Another S0

Lượt đọc: 509 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Sketch 3

- Muốn trở thành người lớn chứ? Hay là không?

- Cả hai…

- Cả hai?

- Trẻ con thì mất tự do. Nhưng người lớn thì ghét lắm.

- Ghét sao?

- Cũng tùy người. Nếu có thể trở thành kiểu người lớn mà mình yêu quý, thì người ta sẽ muốn trưởng thành thật nhanh.

- Ấy, dù có lớn lên, mọi chuỵện cũng không tốt đẹp đến thế đâu.

- Vậy sao?

- Muốn trở lại quá đi. Thời còn trẻ con ấy.

- Tại sao?

- …

- Sao cậu lại muốn trở lại làm trẻ con?

- Vì tôi muốn nhớ lại vài điều, chắc vậy.

- Điều gì cơ?

- À, là…

---❊ ❖ ❊---

Tháng Sáu qua, tháng Bảy tới, tiết trời dần ngả sang hè, vạn vật chuyển mình thay đổi, còn “tôi” chẳng hề đổi thay. Vẫn trong trạng thái tồn tại bất thường và bất ổn của hồn ma, tiếp tục vất vưởng “bên này”, đôi lúc xuất hiện, không theo tần suất lẫn quy luật cụ thể nào.

Ở biệt thự bên hồ hay những vùng xung quanh.

Ở nhà Hiratsuka hay những địa điểm lân cận.

Và cả những chỗ không thuộc các khu vực kể trên. Ví như giữa con đường nhỏ dọc bờ biển ngày mưa, hoặc trong khuôn viên đền thờ thần hoang vẳng mà tôi không biết tên…

Tuy nhiên, không ai nhận ra sự ẩn hiện của tôi. Không một ai. Rốt cuộc, vì sao tôi lại ra nông nỗi này?

Tôi cảm thấy mình đã biết câu trả lời. Không thể nói là chính xác, nhưng tôi thấy khá hợp lý. Tôi không nghĩ mình mang lòng hận thù với ai, hay vẫn còn hối tiếc vì ước vọng gì chưa hoàn thành. Dù là hồn ma mất trí nhớ đi chăng nữa, nếu những cảm xúc gay gắt kiểu ấy là khởi sinh cho trạng thái tồn tại này, chắc hẳn tôi cũng nhận ra chút đỉnh. Thế nhưng…

Tôi không thù hận ai. Cũng không ấp ủ mục tiêu đặc biệt nào còn dang dở. Tôi nghĩ vậy. Nếu có thì chỉ là cảm giác “đau buồn” vô cớ luôn bao trùm thân thể.

Vì thế tôi nghĩ, nguyên nhân là do tôi không được thờ cúng.

Mặc dù tôi đã chết, nhưng mọi người vẫn không nhận ra, cũng không ma chay hay chôn cất tôi cho đàng hoàng. Hơn thế, bản thân tôi còn chẳng biết thi thể mình đang ở đâu và ra sao. Chẳng lẽ vì gặp phải hoàn cảnh cực kỳ phi lý ấy, nên tôi cứ tiếp tục tồn tại thế này?

Nếu vậy…

Khi xuất hiện ở đâu đó, dù tôi có thử chạm vào ai, họ đều không cảm nhận được. Hẳn cũng có người láng máng thấy chút “dấu hiệu”, nhưng không rõ ràng.

Tôi nghe nói, hồn ma có nhiều loại.

Nếu là “oan hồn” nung nấu hận thù mãnh liệt, có lẽ nó sẽ ám lấy kẻ nó căm ghét, cố gắng đoạt mạng kẻ đó. Sự tồn tại của hồn ma dạng này hẳn là có đặc trưng “dễ bị nhận ra, dễ bị nhìn thấy”. Tôi từng bâng quơ nghĩ ngợi lan man vô nghĩa như vậy.

Xét lại trường hợp của bản thân, tôi là hồn ma kiểu khác. Về căn bản, không ai cảm nhận hay nhìn thấy tôi. Bảo đi bắt chước mấy vụ ma nhập hay giết người tôi đều không làm được. Dù xuất hiện ở đâu, khi nào, tôi rành rành là thứ “không tồn tại” đối với mọi người.

Sang tháng Bảy, cảm giác muốn buông xuôi ngày một lớn dần, nhưng tôi chỉ còn nước chấp nhận. Mình đã thành kẻ thế này rồi sao? Nhiều lúc định thử gây chú ý bằng cách tạo ra tiếng động kiểu ma quỷ phá phách mà người ta vẫn kể, tôi lại ngần ngừ nghĩ, dù làm vậy thì thông điệp “Sasaki Teruya đã chết, biến thành hồn ma và đang ở đây!” cũng không thể truyền đạt đến nơi đến chốn. Mọi người sẽ thấy nó chẳng khác gì một trò gây rối. So và Mirei nghĩ vậy. Cả vợ chồng Tsukiho và Shuji đang cật lực giấu giếm cái chết của tôi cũng sẽ nghĩ như vậy. Tôi đâm ra nhụt chí.

Việc duy nhất mà tôi làm được bây giờ…

Và may ra hiệu quả nếu thành công…

Có lẽ là, tìm kiếm thi thể mình?

Thi thể một kẻ ngã lầu bỏ mạng. Thi thể không được phúng điếu và cũng không được an nghỉ. Bây giờ nó đang ở đâu? Tình trạng ra sao? Ít nhất thì tôi muốn biết điều đó.

Sau khi biết rồi, thực sự xác nhận “cái chết” của bản thân rồi, chưa biết chừng tôi sẽ được giải thoát khỏi “tình trạng” hiện tại.

Từ khi nảy ra ý định này, mỗi lần xuất hiện, tôi đều tìm kiếm thi thể mình. Tôi không nghĩ nó có ở chỗ gia đình Hiratsuka hay khu vực phụ cận. Khả năng cao là ở biệt thự bên hồ hoặc những vùng quanh đây. Nghĩ thế nên mỗi khi xuất hiện, tôi đều tự nhắc nhở như vậy và chuyên tâm đi xem xét khắp nơi.

Đầu tiên tôi sục sạo mọi xó xỉnh trong biệt thự.

Từ phòng này sang phòng khác ở tầng một và tầng hai. Trên gác xép, rồi dưới tầng hầm. Tất nhiên, buồng tắm hay nhà vệ sinh, nhà kho hay tủ quần áo, bên trong các kệ tủ, tôi đều đã kiểm tra. Tùy vào thời gian và địa điểm, khả năng tác động vật lý vào những thứ xung quanh sẽ bị giới hạn trong một phạm vi hay mức độ nhất định, nhưng những việc như đóng mở cửa, kéo ngăn tủ… thì không khó để thực hiện.

Tầng hai có vài căn phòng bị khóa, nhưng đối với dạng tồn tại không thực thể như tôi thì chẳng vấn đề gì, hễ muốn là vào được. Tôi cũng thử đến gác xép hay tầng hầm, thậm chí còn ngó qua những chỗ đã lâu không sử dụng như hốc lò sưởi bụi bặm.

Nhưng cuối cùng, tôi vẫn không tìm thấy thi thể mình ở bất kỳ đâu trong nhà.

Nơi tìm kiếm tiếp theo là ga ra để ô tô xây cạnh nhà, cũng thuộc đất biệt thự.

Từ khi biến thành hồn ma, tôi chưa từng vào ga ra này. Đó là một phòng trệt nhỏ bằng gỗ, nhìn qua cũng đủ thấy đã xuống cấp. Hồi còn sống, tôi dùng nó làm chỗ để xe kiêm kho chứa dụng cụ.

Xe hơi vẫn ở đó, một chiếc Station Wagon màu trắng không được chăm chút cẩn thận cho lắm. Tôi không có mô tô hay xe đạp. Do ảnh hưởng từ vết thương cũ bên chân trái, tôi chỉ lái được các loại xe bốn bánh.

Cửa xe không khóa, chìa treo ở chỗ mấy món đồ linh tinh. Mọi thứ vẫn như lúc tôi còn sống.

Ghế lái, ghế phụ, ghế sau, thùng xe để hành lý… không chỗ nào có thi thể của tôi.

Tôi tìm mọi ngóc ngách trong ga ra, ngay cả dưới gầm xe. Kết quả, tốn công vô ích.

Không có trong biệt thự.

Chẳng lẽ là ở bên ngoài? Nếu thế thì phạm vi tìm kiếm sẽ mở rộng không giới hạn. Vườn trước vườn sau. Rừng cây xung quanh. Ven sông. Dưới đất. Lòng hồ. Vượt qua một trong những rặng cây ngoài kia còn có biển… Nghĩ vậy, tôi cảm thấy mất phương hướng.

Không có gì đủ để gọi là manh mối.

Nhu cầu tìm thi thể của tôi liên quan trực tiếp tới câu hỏi “Tối mùng 3 tháng Năm, sau khi Sasaki Teruya chết, tại hiện trường đã xảy ra chuyện gì?” Thế nhưng, ngay cả khi chính Sakaki Teruya = tôi nay đã biến thành hồn ma cũng không rõ điều ấy. Tình thế này quá đỗi hoang đường. Tôi dần thấy căm ghét cái “khoảng trống” mọi khi, nó như màn sương che phủ các sự việc trước và sau khi tôi chết.

Tôi lặp đi lặp lại những câu hỏi.

Vì sao tôi chết?

Mọi chuyện ra sao sau khi tôi chết?

Chừng nào nghi vấn chưa được giải quyết, những việc tôi có thể làm cũng hạn chế. Trước mắt, tôi chỉ có cách mở rộng dần phạm vi tìm kiếm quanh tâm là biệt thự bên hồ.

Nhưng thôi, tôi thấy không cần gấp gáp.

Dù sao cũng không thay đổi được sự thật là tôi đã chết.

Tôi không quả quyết rằng tình trạng hiện tại là thoải mái, nhưng cứ cho là tìm ra thi thể đi, tôi cũng không chắc sự tình bấy giờ sẽ thế nào. Tôi ít nhiều mường tượng được, nhưng liệu kết quả đó có đúng là điều tôi mong muốn? Nghĩ lại thì, đôi lúc tôi cũng không hiểu mình muốn gì.

Chỉ hiềm…

“Tôi nghĩ, khi một người chết đi, họ có thể kết nối với những người khác bằng cách nào đó.”

A, đây là… lời tôi từng nói với ai, và bao giờ nhỉ?

“Những người khác, là ai cơ?”

Người kia hỏi lại, tôi nhớ là mình trả lời thế này.

“Những người đã chết trước họ ấy.”

Vậy mà…

Vậy mà giờ, dù đã chết nhưng tôi chỉ có một mình, chông chênh, không nơi nương tựa.

Tôi không muốn tiếp tục như thế này mãi mãi. Thâm tâm tôi cảm thấy vậy.

Quãng gần giữa tháng Bảy, tôi lại có mặt đúng lúc điện thoại ở tiền sảnh đổ chuông.

Sakaki? Này, mày không có đó à?

Sau lời chào tự động, một giọng nam quen thuộc truyền qua loa.

Tao, Arai đây. Mày vắng nhà suốt đấy hả? Chắc vẫn chưa nghe tin nhắn lần trước rồi.

Tôi đã nghe từ hồi tháng Năm, nhưng…

Nghe giọng thì có vẻ cậu ta đã gọi thêm rất nhiều cuộc sau cú điện đó. Hai tháng trước, chính xác là vậy, tôi nhớ cậu ta nói có chuyện cần bàn, nhưng…

Lẽ nào mày đi du lịch dài ngày? Thế thì rắc rối thật đấy. Mày không có di động mà nhỉ? Tao mong mày để tâm một chút, chí ít cũng nhận được tin nhắn SOS của người bạn ngày xưa.

Nói thì nói vậy nhưng, xin lỗi, tôi không thể làm gì khác. Hơn nữa tôi bây giờ, đến cả khuôn mặt của “người bạn ngày xưa” còn chẳng nhớ ra.

Bảo SOS cũng hơi quá, nhưng mong mày trợ giúp đôi chút nếu có thời gian. Tao là người bạn đã cùng mày chia sẻ buồn vui ở Bắc Yomi hồi ấy còn gì.

Hả!? Tôi nghĩ. Cùng chia sẻ buồn vui… ở Bắc Yomi?

“Bắc Yomi” là trường Bắc Yomiyama sao? Mười một năm trước, tôi từng theo học ở đây cho đến giữa năm lớp Chín.

Arai là bạn cùng lớp mình? Lớp 9-3?

Dù gì đi nữa, nghe được lời nhắn này hãy gọi lại cho tao nhé. Xin mày đấy, Sakaki!

Điện thoại vừa ngắt, tôi chạy ngay lên phòng đọc sách trên tầng hai.

Người bạn thân cũ Arai. Tôi chưa thể nhớ ra Hán tự của cái tên là “Tân Tỉnh” hay “Hoang Tỉnh”, nhưng có lẽ nào…

Khung hình đặt trên bàn phòng đọc sách, tấm hình kỷ niệm chụp vào kỳ nghỉ hè năm 1987. Một người trong số đó có thể là cậu ta.

Mọi chuyện bắt đầu vào năm 1972.

Tính từ hiện tại là hai mươi sáu năm về trước, còn từ thời điểm tôi học lớp Chín cách đây mười một năm là mười lăm năm trước.

Đầu năm ấy, tại lớp 9-3 trường Bắc Yomi, một học sinh tên Misaki đã qua đời.

Misaki là một học sinh nổi tiếng, được thầy cô và bạn bè yêu quý. Mọi người trong lớp đều không thể chấp nhận cái chết đột ngột của cậu ta.

“Họ bắt đầu giả vờ ‘Misaki chưa hề chết. Cậu ấy vẫn còn sống, và đang ngồi trong lớp, ngay đằng kia kìa’. Các giáo viên cũng a dua, và việc giả vờ cứ kéo dài cho đến ngày tốt nghiệp.”

Tôi nhớ là mình từng kể cho So nghe câu chuyện xưa này.

Điều kỳ lạ diễn ra sau lễ tốt nghiệp. Trên tấm hình tập thể lớp chụp trong phòng học lại xuất hiện bóng dáng của Misaki, người chắc chắn không thể có mặt.

“Ảnh ma?” So nghiêng đầu.

“Ừ thì, nghe đồn đại thế, chứ tôi nào đã tận mắt thấy tấm hình.” Tôi trả lời, và tiếp tục kể. “Người ta cho rằng, đây chính là căn nguyên dẫn đến mọi hiện tượng quái đản, hay phải nói là khủng khiếp, xảy ra cho lớp 9-3 những khóa tiếp theo.”

Nhưng không phải năm nào “hiện tượng” cũng xảy ra. Nghe bảo có “năm phát sinh” và “năm không phát sinh”. Vào năm phát sinh, trong lúc mọi người không để ý, sĩ số lớp sẽ tăng lên một người. Không ai xác định được “người dư ra”. Vào năm học mới, khi thấy số bàn ghế không đủ, cả lớp mới nhận ra là lớp tăng thêm người. Và…

“Vào năm có người dư ra trà trộn, tai ương sẽ ập đến.”

“Tai ương?”

“Nghĩa là tai họa hoặc tai nạn. Tóm lại sẽ có người chết. Những người liên quan tới lớp 9-3 năm đó, vào mỗi tháng…”

Có nhiều cách để cái chết đón người ta đi, như tai nạn, bệnh tật, hay tự sát… dù thế nào đi nữa, mỗi tháng, ít nhất một trong số những người liên quan tới lớp sẽ chết. Người liên quan bao gồm học sinh, giáo viên chủ nhiệm, và những người thân cận huyết với họ. Thảm trạng này liên tục diễn ra cho đến ngày tốt nghiệp.

“Đây là…” Tuy tôi đã giải thích, nhưng lúc mới nghe So vẫn nghiêng đầu bối rối. “Lời nguyền ạ?”

“Lời nguyền… ừm, cũng có người nói vậy. Nhưng người dư ra trà trộn vào lớp không phải hồn ma báo oán của học sinh tên Misaki kia. Theo lời đồn, người dư ra chính là kẻ đã chết bởi tai ương trong quá khứ, nhưng kẻ ấy không trực tiếp gây ra điều gì xấu xa. Vì vậy, tôi nghĩ gọi là lời nguyền thì cũng không đúng.”

“Chuyện này…” So càng lúc càng bối rối, “Là thật ạ?”

“Tôi đã bao giờ nói dối So chưa?”

“Nhưng mà…”

“Sự thật đấy,” tôi nghiêm túc đáp. “Vì mười một năm trước, tôi đã thực sự trải nghiệm. Ở lớp 9-3 của trường Bắc Yomi… Bởi số lượng bàn ghế không khớp, đám học sinh bắt đầu kháo nhau rằng đó là năm phát sinh. Đầu tiên, vào tháng Tư năm ấy, bà của một học sinh trong lớp qua đời. Nhưng vì bà mất do tuổi già, nên nhiều người nghi ngờ đây chỉ là sự việc tình cờ đáng buồn và nhanh chóng lãng quên. Thế nhưng, vào tháng Năm, trong buổi du lịch ngoại khóa, chiếc xe buýt chở cả lớp đến sân bay gặp tai nạn kinh hoàng trước khi rời khỏi nội thành Yomiyama.”

Dứt lời, tôi chỉ cho thằng bé xem vết thương còn lưu lại ở chân trái. So kêu lên, biểu cảm thoắt chuyển sang sợ sệt.

“Vài người bạn học cùng lớp đã mất mạng. Cả giáo viên chủ nhiệm nữa. Mình mẩy mọi người bê bết máu. Một tai nạn thảm khốc.”

Tôi thở dài, rồi chầm chậm lắc đầu. So mở to mắt, gương mặt trông như sắp khóc tới nơi.

“Tôi cũng bị thương nặng và phải nhập viện, mất cả tháng trời mới được về nhà, lúc vừa đi học trở lại được thì tai ương ập đến gia đình mình. Khi ấy So mới một tuổi, chắc không nhớ đâu. Sự việc xảy ra giữa tháng Sáu năm đó…”

Là cái chết của mẹ tôi, Hinako.

Bà đột nhiên ngã quỵ ở cửa hàng khi đang đi mua sắm, đưa đến bệnh viện thì đã quá trễ. Nguyên nhân tử vong được chẩn đoán là do suy tim, nhưng bố tôi khẳng định tình trạng sức khỏe của bà khá tốt, vì vậy ông vẫn nghi hoặc, không thể tin bà lại ra đi đột ngột như vậy. Tất nhiên ông cũng rất buồn bã và đau đớn.

Bấy giờ tôi mới tiết lộ với bố về bí mật lớp 9-3 mà tôi vẫn giữ kín, cũng tức là đã vi phạm lời cảnh báo lan truyền trong lớp, rằng “Nếu bất cẩn bép xép chuyện này với người khác, sẽ chỉ rước thêm tai họa mà thôi”.

Tai nạn xe buýt hồi tháng Năm và cái chết đường đột của mẹ tôi vào tháng Sáu, cả hai sự cố có lẽ đều do tai ương của lớp 9-3.

Nếu lời đồn trong lớp là thật, tai ương sẽ không ngừng lại. Qua tháng sau, tháng sau nữa, và cứ thế cho đến lễ tốt nghiệp, hằng tháng đều có một người liên quan phải chết. Biết đâu là tôi, bố, chị Tsukiho hoặc những người thân thích khác.

“Bố tôi, tức ông ngoại của So, là một bác sĩ, cũng có nghĩa là một nhà khoa học, nên ông không tin lời ngay. Nhưng tôi đã cố gắng tác động đến ông bằng mọi cách. Hơn nữa, tai nạn xe buýt và cả cái chết của bà khiến ông không thể không cảm thấy có điều bất thường.”

“Vì thế mà gia đình mình mới dọn khỏi Yomiyama ạ?” So vẫn mở to đôi mắt, hỏi.

“À ừ… Đúng thế.” Tôi cụp mắt xuống. “Mọi người đều sợ… Tôi, ông ngoại nữa. Vì vậy, cả nhà đã chạy trốn. Gia đình mình rời khỏi Yomiyama và dọn đến đây.”

Nếu tôi chuyển trường, và gia đình ở xa Yomiyama, chúng tôi sẽ thực sự thoát khỏi tai ương. Tôi nghĩ vậy.

Chúng tôi bỏ lại ngôi nhà ở Yomiyama, chuyển đến biệt thự bên hồ này, chẳng khác gì lánh nạn khẩn cấp. Lúc ấy đã là đầu tháng Bảy.

Cùng tháng đó, tại lớp 9-3 trường Bắc Yomi, một học sinh chết do nhảy từ sân thượng xuống sân trường.

Kỳ nghỉ hè cuối cùng thời cấp hai.

Đó là dòng chữ trên tấm hình với nước ảnh cũ kỹ lồng khung đặt trên chiếc bàn ở phòng đọc sách. Tôi đứng trước bàn, đang nhìn lại tấm hình ấy.

“Đây là hình chụp nhân dịp nào vậy?” Tôi nhớ đến lời Misaki Mei, cũng trong căn phòng này vào mùa hè năm ngoái. “Người ngoài cùng bên phải là anh Sakaki ngày xưa à?”

Bên bờ hồ, năm thiếu niên xếp thành hàng. Cậu trai một tay chống nạnh đứng ngoài cùng bên phải, không ai khác chính là tôi. Ngày tháng ghi trên tấm hình là “3/8/1987”, Sakaki Teruya 15 tuổi.

“Đây là hình kỷ niệm.” Tôi trả lời cô bé. “Vào mùa hè năm ấy.”

“Ra thế.” Cô thờ ơ đáp. “Sakaki trong hình đang cười rất vui vẻ. Cứ như một người hoàn toàn khác.”

Đúng vậy thật. Bây giờ tôi mới nhớ ra lúc đó mình đã nghĩ thế. Sau khi trưởng thành, tôi có cảm giác mình ít khi nở nụ cười thế này.

“Vì tôi được ở cùng những người bạn thân thiết.” Tôi trả lời. “Mọi người đều là bạn cùng lớp cấp hai.”

Phải. Năm người trong tấm hình này là bạn học lớp 9-3 ở trường Bắc Yomi năm đó.

“Người chụp là bố tôi.” Dù cô bé không hỏi, tôi vẫn giải thích thêm.

“Có cả ông nữa ạ?” Tiếng nói phát ra từ bên cạnh. Là So.

Tôi nhớ ra rồi, nếu vậy, hôm ấy là một dịp rất hiếm, không chỉ So mà cả Mirei cũng được chị Tsukiho đưa đến đây chơi. Tôi nghe tiếng nô đùa của Mirei với mẹ ở tầng dưới.

Tôi quay sang So đáp, “Ừm. Lúc ấy ông sống tại ngôi nhà này, So cũng vậy. Nhưng bấy giờ, cháu mới chỉ là đứa trẻ sơ sinh thôi.”

“Mẹ cháu cũng ở đây ạ?”

“Tất nhiên rồi. Hẳn là lúc đó, chị ấy đã rất tất bật trong việc chăm nom cháu.”

Tôi nhớ, cô bé đứng kế bên nheo con mắt phải không đeo băng gạc, lặng im lắng nghe chúng tôi.

Tôi nhìn lại tấm hình kỷ niệm vào mùa hè mười một năm trước, xác nhận khuôn mặt và vẻ ngoài của bốn người còn lại.

Nam và nữ mỗi bên hai người.

Họ xếp theo kiểu, hai nam bên trái, hai nữ bên phải. Tôi = Sakaki Teruya đứng ở ngoài cùng bên phải, cách một khoảng với hai cô gái. Lý do tôi cầm cây gậy ở tay trái, có lẽ vì lúc đó mới ba tháng kể từ sau tai nạn xe buýt, vết thương ở chân vẫn chưa hồi phục.

Thiếu niên đứng ngoài cùng bên trái cao lêu nghêu, mặc sơ mi Hawaii sặc sỡ, trông y như vừa đi nghỉ mát về. Cậu ta giơ ngón cái tay phải ra, miệng cười toe toét. Trái với cậu ta, thiếu niên mặc áo thun xanh dương bên cạnh lại thấp và đậm người, mắt đeo kính gọng bạc trông rất nghiêm nghị. Cậu ta khoanh tay, nét mặt khó đăm đăm.

Ai đó trong hai người này là Arai, cậu bạn đã gọi điện cho mình. Nếu vậy, là người nào? Tôi chăm chú nhìn gương mặt hai người, rồi vươn hai tay, khẽ cầm khung hình lên. Cầm lên. Những vật thể bây nhiêu đây thì việc tác động vào nó ở mức độ này là không khó.

Theo ấn tượng về giọng nói và cách trò chuyện, tôi cảm thấy cậu mặc áo Hawaii phía bên trái có vẻ thích hợp. Nhưng mà… chà, không biết nữa. Tôi không nhớ người đó có phải Arai không, còn nếu không phải Arai thì tên là gì.

Tôi lướt mắt qua phía hai cô gái.

Cô bên trái mặc sơ mi màu xanh nước biển cùng váy bó màu trắng. Cô này cũng có dáng người nhỏ nhắn và đeo kính gọng bạc, kiểu tóc ngắn với gương mặt nhỏ trông rất hài hòa. Nụ cười của cô trông có vẻ bình yên, nhưng nét mặt vẫn phảng phất chút căng thẳng.

Cô bên phải cao gần bằng tôi vào thời điểm ấy, mặc quần bò cùng áo thun màu be tôn lên dáng người thon thả. Cô vừa giữ cho mái tóc dài không bị gió thổi bay, vừa nở nụ cười thư thái, quả thực trông rất bình yên.

Chậc, tôi vẫn không nhớ ra. Trả khung hình về chỗ cũ, tôi thả người xuống cái ghế trước bàn, bất lực tựa lưng ra sau.

Những cô cậu này chắc chắn là “bạn thân thiết”, vậy mà… vậy mà tôi không tài nào nhớ ra họ, từ tên gọi, tính tình, giọng nói cho đến cách trò chuyện.

Đó là hình kỷ niệm.

Lời tôi đáp lại câu Misaki Mei hỏi vào một ngày của mùa hè năm ngoái chợt vang vọng bên tai, thứ giờ đây chỉ là “dư ảnh lúc còn sống”, không hiểu sao nghe thật xa vời và trống rỗng.

Tôi vô tình mở ngăn kéo bàn.

Trong lúc tựa lưng vào ghế tôi chợt để ý tới nó. Tôi với tay mở ngăn kéo có hộc sâu nhất phía dưới cùng.

Bên trong được chia thành các ô nhỏ, phân cách bởi những miếng ván chặn. Có vài quyển sổ tay khá dày được xếp vào một ô. Sổ tay… không, nhật ký thì đúng hơn. Những quyển nhật ký khổ B5 vẫn được bày bán ở hiệu sách hay cửa hàng văn phòng phẩm độ gần cuối năm.

Chúng được xếp xoay gáy lên, giống cách trưng bày trên kệ sách. Ở gáy nhật ký in một dãy ký tự như “Memories 1992”…

Tôi nhớ ra rồi. Năm nào tôi cũng viết nhật ký tại căn phòng này. Mỗi khi có hứng hay cảm thấy điều gì cần thiết, tôi thường nguệch ngoạc ghi chú nên viết bằng tay sẽ tiện hơn so với việc khởi động máy soạn thảo văn bản.

Quyển nhật ký đầu tiên là vào sáu năm trước, năm bố qua đời, tôi thừa hưởng căn biệt thự này và chuyển về đây sống.

Sau “Memories 1992” còn có “Memories 1993”, “Memories 1994”… sắp xếp theo thứ tự.

Nếu tôi có thể lấy ra đọc, phải chăng những ký ức đã mất hay phai nhạt khi tôi biến thành hồn ma ít nhiều sẽ hồi phục? Chẹp, không được.

Trước hết… Tôi nghĩ, rồi ngó vào ngăn kéo. Trước hết phải xem quyển nhật ký mới.

Mùng 3 tháng Năm năm nay, ngày tôi chết. Nếu có đoạn ghi chép nào trước đêm hôm ấy, có thể tôi sẽ tìm ra manh mối liên quan đến câu hỏi “Vì sao tôi chết”.

Nhưng trong ngăn kéo không có quyển “Memories 1998” mà tôi đang cần.

Vì sao? Tôi hơi bối rối, tiếp tục tìm kiếm xung quanh.

Trên bàn? Không có.

Trên kệ cạnh tường xếp đầy sách vở? Cũng không.

Tôi thử mở tất cả các ngăn kéo bàn, vẫn không thể tìm ra quyển nhật ký năm 1998.

Hay là năm nay tôi không viết nhật ký? Không, không phải. Tuy tôi không nhớ ra nội dung, nhưng ký ức về việc viết nhật ký là có. Tại phòng đọc sách này. Tại chiếc bàn này.

Con mắt kia của em. Con mắt xanh ấy.

Không hiểu sao, lời tôi nói với cô bé nọ bên bờ Minazukiko chợt vụt qua trong đầu.

Có lẽ nó giúp em trông thấy cùng những thứ giống tôi, cùng một hướng với tôi…

Tôi bật dậy khỏi ghế, bất chợt một vài hình ảnh hiện lên trước mắt.

Ngày đầu tiên xuất hiện ở biệt thự này, khi lên tầng hai tôi có vào phòng ngủ và nhìn lướt qua, đó là, ừm…

Ở bàn đầu giường.

A, giờ thì tôi đã thấy rõ hình ảnh, đúng hơn là “ảo ảnh”, một chai chứa chất lỏng và một cái ly. Trong chai là loại rượu gì đấy, whisky thì phải…

Kế bên là hộp thuốc bằng nhựa không đóng nắp. Vài viên thuốc xanh trắng bên trong vương vãi ra ngoài. Và…

Đúng vậy, còn một thứ nữa ở chính giữa căn phòng. Thứ gì đó màu trắng rủ xuống từ trần nhà, đang đung đưa. Sợi dây sao? Mút dưới của sợi dây được thắt thành một vòng tròn với độ lớn chui lọt đầu người. Lẽ nào, đây là…

Có giọng nói…

Em đang làm gì vậy…

Giọng ai đó.

Em đang làm gì vậy… Teruya?

Và giọng những ai đó,

Dừng lại đi… Đừng bận tâm…

Một giọng là của chị Tsukiho,

Sao lại thế… không được!

Một giọng là của tôi,

Cứ mặc xác tôi… Tôi đã…

Gương mặt tôi lúc hấp hối… Gương mặt đầy máu, phản chiếu lên tấm gương ở tiền sảnh. Cơ thịt méo mó căng cứng chợt giãn ra, cả nỗi đớn đau, sợ hãi lẫn bất an dường như cũng tan biến. Nét mặt trở nên thanh thản lạ thường. Và rồi…

Đôi môi mấp máy…

Run rẩy một cách yếu ớt.

Tôi đang nói gì đó. Lúc hấp hối, tôi cố gắng nói điều gì?

Như thể sắp nghe thấy, rồi lại thôi. Như thể sắp nhìn thấy, rồi lại thôi. Như thể nó sắp đến, rồi lại thôi. Trời ơi, rốt cuộc tôi nói gì lúc ấy?

Cạch. Tiếng động vang lên khiến ảo giác tan biến.

Nhìn lại thì thấy khung hình rơi xuống sàn nhà. Tôi vừa vô tình làm rơi nó sao? Tôi nhặt lên, tính để lại chỗ cũ thì thấy nắp sau khung hình bung ra. Sau cú va đập khi rơi xuống, có lẽ chỗ khóa gài bị lỏng nên thành như vậy.

Có một mảnh giấy kẹp giữa nắp sau và tấm hình.

Cái gì đây? Tôi suy nghĩ, rồi cầm mảnh giấy lên.

Giấy dùng để viết ghi chú, nhỏ bằng nửa tấm hình. Trên đó là tên họ năm người viết tay theo chiều dọc, bằng mực đen. Vì ngoài cùng bên phải là “Sakaki”, nên tôi hiểu ra ngay. Họ của năm người trong hình được ghi chú vào đây theo thứ tự chụp. Tôi là người ghi.

Ngoài cùng bên trái là hai chữ “Tân Cư”. Đây rồi. Không phải Tân Tỉnh hay Hoang Tỉnh, mà là Tân Cư. Đúng như ấn tượng của tôi khi nãy, cậu con trai mặc áo Hawaii đứng ngoài cùng bên trái chính là Arai.

Họ của ba người còn lại cũng tự lọt vào mắt tôi.

Hai cô gái, từ phải qua là “Yagisawa” và “Higuchi”, cậu con trai còn lại là “Mitarai”. Thế nhưng…

Khoảnh khắc tiếp theo, nói đúng hơn là gần như cùng lúc, dù không muốn tôi cũng phải nhận ra một điều, và hết sức ngỡ ngàng.

Dưới dãy họ tên một đoạn, có hai dấu “x” đã mờ, viết bằng bút mực. Một dấu dưới tên “Yagisawa”. Dấu thứ hai dưới “Arai”. Ngoài ra phía dưới mỗi dấu “x” là dòng giải thích ý nghĩa của ký hiệu ấy, viết nhỏ xíu.

“Tử vong.”

« Lùi
Tiến »