Sao hắn bám dai thế không biết! Coralie nói khi quay lại và nhận ra cái đầu bờm xờm của Thomas đang theo cả hội cách đó một đoạn.
- Đúng thật, Romaric công nhận, nhưng hôm kia, lúc làm chúng ta phát hãi trên bãi biển, hắn đã chẳng giải thích rồi còn gì: hắn thề là sẽ luôn trông chừng cho Guillemot, vì cậu ấy đã cứu sống hắn!
- Thế trước đây các cậu có thấy hắn theo tớ không? Guillemot hỏi.
- Không, mấy đứa bạn đồng thanh trả lời.
- Hình như hắn ở quán trọ làng Troil, Coralie là người biết mọi chuyện nói thêm vào. Chủ quán trọ là bạn của cha hắn.
- Mình chẳng ngạc nhiên, cha hắn có bạn ở khắp nơi, Gontrand nhún vai kết luận ngắn gọn. Thomas ngốc quá đi mất, hắn làm chúng ta một phen hú vía!
- Còn cậu với cái còi thần nữa đấy! Romaric vừa vò đầu Gontrand cho bù xù lên vừa giễu cợt.
- Thế thì sao nào! Làm sao tớ biết được! Gontrand chống chế và lấy tay vuốt lại tóc.
- Dù sao thì cậu cũng biết giữ bí mật, Ambre thừa nhận và lại làm tóc Gontrand rối bù lên.
- Các cậu có thôi đi được không? Khó chịu lắm! Cậu ta làu nhàu và vuốt lại mái tóc mình lần nữa. Thầy Qadehar giao cho mình cái còi hôm mới nghỉ hè, để mình có thể báo cho ông ấy biết trong trường hợp Guillemot gặp nguy hiểm dù là không đáng kể! Ông đã dặn mình là không được nói cho các cậu biết. Ông tin mình mà.
- Giờ chắc ông ấy phải hối hận lắm! Romaric trêu Gontrand.
- Thôi! Đủ rồi đấy, cậu ấy đã làm điều cần làm, Guillemot nói xen vào. Dù sao cũng phải cảm ơn cậu ấy! Bởi vì nhỡ nếu chỉ có mình tớ bảo vệ các cậu...
- Cậu chả hiểu gì cả, Coralie nói cho Guillemot yên tâm; có lẽ khả năng của cậu đã xuất hiện nếu đó là quái vật Gommon thật.
- Ừ, có lẽ thế, cậu bé nhăn mặt. Thôi, các cậu ơi, tớ phải chia tay các cậu rồi. Tối gặp lại nhé!
- Tối gặp lại! Lũ bạn đáp lại và nhìn cậu đi khuất trên con đường mòn dẫn đến khu đất trống trong rừng, gần cây sồi cổ thụ nơi thầy Phù thủy Qadehar đợi cậu đến học hàng ngày.
Câu chuyện về bóng đen trên bãi biển, dù mới xảy ra hai ngày trước đó, nhưng với cả bọn học trò thì dường như đã lâu lắm rồi. Kỳ nghỉ hè đã mang sắc thái khác với bọn trẻ, từ khi Guillemot quay lại học với thầy Qadehar. Cậu chơi với các bạn vào buổi sáng và buổi tối, còn buổi chiều dành để học pháp thuật. Vì thế, Romaric quyết định rèn luyện để trở thành Hiệp sĩ vào các buổi chiều, còn Gontrand thì vừa luyện các gam nhạc với cây đàn xi-ta vừa nhìn Romaric tập tành toát mồ hôi. Chỉ có hai chị em Ambre và Coralie là không mấy hài lòng với thời gian biểu mới này. Hai đứa thấy hơi chán, sau khi đã trổ hết các ngón chơi xỏ Gontrand và Romaric. May mà cả năm đứa còn được chơi đùa thỏa thích vào buổi tối để bù lại và mãi đến khuya mới thiếp đi.
Chẳng mấy chốc Guillemot đã tới khu đất trống trong rừng. Thầy Qadehar đã đợi cậu ở đó, ông ngồi, hai mắt nhắm lại, lưng tựa vào thân cây sồi. Cậu bé hắng giọng để báo cho thầy biết mình đã tới.
- Con lại bên ta đây, thầy Phù thủy nói mà không hề nhúc nhích.
Guillemot làm theo. Cậu ngồi xuống bên cạnh thầy và cẩn thận bắt chước y hệt tư thế của thầy.
- Con hãy thư giãn toàn thân và để cho năng lượng của cái cây này tràn khắp cơ thể con. Nguồn năng lượng này lan tỏa từ những cái rễ sâu nhất cho tới những chiếc lá tít trên ngọn cây...
Guillemot nhắm mắt và cố tập trung. Chẳng thấy gì hết... Dường như đoán được suy nghĩ của cậu, thầy Qadehar nói tiếp:
- Đây là một liều thuốc có tác dụng từ từ, con ạ. Nhưng con yên tâm, xương cột sống của con tận dụng rất tốt liều thuốc đó mà không cần con phải tập trung chú ý đâu! Thầy trò ta nói chuyện một chút nhé: hôm qua con muốn hỏi ta việc gì?
Chiều hôm trước, hai thầy trò chỉ toàn nói về hai mươi tư Linh Phù, tuy Guillemot đã cố lái cuộc trò chuyện sang sự việc xảy ra ở vách đá ngoài bờ biển.
- Vâng, thưa Thầy, cậu háo hức trả lời, con muốn biết...
- Hãy giữ nguyên tư thế con đang ngồi, lưng dựa sát vào cây! Nào, con nói đi.
Guillemot chỉnh lại tư thế của mình rồi nói:
- Thưa Thầy, làm thế nào mà Thầy bước ra từ một tảng đá được ạ?
Thầy Phù thủy cười.
- Bởi vì thực ra ta không ở trong đó, con ạ! Ta dùng các dòng chảy của Trường Năng lượng để tới được chỗ con. Trước hêt ta phải tính toán chặng đường định đi, giống như người ta vẫn dùng địa bàn để vạch đường đi trên bản đồ ấy; rồi sau đó ta nhập vào Trường Năng lượng bằng cách chui vào một cây sồi; rồi chui ra khỏi Trường Năng lượng bằng cách đi qua một tảng đá. Vậy thôi!
- Chỉ thế thôi ạ? Guillemot sững sờ thốt lên, không tin vào tai mình nữa. Nhưng làm cách nào để đi lại như vậy được ạ?
- Đang ở trong rừng, ta bèn gõ vào một cái cây, nó mở ra, và ta chạy trên một đường mòn, mở cánh cửa sổ trên một vách núi đá và bỗng xuất hiện trên bãi biển? Thật không thể tưởng tượng được!
- Không khó tưởng tượng tới mức thế đâu, Guillemot ạ. Chỉ có điều phải tốn rất nhiều năng lượng, và nó đòi hỏi phải hoàn toàn làm chủ được pháp thuật, và nắm vững Trường Năng lượng. À mà này, thử nói ta nghe xem, nếu là con thì con sẽ làm thế nào!
- Con ư, cậu Đệ tử ngạc nhiên, nhưng làm thế nào ạ?
- Ví như con sẽ làm thế nào cho cái cây và phiến đá mở ra để lọt vào Trường Năng lượng?
- Con... con sẽ...
- Suy nghĩ kỹ đi! Qadehar nghiêm khắc nói. Ta đợi con trả lời.
- À... Con sẽ, con sẽ thầm niệm tên Linh Phù Raidhu! Chiếc xe đẩy, Linh Phù Viễn Du!
- Sao nữa? Thầy Phù thủy hỏi, khuôn mặt thầy bừng sáng: làm thế nào để tính toán đường đi của con và định hướng trong Trường Năng lượng?
- Con sẽ nhờ sự trợ giúp của Perthro, Linh Phù hình giống cái ống đựng hạt xúc xắc và có vai trò làm người dẫn đường trong Trường Năng lượng, Guillemot trả lời vẻ tự tin.
Cậu cảm thấy bàn tay của thầy Phù thủy đặt lên vai mình và siết chặt vẻ âu yếm.
- Con khá lắm! Con bắt đầu hiểu được nhiều điều rồi đấy! Nhưng đó mới chỉ là lý thuyết: việc thực hành sẽ khó khăn và nguy hiểm hơn rất nhiều! Con hãy đọc lại bài văn vần cổ của những người Đệ tử Phù thủy ta nghe. Guillemot vâng lời thầy:
- Làm sao để khắc ghi?
Làm thế nào để hiểu?
Làm sao tô Linh Phù?
Làm sao mà cảm nhận?
Bằng cách nào cầu xin?
Làm gì đây để bỏ?
Làm sao mà dâng tặng?
Làm gì để dự trù?
Thà rằng đừng cầu xin,
Kẻo rồi phải hủy bỏ;
Năng khiếu quà trời cho,
Thà rằng không thể hiện,
Hơn quá lượng sức mình...
- Rồi có ngày, con trai ạ, Qadehar nói, con sẽ hiểu đầy đủ ý nghĩa thâm sâu của những câu này! Còn lúc này, con nên nhớ rằng, trước khi nắm bắt được pháp thuật Phù thủy, con phải luôn khiêm nhường và cẩn trọng... Nào, con còn muốn hỏi gì nữa không?
Guillemot đang cựa quậy liên hồi, theo thói quen mỗi khi cậu có điều gì rất muốn hỏi thầy.
- Thưa Thầy Qadehar, tư thế Thầy dùng để chặn cái bóng của Thomas trên bãi biển là gì ạ?
- Câu hỏi hay đấy! Đấy là Stadha, người xưa còn gọi là Khế ấn, tức là tư thế thể hiện lại hình dạng một Linh Phù để tăng thêm sức mạnh nếu ta cần phải kêu tên nó... Trong trường hợp này, vì quá mệt khi đi trong Trường Năng lượng, nên ta đã phải dùng tư thế của Naudhiz, Linh Phù cho lúc nguy khốn, vừa có khả năng vô hiệu hóa những cuộc tấn công pháp thuật, vừa chống lại được những đòn tấn công trực diện. Con còn muốn biết thêm điều gì không?
- Dạ không thưa Thầy, Guillemot trả lời vẻ ngẫm nghĩ, bỗng chốc thấy con đường học pháp Phù thủy của mình còn dài biết chừng nào.
- Vậy con về đi. Hôm nay ta hơi mệt... Hiệp sĩ đi chinh chiến cũng có lúc sứt đầu mẻ trán, Phù thủy hành pháp thuật cũng có lúc bị pháp thuật hành! Thôi con đi đi. Hẹn con ngày mai!
Không chờ thầy phải nhắc lại, Guillemot chạy trên con đường dẫn về làng Troil.
Về đến nhà, cậu bé gặp lại bọn bạn đang mừng rơn vì thấy cậu về sớm hơn đã hẹn. Khoái chí quá, cả bọn quyết định chuẩn bị ăn tối ngoài trời và sẽ nghỉ qua đêm dưới bầu trời đầy sao, trên trảng đất, bên đám lửa trại.
- Các cậu chắc chắn sẽ không gặp chuyện với bọn Korrigan đấy chứ? Coralie cứ hỏi đi hỏi lại. Cô bé sợ tất cả những chuyện liên quan đến chủ đề này.
- Không hề gì đâu, Romaric vừa trả lời cô bạn vừa cài khóa chiếc balô của mình. Gontrand, cậu nói cho bạn ấy biết đi, mình ngán lắm rồi.
- Vào thời điểm này trong năm thì, thưa nàng công chúa xinh đẹp, bọn Korrigan chỉ nhảy múa xung quanh khu bia đá và hầm mộ thôi: chỉ cần chọn một nơi ở trảng đất không có những thứ đó là được! Hơn nữa, Gontrand nói thêm, cùng đi với chúng ta tối nay có một chàng Hiệp sĩ dũng mãnh và một Phù thủy cao tay cơ mà!
- Ha, ha, ha... Hay thật đấy! Romaric nói với Gontrand. Trong khi chờ đợi, ai sẽ khoác balô đựng đồ ăn đây? Dù sao cũng không phải là tên gầy nhom vừa gặp cơn gió đầu tiên đã còng người lom khom!
- Thôi đủ rồi đấy, cứ đùa mãi! Ambre lên tiếng và ra tới cửa phòng ăn.
Rồi cô vỗ tay, giả giọng quyền uy như thầy giáo ra lệnh:
- Nào, nhóm của tôi, lên đường mau!
Cả lũ bạn lao bổ vào cô bé để bắt cô ngậm miệng.
Đêm dần buông.
Lũ trẻ phải đi bộ khá lâu mới tìm thấy địa điểm khá lý tưởng, gần một lùm cây tần bì, giữa những mỏm đá thấp bị địa y ăn mòn. Chúng nhóm một đống lửa, vùi khoai tây dưới lớp tro nóng, xiên mấy miếng xúc xích vào đầu những que gỗ đặt trên lớp than hồng. Chúng ăn uống say sưa, vừa ăn, vừa kể chuyện cười ngả nghiêng mãi không thôi. Sau đó, chúng cùng nhau hát những bài ca cổ của Xứ Ys được truyền từ đời này sang đời khác. Rồi Romaric và Coralie say sưa trò chuyện về Xứ Ys ngày xưa, cậu chàng thì không ngớt lời tán dương lòng dũng cảm của các chàng Hiệp sĩ Cuồng phong, còn cô nàng thì mê mẩn với những bộ đồ trang sức của phụ nữ thời bấy giờ được mô tả trên một vài tấm thảm. Còn Gontrand thì lôi cây đàn xi-ta ra khỏi bao.
- Ôi sướng quá! Ambre thì thào, cô nằm dài để tận hưởng những nốt nhạc buồn Gontrand đang chơi trên cây đàn xi-ta.
- Ước gì cả đời được như thế này, Guillemot nói thêm, cậu bé nằm dài bên cạnh Ambre, hai tay đỡ gáy, mắt lơ đãng nhìn các vì sao.
Mặt lũ trẻ không rõ trong bóng tối chạng vạng, chỉ thấy những đôi mắt sáng lấp lánh. “Phải,” Guillemot tự nhủ, cậu ngạc nhiên nhận thấy mình bối rối vì cô bé đang kề bên, “tiếc là cả cuộc đời không phải lúc nào cũng được như giây phút này!”