Thủy Tâm dạy thêm vài lần, Hộ Noãn liền nhớ kỹ Phật pháp.
Thủy Tâm nói: "Nhất định phải ghi nhớ thật kỹ, ngày nào cũng phải tụng niệm, ta sẽ kiểm tra đấy. Tuyệt đối không được nói với mẹ con."
Hộ Noãn hỏi: "Tại sao ạ?"
Thủy Tâm đáp: "Mẹ con luôn cho rằng người niệm kinh đều là đầu trọc, nếu bà ấy biết ta dạy con niệm kinh, sẽ đuổi ta ra khỏi nhà mất."
Thế là Hộ Noãn nói: "Cậu ơi, cậu mua mảnh đất bên cạnh đi, mẹ có đuổi cậu ra ngoài thì chúng ta vẫn ở cùng nhau."
Thủy Tâm: "Vật ngoài thân, tất cả đều là mây khói."
"Vậy cậu đem hết tài sản cho con đi."
Thủy Tâm: ".Mây khói cũng có thể che nắng mà, cậu vốn dĩ không có tóc, không chống nắng được."
Hộ Noãn cạn lời: "Cậu đang dỗ trẻ lên ba đấy à. Cậu không có tóc thì có thể che ô mà. Con cũng biết luyện khí, một chiếc ô vẫn luyện ra được. Cậu thích màu đỏ hay màu xanh lá?"
Thủy Tâm: "Con đừng tưởng ta không biết đội mũ xanh trên đầu nghĩa là gì."
Hộ Noãn cười hì hì: "Dù sao cậu cũng là hòa thượng mà."
Phi, hòa thượng thì đáng đời phải đội mũ xanh sao? Còn nhỏ mà không học cho tốt.
Phía cửa lớn truyền đến động tĩnh, có người tới bái phỏng. Hộ Khinh đã thiết lập kết giới, bất kỳ động tĩnh nào ở cửa lớn đều có thể nghe thấy ở mọi nơi trong kết giới.
Hộ Khinh vẫn không rời khỏi phòng luyện khí.
Thủy Tâm và Hộ Noãn nhìn nhau, đổi sang vẻ ngoài bình thường rồi đi ra cửa lớn.
Người ngoài cửa đang yên lặng chờ đợi, thấy cửa mở ra, một nam tu có diện mạo bình thường bước ra thì tỏ vẻ ngạc nhiên rõ rệt.
"Xin hỏi, Hộ đạo hữu có nhà không?"
Thủy Tâm gật đầu: "Cô ấy không tiện tiếp khách, có chuyện gì không?"
Người tới là một nam tu trông giống như quản sự, vẻ mặt điềm đạm mà không kém phần tinh khôn, thấy không gặp được Hộ Khinh cũng không thất vọng, mỉm cười lấy ra một tấm thiệp mời: "Chúng tôi là thương hội Khí Hành, sắp tới sẽ tổ chức đại hội luyện khí tại Bảo Bình Phường, chân thành mời Hộ đạo hữu tham gia."
Thủy Tâm nhận lấy thiệp mời, thuận miệng hỏi: "Các người thuộc Khí Minh sao?"
Khí Minh, tức là Liên minh Luyện khí sư. Ngoài ra còn có Đan Minh, Trận Minh, Phù Minh.
Loại liên minh có tính chuyên môn cực cao này chỉ bàn về chuyên môn, không phân biệt thân phận hay sư môn. Gia nhập liên minh, mọi người sẽ trở thành một vòng tròn, có lợi cho việc giao lưu, đồng thời liên minh cũng cấp chứng nhận phẩm cấp.
Ai cần danh vọng thì gia nhập liên minh là một cách hay.
Thủy Tâm không cảm thấy Hộ Khinh cần người khác chứng nhận, nhưng giao lưu kinh nghiệm thì được, tránh việc cô đóng cửa làm xe.
Hắn thay cô cảm ơn: "Ta sẽ chuyển lời lại cho cô ấy, nếu tiện thì cô ấy sẽ tới."
Đây là tự quyết định thay Hộ Khinh sao?
Mắt người nọ xoay chuyển: "Tôi là chưởng quỹ của Trân Khí Các, Tôn Lệ, không biết ngài là..."
Thủy Tâm: "Tôn chưởng quỹ, hẹn gặp lại."
Tôn chưởng quỹ trơ mắt nhìn người ta đóng cửa lại: "..."
Thật là không có lễ phép chút nào.
Thủy Tâm xoay người, tấm thiệp mời trong tay bị Hộ Noãn lấy đi, mở ra xem: "Đại hội giao lưu luyện khí? Vào tháng sau. Ồ, chân thành mời cá nhân mang tác phẩm tới dự."
Thủy Tâm: "Đưa cho mẹ con đi, xem bà ấy có muốn đi không."
Hộ Khinh bày tỏ là không đi: "Có đi cũng không phải lần này, dạo này ta bận lắm."
Bận việc làm ăn với Triều Hoa Tông, bận ủ dưỡng vật liệu cho Thủy Tâm, lại còn bận giúp bọn trẻ làm hòa với nhau.
Cô giao một xấp bản vẽ thiết kế cho Hộ Noãn: "Con mang về cùng bọn chúng chọn lựa đi, vật liệu đủ cả, các con thích kiểu dáng nào thì làm kiểu đó là được."
Hộ Noãn vui vẻ: "Con về ngay đây."
Hôm nay mới về, còn chưa được ăn một bữa cơm tử tế, có thể thấy chuyện chiến tranh lạnh này cứ canh cánh trong lòng con bé.
Hộ Khinh dẫn con bé ra nhà bếp phía trước, kéo con bé cùng làm, làm năm chiếc bánh kem, mỗi người một cái.
Hộ Noãn chọc chọc mũi chân: "Mẹ, phải để con mang tới ạ."
Không tình nguyện lắm, cũng đâu phải lỗi của con.
Hộ Khinh nói: "Cũng không phải mâu thuẫn lớn lao gì liên quan đến nguyên tắc đúng sai, bạn tốt quan trọng hơn một hơi thở đúng không nào? Con tin không, chỉ cần con chủ động tìm bọn chúng, đồ vật lấy ra, thậm chí không cần con nói gì bọn chúng cũng sẽ chủ động nói chuyện với con."
Ai là người xuống nước trước quan trọng sao? Bạn tốt không bận tâm chuyện đó.
Hộ Noãn nói: "Nếu bọn chúng vẫn không thèm để ý đến con thì sao? Vậy chẳng phải con mất mặt lắm à?"
Thủy Tâm đi tới nói: "Để cậu tìm bạn khác cho con."
Bị hai người đồng loạt lườm.
Thủy Tâm tung tung khối bột, phụ nữ mà, ngoài miệng nói một đằng trong lòng nghĩ một nẻo.
Hộ Khinh nói: "Nếu con đã chủ động làm hòa, bọn chúng không những không hòa giải mà còn tỏ thái độ với con, vậy thì các con không thể làm bạn được nữa."
Hộ Noãn cắn môi.
Hộ Khinh nói: "Bất kỳ tình cảm nào cũng cần hai bên tình nguyện, còn ép buộc một phía..."
"Là ma chướng." Thủy Tâm nói: "Phải phá bỏ."
Năm chiếc bánh kem được đặt trong hộp tinh xảo, thắt nơ lụa xinh đẹp, tất cả đều giống hệt nhau.
Thủy Tâm đưa Hộ Noãn về.
Hộ Noãn: "Cậu ơi, cậu thật sự không có bạn sao? Không có người bạn tốt nào từng cãi nhau với cậu à?"
Thần sắc Thủy Tâm thoáng ngẩn ngơ, ánh mắt có khoảnh khắc xa xăm, hắn mỉm cười nói: "Cậu ấy à, quá lâu rồi không ở cùng người khác, chuyện cũ quên hết cả rồi."
Hộ Noãn: "Con và mẹ là bạn của cậu."
Thủy Tâm gật đầu: "Đi đi, nhớ tu luyện Phật pháp, ta sẽ kiểm tra đấy."
"Vâng ạ." Hộ Noãn không thấy Phật pháp khó, chẳng phải chỉ là niệm kinh rồi vận chuyển Phật pháp thôi sao, dễ hơn học thứ khác nhiều.
Thủy Tâm trở về, cầm tấm thiệp mời bị Hộ Khinh vứt sang một bên lên: "Thật sự không đi à?"
Hộ Khinh: "Bây giờ thật sự không có thời gian. Đúng rồi, người ta lần đầu tới cửa, ta từ chối thẳng thừng như vậy có phải không lịch sự lắm không, có cần gửi thiệp đáp lễ hay gì không?"
Thủy Tâm suy nghĩ một chút: "Hay là ta đi thay cô đi."
Hộ Khinh ngạc nhiên: "Ngươi đi đó làm gì? Thích luyện khí à? Hai ta cùng đi đi."
Thủy Tâm: "Ta đi xem sao, ở nhà rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, cô đến giờ vẫn chưa làm ra cái trận pháp ủ dưỡng gì đó."
Mặt Hộ Khinh tái xanh: "Là yêu cầu của ngươi cao quá đấy. Không thì bây giờ ta mở lò luôn, chẳng phải là bình thôi sao, ta luyện cho ngươi cả xấp."
Thủy Tâm vội xua tay: "Ta nói sai rồi, là cô tinh ích cầu tinh (đã tốt còn muốn tốt hơn), cô cứ ở nhà nghiên cứu kỹ đi, việc vặt bên ngoài cứ để ta lo."
Hộ Khinh "ồ" một tiếng đầy mỉa mai: "Vất vả cho đại hòa thượng rồi."
Chưa đầy nửa canh giờ, cô đã nhận được tin nhắn vui vẻ của Hộ Noãn: "Mẹ ơi, chúng con làm hòa rồi, bọn con đi chơi đây, tạm biệt mẹ."
Hộ Khinh bật cười, quả nhiên là bạn tốt, không có ai là cứ phải giữ khư khư cái tôi để đè đầu cưỡi cổ người khác.
Những người bạn nhỏ đã làm hòa như lúc ban đầu, vừa ăn bánh kem vừa xem bản vẽ thiết kế, xem tấm này thấy đẹp, xem tấm kia cũng thấy đẹp, cái nào cũng muốn.
Hộ Noãn nói: "Mẹ tớ bây giờ có thể luyện chế linh khí, đợi mẹ tớ có thể luyện chế linh bảo, chúng ta có thể đòi những thứ tốt hơn."
Cho nên không cần phải xoắn xuýt, thứ tốt hơn vẫn còn ở phía sau.
Kim Tín: "Tốt quá, tớ muốn cái này." Cậu bé giơ một bản thiết kế lên, trên đó là cây trường cung tao nhã, quý khí tự nhiên.
Tiêu Âu nói: "Luyện khí không vội, chúng ta đi giết Hạ Thanh Lan trước đã."
Hộ Noãn: "Tớ đã hứa với Tông chủ sư bá là không giết cô ta nữa rồi."
Tiêu Âu: "Không giết cô ta cũng được, tớ chỉ muốn thắng người của Hộ Vệ Đường thôi. Ngày nào cũng bị bọn họ trêu chọc chế giễu, tức chết đi được."
Ai bảo người của Hộ Vệ Đường đều có tu vi cao hơn bọn họ chứ.
Cũng là năm đứa trẻ được cưng chiều đến mức vô pháp vô thiên, một chút cũng không biết khó mà lui.
Lãnh Nhược: "Đơn đả độc đấu chứng minh là không thông, chúng ta ấy à, vẫn phải cùng nhau lên."
Lên thì lên, làm hòa rồi, phải làm gì đó để ăn mừng mới được.
Lan Cửu lặng lẽ nói: "Người của Hộ Vệ Đường không chỉ ở trong nội ngục, nội ngục đề phòng chúng ta, những nơi khác thì không có đâu."
Bốn người: "...Chơi luôn!"