Thủy Tâm xoay người, thu lại hết đống bánh rau, cười đắc ý: "Thí chủ, nhân duyên không thuận cũng đừng lấy đồ ăn ra trút giận, cẩn thận kẻo bị sét đánh."
Hộ Khinh cười lạnh, bản thân bị sét đánh còn ít sao? Cái gì là của mình, cái gì không phải của mình, sau này còn nhiều lắm.
Thủy Tâm nhắc nhở nàng: "Cô đừng tưởng có hợp tác với Triều Hoa Tông rồi thì có thể vứt chuyện của ta ra sau đầu. Linh bảo của ta, cô phải để trong lòng đấy."
Hộ Khinh đau đầu: "Ngươi không đi đưa báo ứng à?"
Thủy Tâm đáp: "Dạo này ta rất rảnh, rất rảnh rất rảnh."
Cho nên mới có thời gian chằm chằm nhìn ngươi.
Hộ Khinh: "Chẳng lẽ thiên hạ hết kẻ xấu rồi sao? Hay là ngươi đánh không lại?" Không đợi hắn phản kích, nàng nói tiếp: "Đợi ta mấy ngày, ta đang tìm một cách để ngươi tự mình uẩn dưỡng tài liệu, vẫn chưa nghiên cứu thấu đáo."
Biết nàng không quên chuyện này, Thủy Tâm liền yên tâm.
Hắn đảo mắt: "Nhắc mới nhớ, trong Thê Phong Cốc có giấu một viên xá lợi."
Hộ Khinh gầm gừ một tiếng: "Bí mật của người ta mà ngươi cũng biết."
Thủy Tâm: "Chuyện của Phật môn thì tự nhiên người Phật môn phải rõ."
Hộ Khinh gật đầu: "Nói đi."
Thủy Tâm kể: "Một vị cao tăng độ kiếp thất bại, bị sét đánh thành một viên xá lợi, không biết làm sao lại được đặt vào Thê Phong Cốc."
Hộ Khinh nhíu mày: "Ngươi muốn lấy? Luyện vào linh bảo của ngươi? Tuy ta không ít lần dùng xương yêu thú để luyện khí, nhưng xương người thì..."
Thủy Tâm lập tức nói: "Vậy thôi bỏ đi, trong lòng có khúc mắc thì không thành khí tốt được."
Hộ Khinh hơi áy náy.
Thủy Tâm thấy cũng không có gì, chỉ là hiếu kỳ: "Xương người thì khác biệt lắm sao?"
Hộ Khinh nhún vai: "Cùng loài mà, không thể làm được vẻ thờ ơ như với xương thú. Đúng rồi, đống ma cốt ngươi mang về, lưu thông ra thị trường có gây phiền phức gì không?"
Quà Thủy Tâm mang về sau chuyến đi Ma giới, cho Hộ Noãn là đủ loại hạt châu, đá quý xinh đẹp. Còn cho nàng toàn là tài liệu luyện khí, có khoáng thạch tự nhiên, có ma thực, có cả xương cốt, xương thú có, xương ma tộc cũng có.
Những bộ xương đó Thủy Tâm đã xử lý sạch sẽ.
Thủy Tâm nói: "Cô bán cho Triều Hoa Tông đi. Có chuyện gì thì đẩy hết lên đầu ta."
"Nói thân phận của ngươi?"
"Tốt nhất là đừng. Cô cứ tùy tiện bịa ra một cái."
Hộ Khinh gật đầu: "Được, ta muốn thử luyện ma khí."
"Vậy Triều Hoa Tông sẽ không lấy đâu."
Ma khí, đúng như tên gọi, là khí cụ dùng cho ma tộc.
Hộ Khinh: "Đó là ngươi coi thường khí phách của Ngọc Lưu Nhai rồi."
Thủy Tâm không tỏ ý kiến.
Hộ Khinh nói: "Cách luyện chế ma khí và linh khí không giống nhau, ma khí có tính phá hoại rất mạnh, còn có thể ảnh hưởng tâm tính con người. Ma khí có thể khiến người ta nhập ma, nhưng linh khí lại không thể ảnh hưởng đến ma. Ngươi nói xem tại sao?"
Thủy Tâm: "Ma khí có ma tính thôi."
"Vậy tại sao linh tính của linh khí lại không có tác dụng này?"
Thủy Tâm: "...Ta đâu phải khí sư."
Hộ Khinh: "Chẳng lẽ ma khí lợi hại hơn linh lực?"
Thủy Tâm: "Ma tộc bị linh khí đả thương cũng khó chịu lắm đấy."
Hộ Khinh: "Ta nghiên cứu cách uẩn dưỡng tài liệu đây, mấy ngày nay ngươi chuẩn bị sẵn những tài liệu cần dùng đi."
Đột nhiên Thủy Tâm cúi người, ngẩng mặt nhìn nàng.
Hộ Khinh thấy khó hiểu.
Thủy Tâm nói: "Cô sẽ không vì hứng thú với ma khí mà đi Huyễn Mạch Thiên đó chứ?"
Hộ Khinh: "Tất nhiên là có rồi. Ta đây là đang lập chí trở thành khí sư số một Tiểu Lê Giới đấy."
Thủy Tâm: "Cô không sợ sao?"
Hộ Khinh: "Sợ cái gì?"
"Không sợ nhập ma sao?"
Hộ Khinh nhìn hắn, mỉm cười, giọng dịu dàng nói: "Không phải còn có ngươi sao."
Thủy Tâm: "..."
Hộ Khinh lại nói: "Ta luyện cho ngươi một chuỗi Phật châu nhé."
Thủy Tâm từ chối: "Cô lại không có Phật tính."
Hộ Khinh nghẹn lời: "Tùy ngươi."
Hoàn thành công việc luyện khí trong ngày, Hộ Khinh ngồi đả tọa trong phòng ngủ, ngồi trên tấm da thú lớn trải trước giường.
Thủy Tâm không thể dùng đan điền uẩn dưỡng tài liệu như nàng, nên nàng tìm ra một cách khác. Luyện chế một loại pháp khí chứa đồ chuyên dụng để uẩn dưỡng tài liệu, chỉ cần đặt tài liệu vào trong, dùng linh lực, máu tươi hoặc hồn lực, ngày đêm không rời, cũng có thể đạt được hiệu quả uẩn dưỡng, dù không bằng uẩn dưỡng trong đan điền.
Tuy nhiên Thủy Tâm cũng không vội, uẩn dưỡng vài trăm năm hiệu quả cũng chẳng kém bao nhiêu.
Pháp khí chứa đồ thì dễ luyện, nhưng trận pháp và phù văn uẩn dưỡng cần khắc bên trong lại nhiều và tạp, đặc biệt là lời nhắc nhở về Phật tính của Thủy Tâm ban ngày làm nàng nảy ra ý định thêm vài dòng Phật văn vào, độ khó tăng lên gấp bội.
Hiện tại, nàng vẫn chưa nhìn thấu được những trận pháp đó vẽ như thế nào.
Một đêm trôi qua, hai mắt Hộ Khinh thâm quầng, quá tốn trí lực.
Thủy Tâm thấy vậy kinh ngạc: "Hận gả đến thế sao?"
Hộ Khinh không chút nể tình phản kích: "Dù sao ta cũng từng gả rồi, con cũng sinh rồi, ngươi đã đóng góp gì cho việc duy trì nòi giống của nhân loại chưa?"
Thủy Tâm: "..."
Tính công kích mạnh thế này, chắc là âm dương mất cân bằng rồi.
Hắn nói cho nàng biết: "Nửa đêm có người đến hạ độc, ta đã giải độc giúp cô rồi."
Kẻ hạ độc là ai, không cần nghĩ cũng biết.
Hộ Khinh: "Con đàn bà đó bị thần kinh à? Nó hạ độc ở đâu? Trên kết giới á? Bệnh hoạn à?"
"Nó bao vây quanh nhà chúng ta một vòng, đảm bảo cô đặt chân xuống là trúng độc."
Hộ Khinh cười lạnh, bản cô nương khó khăn lắm mới nảy lòng từ bi không giết chết tại chỗ, quả nhiên để lại hậu họa, sau này tuyệt đối không được mềm lòng nữa.
Nàng xoa xoa cổ tay, cảm thấy hôm nay quả là một ngày đẹp trời, thích hợp để giết người.
Liên lạc với Hộ Noãn: "Vị Ôn Truyền sư huynh kia của con với người phụ nữ có hình xăm trên mặt đó thế nào rồi?"
Hộ Noãn theo bản năng đáp: "Liên quan gì đến chúng con đâu ạ."
Hộ Khinh nói cho con bé biết: "Cô ta hạ độc xung quanh nhà chúng ta, may mà cậu con giải được. Nếu không ảnh hưởng đến tình đồng môn của các con, mẹ sẽ đi giết cô ta ngay bây giờ."
Hộ Noãn suy nghĩ một chút: "Để con đi hỏi Ôn Truyền sư huynh."
Lúc này con bé đang ở một mình trên đỉnh núi, liền bước lên phi kiếm tìm đến chủ phong gặp Ôn Truyền.
Đợi một lúc lâu, Ôn Truyền từ bên ngoài bay về.
Hộ Noãn nhìn anh ta đầy kỳ quặc: "Ôn Truyền sư huynh, huynh và Hạ Thanh Lan đó còn tình cũ không dứt à?"
Ôn Truyền giật nảy mình: "Đừng nói bậy, ta và cô ta không còn liên quan gì nữa."
Hộ Noãn: "À." Rồi nhìn về phía anh ta vừa bay về.
Ôn Truyền đau đầu: "Chỉ là có vài chuyện hậu kỳ cần xử lý."
Hộ Noãn lập tức nhìn anh ta đầy cảm thông: "Là đòi bồi thường vì cô ta cắm sừng huynh à?"
Ôn Truyền càng đau đầu hơn, giờ ai cũng biết ý nghĩa sâu xa của việc "đội nón xanh" rồi. Anh ta muốn nói với Hộ Noãn rằng mình và Hạ Thanh Lan không phải chuyện như vậy, nhưng nhìn cô bé nửa lớn nửa nhỏ thấp hơn mình hai cái đầu, đang chớp đôi mắt ngây thơ ra vẻ già đời mà thực chất chẳng hiểu gì, anh ta không nói nên lời.
Anh ta nói: "Muội không cần bận tâm mấy chuyện này. Muội đến tìm ta? Có chuyện gì?"
Hộ Noãn: "À, Ôn Truyền sư huynh, muội đến hỏi huynh, nếu Hạ Thanh Lan chết, huynh có đau lòng không."
Ôn Truyền giật mình: "Ý muội là sao? Sư muội biết gì à?"
Hộ Noãn tất nhiên là biết, con bé nói: "Cô ta chạy đến nhà muội hạ độc, đúng rồi Ôn Truyền sư huynh, cô ta hạ độc bao quanh nhà muội một vòng đấy, sân nhà muội rộng thế cơ mà, độc của cô ta nhiều thật đấy."
Sự ngưỡng mộ thuần túy.
Ôn Truyền: "..."
Hộ Noãn: "Mẹ muội muốn đi giết cô ta, nhưng sợ cô ta chết huynh sẽ đau lòng, rồi ảnh hưởng đến tình đồng môn của chúng ta. Ôn Truyền sư huynh, cô ta chết huynh có đau lòng không?"
Không hiểu sao, Ôn Truyền nhớ lại câu nói vô lý của Hạ Thanh Lan - Cô ta giết ta mà huynh còn không hận cô ta.
Quả thực là lời tiên tri thần thánh.
Giờ đây Hộ nương tử thực sự muốn đi giết cô ta, còn cảm giác của anh ta – ngạc nhiên, lo lắng, bất lực, tức giận đều có cả, nhưng tuyệt đối sẽ không hận Hộ Khinh.