Vụ Agathe bị bắt cóc làm xôn xao cả xứ.
Nói đúng hơn là vụ việc đã gây ra một cơn động đất làm rung chuyển Xứ Ys! Đầu tiên là ông Balangru, bố của Agathe, làm ầm ĩ lên kết tội Hội Hiệp sĩ, trong khi mẹ con bé thì khóc lóc thương con gái. Bởi theo ông, họ là những người đã không làm trọn công việc của mình. Tiếp đến là việc Hội Hiệp sĩ, vì muốn phục hồi danh dự, đã tung quân truy tìm thủ phạm khắp xứ song chẳng ích gì. Một lý do nữa khiến cả xứ náo loạn là sự xuất hiện của quái vật Gommon trên bờ biển đồng nghĩa với việc Xứ Ys không còn nằm ngoài sự đe dọa của Thế giới Vô hình nữa. Sau cùng là bởi mỗi người ít nhiều đều lo sợ Bóng tối có nhúng tay vào vụ này.
Mọi người vẫn nhớ như in những tội ác mà Bóng tối đã gây ra: từ việc quân Ork khát máu phá hủy hàng loạt các ngôi làng (Ork là tương ứng trên cạn của quái vật Gommon, chỉ có điều chúng là sinh vật đặc trưng của Thế giới Vô hình) cho tới vụ Thành Dashtikazar suýt bị thiêu cháy vì hai quả bóng lửa ma thuật. Trong cả hai vụ, chỉ thiếu chút nữa thì các Hiệp sĩ và thầy Phù thủy đã không chống đỡ nổi các đòn tấn công của Bóng tối.
Dân Xứ Ys nhớ nhất cái ngày chính Bóng tối lảng vảng xuất hiện ở gần một thôn làng miền Núi Vàng vừa bị đội quân quái vật của nó san bằng. Bóng dáng hư ảo và giá băng của Bóng tối khiến cho tốp Hiệp sĩ Cuồng phong đến dẹp giặc thấy còn khiếp sợ hãi hùng hơn cả cảnh dân làng xấu số phơi xác trên đường hay chính đám quân Ork đang tụ tập trên đỉnh núi.
Cả Xứ Ys cứ sôi lên. Hội Tộc trưởng Qamdar họp bàn, còn trong mỗi khu phố, thôn làng, đàn ông phải thay phiên nhau canh gác. Vó ngựa các Hiệp sĩ khua vang khắp phố phường, làng xóm, và đã lâu lắm rồi người ta mới lại nhìn thấy rất nhiều bóng áo choàng dài màu sẫm ngang dọc từ khắp thành phố đến thôn quê đến thế. Hôm nay là một ngày đặc biệt: không phải vì là ngày nghỉ hè đầu tiên của tụi học trò, mà vì đại diện các họ tộc, Đại Pháp sư của Hiệp hội Pháp sư, ngài Tổng Chỉ huy của Hội Hiệp sĩ cùng đại biểu các thương nhân và thợ thủ công được mời tới cung điện của Hội đồng Trưởng xứ. Dân Xứ Ys chờ đợi rất nhiều ở cuộc họp của những người đứng đầu này.
- Này con trai, con cảm thấy sao rồi? Thầy Qadehar hỏi Guillemot khi hai thầy trò đi dọc theo hành lang dài dẫn tới phòng họp trong cung điện Hội đồng Trưởng xứ.
- Con sẽ thấy khá hơn khi nào mọi việc kết thúc, thưa Thầy, Guillemot hơi nhăn mặt trả lời.
Ngay cả cậu bé dũng cảm nhất cũng cảm thấy phải e sợ khi được Hội đồng Trưởng xứ triệu tập cùng lúc với những nhân vật nổi tiếng nhất Xứ Ys! Vả lại Guillemot cũng chỉ chấp nhận lời mời vì được đảm bảo là có Thầy cùng đi.
- Chà! Qadehar trả lời và cười với Guillemot khiến cậu bé thấy ấm lòng, sau những gì con vừa trải qua, thì vụ này đâu đến nỗi hãi hùng lắm!
- Vâng, cậu bé làu bàu, chỉ có điều con vẫn tự nhủ thà phải đối đầu với cả một lũ Gommon còn hơn.
Thầy Qadehar cười to, Guillemot cũng hòa theo tiếng cười của ông. Chiến công chống lại quái vật trên bãi biển đã khiến cậu trở thành anh hùng dưới con mắt người dân Xứ Ys. Chỉ trừ có bố Agathe, người thậm chí còn ra mặt trách cứ cậu là không cứu con gái ông, và bác Urien của cậu, người cứ cằn nhằn là chẳng qua cậu may mắn thoát chết, chả nên vẽ thành chuyện to tát quá làm gì.
Sau khi hết sợ hãi, mẹ cậu lại tỏ thái độ rất kỳ lạ, vừa lo lắng vừa tự hào. Nhưng sự kiện này đã để lại dấu ấn đáng kể nhất với Thomas. Từ khi cậu Đệ tử của thầy Phù thủy cứu nó khỏi nanh vuốt quái vật Gommon, đứa con trai dòng họ Kandarisar luôn nhìn Guillemot với ánh mắt đầy ngưỡng mộ và cứ lẽo đẽo theo cậu đi khắp nơi, như trước đây nó từng đi theo con bé Agathe. Lúc đầu Guillemot hơi khó chịu về chuyện này, nhưng sau thấy không thể thay đổi thái độ của Thomas nên đành để mặc nó.
Hai thầy trò tới trước gian phòng. Qadehar gõ vào cánh cửa lớn bằng gỗ sồi. Một người gác ra mở cửa cho họ vào. Trước mặt hai thầy trò, vị Trưởng xứ và các vị khách mời danh giá của ông đang ngồi quanh một cái bàn tròn to.
- Xin chào, xin chào thầy Qadehar, rất vui được gặp lại ông! Vị đứng đầu Xứ Ys lên tiếng trước với thầy Phù thủy.
Vị Trưởng xứ là một người đàn ông trạc bảy mươi tuổi, có đôi mắt sắc sảo và giọng nói đầy sức thuyết phục. Vốn là một tộc trưởng có tính tình thẳng thắn và thận trọng, ông đã được bầu vào vị trí này với đa số phiếu tán thành. Trong mọi công việc, ông luôn tỏ ra là một nhà ngoại giao khéo léo, biết tiếp nhận những lời khuyên chí lý song cũng rất quyết đoán. Tới giờ phút này, người dân Xứ Ys vẫn không hề hối tiếc về sự lựa chọn của mình.
- Rất lấy làm vinh hạnh... Qadehar đáp lơi , người hơi cúi xuống trong khi Guillemot cố lui mình ra phía sau.
Bên chiếc bàn còn có ngài Tổng Chỉ huy Hội Hiệp sĩ Cuồng phong, một người đàn ông rất cao lớn, đã đứng tuổi, trên mặt chằng chịt những vết sẹo, vết tích của những trận chiến đã kinh qua. Từng là người giỏi nhất trong số các hiệp sĩ cùng thời, ông đã được đa số bầu chọn để thay thế người tiền nhiệm hy sinh trong những trận chiến dữ dội mà Hội Hiệp sĩ đã tiến hành trên Núi Vàng chống lại quân Ork do Bóng tối cử đến.
Ngồi bên cạnh ngài Tổng Chỉ huy là một người đàn ông bụng phệ có cái nhìn lanh lợi. Đó là vị đại biểu chăm lo quyền lợi của thợ thủ công và tiểu thương, những người đã bầu chọn ông. Tuy không nổi tiếng bằng bốn vị kia, nhưng có lẽ ông là người có quyền lực cụ thể nhất, vì các phường hội mà ông là người đại diện bảo đảm sự sống còn về vật chất cho cả xứ. Ông thường xuyên xung đột với vị Trưởng xứ về các sản phẩm Xứ Ys nhập khẩu từ Thế giới Thực, nhưng đó là vì vai trò của họ và sự đối đầu cũng không vượt khỏi khuôn khổ đó.
Ngồi xa hơn một chút là người đàn ông mà Guillemot biết rõ. Ông ra hiệu chào cậu vẻ thân thiện: đó là Utigern làng Krakal, cha của hai chị em sinh đôi Ambre và Coralie. Ông đại diện cho các tộc trưởng Qamdar. Ông có vóc người nhỏ thó và mảnh dẻ. Bộ tóc nâu và đôi mắt xanh, những đường nét các con gái ông được thừa hưởng, là điều gây ấn tượng nhất ở ông.
Trong số tất cả các nhân vật có mặt, ông là người có quyền lực dường như còn là điều phải tranh cãi nhiều nhất, vì ai cũng biết là các họ tộc thường xuyên ganh đua với nhau.
Cuối cùng, ngồi ở cuối bàn, trong tấm áo choàng sẫm màu có mũ trùm đầu là vị Đại Pháp sư của Hiệp hội Pháp sư, thầy Charfalag, một cụ già gầy hốc hác, mắt lòa phải hướng tai về phía những người đang nói. “Con đừng để ý đến vẻ bề ngoài của Đại Pháp sư, thầy Qadehar đã dặn trước Guillemot như vậy, tuy Thầy đã cao tuổi nhưng vẫn là một Phù thủy vô cùng cao tay!”
- A! Đây hẳn là Guillemot, Guillemot làng Troil, tác giả của những chiến công tuần trước, vị Trưởng xứ quay về phía cậu bé nói. Lại gần đây nào, đừng sợ!
Trong khi Guillemot rụt rè bước lại gần, vị Trưởng xứ nói với Utigern làng Krakal vì thấy ông này ra hiệu chào cậu bé:
- Anh quen cậu bé này à, Utigern?
- Đương nhiên, thưa Ngài. Ở nhà tôi họa có điếc thì mới không nghe thấy gì. Bởi vì, ông nháy mắt với Guillemot, các cô bé Xứ Ys hình như rất thích cậu nhóc này!
Dù tình huống đang rất nghiêm trọng, nhưng ai nấy đều mỉm cười. Guillemot, mặt đỏ sậm, chỉ mong có phép để độn thổ ngay tức khắc... Cậu biết ngay đó là một câu đùa quái ác của Ambre. Cô nàng chắc chắn đã tranh thủ thất bại đắng cay của cậu với con bé Agathe để rót vào tai cha cái tin đồn vớ vẩn này! Cậu nhủ thầm sẽ phải thanh toán vụ này với cô bé ngay khi có dịp.
Vị Trưởng xứ lấy lại vẻ nghiêm túc và hỏi thầy Qadehar:
- Ông có biết vì sao cậu bé này có thể chống lại quái vật Gommon không?
- Tôi cũng không rõ lắm, thưa Ngài, thầy Phù thủy đáp sau khi đã liếc mắt về phía Đại Pháp sư. Song dường như Guillemot có chút thiên hướng pháp thuật, ít ra cũng đủ để có thể phát triển thành hiệu ứng Tarquin. Có lẽ là sự sợ hãi kết hợp với bản chất nhạy cảm đã làm tăng khả năng những kiến thức sơ đẳng về pháp thuật mà tôi bắt đầu dạy cho cậu bé...
Vị Trưởng xứ quay về phía Tổng Chỉ huy Hội Hiệp sĩ.
- Ngài chỉ huy, ta có tin tức gì về con gái nhà Balangru không?
- Rất tiếc, thưa Ngài, chưa có gì cả, Hiệp sĩ trả lời. Song có một điều chắc chắn là hiện cô bé không còn ở Ys nữa...
Câu trả lời của vị chỉ huy khiến ai nấy đều im lặng. Trưởng xứ hỏi Đại Pháp sư.
- Đại Pháp sư Charfalag, công việc tìm kiếm của các vị đến đâu rồi? Con quái vật Gommon bị bắt đã chịu khai bí mật gì chưa?
- Còn quá sớm, thưa Ngài, vị Đại Pháp sư trả lời với một giọng khàn khàn trầm tĩnh thỉnh thoảng bị ngắt quãng bởi những cơn ho kéo dài. Các thầy Phù thủy cao tay nhất của chúng tôi vẫn đang tìm hiểu vụ việc bí ẩn này. Còn con quái vật Gommon... Nó cứng đầu lắm! Nhưng rồi nó sẽ phải tiết lộ thôi.
Cả gian phòng lại chìm trong yên lặng sau khi nghe câu trả lời của vị Đại Pháp sư thông thái. Người đại diện các thương gia và thợ thủ công phá tan sự im lặng:
- Ít nhất chúng ta cũng phải biết vì sao con gái nhà Balangru bị bắt cóc chứ? Chúng ta có nhận được lời đòi tiền chuộc nào không?
- Không, vị chỉ huy Hiệp sĩ trả lời, ông là người được giao nhiệm vụ đảm bảo an toàn cho cả xứ. Chưa có ai liên lạc với gia đình cô bé...
- Nhưng tóm lại, Utigern làng Krakal nổi cáu, chẳng còn tâm trí đâu mà đùa bỡn nữa, phải làm gì bây giờ? Dân chúng đang vô cùng hoảng sợ, họ đợi câu trả lời đấy!
- Chưa có cách nào khác, Trưởng xứ bình tĩnh trả lời. Chúng ta phải đề phòng cẩn thận, và đợi kết quả từ cuộc điều tra...
- ... Hoặc là đợi đến vụ bắt cóc sắp tới! Đại diện các bộ tộc đỏ mặt tía tai nói. Tôi có hai đứa con gái, các vị cũng có con cái, thậm chí là cháu chắt nữa! Không biết các vị nghĩ gì, chứ tôi thì hoàn toàn không muốn thấy chúng biến mất!
- Bình tĩnh nào, ông Utigern, Trưởng xứ tiếp lời. Không ai lại mong có thêm những vụ mất tích mới! Nhưng tôi đã nói rồi: phải biết chờ đợi. Ngay lúc này, chúng ta còn nhiều việc khác phải lo. Ví dụ như cháu đây, ông tiếp tục nói và quay về phía Guillemot.
- Cháu ư? Cậu lắp bắp. Nhưng sao cơ ạ? Cháu đã làm gì?
- Cháu là một trong hai nhân chứng của vụ bắt cóc, vị chỉ huy giải thích. Và cháu là người đã chiến thắng con quái vật Gommon thứ hai. Con kia có thể đã thấy cháu hành động ra sao. Vì vậy, vấn đề khẩn cấp là phải bảo đảm an toàn cho cháu. Chẳng hạn như có thể đưa cháu tới ẩn ở một trong những pháo đài của Hội Hiệp sĩ.
Vị Đại Pháp sư giơ tay xin có ý kiến; Guillemot cũng như những người khác quay về phía ông. Từ người vị Đại Pháp sư phát ra một vầng hào quang đặc biệt, và lúc này cậu Đệ tử chợt hiểu ý thầy mình muốn nói vừa nãy, khi ông bảo cậu đừng tin vào vẻ bề ngoài: pháp thuật khiến cho Đại Pháp sư mạnh hơn rất nhiều so với sức lực cơ thể già nua! Vượt qua định kiến bản năng đối với cụ già nhìn bề ngoài không có vẻ gì hay ho này, Guillemot cảm nhận một sự kính trọng, thậm chí là ngưỡng mộ.
- Sao không cho cậu ấy tới một trong những tu viện của chúng tôi? Charfalaq đề nghị. Chẳng còn nơi nào tốt hơn cho cậu bé đâu!
Đây chính là điều Guillemot đang lo sợ! Bị nhốt ở một nơi nào đó khi vừa mới vào hè! Cậu nhăn mặt. Song để cậu yên tâm, thầy Qadehar đặt tay lên vai cậu bé và xin được nói:
- Các vị thật tốt bụng khi lo lắng tới cậu bé đệ tử của tôi... Nhưng tôi nghĩ Guillemot sẽ khá an toàn khi đi với tôi... Chúng ta hãy để cậu ấy ở Troil: tôi cũng sẽ ở đó và để mắt tới cậu bé, đồng thời sẽ tiếp tục dạy cho cậu ấy.
Các thành viên trong Hội đồng tranh cãi một lúc, Đại Pháp sư là người tỏ ra dè dặt nhất với lời đề nghị của thầy Qadehar. Cuối cùng tất cả đều thống nhất với ý kiến có vẻ như hợp lý nhất của thầy Qadehar. Chẳng phải thầy là người hiểu rõ nhất Thế giới Vô hình và những quái vật sống ở đó sao? Thậm chí, người ta còn nói, thầy là người duy nhất có thể đương đầu với Bóng tối, kẻ thù khủng khiếp nhất của người dân Xứ Ys.
Thầy Qadehar thấy Guillemot thở phào nhẹ nhõm khi nghe vị Trưởng xứ tuyên bố quyết định của Hội đồng giao cho thầy Phù thủy trông nom cậu, ông nháy mắt với cậu bé vẻ đồng cảm. Cậu tự hỏi sao thầy mình lại biết Romaric, Gontrand, Ambre và Coralie ngày mai sẽ tới Troil để nghỉ hè!