Another S0

Lượt đọc: 508 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Sketch 2

- Trưởng thành là thế nào?

- Hở?

- Lúc còn nhỏ, cậu có muốn lớn lên thật nhanh không?

- Chà… hồi đó mình ra sao nhỉ?

- Mấy tuổi thì mới là người lớn?

- 20 tuổi trở lên thì được coi là người lớn. Tuy nhiên ngày xưa, con trai được làm lễ Trưởng thành sớm hơn bây giờ. Có khi chỉ mới 12 tuổi thôi.

- Mốc trưởng thành mỗi thời mỗi khác sao?

- Mỗi thời, mỗi quốc gia, mỗi xã hội nữa.

- Hừm…

- Với tôi thì lên cấp ba có lẽ đã là người lớn rồi, nhưng cấp hai thì vẫn là trẻ con. Vì còn đang trong thời kỳ giáo dục bắt buộc [12] , vả lại cũng không thể kết hôn.

- Lên cấp ba là kết hôn được à?

- Nữ từ 16, nam từ 18 tuổi. Luật quy định vậy đấy.

- Hừm…

---❊ ❖ ❊---

Người ta thường nói, “Ma ám.”

Để miêu tả hiện tượng ma nhập vào địa điểm, con người, có khi cả đồ vật.

Chẳng hạn, khi hồn ma ám vào một ngôi nhà, ngôi nhà ấy sẽ biến thành nhà ma. Trường hợp ma nhập vào người, trong tình huống xấu nhất, người đó sẽ bị ám tới chết như trong Truyện kinh dị nhà Yotsuya [13] . Còn về ma ám vào đồ vật, có thể kể đến những chuyện như “viên đá quý mang lời nguyền [14] ” đem lại bất hạnh cho chủ sở hữu.

Có vô số truyện hư cấu về đề tài hồn ma, nhưng suy cho cùng cũng chỉ là sản phẩm trong trí tưởng tượng của người sống. Vì chẳng ai biết hồn ma thực sự ra sao, cũng không có cách nào để biết.

Tôi của hiện tại đã biến thành ma thật, nhưng không có nghĩa là tôi sẽ kể được chính xác mọi chuyện về hồn ma. Cùng lắm thì tôi chỉ hiểu trường hợp của bản thân thôi.

Tuy vậy…

Vì sao tôi lại biến thành thế này?

Dù gì tôi cũng rất tò mò. Tôi không nghĩ tất cả những người chết đều giống mình.

Con người chết rồi sẽ thế nào? Họ lên thiên đường hay xuống địa ngục? Họ tới thế giới bên kia chăng? Hay thứ chờ đợi họ vốn chỉ là hư vô? Tôi sẽ tạm gác những vấn đề lớn này sang một bên.

Thật khó mà tin rằng, trạng thái dang dở, bất thường và thiếu ổn định của tôi bây giờ là tình trạng tất yếu sau cái chết. Nếu trên đời toàn những hồn ma như mình thì quả là vấn đề lớn. Đến người đã biến thành ma như tôi đây còn nghĩ vậy.

Phải chăng, tình trạng bất thường và chênh vênh này là một trạng thái đặc biệt sau khi chết?

Vì sao tôi lại ra nông nỗi này?

Dù sao tôi cũng rất thắc mắc. Chắc chắn phải có lý do hay nguyên nhân thích hợp chứ? Tôi cứ suy nghĩ mãi không thôi.

Nếu như tôi = hồn ma Sakaki Teruya đang ám vào thứ gì đó… thì thứ đó chắc hẳn phải là một địa điểm. Chính là nó, biệt thự bên hồ nơi tôi từng ở, và nơi tôi thiệt mạng. Có điều…

Nói vậy thì chẳng phải tôi chỉ xuất hiện giới hạn trong biệt thự sao, nhưng dường như không phải. Bởi vì…

Tối 27 tháng Năm.

Lần đầu tiên, tôi xuất hiện ở một địa điểm khác.

Tôi đứng trong căn phòng rộng rãi nhìn ra hiên nhà.

Đây vốn là căn phòng kiểu Nhật trải chiếu tatami, nhưng được sửa chữa khá nhiều để thành phòng khách kết hợp nhà bếp theo phong cách phương Tây. Nên trải thảm cao cấp, kê bộ bàn ăn sơn đen. Trên bàn có bát đĩa ngồn ngộn thức ăn cho bữa tối của gia đình.

Vào lúc ấy, có ba “người sống” tại nơi này.

Hiratsuka Tsukiho, chị gái tôi cùng hai đứa con, So và Mirei.

Hình ảnh ba người ngồi quanh bàn ăn phản chiếu cả lên cửa kính của hiên nhà. Tôi chợt nhận ra mình đang quan sát họ.

Sau vài giây bối rối, tôi “à” lên một tiếng và sực hiểu. Vì lý do nào đó, lần này tôi bất ngờ xuất hiện ở đây, một nơi khác với biệt thự bên hồ.

Tóm lại, “đây” là nơi ở của nhà Hiratsuka, chỗ mẹ con chị Tsukiho.

Ngôi nhà của gia đình Hiratsuka nằm trong thị trấn Hinami cổ kính, cách khá xa biệt thự bên hồ thuộc khu biệt thự nghỉ dưỡng. Hồi còn sống tôi cũng từng ghé qua vài lần. Tôi vẫn nhớ căn phòng khách kết hợp nhà bếp này.

Vì sao tối nay tôi = hồn ma Sakaki Teruya lại xuất hiện nơi đây, chỗ ở của gia đình Hiratsuka?

Cửa kính trước hiên nhà phản chiếu hình ảnh ba mẹ con như một tấm gương. Tôi không thấy bóng dáng nào khác ở đó. Tuy nhiên…

Tôi cũng có mặt ở đây, chắc chắn là vậy. Tôi đứng cạnh bàn ăn, nhìn khung cảnh trong phòng. Quan sát gương mặt và hành động của ba người họ. Lắng nghe tiếng nói hay những cuộc hội thoại. Nhưng…

Họ không nhận ra sự tồn tại của tôi. Là “người sống”, họ căn bản không thể thấy “người chết” trong dạng linh hồn.

Trên tường treo một chiếc đồng hồ. Lúc ấy là 7 giờ rưỡi. Bên ngoài trời đã tối.

Đồng hồ còn hiển thị ngày tháng. Thứ Tư, ngày 27 tháng Năm.

27 tháng Năm… à, phải rồi. Ngày này, hẳn là…

Ký ức chầm chậm kéo về. Ngày này hẳn là sinh nh…

“Mẹ, mẹ ơi.” Mirei hỏi mẹ. “Bố đâu? Bố đâu rồi?”

“Bố đi làm rồi con à.” Tsukiho dịu dàng trả lời.

“Bố đi làm ạ? Sao lúc nào cũng đi làm hết vậy?”

“Công việc của bố rất quan trọng. Vậy nên…” Hiratsuka Shuji, người kết hôn với chị Tsukiho bảy năm nay, là một doanh nhân xuất thân từ gia đình có truyền thống kinh thương lâu đời. Người đàn ông tài ba ấy đã mở rộng thị trường dựa trên nền tảng bất động sản và xây dựng. Ông ta hơn chị Tsukiho tới một giáp. Không hiểu sao người như vậy lại chọn một phụ nữ từng kết hôn, còn có con riêng như chị làm bạn đời? Ngọn ngành chi tiết chuyện này, dù gì cũng không liên quan đến tôi.

“Hôm nay là sinh nhật mẹ mà.” Mirei nói. Dù mới lên sáu và còn chưa vào lớp Một, nhưng lời lẽ của bé đã già dặn đến bất ngờ. “Bố không ăn mừng với chúng ta sao?”

Ngày 27 tháng Năm, phải, là sinh nhật chị Tsukiho…

“Lần nào chúng ta cũng ăn mùng cùng nhau.” Mirei vùng vằng. “Cả sinh nhật bố, sinh nhật của Mirei hay anh So. Mọi người đều thắp nến lên bánh kem và hát ‘Chúc mừng sinh nhật’ còn gì.”

“Đúng rồi, nhưng hôm nay bố rất bận, không về được con à.”

“Hừm.” Mirei ra chiều bất mãn. “Còn bánh kem? Bánh kem thì sao ạ?”

“A, mẹ xin lỗi nhé Mirei. Hôm nay mẹ không mua bánh kem rồi.”

“Haaaaả?!” Mirei càng lúc càng bất mãn.

So im lặng ngồi cạnh hai người. Từ chỗ tôi đứng không thể thấy mặt thằng bé, nên tôi quan sát biểu cảm của nó trên cửa kính.

Nét mặt thằng bé có thể gọi là vô cảm chăng?

Trông So chẳng có chút tinh thần nào, cứ như đang tự giam mình trong một vỏ bọc.

“Cậu Teruya thì sao?” Mirei hỏi tiếp. “Năm ngoái cậu cũng đến ăn mừng cùng.”

“À…” Tới đây, chị Tsukiho hơi hốt hoảng. “Đúng rồi. Nhưng cậu Teruya có nói hôm nay không tới được. Hình như cậu lại đi du lịch đâu đó từ hôm trước rồi.”

Đi du lịch đâu đó? Sao có thể?

Rõ ràng tôi đã chết từ tối mùng 3.

Tôi đã chết, đã thành ma, bây giờ cũng đang có mặt ở đây.

Tôi những muốn thốt lên lời than thở như vậy, nhưng lập tức từ bỏ ý định. Giả sử tôi có thử cất “giọng” đi chăng nữa, chắc chắn họ cũng không nghe thấy.

Chiếc ti vi đặt trên kệ tủ ở phòng khách được bật lên. Ti vi đang chiếu bộ phim hoạt hình giả tưởng dành cho bé gái, chẳng mấy chốc Mirei đã say sưa với chương trình ấy và ngừng nhõng nhẽo với mẹ.

So vẫn im thin thít, không thể hiện bất kỳ thái độ gì. Thằng bé cũng chẳng ăn mấy.

“So à, con ổn chứ?” Chị Tsukiho lo lắng hỏi. “Con không ăn nữa sao?”

“Dạ…” So trả lời lí nhí, không biết có ai nghe được hay không. “Con no rồi ạ.”

“Ngày mai con có đi học được không?”

Chị Tsukiho tiếp tục hỏi nhưng So không đáp mà chỉ khẽ lắc đầu.

Dọn dẹp xong xuôi, chị Tsukiho giở báo trên bàn ra đọc.

Mirei ngoan ngoãn xem ti vi.

So thì nằm dài ra sofa, từ nãy đến giờ vẫn chẳng nói gì, gương mặt không chút cảm xúc.

Ba người họ không hề nhận ra sự tồn tại của tôi. Giả sử tôi có làm gì, mắt họ cũng không nhìn thấy, tôi có nói gì, tai họ cũng không nghe ra. Đó là điều hiển nhiên. Đối với họ, “tôi”, người đã thành ra thế này, không khác gì “thứ không tồn tại”.

Dù vậy…

Tại sao ban nãy chị Tsukiho lại nói tôi đi du lịch rồi? Tối mùng 3 tháng Năm, tôi đã chết vì ngã từ hành lang tầng hai xuống tiền sảnh của biệt thự bên hồ. Vậy mà…

Chị Tsukiho không biết sao? Không, không đúng. Không đời nào lại thế.

Hẳn là chị biết.

Tôi đã chết tại nhà riêng vào tối mùng 3, chị ấy…

Em đang làm gì vậy… Teruya!

Khi tôi thử nhìn xuống sàn nhà tầng một qua tay vịn có dấu vết hư hại ở hành lang, ký ức bất chợt ùa về, pha lẫn vài giọng nói.

Dừng lại đi… Sao lại thế… không được!

Phải, tôi nghĩ đó là giọng chị Tsukiho.

Còn lời đáp Đừng bận tâm… có lẽ là của chính tôi.

Vì vậy, nghĩa là… Tối mùng 3 tháng Năm, Tsukiho có mặt ở biệt thự. Và chắc chắn đã chứng kiến cái chết của tôi. Vậy mà, tại sao?

Không chỉ mình Tsukiho.

Tôi tiến đến cạnh chiếc sofa nơi So đang nằm và ngả người tới nhìn khuôn mặt thằng bé. Người chứng kiến vụ việc không chỉ có Tsukiho.

So, cả cháu nữa. Lúc đó cháu cũng có mặt.

“Không biết…” So thấp giọng lẩm bẩm. Cứ như thể suy nghĩ của tôi đã truyền tới thằng bé, So bỗng đáp, “Cháu không biết. Không biết gì hết. Không biết gì…”

“Con sao vậy So?” Tsukiho hướng ánh mắt đầy kinh ngạc về phía con trai. “Sao tự nhiên lại nói vậy.”

Có lẽ chị ấy cho rằng thằng bé chỉ đang vô cớ nói chuyện một mình.

So không đáp mà đứng dậy rời khỏi sofa. Thằng bé bước đến bên bàn, nhìn xuống tờ báo trước mặt chị Tsukiho.

Lúc này, dòng tít khá lớn của bài báo trong mục xã hội cũng đập vào mắt tôi.

TAI NẠN TẠI

TRƯỜNG TRUNG HỌC BẮC YOMIYAMA

NỮ SINH THIỆT MẠNG

“Hửm. Gì vậy? Sao thế?” Chị Tsukiho thoáng hốt hoảng. “Cái này à? Bài báo này có vấn đề gì ư?”

Nghiêng đầu ngờ vực một lúc, rồi chị uể oải “À” một tiếng, “Trung học Bắc Yomi là ngôi trường Teruya từng theo học…” Chị quay sang nhìn So. “Con từng nghe cậu Teruya kể chuyện gì hả?”

So chẳng nói chẳng rằng, cũng không rõ là vừa gật hay lắc đầu.

Bài báo buổi sáng ngày 27 tháng Năm. Nội dung như sau:

Tai nạn xảy ra vào hôm qua, ngày 26 tháng Năm, trong buổi thi giữa kỳ. Nữ sinh lớp Chín Sakuragi Yukari nhận được tin mẹ gặp tai nạn giao thông, đang vội vã rời khỏi lớp thì trượt chân ngã ở cầu thang trong khuôn viên trường và bị thương nặng dẫn tới tử vong. Đêm đó, mẹ em cũng trút hơi thở cuối cùng tại bệnh viện bà được đưa tới.

Khi đọc bài báo này, có thể chị Tsukiho hoặc So sẽ cảm thấy đây không đơn thuần chỉ là một tai nạn bình thường, vì hai lý do. Một là tên trường: Trung học Bắc Yomiyama. Thứ nữa, học sinh đã chết đang học lớp Chín.

Đúng như chị Tsukiho nói, trước kia tôi từng theo học tại đây, ngôi trường với tên nôm là Bắc Yomi. Mười một năm trước, gia đình rời khỏi Yomiyama khi tôi đang học lớp 9-3, và…

Tôi vẫn còn nhớ…

Ký ức ấy đến giờ vẫn còn đọng lại. Tôi nhớ rất rõ ràng. Lớp 9-3 trường trung học Bắc Yomi có lưu truyền một bí mật, về tai ương phi lý ập tới với những người có liên quan đến lớp.

Tsukiho cũng nhớ chuyện này. Trong lúc đọc bài báo, có lẽ chị đã nhận ra tên ngôi trường và hồi tưởng lại.

So thì sao?

Con từng nghe cậu Teruya kể gì à? Tsukiho hỏi con trai, và câu trả lời của So chắc chắn là “Có”. Phải rồi, tôi nhớ mình từng kể cho thằng bé chuyện đó.

So thường đến chỗ tôi chơi. Tuy hơi do dự, nhưng tôi đã lỡ miệng trong lúc kể những chuyện ngày xưa.

“Vì thế mà gia đình mình mới dọn khỏi Yomiyama ạ?” So hỏi với vẻ mặt sợ sệt.

“À ừ… Đúng thế.” Tôi cụp mắt xuống. “Vì mọi người đều sợ… Tôi, ông ngoại nữa. Vì vậy, cả nhà đã chạy trốn. Gia đình mình rời khỏi Yomiyama và dọn đến đây.”

Kể từ đêm ấy, thi thoảng tôi lại xuất hiện ở những địa điểm ngoài biệt thự bên hồ.

Tại chỗ ở của gia đình Hiratsuka, nơi mẹ con chị Tsukiho sinh sống, hay những khu vực quen thuộc gần đó. Ngay cả ở biệt thự bên hồ, tôi cũng không chỉ xuất hiện trong nhà. Đôi lúc tôi ra đi dạo ngoài vườn vào ban ngày, cũng có khi đột nhiên xuất hiện ở khu rừng gần nhà hay tại bờ hồ Minazukiko.

Trong quá trình lang thang, tôi bỗng thấu hiểu một sự thật.

Dường như mọi người vẫn chưa nhận ra rằng, tôi - Sakaki Teruya “đã chết”.

Không ai biết về cái chết của tôi vào tối mùng 3 tháng Năm, như Tsukiho đã nói với Mirei, tôi vẫn còn sống, chị xem như tôi đi du lịch bâng quơ đâu đó thôi.

Thế là sao?

Tối hôm đó, rõ ràng tôi đã chết. Tôi chết, và biến thành hồn ma.

Nhưng mọi người không hề hay biết. Vì sao chứ?

Tôi chỉ có thể nghĩ đến một đáp án. Nói cách khác…

Mọi chuyện đã bị che giấu.

“Vụ kia sao rồi? Ổn cả chứ?” Hiratsuka Shuji hỏi.

“Vâng.” Tsukiho thấp giọng trả lời. “Hiện tại thì… có lẽ vậy.”

“Em vẫn thông báo cậu ta đi du lịch một mình nhỉ?”

“Vâng. Em vẫn nói như vậy.”

“Bên biệt thự cũng ổn phải không?”

“Em đã chuyển phí điện nước định kỳ qua ngân hàng, nên trước mắt chắc không có vấn đề gì… cả phí điện thoại nữa. Báo cũng ngừng giao rồi…”

“Không qua lại với hàng xóm. Hầu như không có bạn bè tới thăm?”

“Vâng.”

Vào một đêm đầu tháng Sáu, tôi xuất hiện tại ngôi nhà của gia đình Hiratsuka và nghe được cuộc hội thoại giữa hai vợ chồng họ. Tôi thơ thẩn một mình ở hành lang dài và tối trong ngôi nhà lớn cũ kỹ, tình cờ ngang qua phòng khách nơi hai người đang nói chuyện.

Tôi dừng bước, lắng nghe đoạn hội thoại bên kia cánh cửa trượt. Đây là “nghe lén kiểu hồn ma” chăng?

“Tình hình So thế nào rồi?” Câu hỏi này là của Shuji. Dù đang nói chuyện với người vợ kém mình đến một giáp, ông ta vẫn sử dụng từ ngữ lịch sự.

Tsukiho thở dài, trả lời, “Vẫn vậy. Thằng bé cứ rúc trong phòng suốt. Đôi khi gọi cũng không ra…”

“Thôi thì, tạm thời cũng không còn cách gì khác.”

“Có điều, dù em gặng hỏi thế nào về sự việc tối hôm đó, nó vẫn bảo ‘Không biết’ hay ‘Không nhớ’.”

“Vậy à…”

Hiratsuka Shuji có sự nghiệp khá kỳ lạ. Là một doanh nhân nhưng trước đây ông ta lại học đại học y, thậm chí đã có chứng chỉ hành nghề bác sĩ. Chính vì vậy mà ông ta quen biết người cha quá cố của tôi, Sakaki Shotaro, một bác sĩ giỏi trong ngành. Không những thế, có lẽ chính điều này đã gắn kết nhân duyên giữa Hiratsuka Shuji và chị Tsukiho.

“Không thấy sức khỏe thằng bé yếu đi chứ?”

“Không…”

“Anh sẽ thử tìm lúc thích hợp để nói chuyện với con xem sao. Anh có quen thân với bác sĩ chuyên môn, nếu cần thiết, anh sẽ trao đổi với ông ấy.”

“Quả nhiên là thằng bé đã chịu cú sốc rất lớn.”

“Đương nhiên rồi. Nhưng mà… mọi chuyện sẽ ổn thôi, Tsukiho. Em hiểu mà phải không?”

“Vâng… Em hiểu.”

Nhờ việc “nghe lén” này, nghi vấn bấy lâu nay của tôi trở nên chắc chắn.

Bọn họ, ít nhất là hai người - Hiratsuka Shuji và Tsukiho, biết đến cái chết của tôi = Sakaki Teruya, nhưng họ đang cố gắng không để lộ ra ngoài. Vì lý do nào đó, họ đã giấu nhẹm sự việc xảy ra vào tối mùng 3 tháng Năm.

Cái chết của tôi = Sakaki Teruya đang bị che giấu.

Không để thiên hạ biết.

Nên dĩ nhiên, không cử hành tang lễ, không hỏa táng thi thể hay chôn xuống mộ.

Vậy thì? Đây là vấn đề mà tôi buộc phải đối mặt. Tối mùng 3 tháng Năm, tôi chết tại tiền sảnh của biệt thự bên hồ. Sau đó xảy ra chuyện gì? Tôi, hay nói cách khác là thi thể của tôi, được xử lý ra sao? Nó bị đem đi đâu, đang trong tình trạng thế nào?

Một khi đã băn khoăn đến những điều đó, dần dà tôi cho rằng, tôi thành ra thế này có khi là do thân thể.

Đã chết nhưng không có tang ma, di thể cũng không được mồ yên mả đẹp. Di thể mà chính chủ nhân còn không biết tình trạng và tung tích. Phải chăng là tại tình cảnh đặc biệt ấy mà sau khi chết, tôi mới tồn tại ở trạng thái vừa bất thường vừa bất định này để tiếp tục lang bạt trên trần gian?

Nếu suy đoán đúng…

Giả sử tôi…

“Hồ nước này đã chết một nửa rồi.” Tôi nhớ mình từng nói thế.

Đã qua trung tuần tháng Sáu, tôi đang đứng bên bờ Minazukiko ngắm nhìn làn nước xanh sâu, bất chợt…

“Có thể gọi đây là hồ hai đáy. Trên và dưới, tính chất của nước được chia thành tầng nông và tầng sâu. Bên trên là nước ngọt, bên dưới là nước lợ.”

“Nước lợ?” Người đang nói chuyện cùng tôi khẽ nghiêng đầu.

Tôi giải thích rằng, nước lợ là nước có nồng độ mặn thấp, hình thành khi nước ngọt và nước biển hòa vào nhau.

“Nước muối nặng hơn nên lắng xuống dưới, cứ như vậy theo năm tháng, khí ôxy trong đó phân giải hoàn toàn. Động thực vật không thể sống ở môi trường không có ôxy. Nửa dưới của hồ nước là thế giới không tồn tại sinh mệnh. Vậy nên, một nửa đã chết.”

“Một nửa đã chết.” Người ấy nhắc lại, đoạn chậm rãi gỡ miếng băng gạc màu trắng bên mắt trái. Đúng vậy, đó là Misaki Mei. Đứng trên bờ, chúng tôi cùng ngắm nhìn mặt hồ và trò chuyện.

“Ồ,” tôi quan sát hành động vừa rồi, “Sao em lại gỡ băng mắt ra?”

“Không biết nữa…” Misaki Mei hờ hững đáp.

Cô bé mặc váy liền thân màu trắng thanh khiết cùng mũ cói. Chân mang giày thể thao đỏ. Vai đeo ba lô nhỏ, dưới cánh tay kẹp một quyển ký họa. Dáng vẻ của cô hiện về mồn một.

Bấy giờ là mùa hè năm ngoái.

Tôi nghĩ sự việc diễn ra vào đầu tháng Tám. Vài ngày sau lần gặp gỡ tại bờ biển vào cuối tháng trước.

Lúc đến đây chơi, So bắt gặp Mei đang ngồi vẽ một mình dưới tán cây ở biệt thự bên hồ nên báo với tôi. Có lẽ cô bé không biết đây là nơi tôi sống, cô chỉ tản bộ loanh quanh và tình cờ tìm thấy ngôi nhà, bèn ngồi vẽ.

So dẫn cô bé đến chỗ tôi, đúng lúc tôi cũng ra tới bờ hồ.

“Em thích vẽ tranh à? Em tham gia Câu lạc bộ Mỹ thuật của trường ư?”

Cô bé không đáp, chỉ đưa mắt nhìn về phía mặt hồ.

“Có cả hồ nước gần biển thế này cơ à?”

“Em không biết sao?”

“…”

“Gần đây còn có hai hồ nước nữa, cư dân gọi gộp là Hinami tam hồ, cũng khá nổi tiếng đấy.”

Cô bé khẽ gật đầu, mắt vẫn không rời mặt nước.

Tôi nhìn cô và nói, “Hồ nước này đã chết một nửa rồi.”

“Tôi thích ở đây hơn biển.” Tôi nhớ Misaki Mei có nói như vậy. Tôi nhớ ra rồi.

Đã quá trưa, tiết trời đang vào giữa hè. Thế nhưng trên bầu trời, những tia nắng lấp ló qua màn mây mỏng cùng làn gió thổi từ hồ nước vẫn mang đến cảm giác mát mẻ.

“Vì sao?” Tôi hỏi. “Tôi hay nghe người ta nói, biển đã ở ngay kia rồi. Nên chẳng mấy ai cất công ra hồ nước này. Nói chung thì đây là một địa điểm không được ưa thích cho lắm. Người ta thường bỏ qua nó.”

“Biển…” Mei trả lời, chầm chậm khép hai hàng mi rồi lại mở ra. “Có quá nhiều sinh vật sống. Nên tôi thích nơi đây hơn.”

“Hừm…”

Tôi nghĩ lời thoại về con mắt xanh của tôi là sau đoạn này.

Và, đúng rồi, được một lúc, tôi nói với cô bé.

“Con mắt kia của em. Con mắt xanh ấy…” Tôi nhìn vào con mắt giả màu xanh bí ẩn của cô bé. “Có lẽ nó giúp em trông thấy cùng những thứ giống tôi, cùng một hướng với tôi…”

“Tại sao?” Lần này là cô bé hỏi. “Sao anh lại nói như vậy?”

“Chà. Tại sao?” Tôi chỉ biết trả lời nước đôi, “Sao lại thế nhỉ?”

Cô bé thì thầm, “Nếu giống tôi… chắc cũng không phải chuyện gì tốt đẹp đâu.”

“Nghĩa là sao?” Tôi liền hỏi.

Cô bé khẽ đưa tay che con mắt trái màu xanh và quay đầu đi.

“Không có gì…”

Misaki Mei.

Năm ngoái học lớp Tám, sống ở Yomiyama. Tức là từ mùa xuân vừa rồi cô bé đã lên lớp Chín.

Em ấy học trường nào nhỉ?

Tôi bỗng tò mò, và cùng lúc thấy rợn tóc gáy… Mặc dù tôi đã là hồn ma.

Có khi nào cô bé học ở Bắc Yomiyama? Có khi nào khi lên lớp Chín, cô bé lại vào lớp 9-3?

Nữ sinh tên Sakuragi Yukari thiệt mạng do tai nạn mà báo vừa đưa tin, liệu có phải cũng học cùng lớp đó?

“Không phải là không có khả năng…” Tôi lẩm bẩm bằng giọng khàn đặc khó nghe.

« Lùi
Tiến »