“Không! Không!” Patrice gào lên. “Chuyện này không thể xảy ra được!”
Anh lao tới hết cửa sổ này đến cửa ra vào khác, cầm lấy thanh gác củi bằng sắt giáng mạnh lên cánh cửa bằng gỗ và bức tường đá. Vô ích! Cha Patrice trước kia cũng từng làm y như thế; và giờ đây, anh cũng chỉ có thể để lại trên gỗ và đá những vết xước bất lực và đầy chế giễu giống hệt ngày ấy.
“Ôi, Coralie, Coralie!” Anh kêu lên tuyệt vọng. “Là lỗi của anh. Là do anh lôi em vào chuyện này! Anh đã kéo em xuống vực thẳm! Anh thật quá điên rồ khi ngoan cố muốn chiến đấu một mình. Đáng lẽ, anh phải nhờ đến sự giúp đỡ của những người hiểu biết, những người có kinh nghiệm với những việc thế này!... Thế mà không, anh đã quá tự phụ... Xin hãy tha thứ cho anh, Coralie.”
Bấy giờ, cô đã ngồi xuống một chiếc ghế bành. Patrice như quỳ dưới đất, vòng tay ôm lấy cô, xin cô tha thứ. Cô mỉm cười để trấn an anh.
“Nào, anh yêu!” Cô dịu dàng nói. “Đừng vội mất can đảm. Có thể chúng ta đã nhầm... Xét cho cùng, chẳng có gì chứng tỏ đây không phải là trùng hợp cả.”
“Ngày tháng!” Anh nói. “Dòng ngày tháng của năm nay được một người khác viết! Chính cha mẹ của chúng ta đã viết ngày tháng của năm ấy... nhưng Coralie ạ, dòng ngày tháng của năm nay chứng tỏ đây là mưu đồ từ trước và kẻ đứng sau mưu đồ này quyết triệt hạ chúng ta đến cùng!”
Coralie rùng mình. Nhưng cô vẫn cố tỏ ra bình thản và an ủi Patrice: “Cũng có thể. Nhưng chuyện sẽ không tệ lắm đâu. Chúng ta có kẻ thù, nhưng chúng ta cũng có bạn bè. Họ sẽ tìm kiếm chúng ta.”
“Họ sẽ tìm kiếm chúng ta, nhưng làm thế nào họ có thể tìm ra chúng ta được, Coralie? Chúng ta đã cố tìm cách để mọi người không biết chúng ta đi đâu, không một ai biết căn nhà này.”
“Già Siméon biết mà.”
“Già Siméon đã đến và đặt chuỗi hạt ở đây, nhưng có một kẻ khác cũng đến cùng ông ấy. Kẻ đó đã khống chế ông ấy và có khi bây giờ đã loại bỏ ông ấy, vì vai trò của ông ấy đã hoàn thành.”
“Vậy bây giờ ta phải làm sao đây, Patrice?”
Patrice cảm thấy cô đã bắt đầu bị mất tự chủ, và anh càng thêm xấu hổ về sự yếu đuối của chính mình.
“Chà!” Anh cố lấy lại bình tĩnh và nói. “Chúng ta phải đợi thôi. Dù sao cuộc tấn công có thể sẽ không xảy ra. Chúng ta bị kẹt trong này đâu có nghĩa là chúng ta sẽ chết. Hơn nữa, chúng ta sẽ kiên cường chiến đấu, đúng không? Em hãy tin rằng anh chưa cạn sức, cũng chưa hết kế. Hãy chờ đợi và hành động, Coralie ạ. Điều cốt yếu lúc này là kiểm tra xem ở đây có lối vào nào mà chúng ta có thể bị tấn công bất ngờ hay không.”
Sau một tiếng đồng hồ tìm kiếm, họ chẳng phát hiện được gì. Những bức tường dày đều vọng lại cùng một âm thanh. Họ lật hết thảm lót trong nhà lên nhưng chỉ thấy có nền gạch bên dưới, các ô gạch cũng không cho thấy điều gì bất thường. Cuối cùng, chỉ còn lại cửa ra vào, và vì họ không thể ngăn được việc ai đó mở cửa, do cửa này mở theo chiều từ phía ngoài đẩy vào trong, họ đành đẩy hết tất cả đồ đạc trong phòng ra chặn cửa, tạo thành một rào cản giúp họ không bị tấn công bất ngờ.
Rồi Patrice lên đạn cho hai khẩu súng và đặt chúng bên cạnh mình, ở chỗ dễ thấy.
“Thế này chúng ta sẽ thấy an tâm hơn.” Anh nói. “Kẻ thù nào xuất hiện cũng sẽ thành xác chết.”
Nhưng ký ức về quá khứ nặng nề vẫn trĩu trên hai người họ. Mọi lời nói và hành động của họ đều đã được nói và thực hiện trong điều kiện tương tự, với cùng những suy nghĩ và cùng một nỗi sợ hãi như lúc này. Khi đó cha của Patrice hẳn cũng đã chuẩn bị vũ khí. Mẹ của Coralie hẳn cũng đã chắp tay cầu nguyện. Hai người hẳn cũng đã cùng chặn cửa, cùng xem xét bức tường và cùng lật tấm thảm lên.
Còn nỗi thống khổ nào hơn nỗi thống khổ nhân đôi ấy!
Để rũ ý nghĩ kinh hoàng ấy ra khỏi đầu, họ bắt đầu lật giở những cuốn sách, truyện và tài liệu mà cha mẹ mình đã từng đọc. Trên một số trang nhất định ở cuối chương hoặc cuối một tập sách, có những dòng chữ mà cha của Patrice và mẹ của Coralie đã viết cho nhau.
“Patrice yêu thương,
Em chạy đến đây ngay sáng nay để nhớ lại cuộc sống của đội ta ngày hôm qua và để mơ về cuộc sống ấy chiều hôm nay. Bởi anh sẽ đến đây trước em, anh sẽ đọc được những dòng này. Anh sẽ đọc được rằng em yêu anh...”
Và ở một quyển sách khác:
“Coralie thương mến của anh,
Em vừa mới đi, và mãi đến ngày mai, anh mới được gặp lại em. Anh không muốn rời khỏi nơi ẩn náu này, nơi tình yêu đôi ta đã được nếm biết bao niềm hân hoan mà không cần phải nói cho em biết thêm một lần nữa rằng...”
Cứ như vậy, họ đã xem gần hết những cuốn sách, nhưng thay vì những manh mối mà mình đang mong mỏi, họ chỉ thấy những lời yêu ngọt ngào và nỗi đam mê bỏng cháy. Đã hơn hai tiếng đồng hồ trôi qua, họ khắc khoải chờ đợi và bị nỗi kinh sợ về thảm họa sắp ập xuống đầu mình hành hạ.
“Chẳng có gì hết.” Patrice nói. “Đây có lẽ là phần đáng sợ nhất của tấn thảm kịch, bởi nếu không có gì xảy ra, nghĩa là chúng ta sẽ không thể ra khỏi căn phòng này. Và, nếu đã như vậy...”
Patrice chưa dứt lời, Coralie đã nhanh chóng hiểu ngay. Họ đều nhìn thấy cái chết vì đói đang đe dọa mình. Nhưng Patrice đã kêu lên: “Không, không, chúng ta không được lo sợ! Người ở tuổi chúng ta muốn chết vì đói cũng phải vài ngày, ba, bốn ngày hoặc hơn. Và chúng ta sẽ được cứu thoát trước ngày đó.”
“Bằng cách nào?” Coralie hỏi.
“Bằng cách nào ư? Đơn giản lắm. Nhờ lính của anh, nhờ Ya-Bon, nhờ ngài Desmalions! Họ sẽ sốt ruột lo lắng khi không thấy chúng ta về nhà đêm nay.”
“Nhưng chính anh đã nói họ không thể biết chúng ta đang ở đâu mà, Patrice.”
“Rồi họ sẽ biết thôi. Đơn giản ấy mà. Chỉ có duy nhất một lối đi nằm ở giữa hai khu vườn. Mặt khác, mọi hành động của chúng ta đều được ghi lại trong nhật ký của anh. Anh để cuốn nhật ký trên bàn viết ở trong phòng. Ya-Bon biết anh có nhật ký. Cậu ấy sẽ nói với ngài Desmalions. Và rồi... và rồi còn Siméon nữa. Chuyện gì sẽ xảy ra với ông ấy? Chắc chắn người ta sẽ chú ý đến chỗ ông ấy tới lui mà? Với lại, chẳng lẽ ông ấy không đưa ra một lời cảnh báo nào hay sao?”
Nhưng những lời lẽ ấy không làm họ yên tâm nổi. Nếu không phải bị cơn đói giết chết, thế có nghĩa là kẻ thù đã nghĩ ra một cách tra tấn khác để hãm hại họ. Phải bó tay chịu trận khiến cả hai lòng như lửa đốt. Patrice lại bắt đầu tìm kiếm. Một phát hiện lạ lùng đã xoay họ sang hướng mới.
Khi mở một quyển sách mà họ chưa xem ra, một quyển sách xuất bản năm 1895, Patrice thấy có hai trang bị gập lại vào nhau. Anh gỡ chúng ra và đọc được một bức thư cha anh viết cho anh:
“Patrice, con trai thân yêu của ta,
Nếu số phận đưa đẩy khiến con đọc được lá thư này, vậy nghĩa là chúng ta đã phải gục ngã trước cái chết tàn khốc mà ta không thể đẩy lùi được. Trong trường hợp đó, Patrice a, hãy đi tìm sự thật về cái chết ấy trên bức tường trong xưởng, ở giữa hai cánh cửa sổ. Có thể ta vẫn còn thời gian để viết lại tất cả.”
Vậy là khi đó hai nạn nhân đã thấy trước số phận thảm khốc đang chờ mình, cha của Patrice cùng mẹ của Coralie đã biết mình bị mối nguy hiểm nào rình rập khi họ chạy vào trong căn nhà nhỏ. Cần phải xem liệu cha của Patrice có thực hiện được ý định của mình hay không.
Giữa hai ô cửa sổ, cũng giống như khắp xung quanh căn phòng, là một tấm ván ốp chân tường được đánh véc ni, cao tới gần hai mét, lát từ chân tường lên tới gần phào chỉ trang trí trần nhà. Phía trên phào chỉ là tường trát vữa, trơn, không trang trí gì. Patrice và Coralie trước đó đã nhận ra, dù không cố tình để ý, lớp ván ốp ở vị trí đó có vẻ mới được làm lại, vì phần véc ni không cùng màu với những chỗ khác. Patrice lấy thanh gác củi thay cho đục, cạy phào chỉ và dỡ tấm ván đầu tiên lên. Ván gỗ rất dễ gãy. Dưới tấm ván gỗ đó, trên mặt vữa quét tường có những dòng chữ.
“Giống cách già Siméon từng làm. Đầu tiên là viết lên tường, rồi dùng gỗ hoặc vữa để che đi.”
Anh cạy tiếp những tấm ván khác và nhờ đó, lại hiện ra thêm nhiều dòng chữ nữa, những dòng chữ viết vội bằng bút chì mà thời gian đã làm phai đi một chút. Patrice đứng như trời trồng xúc động không nói nên lời khi phát hiện ra chúng. Cha anh đã để lại những dòng chữ đó lúc ông cận kề cái chết. Chỉ vài tiếng đồng hồ sau, ông đã không còn sống nữa. Những dòng chữ kia là chứng tích về cái chết đau đớn của ông, và có lẽ cũng là lời nguyền rủa của ông dành cho kẻ thủ ác đã sát hại ông và người ông yêu. Patrice thì thầm đọc:
“Ta viết lại những dòng này để âm mưu của tên khốn kia không được hoàn thành và để hắn nhất định phải bị trừng trị. Chắc chắn Coralie và ta sẽ chết, nhưng ít nhất, bọn ta sẽ không chết mà không bóc trần được sự thật về nguyên nhân cái chết của bọn ta.
Cách đây ít ngày, hắn nói với Coralie:
“Cô từ chối tình yêu của tôi, cô oán ghét tôi. Cứ việc! Nhưng tôi sẽ giết cả hai, cô và người tình của cô, nhưng người ta không thể kết tội tôi được vì nó sẽ giống hệt một vụ tự tử. Tôi đã chuẩn bị cả rồi. Coralie ạ, hãy coi chừng!”
Quả đúng như vậy. Mọi chuyện đã được chuẩn bị. Hắn không hề biết ta, nhưng hắn biết Coralie ngày nào cũng tới đây để gặp một ai đó; và chính trong căn nhà này, hắn đã chuẩn bị nấm mồ chôn hai bọn ta.
Cái chết của bọn ta sẽ ra sao? Ta không biết. Có lẽ là chết vì đói, bọn ta đã bị giam cầm được bốn tiếng đồng hồ. Cửa ra vào đóng chặt, không tài nào mở được; chắc hẳn hắn đã lắp cánh cửa nặng trịch ấy vào đây đêm qua. Mọi lỗi ra vào khác, cả cửa chính và cửa sổ, đều bị bịt kín bằng những khối đá gắn xi măng kể từ lần gặp trước của bọn ta. Trốn thoát là bất khả. Chuyện gì sẽ xảy ra với bọn ta?”
Những dòng trăng trối vừa được phát hiện dừng lại ở đó. Patrice nói: “Em thấy đó, Coralie, họ cũng phải trải qua những nỗi kinh hoàng y hệt chúng ta. Họ cũng sợ mình sẽ chết vì đói. Họ cũng bị hàng giờ liền chờ đợi hành hạ và đau đớn khi không làm được gì; và khi họ viết ra những dòng này, ít nhiều gì họ cũng thấy bớt căng thẳng đôi chút.”
Anh nói thêm, sau khi xem xét chỗ có những dòng chữ kia một lúc: “Có lẽ họ đã mong kẻ giết người không đọc được những dòng này, và may thay, đúng là hắn không đọc được. Em nhìn xem, từng có một bức rèm lớn che đi cả hai ô cửa sổ này và khoảng tường nằm giữa chúng, một bức rèm duy nhất, bằng chứng là ở đây chỉ có mỗi một thanh treo rèm mà thôi. Sau khi cha mẹ chúng ta qua đời, không ai nghĩ đến việc vén bức màn bí mật ấy lên, sự thật vẫn bị giấu kín... cho đến ngày Siméon phát hiện ra. Vì thận trọng, ông ấy ốp một lớp gỗ lên để giấu đi dòng chữ và treo hai bức rèm lên chỗ vốn chỉ có một bức rèm duy nhất. Nhờ đó, mọi thứ ở đây đều trông rất bình thường.”
Patrice lại tiếp tục cạy lớp ván ốp ra. Lại thêm một vài dòng nữa xuất hiện:
“Ôi! Phải chi người duy nhất phải chịu giày vò và phải chết là ta! Nhưng thật quá ư khủng khiếp khi bên ta còn có cả Coralie. Cô ấy đã ngất và lúc này đang thiêm thiếp trên xô pha, cô ấy đã bị nỗi kinh hoàng mà mình cố chống chọi cho đến phút cuối cùng đánh gục. Ôi, người yêu dấu đáng thương của ta! Dường như ta đã thấy vết xanh xao của cái chết trên gương mặt ngọt ngào kia. Xin hãy tha lỗi cho anh, Coralie yêu dấu của anh, xin hãy tha lỗi cho anh!”
Patrice và Coralie đưa mắt nhìn nhau. Cảm giác đó cũng chính là cảm giác đang ngập tràn trong lòng họ. Cùng một nỗi đắn đo, cùng một nỗi bận lòng và quên đi chính mình trước nỗi đau của người còn lại.
Patrice thầm thì: “Ông yêu mẹ em cũng giống như anh yêu em. Anh cũng không sợ chết. Anh đã đối mặt với cái chết không biết bao nhiêu lần, và lần nào cũng với nụ cười trên môi. Nhưng còn em, Coralie, vì em, anh sẵn sàng chịu mọi sự tra tấn...”
Anh bắt đầu đi đi lại lại trong phòng, cơn giận lại một lần nữa cuộn trào trong anh.
“Anh sẽ cứu em, Coralie, anh thề! Và sẽ sung sướng biết bao khi ta báo được thù. Hắn sẽ phải chịu cái số phận mà hắn định bày ra cho chúng ta. Em có hiểu không, Coralie? Hắn sẽ phải chết, ngay tại đây. Ngay tại căn phòng này. Ôi! Thật không lời nào tả xiết nỗi căm hận trong anh!”
Patrice lại tiếp tục gỡ những mảnh ván, với hy vọng biết thêm những điều cần thiết, vì cuộc chiến đang được tái diễn dưới những điều kiện y hệt khi xưa. Nhưng những câu tiếp у theo vẫn chỉ là những lời thề báo oán:
“Coralie ạ, hắn sẽ bị trừng trị, nếu không phải dưới tay chúng ta, ắt sẽ là luật trời xét xử! Không! Âm mưu quỷ quyệt này của hắn nhất định không được thành công. Không! Chúng ta không được để cho thiên hạ tin rằng đôi ta tự tử để thoát khỏi thế giới được dựng xây từ niềm vui và hạnh phúc này. Tội ác của hắn sẽ bị lôi ra ánh sáng. Từng giờ từng phút trôi qua, anh sẽ để lại ở đây những bằng chứng không thể chối cãi được.”
“Những lời thề báo oán!” Patrice bực tức kêu lên. “Chỉ có những lời thề trả thù và những lời đau đớn, nhưng lại không có một chỉ dẫn nào cho chúng ta. Cha ơi, chẳng lẽ cha không mách bảo được cho con cách để cứu sống con gái bà Coralie của cha hay sao? Nếu Coralie của cha đã mất, con xin cha, hãy để Coralie của con thoát khỏi bất hạnh này, cha hỡi! Xin hãy giúp con! Xin hãy mách nước cho con!”
Nhưng người cha chỉ đáp lại con trai bằng những lời kêu cứu và tuyệt vọng
“Ai có thể cứu được bọn ta? Bọn ta bị giam trong ngôi mộ này, bị chôn sống và phải chịu khổ hình mà không thể làm gì để tự cứu mình. Hai khẩu súng của ta đặt ngay trên bàn. Nhưng nào có ích gì cơ chứ? Kẻ thù không tấn công bọn ta. Hắn có thời gian, thời gian bất tận mà bản thân sức mạnh của nó đã đủ để giết chết bọn ta, để bọn ta chết dân chết mòn theo nhịp thời gian trôi. Ai có thể cứu được bọn ta? Ai sẽ cứu Coralie yêu dấu của ta?”
Tình cảnh đáng sợ vô cùng, và họ cảm nhận được toàn bộ nỗi kinh hoàng và bi thảm của tình cảnh ấy. Họ thấy như thể mình đã chết, khi họ cũng phải chịu những khổ ải mà cha và mẹ họ đã từng phải chịu, trong những điều kiện giống hệt. Họ không có cách nào thoát khỏi những giai đoạn mà đôi tình nhân trong quá khứ - cha và mẹ họ - đã phải trải qua. Số phận của họ và của cha mẹ họ giống nhau đến độ họ như phải gánh chịu hai cái chết cùng một lúc, và nỗi thống khổ thứ hai này giờ mới bắt đầu.
Coralie bắt đầu suy sụp và khóc nức nở. Những giọt nước mắt của cô làm Patrice rối bời, anh điên cuồng cạy hết những tấm ốp tường nhưng những tấm ván lúc này lại được đóng khá chắc, làm anh gặp nhiều khó khăn hơn.
Cuối cùng, anh đọc:
“Có tiếng gì vậy? Bọn ta có cảm giác ai đó đang bước đi ngoài kia, ở trong vườn. Đúng vậy, khi áp tai vào bức tường bằng đá xây bít cửa sổ, bọn ta tin rằng mình đã nghe thấy tiếng bước chân. Có lẽ nào? Phải rồi! Cuối cùng, hắn cũng hành động. Thế nào cũng được, miễn không phải là sự im lặng cuồng điên và những hoang mang không dứt!
Phải rồi!... Phải rồi!... Tiếng động đã rõ hơn... Là một tiếng động khác, giống như tiếng cuốc chim bổ xuống đất. Có ai đó đang đào đất, không phải ở trước nhà mà ở bên phải, phía gần bếp...”
Patrice dốc sức gấp đôi. Coralie tới giúp anh. Lần này, anh có cảm giác một góc bức màn bí mật sắp được vén lên. Những dòng chữ lại tiếp tục:
“Một giờ nữa trôi qua, với những tiếng động xen kẽ sự tĩnh lặng, vẫn tiếng đào đất đó, và vẫn sự tĩnh lặng ngầm cho biết công việc đang tiếp tục ấy.
Rồi có kẻ nào bước vào sảnh... một người duy nhất... chính là hắn, quá rõ ràng. Bọn ta đã nhận ra tiếng bước chân của hắn... Hắn thản nhiên bước mà không thèm giấu giếm... Rồi hắn vào bếp, hắn tiếp tục dùng cuốc chim, nhưng lần này, hắn dùng cuốc để phá tường. Bọn ta cũng nghe thấy tiếng một ô kính vỡ.
Và bây giờ, hắn lại ra ngoài. Một tiếng động khác vang lên, ở sát ngôi nhà. Có vẻ như tiếng động này đang đi dần lên phía trên ngôi nhà, như thể kẻ khốn nạn kia phải leo lên cao để tiến hành kế hoạch của mình...”
Patrice ngừng đọc và nhìn Coralie. Cả hai người cùng lắng tai nghe.
“Nghe kìa!” Patrice nói, giọng rất khẽ.
“Vâng, vâng!” Coralie đáp. “Em nghe thấy rồi….. tiếng bước chân ngoài kia... tiếng bước chân trong vườn...”
Hai người chạy tới một cửa sổ, nơi cánh cửa để mở sau ô cửa đã bị bịt kín, và áp tai nghe ngóng.
Quả thực, có ai đó đang bước đi ngoài kia; và khi biết kẻ thù đang áp sát, họ cũng có cảm giác nhẹ nhõm giống hệt như cha mẹ mình dạo trước.
Có người đi hai vòng xung quanh nhà. Nhưng, cũng giống cha mẹ mình, họ không nhận ra tiếng bước chân. Đó là bước chân của một người lạ, hoặc kẻ kia đã thay đổi nhịp bước.
Rồi, trong khoảng vài phút, họ không nghe thấy gì nữa. Sau đó, đột ngột, có tiếng động khác vang lên. Mặc cho trong thâm tâm đang chờ đợi âm thanh đó, họ vẫn điếng người khi nghe thấy nó. Patrice, giọng lạc đi, bất giác bật ra câu mà cha anh đã viết từ hai mươi năm trước: “Là một tiếng động khác, giống như tiếng cuốc chim bổ xuống đất.”
Phải, hẳn là như vậy. Kẻ nọ đang đào đất, không phải ở phía trước nhà mà ở bên phải, gần gian bếp.
Vậy là thảm kịch ngày xưa tiếp tục tái diễn. Ngày hôm nay, hành động từng xảy ra trong quá khứ lại lặp lại. Hành động đó có bản chất rất đơn giản, không phức tạp, nhưng lại đầy sát khí vì đó là một trong những hành động đã từng xảy ra, và vì nó báo trước, chuẩn bị cho cái chết, không khác gì hai mươi năm về trước.
Một giờ đồng hồ trôi qua. Tiếng đào đất cứ đều đều vang lên, ngừng một chút, rồi lại tiếp tục, hệt như lúc người ta đào huyệt mộ. Phu đào huyệt không vội vàng, hắn nghỉ tay một chút, rồi lại tiếp tục công việc của mình.
Patrice và Coralie đứng im nghe, tay trong tay và nhìn vào mắt nhau.
“Hắn dừng lại rồi.” Patrice thì thầm.
“Vâng!” Coralie nói. “Chỉ có điều, em thấy...”
“Phải, Coralie ạ, có ai đó ở ngoài sảnh... Ồ, chúng ta không cần phải căng tai lên nghe đâu. Ta chỉ cần nhớ lại thôi. Đây: “Rồi hắn vào bếp, hắn tiếp tục dùng cuốc chim, nhưng lần này, hắn dùng cuốc để phá tường.” Và rồi... và rồi... Coralie ạ, cũng là tiếng kính vỡ đó!”
Ký ức của quá khứ đang quyện vào thực tại hãi hùng. Hiện tại và quá khứ hòa làm một. Họ thấy trước những sự kiện ngay giây phút chúng sẽ diễn ra.
Kẻ thù lại quay ra ngoài; và, ngay lập tức, tiếng động như “đang đi dần lên phía trên ngôi nhà, như thể kẻ khốn nạn kia phải leo lên cao để tiến hành kế hoạch của mình”.
Và rồi... và rồi điều gì sẽ xảy ra tiếp theo? Họ không còn nghĩ đến việc tham khảo những điều được viết lại trên tường nữa, hoặc có thể họ không dám. Mọi sự chú ý của họ dồn cả vào những hành động mà mình không thể nhìn thấy và thỉnh thoảng không thể nhận biết đang diễn ra bên ngoài để hãm hại họ. Những hành động đó là biểu hiện của một sự cố gắng không ngừng nghỉ đầy tàn ác, một kế hoạch bí ẩn đã tồn tại hai mươi năm mà từng chi tiết nhỏ nhất cũng được sắp đặt thật đều đặn và chính xác như hoạt động của một chiếc đồng hồ.
Kẻ thù đã vào nhà. Họ nghe thấy tiếng sột soạt ở dưới cánh cửa, tiếng sột soạt của một vật mềm đang bị dồn hoặc ấn lên mặt gỗ. Kế đến, có những tiếng động khe khẽ trong hai căn phòng thông nhau, phía bên kia cửa ra vào bị bịt kín, và những tiếng động tương tự ở bên ngoài, giữa những lớp đá chèn ở cửa sổ và cửa chớp để mở. Và rồi, họ nghe thấy có người trên mái nhà.
Họ ngước mắt lên. Lần này, họ tin chắc hồi cuối cùng của thảm kịch đã đến, hay ít nhất là một trong những phân cảnh của hồi cuối. Phần mái nhà trên đầu họ là một ô cửa kính lắp ngay giữa trần, và ánh sáng ban ngày rọi vào căn phòng qua ô kính đó. Vẫn là câu hỏi đau đớn ấy nảy ra trong đầu họ: Chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo? Liệu kẻ thù có phơi bộ mặt độc ác của mình ra bên ngoài ô kính đó, và cuối cùng, hắn cũng để lộ thân phận hay không?
Việc hắn làm trên mái nhà kéo dài một lúc lâu. Bước chân của hắn làm rung những tấm kẽm lợp ở trên mái, phần giữa mặt phải ngôi nhà với gờ ô kính.
Rồi bỗng nhiên, ô kính, hay chính xác hơn là một phần ô kính, một hình vuông có bốn ô nhỏ được một bàn tay nâng lên, nhưng chỉ khẽ nâng lên một chút thôi, đủ để bàn tay kia chèn vào một que củi hòng giữ cho ô cửa mở.
Và kẻ thù lại băng qua mái nhà một lần nữa rồi trèo xuống bên hông nhà.
Họ gần như thất vọng và thấy khao khát muốn biết chân tướng. Patrice lại tiếp tục cạy ván ốp, bẻ những mẩu cuối cùng vẫn đang che đoạn cuối của lời trăng trối. Những gì họ đọc được đã khiến họ sống lại những giây phút vừa qua. Kẻ thù quay lại, tiếng sột soạt trên tường và trên những ô cửa sổ bị xây kín, tiếng động trên mái nhà, ô kính bị nhấc lên và được giữ ở trạng thái mở bằng cách chèn vào một que củi: Tất cả đều xảy ra đúng y trình tự, trong cùng một khoảng thời gian. Cha của Patrice và mẹ của Coralie cũng đã có những cảm giác y như họ lúc này. Số phận dường như lại tiếp tục đi у theo con đường cũ, lặp lại những hành động cũ để tìm kiếm cùng một mục tiêu.
Những dòng cuối kể lại câu chuyện hãi hùng:
“Hắn lại trèo lên... Hắn lại trèo lên... Lại có tiếng bước chân của hắn trên mái nhà... Hắn lại gần ô cửa kính... Hắn có nhìn xuống không?... Liệu bọn ta có nhìn thấy bộ mặt đáng kinh tởm của hắn không?...”
“Hắn lại trèo lên... hắn lại trèo lên...” Coralie thở hắt ra, nép sát vào người Patrice.
Những bước chân của kẻ thù đang nện mạnh trên tấm kẽm.
“Phải!” Patrice nói. “Hắn lại trèo lên như trước kia, mọi hành động đều diễn ra tuần tự đúng y như cha anh đã viết, không sót bước nào. Chỉ có điều, chúng ta không biết bộ mặt nào sẽ xuất hiện trước mắt mình. Còn cha mẹ chúng ta đã biết được kẻ thù của họ.”
Coralie rùng mình khi nghĩ đến hình ảnh của kẻ đã giết mẹ mình, và cô hỏi: “Là lão ta, đúng không?”
“Đúng, chính là lão. Đây là tên lão, do chính tay cha anh viết ra.”
Patrice gần như đã gỡ hết toàn bộ lớp ván ốp che bên ngoài những lời sau cuối của cha mình để lại. Anh cúi người xuống, chỉ tay lên dòng chữ. “Em xem này. Đọc cái tên này đi: Essarès. Em có thấy không? Đó là một trong những từ cuối cùng cha anh viết.”
Coralie cúi xuống đọc dòng cuối cùng:
“Ô cửa kính trên trần nhà được một bàn tay nâng lên cao hơn, và bọn ta thấy bọn ta thấy… hắn vừa nhìn xuống chỗ bọn ta vừa cười lớn - Ôi, tên khốn kiếp - Essarès!... Essarès!... Essarès!... Essarès!...
Rồi hắn quẳng cái gì đó qua khe cửa, thứ đó rơi xuống và tự bung ra ngay giữa phòng, lơ lửng trên đầu bọn ta: một cái thang, một cái thang dây.
Bọn ta không hiểu. Cái thang cứ đu đưa trước mặt bọn ta. Và rồi, cuối cùng, ta thấy có một mẩu giấy được quấn vào bậc thang dưới cùng và ghim chặt vào đó. Trên mẩu giấy là chữ của Essarès: “Đưa Coralie lên đây, một mình. Cô ta sẽ được sống. Ta cho cô ta mười phút suy nghĩ. Bằng không…”.”
“A!” Patrice đứng thẳng người lên và nói. “Chẳng nhẽ điều đó cũng sẽ lặp lại? Còn cái thang... cái thang dây đó anh đã thấy trong tủ của Siméon.”
Coralie không rời mắt khỏi ô cửa kính, vì những bước chân cứ lòng vòng xung quanh. Rồi bước chân dừng lại. Patrice và Coralie biết chắc chắn giờ phút ấy đã đến và họ cũng sắp nhìn thấy kẻ thù của mình...
Patrice nói, giọng nghèn nghẹt, khản đặc: “Kẻ đó là ai? Chỉ có ba người có thể làm được việc độc ác này khớp
đến từng bước, hệt như trong quá khứ. Hai người đã chết: Essarès và cha anh. Còn kẻ thứ ba - Siméon - thì bị điên. Không lẽ trong cơn điên loạn, ông ấy đã bật lại cỗ máy chết chóc đó? Nhưng làm sao một người điên lại có thể tiến hành chính xác từng bước đến như vậy? Không! Không! Đó nhất định là một kẻ khác, là kẻ điều khiển ông ấy và đến giờ vẫn ẩn mình trong bóng tối.”
Anh thấy những ngón tay Coralie bám chặt vào cánh tay mình.
“Suỵt!” Cô nói. “Hắn kia rồi!”
“Không, không có!”
“Có đấy, em chắc chắn.”
Trí tưởng tượng của Coralie báo trước cho cô những gì sắp diễn ra; và quả thực, giống y như trước kia, ô cửa kính được nâng cao hơn. Một bàn tay đã nhấc nó lên. Thình lình, họ trông thấy...
Họ trông thấy một cái đầu thò qua khe cửa trên cao.
Đó là cái đầu của già Siméon.
Thực ra, những gì vừa trông thấy không khiến họ ngạc nhiên lắm. Với họ, việc Siméon chứ không phải người khác ra tay hãm hại họ chẳng phải là điều quá lạ lùng. Suốt gần hai qua, lão vẫn luôn hiện diện bên họ như một diễn viên trong vở kịch đang diễn trên sân khấu. Dù họ làm gì, họ luôn thấy bóng dáng của lão ở khắp nơi, mọi lúc, hoàn thành vai trò bí ẩn và khó hiểu của lão. Lão là tên đồng phạm vô thức hay nguồn lực mù quáng của số phận?
Chẳng quan trọng. Lão là kẻ đang hành động, đang tấn công không mệt mỏi và hãm hại hai người không thể tự vệ.
“Ông già điên... Ông già điên...” Patrice lầm rầm.
Nhưng Coralie gạt đi. “Có thể ông ta không điên... Ông ta không thể điên được.”
Cô rùng mình ớn lạnh, người run lẩy bẩy.
Lão già phía trên cao kia nhòm xuống dưới nhìn họ. Ẩn sau cặp kính màu vàng, bộ mặt lạnh như tiền của lão không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào, dù là hận thù hay thỏa mãn.
“Coralie.” Patrice nói khẽ. “Làm như anh bảo nhé... Nào...”
Anh đẩy nhẹ cô, làm bộ như đang đỡ cô đi về phía chiếc ghế bành. Nhưng thực ra, anh chỉ có một ý nghĩ: tiến gần đến cái bàn nơi anh để hai khẩu súng, cầm lấy một khẩu và bắn.
Siméon vẫn không động đậy, giống như một hung thần đến để gieo dông tổ... Coralie không thể tránh được cái nhìn chòng chọc của lão về phía mình.
“Không!” Cô nói khẽ, có ý không đồng tình với Patrice, cứ như cô sợ ý định của anh sẽ làm cho hồi kết đáng sợ này mau kết thúc hơn. “Không, anh không được...”
Nhưng Patrice càng tỏ ra cương quyết và cũng đã đến gần cái bàn. Chỉ cần cố thêm chút nữa, anh sẽ nắm được khẩu súng.
Anh quyết định ngay lập tức, nhanh chóng đưa súng lên ngắm và bắn một phát, tiếng súng vang lên. Cái đầu kia lập tức biến mất.
“Ối!” Coralie kêu lên. “Không hay rồi, Patrice! Ông ta sẽ trả thù chúng ta...”
“Không, có thể là không đâu.” Patrice nói, tay vẫn lăm lăm khẩu súng. “Có thể ông ta đã trúng đạn. Viên đạn bắn trúng gờ khung kính nhưng biết đâu nó đã văng ra ngoài và...”
Họ siết chặt tay nhau, hồi hộp chờ đợi với một tia hy vọng. Tia hy vọng kéo dài không lâu. Trên mái nhà lại phát ra tiếng động.
Và rồi, cũng y như trước kia - họ thực sự có cảm giác đây không phải là lần đầu tiên mình chứng kiến - cũng y như trước kia, có cái gì đó rơi xuống qua khe cửa, thứ đó rơi xuống và tự bung ra ngay giữa phòng, lơ lửng trên đầu: một cái thang, một cái thang dây . Chính là cái thang mà Patrice đã thấy trong tủ của lão Siméon.
Rồi cũng như trước kia, họ nhìn cái thang; và họ biết quá rõ: Mọi sự việc khi ấy lại tái diễn, từng mắt xích trong chuỗi sự việc lạnh lùng nối tiếp nhau theo đúng trật tự ngày xưa, không thiếu một mắt xích nào. Họ chắc chắn về điều đó tới độ ngay lập tức đưa mắt tìm mẩu giấy được ghim vào bậc thang dưới cùng.
Tờ giấy quả thật nằm ở đó, được cuộn tròn lại, khô cứng, bạc màu và rách ở mép. Đó chính là tờ giấy của hai mươi năm trước, do chính tay Essarès viết, và giờ đây, cũng như hai mươi năm trước, được dùng để truyền tải cùng một thông điệp, cùng một cám dỗ và cùng một lời đe dọa:
“Đưa Coralie lên đây, một mình. Cô ta sẽ được sống. Ta cho cô ta mười phút suy nghĩ. Bằng không...”