Bí ẩn các vì sao Tập 1, Thầy phù thủy Qadehar

Lượt đọc: 624 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13
gặp lại nhau

Em kể đi, kể nữa đi! Romaric nài nỉ, vẻ đầy phấn khích bởi câu chuyện Guillemot vừa kể tới lần thứ mười cho các bạn mình nghe.

- Ôi! Nhiễu quá, Ambre đáp lời Romaric, cậu không thấy là cậu ấy đã chán ngấy rồi à?

- Có phải ngày nào cũng được nghe một người anh hùng như vậy kể chuyện của mình đâu! Cậu chàng tóc vàng cằn nhằn.

- Mình hiểu điều đó, Gontrand xen vào, giọng giễu cợt: nếu là một gã vô tích sự thì mình cũng thích được kết bạn với những con người đặc biệt, ví như bậc anh hùng đã giết chết quái vật Gommon, hay chàng nhạc sĩ thiên tài chẳng hạn.

- Phải đấy, Romaric gầm gừ và đấm vào vai cậu bạn cao kều, gầy đét đang phản đối, cậu sẽ thấy điều một Hiệp sĩ tương lai làm đối với chàng nhạc sĩ thiên tài!

Vừa lúc đó thì Coralie ùa vào phòng Guillemot, trên tay bê khay đựng nước cam mát lạnh. Cả bọn đang ở trong phòng để tránh cái nắng gắt gao của buổi chiều. Chúng vỗ tay khen Coralie có ý kiến hay. Cô nàng đỏng đảnh vờ nhận lời khen dành cho mình và đi lại vênh vang ngúng nguẩy, khiến cả bọn cười phá lên.

Mùa hè khởi đầu thật tốt đẹp!

Từ hôm bọn trẻ gặp lại nhau để cùng nghỉ hè ở nhà Guillemot, lúc nào chúng cũng vui đùa như vậy, quên cả thời gian nếu như mẹ Guillemot không gọi ra bàn ăn.

Ở Xứ Ys có một thói quen thế này: các bậc cha mẹ thường rất nghiêm khắc với con cái trong năm học, nhưng bù lại, trong hai tháng nghỉ hè, họ để cho chúng hầu như hoàn toàn tự do. Cho nên khỏi cần nói là học sinh xứ này mong chờ những ngày hè tới mức nào!

Nào là dạo chơi trên trảng đất, thi đấu thể thao trên quảng trường làng Troil, đánh bài trong phòng của Guillemot, rồi những buổi tối ngồi tán gẫu trong phòng khách sau khi xem một cuốn băng video.

Guillemot thường ở trung tâm giữa đám bạn vui nhộn. Cậu không mảy may thấy chán khi cứ kể đi kể lại chuyến phiêu lưu của mình. Thỉnh thoảng cậu còn nhận thấy mình hứng khởi thêm thắt vài chi tiết cho câu chuyện thêm phần gay cấn và kiêu hãnh khi thấy ánh mắt lấp lánh của các bạn hướng về phía cậu. Ánh mắt của người anh họ Romaric thậm chí còn pha lẫn sự ngưỡng mộ và điều đó khiến Guillemot thấy khoái hơn hết thảy mọi thứ khác.

Hôm nay, cậu phải tranh thủ chơi cho thỏa thích vì thầy Qadehar đã cho phép cậu nghỉ trọn một ngày. Thầy đang ở nhà bác Urien. Ngay từ ngày mai, mỗi ngày cậu lại phải dành một khoảng thời gian để tiếp tục theo học với Thầy.

- Chúng mình tới vách đá bên bờ biển đi! Ambre đề nghị sau khi cả hội đã uống cạn không còn giọt nước mát nào trong cốc.

- Tuyệt vời! Gontrand nhảy lên tán thưởng và những đứa khác cũng hùa theo.

Chúng ầm ầm lao xuống cầu thang và ào ra con phố lát gạch ngoằn ngoèo đi qua làng Troil.

Ngôi nhà của Guillemot nằm ở lối vào làng, ngay sát cạnh không có hàng xóm nào.

Bên này nhà là trảng đất trải rộng tới tận biển, còn bên kia là rừng sồi ăn sâu vào đất liền. Nhưng lũ trẻ đã chọn đi về phía mấy vách đá dựng đứng bên bờ biển là nơi chúng thích hơn cả.

Guillemot đi chậm lại, sóng bước với Ambre.

- Sao cậu lại bịa chuyện với bố cậu?

- Chuyện gì cơ? Ambre ngạc nhiên quay sang hỏi.

- Cậu biết thừa còn hỏi, cậu bé đỏ bừng mặt, về chuyện tớ và hội con gái Xứ Ys ấy...

- À! ra chuyện đó à, Ambre nhẹ nhàng thừa nhận, mình cũng chẳng biết nữa. Chắc là ý nghĩ thoáng qua trong đầu và mình thấy hay hay!

- Chẳng có gì hay cả! Guillemot bực tức nói.

Ambre ra vẻ ngạc nhiên:

- Thế à? Không phải vậy sao?

Guillemot cau có. Thật không thể tranh cãi nghiêm túc với cô gái này.

Nhận thấy mình đã hơi quá, Ambre cố chủ động bắt chuyện lại:

- Mẹ cậu tốt thật, bà đã đồng ý cho cả hội bốn đứa bọn mình tới đây nghỉ tận hai tháng.

- Ừ, đúng thế, Guillemot thừa nhận. Không bao giờ mẹ lại muốn mình bất hạnh: mà nếu mùa hè mình phải xa các bạn thì đó quả là một bất hạnh.

- Đồ nịnh bợ! Coralie lại gần hai người, để mặc Romaric đang hoa chân múa tay giải thích cho Gontrand công việc luyện tập của cậu để chuẩn bị cho kỳ thi vào Hội Hiệp sĩ.

- Mẹ mình lúc nào cũng buồn rười rượi! Cứ như thể bà cảm thấy có lỗi khi để cha mình bỏ đi và không sinh thêm con để mình có anh có em... Guillemot thở dài.

- Còn mình lại chỉ muốn được là con gái độc nhất! Ambre kêu lên khiến cô em sinh đôi quay sang nhìn chằm chằm.

- Quan trọng là mẹ yêu cậu, đúng không? Coralie dịu dàng kết luận.

- Ừ, cậu nói đúng, Guillemot nói thoái thác, như để xua đi những ý nghĩ buồn rầu có thể làm hỏng niềm hạnh phúc những ngày nghỉ hè của cậu.

Chẳng mấy chốc, lũ trẻ đã nhìn thấy những vách đá vôi trắng sừng sững trên biển, khổng lồ mà yếu ớt, luôn thay đổi dáng vẻ trước sự tàn phá của phong ba bão táp, chúng bị xói mòn từ từ hoặc đổ sập xuống từng mảng. Trông chúng không được hùng vĩ như những vách đá bên bờ của Trảng đất Gay gắt hay dãy Núi Vàng, nơi đã xảy ra cơn bão lớn cắt lìa Xứ Ys với lục địa. Tuy vậy, trông những vách đá dựng đứng này vẫn rất uy nghi.

Lũ trẻ đi theo con đường dẫn ra bãi biển đầy đá cuội, sau khi đã liếc mắt nhìn Guillemot và được cậu khích lệ bằng một nụ cười: không thể chỉ vì một lần bị quái vật Gommon tấn công mà cậu phải tránh biệt những bãi biển Xứ Ys!

Trên đường đi, Guillemot mô tả cho các bạn đang vô cùng ngỡ ngàng về cuộc sống ẩn chứa trong những mỏm đá thoạt nhìn rất hãi hùng này, nơi dốc thoai thoải là những bãi cỏ dày trải rộng, nở đầy bông cỏ đuôi trâu màu đỏ và dương kỳ thảo nghìn cánh, thu hút bầy bướm và đôi khi cả lũ chuột nhím. Các khe núi dốc đứng là nơi ẩn náu của những chú chim mòng biển long ánh bạc và chim cắt.

- Ở trường đâu có dạy những điều này! Gontrand ngắt lời khi cả bọn đang đi bộ trên bãi đá cuội bên bờ biển.

- Không, tớ học với thầy Qadehar... Nó nằm trong chương trình học của tớ, Guillemot tiết lộ.

- Có gì là pháp thuật trong những kiến thức đó? Coralie tò mò hỏi.

- Tớ đã nói với các bạn nhiều lần rồi, cậu trả lời, tớ không bao giờ được nói với ai về chuyện này, ngay cả với các bạn. Tớ hứa rồi.

- Biết rồi, biết rồi, Romaric càu nhàu. Coralie hỏi mà không suy nghĩ ấy mà. Thế thôi.

- Đấy là đặc trưng của Coralie, Ambre buông một câu, trước khi nói vống lên vui vẻ: chúng mình leo núi đi! Ai thách đấu với mình nào?

Lời đề nghị của cô bé không được mấy ai hưởng ứng. Vì ai cũng biết là không thể leo núi giỏi hơn cô. Như mọi khi, chỉ có Romaric đồng ý thách đấu. Chắc hẳn là phản xạ ngớ ngẩn của chàng hiệp sĩ tương lai! Gontrand chế giễu. Mấy đứa còn lại ngồi dưới xem màn trình diễn.

Romaric lấy hết sức trèo, miệng cứ càu nhàu suốt. Ambre di chuyển rất duyên dáng, leo lên cao mà không hề có vẻ phải gắng sức. Trông cô cứ như nhảy trên vách núi, tìm chỗ bám tay và đặt chân chỉ nhờ những động tác đu mình hết sức nhẹ nhàng. Cô nhanh chóng bỏ xa Romaric. Chẳng mấy chốc Ambre đã leo lên đỉnh mỏm đá đã chọn, trong tiếng vỗ tay hoan hô của những người bạn ở dưới. Dù vẫn còn giận Ambre, song Guillemot cảm thấy thật xúc động. Cậu tự nhủ không biết có màn trình diễn nào đẹp hơn cảnh Ambre nhẹ nhàng lướt đi trên vách đá đó không.

Còn Romaric thở phì phò, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, cố bò lên theo Ambre. Cô bé chìa tay giúp cậu leo lên bước cuối cùng, và cậu vui vẻ chấp nhận sự giúp đỡ. Hai đứa đứng chênh vênh trên mỏm đá, giơ cao tay hét mừng chiến thắng. Gontrand, Coralie và Guillemot đáp lại hai bạn từ phía dưới. Vừa lúc đó Ambre hét lên:

- Kìa! Kìa! Guillemot! Cẩn thận đấy!

Mặt tái nhợt, cô bé chỉ lia lịa về phía bụi cây gần biển. Romaric cũng hét toáng lên và hoa tay múa chân. Ba đứa ngồi trên bãi biển quay người lại. Chúng nhìn thấy một bóng người đang di chuyển trên đám đá cuội cách chúng không xa, một bóng người to ngang phè.

Coralie rú lên. Guillemot đứng im, cố thầm kêu tên Linh Phù đã cứu cậu lần trước, nhưng cậu nhanh chóng bỏ cuộc: lần ấy, Linh Phù Thursaz tự đến chứ không phải do cậu gọi. Cậu cúi đầu, cảm thấy vô cùng xấu hổ về những lời khoác lác với bạn bè, rồi cậu ngẩng đầu lên, sẵn sàng chiến đấu ác liệt để tự vệ cho dù có xảy ra chuyện gì đi nữa. Cậu nhìn thấy Gontrand đang thọc tay sâu vào túi lôi ra một chiếc còi lạ lùng, và dù nó chẳng phát ra tiếng gì, cậu bé vẫn căng ngực lấy hết sức thổi.

Bỗng có tiếng cọt kẹt nghe thật khủng khiếp và những tia lửa tóe lên, một tảng đá ngay chỗ bọn trẻ đứng hình như mở ra và thầy Qadehar xuất hiện. Ông lao đi vội vã, dáng hơi liêu xiêu, đến đứng chắn giữa Guillemot và cái bóng đen không hề nhúc nhích, lấy thế để tự vệ. Thời gian như ngừng trôi. Không ai nhúc nhích, thậm chí không dám thở. Một tích tắc sau, thầy Phù thủy thư giãn trở lại và phá lên cười.

- Lại đây! Đừng sợ!

Người đang nấp sau bụi cây chui ra, mặt trời chiếu làm bóng cậu trải dài trên bãi biển.

- Con có sợ đâu, một giọng nói làu bàu mà tất cả đều sững sờ nhận ra.

Thomas làng Kandarisar xuất hiện, tay đút trong túi quần và vẻ mặt phụng phịu! Cậu tiến về phía mọi người với dáng vóc mập ngắn, chân lết đi khập khiễng.

« Lùi
Tiến »