn của một cô gái… trông rất quen.
Đó là… Mei? Misaki… Mei? Hai tay cô bé đang cầm thứ gì đó, loạng choạng vung lên, rồi quai xuống. Và…
Thình! Tiếng đập vào tường.
Rắc! Tiếng gãy của gỗ.
Mảnh vỡ của vữa và gỗ vương vãi. Rìa lỗ hổng trên tường sập hẳn xuống. Ánh sáng tràn vào phòng.
“Phù.”
Tôi nghe thấy tiếng thở. Không sai vào đâu được, giọng cô bé ấy, Misaki Mei. “Hộc hộc, hộc…” tiếng thở cực kỳ hỗn loạn tiếp tục vang lên, rồi im lặng.
“Anh có đó phải không?” Cô cất tiếng gọi.
Ngoài ánh sáng trắng của đèn huỳnh quang được bật bên ngoài hành lang, còn có ánh đèn pin chiếu vào.
“Anh có đó phải không, anh chàng ma?”
Rầm! Âm thanh cứng và nặng nề vang lên. Chắc là vật dụng dùng để phá tường vừa bị ném đi.
Mei chui vào cái lỗ tự tạo, rộng cỡ đi lọt một người. Nhưng cô bé ngừng lại giữa chừng và rên lên, “Ư… ưm. Kinh quá, cái mùi… A a…”
Ánh đèn pin rọi tới vị trí của tôi.
“Đây rồi.” Misaki Mei nói. Tôi không thể nhìn ra biểu hiện của cô bé do ngược sáng. “Quả nhiên. Vì tôi nghe thấy giọng anh mà.”
“Giọng…”
“Ừm,” Mei gật đầu đáp lại phản ứng của tôi. “Tôi nghe thấy tiếng kêu ‘Cứu tôi với’ từ đây vọng ra. Vậy nên…”
Mei lia đèn pin vào bóng tối căn phòng rồi chợt sững lại, khi nhìn thấy thi thể trên sofa, “Kinh quá! Đó là…”
“Xác…” Tôi run rẩy trả lời. “Cái xác của tôi.”
“Ra khỏi đây thôi.” Mei giục.
Thấy tôi không trả lời, cô bé lại rọi đèn pin sang chỗ tôi, “Nếu khó chịu thì cứ mặc kệ nó rồi ra ngoài thôi. Hay do tường bị bít kín? Anh là hồn ma, ra vào tùy ý mà, không phải sao?”
“Ừ nhỉ…”
Đúng rồi. Chính xác là vậy. Rõ ràng là vậy… mà sao…
Nói xong, Misaki Mei lại chĩa đèn pin vào sofa trong góc. Thi thể đáng thương hiện ra trong luồng đèn.
“Đó là cái chết…” Cô thờ ơ nói.
Tôi không nhìn thi thể mà nhìn cô bé. Ra là cô đang che mắt phải bằng tay trái.
“Tôi nhìn thấy màu của cái chết. Tất nhiên không cần phải cố để nhìn, nhưng kinh khủng thật đấy. Tạm thời cứ ra khỏi đây đã. Thi thể cũng không chạy mất đâu.” Cô nói, rồi chìa tay phải về phía tôi. “Nào, nhanh lên.”
Đầu óc rối bời, tôi chậm rãi đứng dậy. Tay phải của Misaki Mei liền nắm lấy tay trái tôi.
Bàn tay hơi ẩm do mồ hôi, có chút cảm giác mát lạnh.
Mei dắt tôi ra ngoài.
Bước ra khỏi cái lỗ bị phá trên bức tường cuối hành lang tầng hầm.
Trên sàn nhà bên ngoài, một chiếc cuốc chim nằm lăn lóc. Cây cuốc này vốn để trong ga ra.
“Anh không sao chứ?” Mei hỏi. “Vẫn cử động được chứ hả?”
“… Ừm.”
“Vậy thì, lên trên thôi.” Cô giục tôi. “Ở đây… không ổn cho lắm.”
Đi được nửa đường đến cầu thang, cô quay lại nhìn cái lỗ trên tường Lần nữa, “Thời tiết này mà để thi thể trong ấy tới ba tháng, đương nhiên nó sẽ thành như vậy. Thối rữa, bị dòi bọ gặm nhấm. Cỡ đó có khi vẫn còn đỡ ấy. Chứ anh nghĩ thi thể của mình trông sẽ ra sao bây giờ?”
Tôi cúi gằm mặt, không biết đáp lại thế nào. Cơ thể như mất hết sức lực để di chuyển bằng lý trí. Mei kéo tay tôi leo lên cầu thang. Vừa đi, cô vừa điềm tĩnh nói, “Điện tầng hai của ngôi nhà này bị ngắt rồi. Hình như cầu dao bị sập.”
Tầng hai… điện…?
“Vậy nên, điện thoại không dây trong phòng đọc sách đã hết pin. Cả máy soạn thảo văn bản nữa. Có bấm nút nguồn cũng không khởi động được, dĩ nhiên là thế.”
Đi hết cầu thang, lên đến hành lang tầng một, Misaki Mei cứ thế tiến ra tiền sảnh. Nơi đây sáng lờ mờ vì chỉ bật vài chiếc đèn trên tường. Tôi nghe thấy gió thổi hù hù bên ngoài.
Đến giữa đại sảnh rộng lớn, Misaki Mei lại thở “Phù” một tiếng,
“Này.” Cô bé lẩm bẩm, buông tay tôi ra và phủi bụi bẩn trên quần áo, đoạn quay sang tôi. “Vậy là ổn rồi nhỉ?”
“… Hả?”
“Thấy được thi thể mình vẫn luôn tìm kiếm rồi, anh nhớ ra hết chưa? Vì sao thi thể bị giấu ở đó, hay đầu đuôi câu chuyện dẫn đến cái chết của anh Sasaki vào buổi tối ba tháng trước.”
“À, chắc là rồi.” Vẫn cúi gằm mặt, tôi khẽ gật đầu. “Đại khái là những điểm chính.”
“Rồi sao?” Misaki Mei tiếp tục hỏi. “Đã tìm ra thi thể, anh thấy thế nào? Kết nối được chưa, giống như hôm qua anh nói ấy? Kết nối với mọi người đã chết ấy.”
“À, chuyện đó…”
Tôi chán nản buột ra rồi ngước mắt lên, lén quan sát khuôn mặt cô bé. Mei mím chặt môi, nhìn tôi bằng ánh mắt lặng lẽ và nói, “Nếu không thực sự chết đi, chẳng ai biết được sau khi chết mọi thứ sẽ ra sao cả. Vậy nên tôi cho rằng, những điều anh Sakaki nghĩ khi còn sống chi là tưởng tượng mà thôi.”
“Tưởng tượng…”
“Cái chết…” Mei nhẹ nhàng nói. “Cái chết nghĩa là, dù đến đâu đi nữa cũng thấy trống rỗng, dù ở đâu đi nữa cũng thấy cô độc. Suy nghĩ của tôi đấy… Đến đây nào!”
Cô bé vẫy tay. Tôi chẳng hiểu gì nhưng vẫn bước đến theo lời cô bé. Chỗ Mei đứng gần với tấm gương treo trên tường, cách tâm đại sảnh vài bước.
Đợi tôi đến bên cạnh, cô bé chầm chậm chỉ vào gương.
“Anh thấy gì trong đó?”
“Trong gương?”
“Ừm.”
Misaki Mei phản chiếu trong gương. Tôi = Sakaki Teruya… thì không thấy đâu. Tất nhiên, làm gì có chuyện hình dáng tôi xuất hiện trong gương được.
“Chi có mỗi em.” Tôi lí nhí trả lời. “Người phản chiếu trong gương chỉ có mỗi em.”
“Vậy à.” Mei trả lời kèm tiếng thở dài, rồi lại phủi bụi bẩn trên quần áo. “Nhưng lạ thật đấy. Tôi thì lại nhìn thấy.”
“Hả?”
“Dáng vẻ của anh đang đứng bên tôi, trong tấm gương này.”
Tôi đưa mắt sang khuôn mặt trông nghiêng của cô bé. Cô vẫn đang dõi thẳng ánh mắt vào gương.
“Chắc là nhờ năng lực của con mắt búp bê đó…”
“Không.” Mei khẽ lắc đầu, “Không phải.” Nói đoạn cô chậm rãi đưa tay lên, che đi mắt trái. “Vẫn thấy.”
“Là sao cơ?”
“Con mắt búp bê không liên quan gì cả. Tôi vẫn trông thấy anh trong gương.”
Sao có thể… như vậy?
Nghĩa là thế nào? Rốt cuộc cô bé đang định nói gì? Tôi bối rối tới mức nghẹn lời.
Cô bé nhìn thẳng vào tôi, “Anh vẫn không hiểu à? Vẫn chưa tỉnh ra sao?”
“Tôi…”
“Anh là hồn ma của Sakaki. Ba tháng trước, sau khi mất mạng ở đây, thi thể của anh bị giấu dưới căn hầm lúc nãy. Cuối cùng, tối nay anh cũng nhận ra vị trí của thi thể, vì vậy anh vào phòng để xác minh. Nhưng anh đã hét lên ‘Cứu tôi với’ nhỉ? Anh hét lên rằng, ‘Cứu với, không, tôi nhầm rồi…’”
“Ối…” Tay ôm lấy đầu, tôi gần như ngã quỵ vì mất trí.
“Là vậy đấy, nhầm rồi.” Mei nói dứt khoát. “Anh nhầm rồi, ngay từ đầu.”
“Nhưng…”
“Quay sang đây đi.”
Tôi quay sang như cô bé nói. Lần này, Misaki Mei đưa tay lên, che đi con mắt phải trong lòng bàn tay, rồi nhìn tôi chăm chú.
“Tôi không nhìn thấy màu của cái chết ở anh.” Giọng cô dứt khoát, “Từ lần gặp đầu tiên, tôi đã không nhìn thấy rồi. Vì vậy…”
“Sao có thể… “ Tôi rên lên yếu ớt. Mei hạ bàn tay đang che mắt phải xuống, hướng đôi mắt về phía tôi và tàn nhẫn chỉ ra, “Vì vậy, anh không hề chết. Anh vẫn còn sống. Trước hết, phải tự nhận thức rõ điều đó đi đã.”
Sao lại ngớ ngẩn thế được. Tôi không thể ngăn được dòng suy nghĩ này.
Tôi = Sakaki Teruya đã chết.
Cuối cùng tối nay tôi cũng nhớ ra đầu đuôi câu chuyện ba tháng trước, vào ngày mùng 3 tháng Năm. Tôi đã chết. Chết rồi. Tôi chết và biến thành hồn ma. Cho tới bây giờ…
“Nói dối.”
“Không hề.”
“Nói dối. Sakaki Teruya đã chết. Tìm ra thi thể rồi. Ban nãy em cũng thấy còn gì.” Tôi cãi lấy được. “Tôi là hồn ma của Sakaki Teruya. Bóng tôi không phản chiếu trong gương, ngoài em ra không người nào thấy được. Tôi còn xuất hiện rồi biến mất hết chỗ này đến chỗ kia.”
“Nhưng, anh còn sống.” Mei vẫn nhìn thẳng vào tôi, “Anh vẫn còn sống.” Mei lặp lại. “Anh không phải hồn ma. Tôi nghĩ hồn ma vốn dĩ không tồn tại trên đời này. Vì chí ít thì tôi chưa từng thấy nó.”
Cô bé đang nói gì vậy chứ? Tôi không hiểu. Không thể hiểu được. Lẽ nào bản thân cuộc nói chuyện này cũng chỉ là ảo giác, chỉ là sự hoang tưởng của tôi? Thật ra tôi vẫn còn ở trong bóng tối dưới căn hầm đó. Việc Misaki Mei xuất hiện chưa từng xảy ra. Tôi vẫn ở trong hầm và nhìn thấy ảo giác đấy thôi.
“Sao lại thế được…” Giọng tôi run rẩy. “Chuyện đó… rốt cuộc thì tôi… Rốt cuộc em là…”
“Tới lúc phải tỉnh giấc thật rồi.” Nói đoạn, Mei vươn tay đặt lên hai vai tôi. “Thật tội nghiệp!”
Tội nghiệp?
“Cái, cái gì…?”
“Cậu vẫn còn là con nít, vậy mà phải làm việc quá sức thế này, cứ cố gắng xử sự như người lớn thế này.”
Vẫn còn… con nít?
“Em… nói gì cơ?”
“Cậu không phải Sakaki Teruya.”
Không phải Sakaki Teruya? “Thôi đi, đừng nói nhảm nữa…”
“Cậu không phải Sakaki Teruya, cũng không phải hồn ma của Sakaki Teruya. Cậu là…”
Tôi là… “Đừng nói nhảm…”
“So đấy.”
So…?
“Tôi là… So?”
“Cậu là Hiratsuka So. Là đứa nhóc vừa lên lớp Sáu vào mùa xuân năm nay. Cậu mới 11 hay 12 tuổi gì đó thôi. Vậy mà, từ lúc chứng kiến cái chết của anh Sakaki tại đây vào ba tháng trước, cậu lại thành ra thế này… luôn tự nhận bản thân mình là hồn ma của anh Sakaki.”
Tự nhận?
“Không thể nào…”
“Vì sao chuyện như thế lại xảy ra thì, tôi chỉ có thể tự suy luận thôi…”
Tôi là Hiratsuka So?
“Sao lại thế được?”
Sao lại ngớ ngẩn thế được? Tất nhiên tôi vẫn nghĩ vậy.
Mấy lần xuất hiện tại nhà Hiratsuka, cả lúc xuất hiện tại biệt thự nhà Misaki, So vẫn là So, tôi vẫn thấy nó có mặt ở đó đàng hoàng. Chẳng phải nó còn nói chuyện với chị Tsukiho và Mei sao? Tôi đã nhìn, đã nghe thấy còn gì. Vậy mà…
“Vốn dĩ ngay từ đầu, cậu thấy được dáng vẻ hấp hối của Sakaki trong tấm gương kia, là nhờ điểm nhìn của cậu…” Misaki Mei trỏ về phía chân cầu thang, “Đó là cảnh tượng mà So chứng kiến trong tấm gương lúc đứng ở kia. Sau khi tự nhận bản thân = hồn ma của Sakaki Teruya, So cho rằng đó là cảnh tượng mà bản thân anh Sakaki nhìn thấy lúc cận kề cái chết. Cứ thế mà suy là ra tất cả.”
“…”
“Kể cả những vấn đề cậu nhớ được trên danh nghĩa Sakaki Teruya…”
“…”
“Vì cậu không phải anh Sakaki thực sự, nên dù không gặp phải tình trạng mất trí nhớ tạm thời do cú sốc đi nữa, cậu vẫn không thể nhớ ra được nhiều chuyện, dĩ nhiên là thế. Trong số đó, mọi chuyện mà cậu nhớ được trên danh nghĩa hồn ma của Sakaki, có thể chính là chuyện cậu nghe từ Sakaki hoặc những thứ cậu cùng Sakaki nghe và thấy trước đây.”
Vì đó là một tai nạn kinh hoàng.
Đó không phải những điều tôi đã nói…
Chỉ mình tôi chết là đủ.
Mà là những điều tôi đã nghe?
Bị trói buộc… đúng rồi. Có lẽ vậy.
“Chẳng hạn, tôi có gặp anh Sakaki vài lần vào năm ngoái, và lần nào cậu cũng có mặt ở đó. Những lời trao đổi giữa tôi và anh Sakaki, cậu xem nó như ký ức của Sakaki chứ không phải của bản thân. Những điều cậu biết được nhớ được nhờ đọc nhật ký trong phòng đọc sách, chắc chắn cũng rất nhiều.”
…
Kể cả thế…
Tôi vẫn không tin nổi.
Dù thế nào, tôi cũng không tin được chuyện như vậy.
Tôi là hồn ma của Sakaki Teruya, thỉnh thoảng tôi xuất hiện ở những nơi có liên quan tới bản thân lúc còn sống, rồi lại biến mất. Phải rồi, vì tôi là hồn ma, nên có thể tùy ý ra vào những căn phòng bị khóa trong ngôi nhà này. Cũng chính tối nay đây, tôi còn vào được căn hầm bị lấp kín kia.
“Như ban nãy tôi nói, vì điện trên tầng hai đã bị ngắt, dù là ai và làm cách nào đi nữa thì cũng không thể khởi động máy soạn thảo văn bản. Chứ không phải vì cậu là hồn ma nên không thể khởi động nó.” Mei điềm tĩnh nói tiếp. “Cả việc cậu có thể ra vào những căn phòng bị khóa trên tầng hai, cũng là do cậu quá tin vào điều đó. Nghĩ lại xem, cậu biết chỗ cất chìa khóa còn gì. Không phải vì cậu là ma, nên có thể đi xuyên qua cửa hay tường, mà sự thật là cậu đã dùng những chiếc chìa khóa đó để đi ra đi vào. Cậu chỉ cố gắng không chấp nhận sự thật, để khiến mọi việc trông hợp lý khi đứng trên danh nghĩa một hồn ma. Tôi nghĩ vậy đấy, thấy sao nào?”
Chăm chú nhìn tôi đang không còn từ ngữ nào để nói, Misaki Mei tiếp tục.
“Và, vào ngày đầu tiên tôi gặp lại cậu…”
Buổi trưa thứ Tư, ngày 29 tháng Bảy.
“Lúc đó, tôi đến ngôi nhà này để gặp anh Sakaki, thì thấy một chiếc xe đạp để dưới cây mộc lan trong vườn.”
Aa, cái đó…
“Tôi bất cẩn đụng trúng khiến chiếc xe bị đổ. Vì loay hoay dựng nó lên mà làm bẩn cả băng mắt.”
“Thấy rồi.”
“Hửm?”
“Cảnh tượng đó, từ phòng đọc sách, tôi đã…”
Tôi nhận ra, không hiểu sao lúc ấy tôi lại cho rằng đó là xe đạp của Mei. Thế nhưng, nếu nghĩ lại…
“Chiếc xe đạp là của So, đúng chứ?”
Chí ít thì đó không thể nào là xe đạp của Mei.
Vào ngày tiếp theo chẳng phải tôi đã nghe cuộc nói chuyện tại biệt thự nhà Misaki sao. Rằng, Misaki Mei không biết đi xe đạp. Vậy nên…
“Cậu đạp xe đến đây, mặc dù điều đó không hợp lý khi đứng trên danh nghĩa một hồn ma, một ‘sự thật không trùng khớp’, nên cậu xem như nó vô nghĩa, và cố giả vờ như mình không nhìn thấy. Tối nay, chính chiếc xe đạp đã cứu cậu đấy.” Giọng Mei có phần hào hứng. “Tôi đến khá trễ so với giờ hẹn. Xin lỗi nhé! Tại có vài chuyện rắc rối xảy ra. Lúc xong việc thì trời đã tối, tôi nghĩ có thể anh chàng ma đã đã biến mất để về nhà rồi. Tôi không biết nên làm gì nhưng cuối cùng vẫn vội vã đến đây. Nói sao nhỉ, thật ra lúc ấy, tôi hơi bồn chồn trong lòng. Tới nơi thì thấy xe đạp dựng bên ngoài căn biệt thự. Đèn trong nhà đã tắt, nhưng xe đạp vẫn còn tức là cậu cũng ở đây. Nghĩ vậy nên, bất luận thế nào tôi cũng vào nhà tìm. Xuống đến tầng hầm, tôi nghe thấy tiếng nói từ bên trong bức tường.”
“…”
“Tôi có gọi, cậu không nghe thấy à? Chắc đó cũng không phải là lúc nghe được ai gọi. Ở một nơi như vậy, với một thi thể như vậy.”
“…”
“Vì cậu ở bên trong, nên tôi nghĩ là có lối vào từ phía ngoài ngôi nhà. Nhưng không còn thời gian để tìm nữa, phá tường sẽ nhanh hơn. Điểm phá trùng với chỗ vốn dĩ là cánh cửa, có vẻ như nó bị trát kín từ bên trên. Vất vả lắm tôi mới phá được đấy. Tôi nghĩ là cần phải cứu cậu ra ngay thay vì chạy đi gọi ai đó tới giúp.”
“…”
Tất nhiên tôi vẫn không thể đáp lại được gì, không thể tin vào tất cả. Một khoảng thời gian trôi qua.
Xen lẫn tiếng gió thổi bên ngoài, tôi nghe thấy tiếng “cú cú” rất nhỏ của đồng hồ cú mèo trong phòng đọc sách. A… bây giờ là khoảng mấy giờ rồi nhỉ?
“Tôi…” Không lâu sau, tôi rụt rè mở miệng. “Con mắt đó, thực sự nhìn thấy dáng vẻ của tôi sao?”
Misaki Mei thoáng nở nụ cười trên môi.
“Mắt bên này nhé.” Cô trả lời, khẽ đưa tay trái che đi con mắt búp bê mang năng lực kỳ lạ.
Tôi sợ sệt hướng mắt về gương lần nữa.
Hình ảnh ban nãy tôi không nhìn thấy, giờ lại đang phản chiếu trong đó. Người đứng bên cạnh Misaki Mei, chính xác ngay vị trí tôi đang đứng bây giờ, đầu nghiêng nghiêng nhìn lại phía này. Dáng vẻ của một đứa nhóc nhỏ nhắn hơn cả Mei, Hiratsuka… So.
Quần áo cũng khác với suy nghĩ của bản thân trước giờ. Không phải sơ mi trắng dài tay cùng quần đen giống học sinh cấp hai, cấp ba, mà là áo thun cộc tay có cổ vàng với quần jeans. Quần áo, đầu tóc, mặt mũi lẫn chân tay đều bê bết bùn đất. Mắt đỏ ngầu, trên má vẫn còn một vài vệt nước mắt. Đó là…
Tôi sao?
Vẫn nhìn vào gương, tôi cử động. Thằng nhóc trong đó cũng cử động y hệt.
Tôi bước đi. Thằng nhóc bước đi y hệt. Chân trái không hề kéo lê một cách lạ thường.
Hãy quên đi…
Lúc này, bất chợt có một giọng nói.
Những chuyện tối nay, tất cả…
Tôi nhìn thấy bóng dáng chị Tsukiho mờ ảo ngay bên cạnh thằng nhóc trong gương. Ảo ảnh của chị Tsukiho với sắc mặt tái mét, biểu cảm căng thẳng, cứng đờ.
Hãy quên đi…
À… ra là vậy.
Tối hôm đó, chứng kiến cái chết của Sakaki Teruya, Hiratsuka So sững sờ, rơi vào trạng thái mụ mẫm một phần do quá sốc. Trong lúc So không còn tỉnh táo, Tsukiho có căn dặn cậu.
Rằng, “Hãy quên hết mọi chuyện đã nghe và thấy tối nay.”
Lời nói đó chắc chắn cũng để ám chỉ, Tối nay không có chuyện gì xảy ra cả, con không thấy gì hết. Vậy nên So mới thành ra…
“A…”
Tôi, chính tôi, thở ra một hơi thật dài và sâu như muốn trút hết mọi thứ từ trong thân thể, rồi lén nhìn khuôn mặt Misaki Mei. Cô ấy chỉ lặng lẽ gật đầu, không định nói gì thêm.
Tôi lại thở ra một lần nữa, dài và sâu hơn. Tôi = Sakaki Teruya tan biến, sau đó chỉ còn “tôi” ở lại.
“Tạm biệt…” Tôi cất tiếng.
Giọng nói của tôi, từng là giọng nam cao trong trẻo cho đến đầu xuân năm nay, nhưng nó trở nên khàn đặc bất thường do bắt đầu bước sang thời kỳ vỡ giọng.
Tạm biệt, cậu Teruya.