Guillemot nhắm nghiền mắt, cố hình dung ra Linh Phù thứ ba trong bảng chữ cái các vì sao. Hình ảnh của nó tuy đơn giản nhưng rất khó hiện rõ trong đầu cậu bé. Cậu cố gắng tập trung hết sức lần cuối, và rồi, chẳng thể cố thêm được nữa, cậu bỏ cuộc và mở mắt. Cậu nheo mắt dưới ánh nắng chói chang giữa trưa phản chiếu trên bãi cát ven biển, nơi cậu tới tập luyện.
Vậy là đã được ba tuần kể từ khi thầy Phù thủy Qadehar mở cho Guillemot xem cuốn sách Bí ẩn các vì sao, và cũng từ ba tuần nay cậu khổ sở gắng sức để nắm bắt ý nghĩa của những chiếc chìa khóa mở những cánh cổng của pháp thuật thực sự này. Gần như suốt ba tuần qua, tranh thủ việc các thầy cô ở trường bắt đầu thả lỏng vì sắp nghỉ hè và bỏ qua việc nghiên cứu về ngũ hành, cậu chỉ rèn luyện ba Linh Phù đầu tiên. Kết quả chẳng lấy gì làm khích lệ. Ba cái hình ảnh rúm ró khó khăn lắm mới hiện ra trong đầu khi cậu nhắm mắt lại. Thầy chỉ cho cậu biết mỗi hình dạng và tên của hai mươi tư ký hiệu, mặc kệ cậu phải rèn luyện để cảm nhận được sức mạnh của các Linh Phù trước khi thực sự bắt tay vào nghiên cứu chúng...
Guillemot cảm thấy vô cùng bực bội. Một đệ tử có năng khiếu như cậu, được lựa chọn vì đã trải qua hiệu ứng Tarquin, lại phải chịu thua mấy cái hình thù ngớ ngẩn! Cậu vùi quyển sổ của mình trong cát. Rồi hít một hơi thật sâu, cậu lại nhắm mắt và cố tập trung hết sức có thể. Linh Phù đầu tiên hiện lên hơi lộn xộn trong đầu: Féhu, không hiểu sao nó lại gợi cho cậu nghĩ đến một con bò cái to đùng. Linh Phù thứ hai đứng bên Linh Phù thứ nhất: Uruz, làm cậu nghĩ tới mưa. Cuối cùng Linh Phù thứ ba đã hiện rõ bên cạnh: Thursaz, có vẻ như đang cười với cậu, giống như bác Urien cười, điệu cười của người khổng lồ. Thế là được rồi! Cậu vui mừng hớn hở. Đúng lúc đó thì có một giọng nói kéo Guillemot khỏi dòng suy nghĩ:
- Mày nghĩ nó ngủ à? Ê, Guillemot gà gật, mày ngủ đấy à?
Guillemot rùng mình khi nhận ra giọng của Thomas làng Kandarisar. Cậu mở mắt: đúng, chính là hắn, không phải cậu đang mơ; cái thằng tóc hung đỏ đang đứng ngay trước mặt cậu và bên cạnh nó là con bé Agathe làng Balangru, tay chống nạnh cười nhăn nhở dáng vẻ độc ác. Thế mà Guillemot cứ tưởng đã thoát khỏi Agathe và băng nhóm của nó nhờ câu thần chú bịa hôm nọ!
- Chúng tao phải nói chuyện với mày, thằng oắt con, đứa con gái cao lớn nghiến răng nói. Nó không còn vẻ gì là sợ cậu nữa.
- Phải, Thomas bồi thêm, hôm trước mày đã chơi chúng tao một vố đúng không?
- Đừng có chối, thằng còi, Agathe tiếp tục nói, tao hỏi bố tao rồi. Bố bảo một thằng mới làm đệ tử thì chưa thể giở trò phép phiếc gì cả.
- Chưa đáng quái gì đâu! Thomas đế thêm. Hình như phải mất nhiều năm nữa mới có thể niệm thần chú!
- Vì thế, chúng tao tự nhủ, đứa con gái nói với giọng đầy hăm dọa, phải kiểm tra xem sao. Thomas, dành phần cho mày đấy!
Thomas lao vào Guillemot. Cậu bé vừa đứng bật dậy, chuẩn bị sẵn sàng co giò chạy thẳng. Chỉ có điều nếu làm vậy, cậu sẽ phải bỏ lại cuốn sổ tay quý giá; và vì thế cậu không động đậy, chỉ co rúm người lại đợi cú tấn công.
Nhưng chẳng có cú sốc nào cả. Thomas đứng như trời trồng, đờ người vì sợ, mắt giương to nhìn ra biển. Agathe cũng nhìn ra hướng đó và rú lên sợ hãi: hai con Gommon khổng lồ bất ngờ nổi lên trên mặt biển và đang rẽ nước tiến vào bờ.
Gommon là quái vật khổng lồ có con mắt đục lờ đờ, tóc bằng tảo biển và da phủ lớp vảy nhớp nháp. Trông hình thù bề ngoài chúng có vẻ giống người, nhưng hành vi thì giống thú vật hơn; những con thú dữ... Chúng có thể bơi dưới nước cũng dễ dàng như trườn trên cát hoặc trên những mỏm đá bên bờ biển vốn là hang ổ của chúng. Thời xưa, chúng từng là kẻ thù nguy hiểm nhất của ngư dân Xứ Ys. Vài thế kỷ trước, Hiệp hội Pháp sư và Hội Hiệp sĩ đã phối hợp hành động để đày tất cả lũ quái vật Gommon sang Thế giới Vô hình!
Từ bấy đến giờ, ở Xứ Ys, người ta chỉ biết tới sự tồn tại của chúng qua sách vở và những câu chuyện truyền thuyết.
Vậy mà, có hai con Gommon bằng xương bằng thịt đang rẽ nước trên mặt biển tiến nhanh vào bờ...
- Chạy mau! Chạy mau, Agathe! Đến lượt Thomas hét lên với đứa con gái cao lớn lúc này đang đờ đẫn vì sợ hãi, không nhấc nổi chân tay.
Miệng lẩm bẩm rủa, Thomas nắm lấy cánh tay con bé và lôi mạnh theo. Guillemot hò chúng chạy nhanh lên. Cả ba đứa cắm đầu cắm cổ chạy về phía cồn cỏ, chỗ chắc chắn hơn và may ra có thể thoát khỏi quái vật Gommon.
Guillemot lấy hết sức lao đi thật nhanh, nhưng cậu đã bắt đầu hổn hển. Cậu đang bước lún trên cát và phải gắng sức lắm mới làm được một động tác đơn giản là bước chân này lên trước chân kia. Cậu thấy cảm giác thật khó chịu, cứ như thể mỗi bước đi lại làm cậu bị thụt lùi về phía sau thêm một chút! Nó giống như việc thỉnh thoảng ta gặp trong ác mộng: bị thú dữ đuổi đằng sau mà chân thì cứ như bị dính chặt trên mặt đất, không thể nào tiến lên được! Guillemot không kìm nổi cơn run. Ba đứa sẽ chẳng thể nào lên tới cồn cỏ! Cậu quay lại nhìn phía sau: Thomas và Agathe cũng chẳng khá hơn gì, thậm chí chúng còn khổ sở hơn vì to lớn hơn cậu. Hai con quái vật không còn xa nữa.
Thomas cũng quay lại. Nó thấy hai con quái vật da đầy vảy chỉ còn cách đó vài bước. Vì quá sợ hãi và luống cuống, nó hét lên. Rồi nó buông tay Agathe để đi được nhanh hơn. Bất ngờ bị mất thăng bằng, đứa con gái loạng choạng rồi ngã xuống. Trong nháy mắt, con Gommon thứ nhất đã nhảy chồm lên con bé. Agathe rú lên và giãy giụa tứ phía khi đôi tay to khỏe túm lấy nó. Con quái vật nhấc bổng con bé lên dễ như không và vác lên vai. Nó quay gót và vác Agathe trở ra biển, chẳng thèm để ý tới tiếng gào thét kêu cứu của nạn nhân. Con Gommon thứ hai tiến lại gần hai đứa con trai, lúc này thôi không chạy nữa vì quá sững sờ trước cảnh vừa rồi. Mồm con quái vật ngoác ra, để lộ đầy những chiếc răng to tướng nhọn hoắt, và con dao sáng loáng nó cầm trên tay khiến cho hai đứa hiểu ngay ý nó đang muốn gì: chúng sẽ không bị bắt cóc mà là giết luôn!
- Ahaaaaaaaaaaaaa!
Cả hai đứa cùng hét lên một tiếng kinh hãi và chạy trốn thật nhanh.
- Nhanh nữa lên! Chạy nhanh nữa lên! Guillemot giục giã Thomas, lúc này đang tụt lại.
Con Gommon vốn quá quen đi lại trên cát nên dễ dàng theo kịp hai đứa. Gần tới cồn cỏ rồi: hai đứa vẫn còn cơ hội để chạy thoát nhưng phải thật nhanh! Đúng lúc này thì Thomas lại vấp ngã sóng soài trên cát, làu bàu vì đau. Guillemot ngừng chạy và tới giúp đỡ kẻ đang cùng trốn chạy với cậu.
- Đứng lên, Thomas! Nào, đứng lên!
Thomas nằm sóng soài dưới đất, mắt mở to đầy sợ hãi nhìn con quái vật đuổi theo chúng đang tới gần. Nó gượng đứng dậy, nhưng rồi cái mắt cá chân chắc đã sái khi ngã lúc nãy làm nó quỵ xuống. Thomas lại ngã lăn xuống đất.
- Quá muộn rồi! Thomas rên rỉ. Chạy đi, mau! Guillemot lưỡng lự.
Cậu cảm thấy vẫn có thể thoát được nanh vuốt quái vật Gommon, chỉ cần cậu lên được cồn cỏ.
Cách đó chỉ mười phút là có nhà dân rồi: cậu có thể nhanh chóng gọi được cứu viện. Nhưng sẽ không kịp cứu Thomas. Những lúc bị tên tóc hung đối xử tàn tệ ở trường, cậu chỉ mong cho nó chết quách đi! Nhưng đó là lúc tức giận, còn giờ, khi thấy điều đó sắp sửa xảy ra thì... Số phận mà Thomas sắp phải chịu không thể so sánh với những trò trêu chọc của nó với cậu. Không được, cậu sẽ chiến đấu đến cùng với nó và cậu sẽ không bỏ nó, cho dù có xảy ra điều gì đi nữa! Rõ rang là, Guillemot nghĩ, người ta không thể hành động khác với bản chất của mình: trở thành Đệ tử của thầy Phù thủy không khiến cậu từ bỏ khuynh hướng hiệp sĩ ưa nguy hiểm.
Lúc này, con Gommon chỉ còn cách vài bước, chạy trốn cũng chỉ vô ích. Thomas làng Kandarisar sợ phát cuồng, nó ôm mắt cá chân cố bò lê trên cát. Guillemot cố hết sức bình sinh giúp nó. Con quái vật chỉ cần với tay là tóm được hai đứa. Nó biết điều đó và hình như nó cứ nhẩn nha cho thích. Lưỡi dao nó cầm trong tay càng sáng hơn dưới ánh mặt trời.
Vừa lúc, điều gì đó kỳ lạ diễn ra.
Linh Phù thứ ba bất ngờ hiện ra trong óc Guillemot, dù cậu không hề tưởng tượng, mà nó còn rõ ràng hơn cả những lúc cậu luyện tập. Hình ảnh Linh Phù nhanh chóng choán hết tâm trí cậu, nó lớn dần lên và bốc cháy, làm lan tỏa trong người cậu một sức nóng lúc đầu còn nhẹ nhàng, rồi tới mức không chịu nổi. Guillemot có cảm giác như Linh Phù đốt cháy và thiêu hủy cậu từ bên trong. Guillemot buông Thomas ra và đứng sững trước con quái vật. Hai tay ôm đầu, cậu rên rỉ quằn quại vì đau đớn.
Bị bất ngờ, con Gommon đứng sững lại và giương đôi mắt đục lờ đờ quan sát cậu. Guillemot hét to tên của Linh Phù vì cảm thấy đó là cách duy nhất để cậu thôi không bị cơn đau hành hạ và thoát khỏi ngọn lửa đang hủy diệt cậu.
- THUUURSAAAAZ!!!
Quái vật Gommon bất ngờ lùi lại, như thể nó vừa bị một cú đấm khủng khiếp giáng mạnh vào người. Nó hộc lên một tiếng, nhìn hai đứa con trai vẻ khó hiểu, rồi đổ sụp xuống, cứng đờ trên cát.
- Ối giời ơi! Thomas thốt lên và gượng đứng dậy. Sao cậu làm được thế?
Guillemot cảm thấy người nhẹ đi ngay sau khi kêu được tên của Linh Phù. Chắc là mẫu tự huyền bí đó đã hành động từ bên trong người cậu để buộc cậu phải dùng tới khi cần thiết! Điều này cậu chưa hề biết. Guillemot nhìn con Gommon đang nằm dưới đất mà không tin nổi vào mắt mình. Thomas đang dựa người vào vai cậu cũng thế.
- Sao cậu làm được thế, nói đi, cậu làm thế nào? Thomas hỏi lại với giọng run run đầy khâm phục.
Cả hai đứa vẫn còn run rẩy. Chưa bao giờ Guillemot lại sợ đến vậy! Kể cả cái lần cậu bị ông bác Urien truy lùng trong lâu đài để phạt vì cậu và Romaric đã nhét một con chuột chết vào giường ông...
Guillemot hít một hơi thật sâu rồi trả lời:
- Tôi học pháp thuật... Tôi chẳng nói với cậu là gì?
Thomas làng Kandarisar không biết nói gì thêm và đành gật đầu vẻ rất nghiêm trọng. Nhưng chúng chợt nhớ tới Agathe đã bị bắt mất. Chúng quá vui mừng vì còn sống sót nên đã quên đi việc con bé bị bắt cóc, nhưng giờ sự việc chợt trở lại trong đầu chúng.
- Chúng ta phải đi báo cho Hội Hiệp sĩ ngay, Guillemot nói với Thomas đang không thể kìm tiếng nức nở bởi dư âm của cuộc phiêu lưu hãi hùng vừa rồi và vì sự biến mất của đứa con gái cùng hội cùng thuyền.
Guillemot quay trở lại chỗ cậu đã để cuốn sổ trên cát và nhặt lên bỏ vào túi. Sau đó, cậu gắng hết sức đỡ tên Thomas to béo tập tễnh đi về phía Thành Dashtikazar.