Bí ẩn các vì sao Tập 1, Thầy phù thủy Qadehar

Lượt đọc: 619 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9
nguồn gốc tên các loài hoa...

Guillemot thân mến,

Tớ nhận được thư cậu rồi. Chuyện cậu kể cho tớ thật không thể tưởng tượng nổi! Giờ cậu đã là Đệ tử của thầy Phù thủy rồi đấy! Mà lại còn là Đệ tử của chính Qadehar Người Truy đuổi chứ không phải bất cứ thầy Phù thủy nào khác! Tớ đã hỏi bố tớ: đó là một người rất nổi tiếng trong giới Phù thủy. Người ta kể rằng ông ấy đã vây bắt đủ loại ma quỷ, và họ còn nói ông là người đàn ông duy nhất khiến thế lực Bóng tối phải nể sợ.

Guillemot ngừng đọc. Gontrand có nói thật không nhỉ? Bóng tối, mối đe dọa lớn nhất từ Thế giới Vô hình, kẻ thù đáng nguyền rủa của người dân Xứ Ys, khó nắm bắt và vô cùng xấu xa, từng bao lần tàn phá xứ sở của cậu, mà cũng phải nể sợ thầy của cậu ư? Dù sao điều đó cũng giải thích cho việc xảy ra ở nhà bác Urien, lúc thầy Phù thủy công khai nhắc đến tên Bóng tối mà không mảy may sợ hãi. Đúng như bạn cậu đã viết, thật khó tin là Guillemot lại được làm Đệ tử một vị Phù thủy giỏi giang như vậy! Guillemot đọc tiếp.

Thật kỳ lạ khi ông ấy lại biến thành “người gõ đầu trẻ”! Có thể ông ấy đã quyết định có cuộc sống ổn định hơn. Dù sao, tớ vẫn nóng lòng chờ đợi kỳ nghỉ hè: cả bọn được gặp lại nhau ở Troil thì tuyệt thật! Thôi, tớ dừng bút đây: ông anh họ của cậu đang sốt ruột giậm chân cạnh tớ vì muốn ghé vài lời đây.

Guillemot lại ngừng đọc và hơi nghi ngờ. Tại sao thầy Qadehar lại chọn cậu nhỉ? Tại sao thầy lại thúc cậu từ bỏ ước mơ trở thành Hiệp sĩ để chọn con đường phục vụ cho Hiệp hội Pháp sư? Guillemot vẫn luôn thắc mắc không biết sự chọn lựa của cậu có đúng không và cảm thấy hơi lo ngại về chuyện này.

Dù cố tin là đã tìm thấy con đường của mình, trong lòng Guillemot vẫn chắc mẩm thầy Phù thủy đã nhầm khi chọn cậu, và rằng cậu chẳng có năng khiếu gì đặc biệt về pháp thuật cả.

Nếu trong mọi việc cậu đều ở mức trung bình, thì cớ gì với pháp thuật lại khác được? Nhưng Guillemot không còn lựa chọn nào khác: cậu sẽ không bao giờ trở thành Hiệp sĩ được nữa. Cùng lắm là cậu tự bỏ việc theo học thầy Qadehar và sống như người công dân bình thường Xứ Ys... Cậu không thật hài lòng cho lắm với nghĩ này. Guillemot thích nghĩ rằng tuy cậu không có năng khiếu gì đặc biệt, cậu vẫn có thể trở thành thầy Phù thủy nếu chăm chỉ học hành hơn! Cho tới ngày số phận báo ứng cho cậu, giống như với Thầy của cậu vậy.

Cậu lại say sưa đọc.

Guillemot thân mến,

Anh tranh thủ viết thêm vào thư của gã to xác ngơ ngác (hắn cứ như trên mây trên gió từ khi người ta phỉnh nịnh bản trình diễn ghi-ta của hắn ở Troil), để nói với em rằng anh rất tự hào khi thấy em được thầy Qadehar chọn làm Đệ tử! Bố anh nói rằng đó là một việc xuẩn ngốc, rằng bác chúng ta sẽ chẳng bao giờ cho phép em làm thế. Tất nhiên là anh đã bênh em trước mặt bố!

Và kết quả là anh không được xem phim vào thứ Bảy. Cầu mong tới ngày anh trở thành Hiệp sĩ, để hai anh em ta đi vây hãm lũ ma quỷ của Thế giới Vô hình! Dù sao anh cũng rất mong sớm gặp lại em: Ambre viết thư cho anh khẳng định là cô ấy với Coralie sẽ tới nghỉ hè ở Troil. Tuyệt cú mèo!...

Romaric

Guillemot tư lự cất lá thư vào cặp. Đúng là kỳ nghỉ hè sắp tới rồi. Cậu đã cố gắng rất nhiều trong học kỳ hai và bây giờ chắc chắn sẽ được lên lớp Tám. Nhưng đặc biệt là cậu đã học hành nghiêm túc với thầy Qadehar. Cậu đã sẵn sàng. Tối nay, Thầy sẽ mở cho cậu xem cuốn Bí ẩn các vì sao!

Mải nghĩ ngợi, Guillemot không nhận ra có người đang lại gần chiếc ghế băng cậu đang ngồi trong sân chơi.

- Ơ này, tên Guillemot ngủ gật, mơ màng gì đấy hả?

Guillemot giật nảy mình. Trước mặt cậu, con bé Agathe làng Balangru và đồng bọn của nó đang nhìn cậu vẻ hung dữ xen lẫn soi mói.

- Đừng làm nó sợ, một đứa con trai trong nhóm nói, kẻo nó lại ngất đấy!

Cả lũ cười khẩy vẻ độc ác. Đứa con gái cao lớn nhăn mặt và khoát tay ra hiệu cho cả lũ im.

- Này thằng lùn, có thầy Phù thủy đã nhận mày làm học trò phải không?

Guillemot chăm chú quan sát Agathe và suy tính rất nhanh. Dù vẫn mang vẻ mặt khinh khỉnh, nhưng hôm nay trông thái độ con bé khác mọi ngày. Cứ như thể nó... nó sợ vậy! Nhưng sợ cái gì và sợ ai mới được chứ? Con bé sợ Guillemot, hẳn là thế rồi! Hay đúng hơn là sợ cái người đã trở thành đệ tử của thầy Phù thủy. Tim Guillemot bắt đầu đập rất nhanh. Đây là thời cơ vàng phải tận dụng ngay! Một dịp may như vậy sẽ không bao giờ lặp lại.

Cậu đứng dậy và gắng giữ thái độ bình tĩnh:

- Đúng vậy. Thầy Qadehar Người Truy đuổi đang dạy tôi pháp thuật.

Cậu đã xướng tên người thầy nhằm khiến băng nhóm của Agathe phải choáng váng và kết quả đúng như cậu mong muốn. Trong nhóm nổi lên những tiếng xì xào. Agathe lại bắt cả lũ yên lặng, nhưng giờ thì rõ ràng trông nó rất do dự. Guillemot phải hành động thật nhanh trước khi con bé lấy lại tinh thần. Cậu nhìn cả lũ vẻ khinh bỉ và liều tuyên bố với giọng bình tĩnh:

- Thầy Qadehar hôm qua đã dạy cho tôi một trò rất hay: đó là thuật thu nhỏ chân người lại! Tôi sẽ làm thử cho các người xem.

Guillemot bắt chước dáng vẻ của thầy Qadehar khi ông biến những thanh kiếm thành bụi và hô lớn:

- Taraxacum! Papaver rhoeas!

Vốn khỏe như vâm nhưng lại ngu xuẩn, Thomas làng Kandarisar hú lên một tiếng rồi vắt chân lên cổ chạy. Cả hội lập tức chạy theo nó. Agathe ném cái nhìn hằn học lên cậu bé mảnh khảnh đang giơ cao tay cầu viện những thế lực bạo tàn, rồi đến lượt con bé cũng lỉnh mất hút.

Guillemot bật cười: cậu vừa mới làm cho bọn chuyên gieo rắc nỗi khiếp sợ ở trường phải bỏ chạy, chỉ bằng việc hô tên khoa học của cây bồ công anh Trung Quốc và cây mỹ nhân! Trong giây phút vô cùng ngây ngất này, có lẽ cậu không bao giờ hối tiếc về quyết định đã theo thầy Qadehar! Pháp thuật cũng có ích đấy chứ.

Vì đã đến giờ phải đi, Guillemot lẳng lặng ra khỏi trường. Cậu đi qua thành phố, theo con đường làng Troil và vội vã đi theo hướng dẫn tới quả đồi, nơi thầy Qadehar đã hẹn cậu.

Cái cửa hầm mộ khổng lồ bằng đá dựng đứng trên đỉnh đồi, từ đó nhìn ra xa về phía Nam là biển, còn quay sang hướng Đông là núi. Vào những đêm xuân, khi trăng sáng tròn vành vạnh, bọn trẻ thường tới đó chơi đùa, và có cả những đôi tình nhân nữa. Hôm nay, Guillemot tới đây vì lý do hoàn toàn khác.

Thầy Qadehar đã tới và đang ngồi đợi cậu trên phiến đá hoa cương lớn. Nhìn thấy Guillemot lại gần, ông đứng dậy.

- Chào Guillemot!

- Con chào Thầy ạ, cậu bé hổn hển đáp.

- Ở đây, thầy Qadehar nói và hít căng lồng ngực, không khí có mùi thật dễ chịu! Con có cảm thấy gì không?

- Dạ có ạ, Guillemot lưỡng lự trả lời, cậu không hề chờ đợi sẽ có một sự đón tiếp như vậy.

- Ta rất thích nơi này! Phải nói là nó rất kỳ bí!

Những lời cuối của thầy Phù thủy khiến cậu bé cảm thấy cần đưa ra một lời bình luận. Guillemot nổi hứng.

- Có gì lạ đâu Thầy, vì đây là nơi giao nhau giữa dòng chảy trong lòng đất của làng Troil và của Thành Dashtikazar thôi mà.

Qadehar nhìn cậu với ánh mắt sắc sảo.

- Guillemot, con nhắc lại ta nghe một dòng chảy dưới đất là sao, ông yêu cầu bằng một giọng nghe không còn vẻ thân thiện.

- Dạ thưa Thầy, đó là dòng suối năng lượng vô hình chảy trong lòng đất. Đôi khi có nhiều dòng đan xen vào nhau và tạo thành một dòng sông năng lượng. Những nơi chúng giao nhau gọi là những điểm nút. Sức mạnh ở đó vô cùng lớn. Giống như ở đây thưa Thầy.

Guillemot trả lời với vẻ rất chắc chắn. Thầy Qadehar từ cửa hầm mộ nhảy xuống, ông nghiêng người cúi xuống đám cỏ hái một bông hoa và chìa ra cho Guillemot.

- Cái gì đây?

- Hypericum maculatum, cây cỏ ban lá đốm ạ! Nó được thu hoạch vào mùa hè. Nó chứa một loại dầu có màu đỏ và dùng bôi vết thương cho mau lành.

- Đây có phải là loài duy nhất trong họ hoa này?

Guillemot ngập ngừng, nhưng thầy Qadehar cứ nhìn xoáy vào cậu khiến cậu ấp úng:

- Dạ, không, không ạ... Nó còn có họ hàng với Hypericum perforatum, cây cỏ ban lá thủng, thường mọc ở những nơi đất khô hơn.

Thầy Phù thủy nở nụ cười rất tươi.

- Giỏi, Guillemot, giỏi lắm!

Ông lại leo lên cửa hầm mộ và ra hiệu cho cậu bé đang thở phào nhẹ nhõm lại gần.

- Con chịu khó học hành lắm. Ta rất tin ở con.

Guillemot mặt mày rạng rỡ. Thầy nói tiếp:

- Như đã hứa với con, ta sẽ mở cho con xem cuốn Bí ẩn các vì sao và sẽ dạy cho con bí mật đầu tiên của Hiệp hội Pháp sư. Nhưng trước tiên, ta phải đưa cho con cái này.

Ông lôi trong túi của mình ra một chiếc túi vải mới toanh và một cuốn sổ dày bọc da màu đen.

- Mỗi đệ tử đều có một chiếc túi như thế này để đựng sách vở, cây cỏ lượm được và... cuốn sổ tay ghi lại quá trình học hành cùng những phát hiện riêng của mình!

Guillemot cẩn thận cầm lấy chiếc túi cùng cuốn sổ và ngắm nghía vẻ thích thú.

- Guillemot này, ta sẽ không bao giờ kiểm tra những gì con viết trong sổ, thầy Qadehar nói rõ thêm, trông ông có vẻ rất vui về phản ứng của cậu học trò. Tùy con thấy điều gì quan trọng với mình thì ghi lại.

- Con xin cảm tạ Thầy! Đây là món quà đẹp nhất mà con nhận được từ trước tới nay!

- Tốt rồi, thầy Phù thủy chỉ nói có vậy, ông đang có vẻ rất xúc động. Thế con đã sẵn sàng để xem Bí mật các vì sao chưa?

- Dạ thưa Thầy, Guillemot trả lời, mắt long lanh. Con đã sẵn sàng!

- Vậy con hãy nghe ta nói đây, nếu có điều gì không rõ thì cứ hỏi ta, đừng ngần ngại nhé!

« Lùi
Tiến »