Bí ẩn các vì sao Tập 1, Thầy phù thủy Qadehar

Lượt đọc: 626 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15
tấn công

Chiều nay bọn mình làm gì nhỉ? Coralie hỏi vu vơ. Trời mây âm u, cả bọn đều tỏ ra mệt mỏi vì ban đêm ngủ quá ít và ban ngày chơi dài không biết giữ sức. Cả bọn nằm ườn trên tấm thảm trong phòng của Guillemot. Suốt buổi sáng chúng chẳng làm gì cả và có thể cả ngày sẽ trôi đi như vậy nếu không ai phản ứng gì.

- Phải làm gì chứ, cô nàng tiếp tục, chẳng mấy khi Guillemot được ở với chúng ta!

Thầy Qadehar được lệnh khẩn cấp tới một tu viện của Hội Hiệp sĩ, nên phải vắng mặt, và cậu học trò của ông được hưởng một buổi chiều tự do đột xuất.

- Hay là chúng ta đi xem phim? Gontrand đề nghị.

- Hay đấy! Ambre hưởng ứng. Tuần này có phim gì ở Troil nhỉ?

- Hình như có một phim cũ về cỗ máy thời gian thì phải, Coralie trả lời.

- Được, Ambre nói tiếp, ai đi xem nào?

Từng bàn tay lần lượt giơ lên, không nhiệt tình cho lắm.

Nhưng vì chúng chẳng biết làm gì khác và có nguy cơ bỏ phí thời gian, nên phải chớp ngay lấy ý kiến hay đầu tiên!

- Ambre, cậu thích kem gì? Gontrand hỏi. - Cho tớ kem vani!

- Còn cậu, Guillemot? Gontrand vừa hỏi vừa đưa kem cho Ambre.

- Tớ cũng thế!

- Này, cậu thấy không, Guillemot, chúng mình có gu giống nhau đấy! Cô thốt lên, giọng đủ to để cả hội đều nghe thấy. Đó là một tín hiệu đây!

Đôi mắt xanh của cậu lóe lên nhìn cô bé, trong khi Gontrand và Romaric thì cười trộm. Thế mà Guillemot cứ tưởng từ cái hôm chúng cắm lửa trại qua đêm trên trảng đất, cậu và Ambre đã tạm đình chiến rồi chứ! Quả vậy, từ vài ngày nay, cô bé đã thôi không chốc chốc lại trêu chọc cậu nữa và việc này thật dễ chịu... Hình như hòa bình đã kết thúc và Guillemot thở dài. Chẳng lẽ hội con gái không còn gì để làm ngoài việc cứ ra sức làm khổ bọn con trai sao? Cậu cựa quậy trên ghế vẻ bực dọc.

- Im lặng nào! Ai đó trong phòng chiếu nói, phim bắt đầu rồi đấy!

Đèn trong phòng vụt tắt. Cái nhìn ác độc của Agathe và điệu cười chế giễu của Ambre chợt đến ám ảnh ý nghĩ của Guillemot trong giây lát. Rồi cậu cố xua đuổi chúng ra khỏi tâm trí mình để tập trung xem phim. Đang gần tập trung được thì cậu cảm thấy một bàn tay lần nắm lấy tay cậu. Tim Guillemot đập rộn ràng. Đó chính là tay của Ambre, cô bé đang ngồi bên cạnh cậu. Sao cô ấy lại muốn cầm tay cậu nhỉ? Không ai trông thấy hai đứa cả: vậy rõ ràng không phải là cô ấy muốn trêu cho cậu ngượng trước mặt các bạn. Có điều gì khác thường! Hay là... tình cờ thôi? Hay cô có tình cảm thật với cậu? Tim cậu đập nhanh hơn. Cậu phải làm gì bây giờ? Giả vờ như không nhận thấy gì? Hay bảo cô ấy dừng lại? Guillemot cố lấy lại bình tĩnh. Phù thủy tương lai gì cậu! Không làm chủ nổi cái tình huống khó xử này! Cậu không thể ngăn mình đỏ bừng mặt. Cậu muốn lúng búng câu gì đó, nhưng lại sợ cô bé chế giễu. Làm sao đây, có cách nào không? May sao, Ambre đã chán chờ cậu bày tỏ, nên đặt tay trở lại lên thành ghế. Guillemot buông một tiếng thở phào nhẹ nhõm.

- Em có tin là ta có thể ngược trở lại quá khứ hay tới tương lai như trong phim không? Romaric hỏi cậu em họ.

Buổi chiếu kết thúc, bọn trẻ quyết định đi vòng qua khu rừng về nhà, để tận hưởng ánh mặt trời cuối cùng đã ló lên sau đám mây, chiếu những tia nắng tuyệt đẹp qua kẽ lá.

- Được, có thể được chứ, Guillemot trả lời. Em không biết thế nào, nhưng chắc chắn là không phải dùng máy móc!

- Có họa là điên mới cho rằng ở Thế giới Thực người ta không biết pháp thuật! Romaric thốt lên.

- Còn có những điều điên rồ hơn nhiều, Gontrand trả lời. Ví dụ như họ không có Hiệp sĩ!

- Cậu có thể nghiêm túc năm phút được không hả, Gontrand! Romaric gầm lên, bộ tóc vàng lấp lánh hơn dưới ánh nắng mặt trời. Mình không biết cậu có hay xem tin tức trên ti-vi không, chứ họ đang định tung hê hết cả cái thế giới của họ đấy.

- Bố tớ vẫn thường nói rằng, Ambre chêm vào, bắt chước Guillemot, làm như không có chuyện gì xảy ra trong rạp chiếu lúc nãy, điều đáng quý nhất của Xứ Ys, đó là đã chọn lọc được những điều tốt đẹp nhất của Thế giới Thực.

- Phải, dù sao thì tớ cũng không ghen tị với cái thứ không khí ô nhiễm và nguồn nước sặc mùi thuốc tẩy Javel của họ, Romaric tiếp tục nói. Song thú thực là tớ vẫn rất khoái được trèo lên ôtô! Một chiếc Porsche hay Ferrari cũng được!

- Còn mình thì ước ao được bước lên những bậc thềm của Liên hoan phim Cannes! Coralie vừa chớp chớp mắt vừa nói.

- Hai việc chẳng liên quan gì đến nhau cả! Romaric bực dọc nói.

- Thì sao nào? Cô nàng tự ái.

- Suỵt! Guillemot đột ngột cắt ngang. Các cậu có nghe thấy một tiếng động lạ không?

Cả lũ đứng im. Chúng đang ở giữa rừng và xung quanh là những âm thanh quen thuộc của thiên nhiên: chim hót, gió thổi làm lay động cành lá, côn trùng rả rích.

- Không, anh chẳng nghe thấy gì cả, Romaric trả lời.

- Hơi lạ đấy, Guillemot lẩm bẩm. Em vẫn thấy hình như... Có gì đó không bình thường!

Cậu rời con đường và bước lên phía trước vài bước. Cậu căng mắt nhìn rừng cây sừng sững. Guillemot chắc chắn đã nghe thấy tiếng gầm gừ, bị nghẹn trong họng, nghe đục như tiếng gấu. Song chẳng có gì cả. Không thấy một con vật nào, thậm chí chẳng thấy một bụi cây nào để nó ẩn nấp nữa. Chẳng có gì ngoài những thân cây mảnh dẻ không ai có thể trốn đằng sau được.

- Có thấy gì không, Guillemot? Gontrand thì thào.

- Không, mình...

Bỗng trong cơn lốc xoáy làm tung bay cành lá, một con quái vật khổng lồ từ dưới đất bất ngờ chui lên và đứng sững trước mặt Guillemot, làm bọn trẻ rú lên kinh hãi.

Một con Ork! Một trong những con quái vật khủng khiếp của Thế giới Vô hình mà Bóng tối thường sử dụng trong đội quân của nó.

Bọn Ork là anh em họ hàng với quái vật Gommon, cũng có đầy đủ tầm vóc, sức mạnh và sự tàn ác như bọn Gommon. Chúng chỉ khác lũ Gommon ở nơi trú ngụ, tức là không phải ở biển mà là dưới lòng đất. Tóc chúng có màu xám và cứng đơ, túm lại đằng sau gáy bằng một dải vải bóng loáng; ở giữa bộ mặt thô kệch và nhăn nhúm như thằn lằn là đôi mắt ti hí lanh lợi của thú săn mồi; da chúng dày và rạn nứt dưới lớp quần áo nặng bằng vải và da thuộc, giống như da voi; và tay chân dài khủng khiếp, đủ thấy chúng có thể chạy nhanh đến chừng nào.

Quái vật Ork đã rình chờ lũ trẻ ở gần đường, trong một cái hố đào ngay dưới lòng đất, trên phủ cành lá. Còn lúc này, nó đang đứng im, tay cầm chùy, và đảo mắt hung dữ nhìn lũ trẻ đang chết lặng vì sợ.

- Thổi còi đi, đồ khỉ, thổi đi! Romaric chợt hét về phía Gontrand đang lẩy bẩy rút từ trong túi ra cái còi cứu hộ và lấy hết sức thổi.

- Thì tớ đang thổi đây còn gì!

Thầy Qadehar không xuất hiện. Cả lũ hoảng loạn, đang chuẩn bị chạy trốn. Vừa lúc đó thì con Ork thứ hai nhẹ nhàng buông mình xuống từ mấy cành cây chỗ nó đứng nấp, chặn ngang đường lũ trẻ định chạy trốn.

Chỉ chờ có thế, con Ork đầu tiên giương cao vũ khí và vừa gầm gừ, vừa lao vào Guillemot.

Đúng là cậu đã nghe thấy tiếng gầm gừ! Guillemot vắt chân lên cổ chạy ngoằn ngoèo giữa những thân cây, hy vọng thoát được quái vật của Thế giới Vô hình. Vừa chạy cậu vừa suy nghĩ rất nhanh. Con Ork thứ hai đang vung tay xoay tít cái chùy và đuổi theo lũ bạn cậu. Guillemot và các bạn chắc chẳng đương đầu được mấy chốc với những địch thủ như vậy! Không hiểu sao thầy cậu vẫn chưa thấy đến. Và lần này nữa, dù có nguy hiểm thực sự như vậy mà Linh Phù Thursaz vẫn không hành động tự phát, như cái lần cậu bé chống lại quái vật Gommon trên bãi biển.

Guillemot cúi người xuống theo bản năng và kịp thoát khỏi bàn tay móng vuốt khổng lồ cố túm lấy tóc cậu. Cậu cố chạy nhanh hơn.

- Ambre! Coralie rú lên. Ambre!

Cũng giống Guillemot, Coralie hoài công chạy trốn con Ork đang đuổi theo sát cô bé khi cả lũ chạy tán loạn. Tuy to lớn nhưng con quái vật di chuyển rất nhanh và không hề giảm tốc độ bất chấp những cành cây cô bé nhặt từ đống gỗ được chặt ra và vứt lên người nó. Thấy vậy, Ambre chạy tới cứu em gái.

- Đủ rồi đấy đồ thối tha! Cô hét lên và ném một nắm đất vào mặt con Ork làm cho nó không nhìn thấy gì trong giây lát, đủ để Coralie chạy được một đoạn.

Con quái vật nổi khùng rú lên và quay sang phía cô gái gan dạ. Đến lượt Romaric và Gontrand cố thu hút sự chú ý của con Ork về phía mình bằng cách vừa chửi rủa vừa ném những mẩu gỗ vào người nó. Vô ích, con quái vật vẫn hung hăng lao về phía Ambre. Cô bé gần như đứt hơi, phải dồn hết sự khéo léo và chút sức lực còn lại để tránh những cú chùy đang đổ như mưa xuống người.

Mặt Guillemot tái nhợt. Phải tới giúp Ambre ngay! Chỉ có cậu mới có thể chiến đấu chống lại những con quái vật này! May sao, con Ork đang đuổi theo cậu hình như già hơn con kia nên đã bắt đầu thấm mệt và Guillemot đã giành lại thế chủ động. Cậu chuyển hướng tiến gần về phía mấy người bạn. Cùng lúc đó, cậu gắng hết sức tập trung và sắp xếp các Linh Phù trong đầu. Khi cậu đạt tới Ingwag, Linh Phù thứ hai mươi hai thì nó dần hiện to lên. Theo bản năng, Guillemot gọi tên Linh Phù. Vừa lúc đó thì cậu ra tới chỗ Ambre và hai con Ork cũng đã có mặt ở đó. Chúng đưa mắt nhìn nhau và ngừng chạy. Romaric, Gontrand, Coralie, Ambre và Guillemot cũng làm như vậy và hổn hển lấy hơi. Thời gian như ngừng trôi trong giây lát.

Rồi, vừa gầm gừ vừa giương cao vũ khí, hai con Ork cùng tấn công bọn trẻ đang vừa rú lên vừa tiếp tục chạy tán loạn.

Lần này thì Guillemot đứng im, mắt nhắm lại. Cậu phải thật tập trung, phải giữ đầu óc rỗng không và phải quên hai con quái vật cao gần hai mét với những chiếc răng nhọn hoắt và những vũ khí đáng sợ! Linh Phù Ingwaz sáng lên trong bóng tối dưới hai mí mắt đang nhắm lại của cậu. Cậu đứng ở tư thế Stadha, tư thế Linh Phù, mở to mắt và kêu lên, trong khi hai con Ork đang tới sát cậu:

- INGWAAAZ!

Con Ork đầu tiên khựng lại, như thể bị kẹt chân trong một cái bẫy có hàm kẹp đáng sợ. Bị bất ngờ chôn chặt chân dưới đất, nó gầm gừ gồng mình vặn vẹo tứ phía nhưng vô ích, không thể tiến lên được nữa! Nhưng đồng bọn của nó vẫn tiếp tục đuổi theo cậu bé.

Guillemot hoảng sợ. Linh Phù Kìm chân mới chỉ có tác dụng một nửa. Không còn thời gian để gọi một Linh Phù khác; hơn nữa, cậu cũng biết là mình không đủ năng lượng cần thiết. Cho nên lối thoát duy nhất là chạy trốn! Ý định chưa kịp thực hiện thì một bóng người hiện ra từ mấy cái cây gần đó và đập mạnh vào mình quái vật, đúng lúc nó sắp chồm lên người Guillemot.

- Thomas!

Đúng là Thomas đã bí mật xuất hiện và đang cố sức chiến đấu chống lại con quái vật! Đã lấy lại tinh thần, Guillemot cũng túm lấy một cành cây và đập liên tục nhiều phát lên quái vật Ork, đồng thời cố tránh không làm Thomas bị thương. Romaric, Ambre và Gontrand chạy vội lại giúp cậu. Song đó vẫn là cuộc chiến không cân sức, Thomas bị quái vật cắn vào cánh tay, mất máu quá nhiều nên đã đuối sức. Đúng lúc quái vật Ork đứng dậy, hung tợn gầm gừ, túm họng nhấc bổng địch thủ oắt con lên thì thầy Qadehar chợt xuất hiện, thở hổn hển vì phải đi suốt một chặng đường dài mới tới nơi.

Thấy ông xuất hiện, con quái vật đứng sững như trời trồng, rú lên một tiếng kinh hãi rồi buông Thomas ra, định chạy trốn. Thầy Phù thủy ngay lập tức tung vào nó sức mạnh của Linh Phù Ingwaz và con Ork dừng chạy, chân bị chôn chặt bên cạnh đồng bọn, cào móng xuống đất bất lực.

Thầy Qadehar lại gần Thomas đang nằm bệt dưới đất không nhúc nhích.

« Lùi
Tiến »