Arsène Lupin Tái Xuất

Lượt đọc: 146 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 2
định đóng quan tài

“Bằng không...” Patrice máy móc nhắc lại tới mấy lần. Ý nghĩa đáng sợ nó mang hiển hiện rõ ràng trong cả hai người. Bằng không... Nghĩa là nếu Coralie không tuân phục và tự nộp mình cho kẻ thù, nếu cô không chạy khỏi nhà giam bít bùng này để đi theo kẻ đang cầm chìa khóa buồng giam, cô sẽ phải nhận lấy cái chết.

Trong giây phút đó, cả hai không còn nghĩ đến cái chết nào được dành cho mình, mà cũng chẳng nghĩ đến cái chết nữa. Họ chỉ nghĩ đến mệnh lệnh chia cắt mà kẻ thù ban ra cho họ. Một người phải ra đi và một người phải chết.

Hắn hứa sẽ cho Coralie sống nếu cô hy sinh Patrice. Nhưng cái giá của lời hứa đó là gì? Và sự hy sinh ép buộc kia sẽ phải trả giá như thế nào?

Bầu không khí im lặng đầy hoài nghi và khổ não vây lấy cặp tình nhân trẻ tuổi một lúc lâu. Họ bắt đầu hiểu thấu một sự thật; tấn thảm kịch không còn đơn thuần chỉ là vở diễn xảy ra bên ngoài mà họ buộc phải xem, phải đóng vai những nạn nhân bất lực của nó. Vở kịch giờ đang diễn ra ngay trong họ, và họ có khả năng thay đổi kết cục của nó. Một nan đề quá ư kinh khủng. Nan đề này đã từng được đặt ra cho Coralie ngày trước; và bà đã giải quyết theo cách của một người dâng trọn con tim cho tình yêu, vì bà đã phải chết. Và giờ đây, nó lại xảy đến với Coralie của hiện tại.

Patrice đọc tiếp những dòng trăng trối, những dòng chữ viết vội ấy càng lúc càng khó đọc hơn:

“Ta đã cầu xin Coralie... nhưng cô ấy đã quỳ xuống chân ta. Cô ấy muốn chết cùng ta...

Patrice nhìn Coralie. Anh đọc rất nhỏ, và cô không nghe thấy gì hết. Rồi, lòng trào lên dòng cảm xúc mãnh liệt, anh kéo cô lại bên mình và kêu lên: “Em phải đi, Coralie! Xin em hãy hiểu, anh không nói điều này ngay lập tức không phải vì anh do dự. Không hề! Chỉ vì anh nghĩ đến lời đề nghị của lão già kia mà thôi... Và anh lo sợ cho em. Những gì ông ta đòi hỏi thật quá ư kinh khủng. Coralie ạ. Lý do ông ta hứa sẽ cho em được sống là vì ông ta yêu em. Em cũng hiểu rồi đó... Nhưng chẳng quan trọng, Coralie ạ, em phải tuân theo... Em cần phải tiếp tục sống... Đi! Hãy đi đi em! Không cần phải chờ tới mười phút đâu. Ông ta có thể sẽ đổi ý và bắt em cũng phải chết. Không, Coralie, em phải đi, em phải đi ngay lập tức!”

Cô chỉ đơn giản trả lời: “Em sẽ ở lại.”

Anh giật bắn mình. “Em điên rồi! Tại sao em lại phải hy sinh vô ích như thế? Em sợ điều có thể sẽ xảy đến nếu em tuân phục ông ta hay sao?”

“Không!”

“Vậy thì đi đi.”

“Em sẽ ở lại.”

“Nhưng tại sao? Tại sao em phải ngang bướng như vậy? Ngang bướng cũng nào có ích gì. Em ở lại làm gì mới được?”

“Bởi vì em yêu anh, Patrice.”

Patrice sững người. Anh biết cô yêu mình và anh đã nói với cô điều đó. Nhưng cô yêu anh tới mức thà được chết bên anh còn hơn phải sống xa anh, đó lại là một niềm vui bất ngờ và tuyệt diệu nhưng cũng rất kinh khủng.

“Ôi!” Anh nói. “Em yêu anh, Coralie! Em yêu anh!”

“Em yêu anh, Patrice của em!”

Cô ôm lấy cổ anh, và anh cảm thấy vòng ôm của cô sao thật khó chối từ. Dẫu vậy, anh quyết sẽ cứu cô, anh không nhượng bộ.

“Nếu em yêu anh...” Patrice nói. “... Em phải nghe anh và phải cứu lấy mình. Hãy tin anh, nếu phải chết cùng em, anh còn đau khổ hơn khi chết một mình gấp vạn lần. Nếu biết rằng em được tự do và được sống, cái chết đối với anh sẽ rất nhẹ nhàng.”

Cô không nghe mà vẫn tiếp tục dốc hết nỗi lòng, cô cảm thấy hạnh phúc khi được làm như vậy, hạnh phúc khi được nói ra những điều mình đã giấu kín trong lòng suốt bấy lâu: “Em đã yêu anh ngay từ ngày đầu gặp gỡ, Patrice a. Không cần anh phải nói, em đã biết rõ điều ấy rồi. Lý do duy nhất khiến em không thổ lộ với anh sớm hơn là vì em chờ một dịp thật trang trọng, một thời điểm thật rực rỡ để được nói ra với anh, trong lúc nhìn thật sâu vào đôi mắt anh và hoàn toàn thuộc về anh. Bây giờ, khi em phải nói ra lúc đứng bên rìa huyệt mộ, xin hãy nghe em và đừng ép em xa rời anh, chia lìa còn đau khổ hơn cái chết.”

“Không! Không được!” Patrice cố gỡ tay Coralie ra và nói. “Nhiệm vụ của em là phải đi khỏi đây.”

“Không! Nhiệm vụ của em là ở lại bên cạnh người em yêu.”

Patrice nắm lấy tay Coralie, cố thuyết phục cô.

“Nhiệm vụ của em là phải ra khỏi đây.” Anh thầm thì. “Có như thế, khi em được tự do, em mới có thể làm mọi cách để cứu anh.”

“Anh đang nói gì vậy, Patrice?”

“Phải!” Anh nhắc lại. “Để cứu anh. Không có lý do gì mà em không thoát được nanh vuốt của lão già khốn kiếp đó cả, hãy tố cáo ông ta, tìm sự giúp đỡ và báo cho bạn bè của chúng ta. Em có thể kêu cứu, em có thể dùng vài mưu kế...”

Cô nhìn anh với nụ cười buồn và vẻ nghi ngờ làm anh ngừng nói.

“Anh đang cố đánh lừa em đó thôi, người yêu dấu đáng thương của em.” Cô nói. “Bản thân anh cũng đâu dám tin vào những lời anh vừa nói. Không, Patrice a, anh biết rõ nếu em nộp mình cho lão già đó, ông ta sẽ buộc em phải im lặng và sẽ nhốt em ở một chỗ kín đáo nào đó, trói chặt chân tay em cho đến khi anh trút hơi thở cuối cùng.”

“Em thực sự nghĩ như vậy sao?”

“Cũng như anh thôi, Patrice ạ. Cũng như anh biết rõ điều gì sẽ xảy ra sau đó.”

“Điều gì sẽ xảy ra kia chứ?”

“Ồ, Patrice, nếu ông ta cứu em, chắc chắn không phải vì rộng lượng. Anh không nhìn ra kế hoạch của ông ta - một kế hoạch vô cùng kinh tởm - một khi em trở thành tù nhân của ông ta ư? Và anh không nhìn ra cách duy nhất để em thoát khỏi là gì sao? Do vậy, Patrice ạ, nếu vài giờ nữa em phải chết, tại sao không chết ngay bây giờ, trong vòng tay anh, cùng lúc với anh, môi kề môi bên anh? Như vậy là chết ư? Đó không phải là được sống một khoảnh khắc đẹp nhất trong đời hay sao?”

Patrice vẫn cố tránh cái ôm của cô. Anh biết, chỉ cần đôi môi mời gọi của cô đặt lên môi anh nụ hôn đầu, anh sẽ mất hết ý chí.

“Quá kinh khủng!” Anh thầm thì. “Làm sao em lại nghĩ anh có thể chấp nhận sự hy sinh của em? Em còn quá trẻ, bao tháng năm hạnh phúc đang chờ em phía trước.”

“Là bao tháng năm tang tóc và tuyệt vọng, khi anh đã lìa xa.”

“Em phải sống, Coralie. Anh cầu xin em, bằng cả linh hồn mình.”

“Em không thể sống thiếu anh, Patrice. Anh là nguồn vui duy nhất của em. Em không có lý do tồn tại nào khác ngoài tồn tại để yêu anh. Anh đã dạy cho em biết yêu. Em yêu anh!”

Ôi, những lời thiêng liêng ấy! Chúng lại vang lên lần nữa giữa bốn bức tường chết chóc này. Những lời người con gái hôm nay vừa nói, người mẹ khi xưa đã thổ lộ với cùng một niềm đam mê cháy bỏng và cùng một thái độ vui vẻ chấp nhận số phận. Hồi ức về cái chết trong quá khứ và ý nghĩ về cái chết sắp đến đã làm cho những lời tận đáy lòng của hai Coralie thêm hai lần thánh khiết. Coralie đã nói những lời ấy không chút sợ hãi. Mọi nỗi sợ của cô dường như đã biến mất trong tình yêu của cô; và chỉ có tình yêu mới có thể làm giọng cô run run và làm đôi mắt sáng tuyệt đẹp của cô như nhòe đi.

Patrice ngắm cô với ánh mắt si mê. Bây giờ, anh cũng bắt đầu tin rằng những phút giây như thế này hoàn toàn xứng đáng để người ta đánh đổi bằng cả tính mạng của mình. Dẫu vậy, anh vẫn cố dốc hết sức để thuyết phục cô một lần nữa: “Vậy nếu anh ra lệnh cho em phải đi thì sao, Coralie?”

“Nghĩa là...” Cô thì thầm. “Anh ra lệnh cho em đến với ông ta, nộp mình cho ông ta ư? Đó là những gì anh muốn sao, Patrice?”

Patrice rùng mình vì choáng váng trước ý nghĩ đó.

“Ôi, quá kinh tởm! Lão già đó... Lão già đó... Còn em, Coralie của anh, thánh thiện và trong trắng biết nhường nào!”

Cả anh và cô, không một ai hình dung được hình ảnh chính xác của Siméon. Đối với cả hai người, kẻ thù vẫn là một nhân vật bí ẩn, mặc cho hình ảnh ghê tởm vừa hiện ra trước mắt họ từ trên cao kia. Đó có thể là Siméon. Đó cũng có thể là một kẻ khác, một kẻ dùng Siméon làm công cụ. Dù sao đi nữa, chắc chắn vẫn là kẻ thù, vẫn là tên hung thần đang rình rập phía trên đầu họ, đã ra tay chuẩn bị cho cái chết của họ trong khi theo đuổi Coralie với sự thèm muốn bẩn thỉu của mình.

Patrice hỏi: “Em có để ý thấy Siméon săn đón mình bao giờ chưa?”

“Chưa, chưa bao giờ. Ông ta không tán tỉnh em. Thậm chí còn tránh mặt em nữa kia.”

“Vậy là do ông ta điên rồi...”

“Ông ta không điên... Em không tin đâu... Ông ta đang trả thù.”

“Không thể thế được. Ông ta là bạn của cha anh. Suốt cả đời, ông ta đã làm mọi việc để cho chúng ta được gặp nhau, chắc chắn ông ta sẽ không giết chúng ta dễ dàng như vậy được!”

“Em không biết, Patrice ạ, em không hiểu...”

Họ không nói về Siméon nữa. Kẻ này hay kẻ khác giết họ cũng chẳng có gì quan trọng. Điều quan trọng duy nhất lúc này là phải chiến đấu chống lại cái chết mà chẳng cần phải quan tâm ai đã sắp đặt và hãm hại họ. Nhưng làm sao họ có thể chống lại được đây?

“Anh có đồng ý không, Patrice?” Coralie hỏi nhỏ.

Patrice không trả lời. Cô nhắc lại: “Em sẽ không đi, nhưng em muốn anh đồng lòng với em. Em van anh. Quả là một cực hình khi nghĩ đến cảnh anh phải chịu nhiều đau đớn hơn em! Anh phải để em chịu phần của mình. Anh đồng ý, phải không?”

“Phải!” Patrice trả lời. “Anh đồng ý!”

“Hãy đưa tay cho em. Hãy nhìn sâu vào mắt em, và cười lên, Patrice của em.”

Họ liền chìm trong khoảnh khắc điên dại, cuồng nhiệt và đê mê trong cơn say tình ái.

Nhưng Coralie bỗng hỏi: “Anh sao vậy, Patrice? Sao anh lại hoảng hốt như vậy?”

Patrice thét lên, giọng lạc đi: “Nhìn kìa!... Nhìn kìa...”

Lần này, anh chắc chắn về những gì mình nhìn thấy: cái thang bị kéo lên. Mười phút đã hết.

Anh lao đến và tóm lấy một dây thang. Cái thang không động đậy nữa.

Anh chẳng biết mình định làm gì. Cái thang là cơ hội duy nhất để cứu Coralie. Anh sẽ bỏ qua cơ hội đó và đầu hàng số phận ư? Một phút, hai phút trôi qua. Cái thang chắc đã được móc lại, vì Patrice cảm thấy đầu bên trên rất chắc.

Coralie van xin anh.

“Patrice, Patrice!” Cô hỏi. “Anh còn mong chờ điều gì nữa?”

Patrice nhìn xung quanh và nhìn lên trên, như thể đang tìm kế, và dường như anh cũng nhìn sâu vào chính mình, như thể lục tìm mưu kế đó giữa tất thảy những ký ức anh tích lũy vào thời điểm cha mình cũng giữ lấy cái thang, trong nỗ lực cuối cùng của ý chí.

Rồi thình lình, anh vung chân trái, giẫm lên bậc thứ năm của chiếc thang dây và nhấc mình lên cao được chừng một sải tay.

Một ý tưởng điên rồ! Anh định trèo lên thang, lên chỗ ô cửa kính, tóm lấy kẻ thù và như vậy, cứu được mình và Coralie ư? Nếu trước kia, cha anh đã thất bại, làm sao anh có thể mong mình sẽ thành công?

Việc đó chỉ kéo dài có ba giây. Patrice bất ngờ ngã xuống đất. Chiếc thang đã bật khỏi cái móc đang giữ cho nó treo lơ lửng và rơi xuống cạnh Patrice.

Cùng lúc đó, một tiếng cười the thé đinh tai từ trên cao vọng xuống. Rồi lập tức, một tiếng động lớn vang lên. Cánh cửa trên cao đã sập lại.

Patrice giận điên người. Anh đứng lên, chửi rủa kẻ thù và trong cơn thịnh nộ, anh bắn luôn hai phát súng làm vỡ hai ô kính. Rồi anh lao đến cửa sổ và cửa ra vào, cầm thanh gác củi giáng thật lực vào bức tường đá đã bịt kín những ô cửa. Anh đập vào tường, anh nện xuống nền nhà, anh giơ nắm đấm lên với kẻ thù vô hình đang chế giễu anh. Rồi đột ngột, anh khựng lại. Có vật gì như một tấm bạt dày phủ kín ô cửa kính trên trần. Căn phòng chìm trong bóng tối.

Anh hiểu ngay ra. Kẻ thù đã sập cửa chớp trên kia xuống che kín hoàn toàn ô cửa kính.

“Patrice! Patrice!” Coralie ré lên. Bóng tối làm cô quýnh quáng và mất hết sức mạnh tinh thần. “Patrice, anh ở đâu, Patrice? Em sợ quá! Anh đâu rồi?”

Họ bắt đầu dò dẫm tìm nhau trong bóng tối, hệt như những kẻ mù lòa. Với họ, không còn nỗi kinh hoàng nào hơn bị lạc nhau trong bóng đen tàn nhẫn này.

“Patrice, ôi, Patrice, anh đâu rồi?”

Bàn tay họ chạm nhau, những ngón tay lạnh cóng của Coralie và hai bàn tay bừng bừng như lửa đốt của Patrice nắm lấy nhau, xoắn vào nhau, bấu chặt lấy nhau như thể đó là dấu hiệu cho biết họ vẫn còn tồn tại.

“Đừng rời xa em, Patrice!” Coralie nức nở.

“Anh đây rồi.” Anh đáp. “Đừng sợ! Bọn chúng không thể chia cắt được đôi ta.”

“Anh nói đúng.” Coralie thở hắt ra. “Chúng không thể chia cắt được đôi ta. Đôi ta đã nằm trong huyệt mộ của mình rồi.”

Từ “huyệt mộ” đó mới kinh khủng làm sao! Coralie thốt ra từ đó với giọng tang tóc đến nỗi Patrice phải giật nẩy mình.

“Không! Em đang nói gì vậy?” Anh kêu lên. “Đừng tuyệt vọng! Cho đến phút cuối cùng, chúng ta vẫn còn hy vọng được cứu thoát.”

Anh buông một tay ra, tay kia giương súng lên ngắm. Vài tia sáng yếu ớt lọt qua khe hở quanh ô cửa kính. Anh nổ súng ba lần. Họ nghe thấy tiếng gỗ kêu răng rắc và tiếng kẻ thù cười sằng sặc. Nhưng chắc cửa chớp có viền bằng kim loại, vì không thấy một vết nứt nào xuất hiện.

Nhưng chưa hết, ngay lập tức, những khe hở cũng bị bịt lại. Không còn tia sáng nào lọt qua được nữa. Căn phòng bít bùng trong bóng tối dày đặc. Họ liền nhận ra kẻ thù đang xây kín ô cửa trên trần nhà, giống như lão đã từng làm với các cửa ra vào và cửa sổ ở đây. Rõ ràng, một việc như thế cần được làm tỉ mỉ nên mất một lúc khá lâu. Sau khi xây kín ô cửa trên trần nhà, kẻ thù vẫn chưa dừng lại. Lão đóng đinh của chớp vào khung cửa ở trên trần nhà.

Âm thanh đó kinh khủng biết nhường nào! Những tiếng búa nhẹ và nhanh, nhưng lại như giáng thật mạnh và sâu vào đầu óc của những ai phải nghe thấy. Cỗ quan tài của họ đang được đóng đinh, cỗ quan tài lớn với cái nắp được niêm phong kín mít giờ đè nặng trên đầu họ. Chẳng còn hy vọng nào nữa, trốn thoát là điều bất khả! Cứ mỗi một nhát búa giáng xuống, ngục tù đen tối giam cầm họ lại được gia cố thêm cho chắc chắn, và những bức tường ngăn giữa họ với thế giới bên ngoài lại càng thêm bất khả xâm phạm, chúng vững chắc đến độ không một sức mạnh nào của con người có thể làm chúng sụp đổ.

“Patrice!” Coralie lắp bắp. “Em sợ quá... Những tiếng búa đó làm đầu em đau nhức không sao chịu được!”

Cô run rẩy ngã vào vòng tay Patrice. Anh cảm nhận được những giọt nước mắt đang lăn trên má cô.

Trong lúc đó, ở trên nóc nhà, kẻ thù đã làm xong việc. Một cảm giác đáng sợ dấy lên trong lòng họ - cảm giác của những kẻ tử tù vào lúc bình minh của ngày cuối cùng trong đời. Từ sâu trong buồng giam, họ nghe thấy tiếng người ta chuẩn bị cỗ máy hành hình, hay tiếng pin điện đang hoạt động. Họ nghe thấy tiếng đao phủ cố gắng làm sao cho mọi công đoạn đều sẵn sàng đâu vào đấy, để không còn cơ may nào sót lại và để định mệnh được an bài một cách không nhân nhượng. Định mệnh của họ đã an bài. Thần chết đang phục vụ cho kẻ thù và đang sát cánh cùng lão. Bản thân lão chính là thần chết. Lão hành động, sắp đặt và cầm đầu cuộc chiến chống lại những người mình rắp tâm tiêu diệt cho bằng được.

“Đừng rời xa em!” Coralie nức nở. “Đừng xa em!...”

“Chỉ vài giây nữa thôi.” Patrice nói. “Sau này, chúng ta phải được báo thù.”

“Để làm gì, Patrice? Điều đó cũng có ích chi đâu?”

Patrice có mang theo một hộp nhỏ đựng vài que diêm. Anh quẹt hết que này đến que khác và dẫn Coralie về phía tấm ván ốp cho mấy dòng trăng trối.

“Anh định làm gì?” Cô hỏi.

“Anh không muốn để người ta kết luận cái chết của chúng ta là tự tử. Anh muốn làm những việc cha mẹ chúng ta đã làm khi trước và chuẩn bị cho tương lai. Sẽ có người đọc được những gì anh viết và sẽ trả thù cho chúng ta.”

Patrice lấy cây bút chì trong túi áo ra và cúi xuống. Vẫn còn một khoảng trống ở ngay cuối ván ốp. Anh viết:

“Patrice Belval và Coralie, vị hôn thê của mình, đã bị giết với cùng một thủ đoạn vào ngày Mười bốn tháng Tư năm 1915, hung thủ là Siméon Diodokis.”

Nhưng, đúng lúc viết xong, anh bỗng phát hiện ra một vài từ của lời trăng trối trước kia mà anh chưa đọc, vì chúng được viết ở ngoài rìa, gần như tách khỏi phần còn lại.

“Quẹt cho anh một que diêm nữa.” Anh nói. “Em có thấy không? Có những từ ở góc kia, chắc chắn là những từ cuối cùng cha anh để lại.”

Coralie quẹt một que diêm.

Nhờ ánh lửa, họ đọc được mấy con chữ nguệch ngoạc, xiêu vẹo do viết vội, tạo thành những từ sau:

“Ngạt thở... Ôxít...”

Que diêm tắt ngóm. Họ lẳng lặng đứng dậy. Ngạt thở! Họ đã hiểu ra cha mẹ mình đã mất như thế nào và chính bản thân họ cũng sắp từ giã cõi đời theo cách đó. Nhưng họ vẫn chưa mường tượng được điều đó sẽ xảy đến như thế nào. Căn phòng này khá rộng, nếu có thiếu không khí cũng sẽ không đến mức làm họ bị chết ngạt. Lượng không khí hiện tại trong phòng đủ cho họ dùng trong nhiều ngày.

“Trừ phi.” Patrice thì thầm. “Trừ phi chất lượng không khí bị biến đổi, như vậy thì...”

Anh ngừng lại. Rồi anh nói tiếp: “Phải rồi, anh nhớ rằng…” Anh nói với Coralie điều mình nghi ngờ, hay chính xác hơn, điều khớp với thực tại nhất, tới mức không còn gì phải hoài nghi nữa.

Trong tủ đồ ở phòng lão già Siméon, anh không chỉ nhìn thấy chiếc thang dây mà lão già điên đã mang theo, anh còn thấy một cuộn ống dẫn bằng chì. Và bây giờ, cách Siméon hành động từ giây phút họ bị nhốt, cách lão đi vòng quanh căn nhà, việc lão cẩn thận bịt kín toàn bộ những khe hở, những việc lão làm ở dọc tường và trên mái nhà: Tất cả đều đã được giải thích hết sức rõ ràng và chính xác. Siméon đã nối ống dẫn với bình ga - hẳn được đặt trong bếp, rồi kéo ống dẫn đi sát tường và bắc lên mái nhà. Như vậy, họ sẽ chết giống y như cha mẹ mình trước đây, chết do ngạt khí ga.

Hoảng loạn tột độ, hai người bắt đầu nắm tay nhau chạy tán loạn khắp phòng, đầu óc quay cuồng, chẳng có suy nghĩ mà cũng chẳng có ý chí, giống hệt như những món vật chất nhỏ xíu bị cuốn bay trong trận cuồng phong. Coralie bật ra những từ rời rạc. Patrice van xin cô bình tĩnh nhưng chính anh cũng đang quay cuồng trong cơn bão và hoàn toàn bất lực, không chống đỡ nổi nỗi thống khổ tột cùng mà bóng tối nơi cái chết đang chờ đè nặng lên họ. Họ muốn chạy trốn. Họ muốn thoát khỏi hơi thở băng giá đang phà vào gáy mình. Họ phải chạy trốn! Nhưng chạy đi đâu? Lối nào bây giờ? Những bức tường dày kia không thể vượt qua, còn bóng tối thậm chí càng khó vượt qua hơn cả những bức tường.

Họ dừng lại vì kiệt sức. Có tiếng rít khe khẽ ở nơi nào đó trong phòng, tiếng rít nhẹ phát ra từ đầu một bình ga không đóng chặt. Họ lắng tai nghe và nhận ra tiếng rít đó ở cao trên trần nhà. Cuộc nhục hình đã bắt đầu.

Patrice thì thầm: “Chỉ mất nửa tiếng, cùng lắm là một tiếng thôi.”

Coralie lúc này đã trấn tĩnh lại, cô nói: “Can đảm lên, Patrice.”

“Ôi! Giá mà anh chỉ có một mình! Nhưng lại có cả em, Coralie đáng thương của anh!”

“Nào có đau đớn gì.” Cô khẽ đáp.

“Em sẽ đau đấy. Em yếu ớt thế mà!”

“Kẻ nào ít phải chịu đau đớn, kẻ ấy sẽ yếu đi. Hơn nữa, em biết chúng ta sẽ không đau đớn gì, Patrice ạ!”

Coralie đột nhiên tỏ ra điềm tĩnh làm Patrice cũng thấy yên lòng hơn hẳn. Họ yên lặng ngồi trên xô pha, những ngón tay đan chặt lấy nhau. Họ dần thấy mình hoàn toàn bình thản. Ấy là cảm xúc vẫn đến khi ta tin mọi việc đều diễn ra đúng như số phận đã an bài, là sự cam chịu, quy phục trước một thế lực lớn mạnh hơn. Bản tính tự nhiên của con người là ngừng chống cự khi định mệnh thể hiện năng quyền của mình và khi không thể làm gì hơn được nữa ngoài tuân phục và cầu nguyện.

Coralie choàng tay ôm cổ Patrice.

“Trước Chúa, anh là vị hôn phu của em.” Cô nói. “Nguyện cầu Thiên Chúa sẽ đón chúng ta như đón một cặp vợ chồng.”

Sự dịu dàng của cô làm anh rơi lệ. Cô lau khô những dòng nước mắt của anh bằng những nụ hôn, và rồi, đôi môi cô tìm đến môi anh.

“Phải, em nói đúng.” Anh nói. “Chết như thế này cũng có nghĩa là đang sống!”

Tĩnh lặng đặc quánh bao xung quanh họ. Họ bắt đầu ngửi thấy những luồng hơi ga đầu tiên sà xuống quanh mình, nhưng họ không sợ hãi.

“Mọi chuyện sẽ xảy ra y như trước kia cho đến giây cuối cùng, Coralie ạ.” Patrice thì thầm. “Mẹ em và cha anh đã yêu nhau sâu sắc như chúng ta bây giờ, họ cũng đã chết trong vòng tay nhau, với má ấp môi kề. Họ đã quyết đưa chúng ta về bên nhau và họ đã làm được.”

“Mộ của chúng ta sẽ gần bên mộ họ.” Cô thì thầm đáp lại.

Dần dần, ý thức của họ trở nên rối loạn và cách họ suy nghĩ bắt đầu giống như khi ta nhìn qua một màn sương dày đang bốc lên cao. Trước đó, họ chưa ăn uống gì; bây giờ, cơn đói càng làm họ thêm chóng mặt, đầu óc quay cuồng.

Khi cơn chóng mặt tăng lên, cảm giác lo lắng và bứt rứt lại mất dần đi, thế vào đó là một cảm giác bồng bềnh, uể oải, rã rời, ngây ngất, làm họ quên hết nỗi sợ kinh hoàng của việc không còn tồn tại trên đời nữa.

Coralie là người đầu tiên bị ảnh hưởng, cô thốt lên những lời mê sảng khiến Patrice thoạt đầu phải sửng sốt: “Anh yêu, những đóa hoa đang rơi xuống, quanh ta là một thảm hoa hồng. Thật tuyệt diệu làm sao!”

Thế rồi, chính Patrice cũng cảm thấy lâng lâng hạnh phúc, cũng thấy mình bay bổng trong những dịu dàng niềm vui và tình cảm. Anh cảm thấy người Coralie dần trở nên mềm oặt trong tay mình và cô đã buông xuôi, ấy vậy mà anh chẳng hề thấy sợ. Anh có cảm giác như mình đang theo cô rơi xuống một vực sâu không đáy, ánh sáng ngập tràn. Nơi đó, họ, anh và cô, cùng chầm chậm lướt thật êm xuống thung lũng hạnh phúc.

Nhiều phút, mà cũng có thể là nhiều giờ trôi qua. Hai người họ vẫn tiếp tục rơi, anh đỡ lấy eo cô; còn cô, đầu hơi ngả ra sau, mắt nhắm nghiền và môi khẽ hé cười. Anh nhớ lại những bức tranh vẽ các vị thần lướt trên bầu trời xanh, say sưa trong ánh nắng và bầu không khí tinh khiết, rực rỡ, anh tiếp tục lượn vòng trên miền hạnh phúc.

Nhưng, khi đến gần miền đất ấy, anh thấy mỗi lúc một mệt mỏi rã rời. Coralie đè nặng trên cánh tay anh. Cú rơi bắt đầu tăng tốc. Những luồng ánh sáng bỗng chuyển sang đêm tối. Một đám mây dày đặc từ đâu kéo tới, ùn ùn theo sau là những đám mây khác giống hệt, chúng đan vào nhau thành một vòng xoáy đen kịt, mịt mù.

Và đột nhiên, anh thấy sức lực cạn kiệt, vầng trán anh đẫm mồ hôi và toàn thân anh run lên vì sốt, anh lao thẳng vào một cái hố rộng hoác, đen ngòm.

« Lùi
Tiến »